“Anh đừng hiểu lầm. Tôi chỉ sợ anh xảy ra chuyện trước khi chúng ta nhận giấy l/ y h/ ô/ n, làm chậm thủ tục của tôi.”
Tống Cảnh Hoài: “…”
Sắc mặt anh ta lập tức đen xuống.
Sáng hôm sau, Hạ Vãn ra ngoài.
Tống Cảnh Hoài đã sai người canh ngoài cổng.
Tài xế thấy cô đi ra liền cúi đầu.
“Cô Hạ, Tống tổng dặn, trong một tháng này cô đi đâu cũng phải báo với anh ấy.”
Hạ Vãn hỏi:
“Vậy anh gọi cho anh ta đi.”
Tài xế ngẩn người.
Hạ Vãn đứng dưới nắng, gương mặt tái nhợt nhưng ánh mắt bình thản.
“Tôi đi gặp luật sư. Nếu Tống Cảnh Hoài không đồng ý, tôi sẽ gọi cảnh sát, nói anh ta hạn chế tự do cá nhân của tôi.”
Tài xế lập tức biến sắc.
Mười phút sau, Tống Cảnh Hoài gọi điện đến.
Giọng anh ta lạnh băng.
“Hạ Vãn, cô lại muốn gây chuyện gì?”
Hạ Vãn đáp:
“Tôi đi gặp luật sư kiểm tra thỏa thuận l/ y h/ ô/ n. Chuyện này không quá đáng chứ?”
Đầu dây bên kia im lặng.
“Cô muốn luật sư làm gì? Thỏa thuận tôi đưa rất rõ ràng, tài sản sau l/ y h/ ô/ n tôi sẽ cho cô một khoản đủ để sống cả đời.”
Hạ Vãn cười nhạt.
“Cho?”
Cô chậm rãi nhấn mạnh chữ đó.
“Tống Cảnh Hoài, anh quên rồi sao? Năm đó nhà họ Tống suýt phá sản, là nhà họ Hạ rót vốn cứu các người. Căn biệt thự này, mảnh đất phía đông thành phố, và cả mười ba phần trăm cổ phần Tống thị, đều là điều kiện trong thỏa thuận liên hôn.”
Giọng Tống Cảnh Hoài trầm xuống.
“Cô muốn chia tài sản?”
“Không.”
Hạ Vãn nhìn xe của Kỷ Nghiên đang dừng ngoài cổng.
Cô nói:
“Tôi muốn lấy lại thứ vốn thuộc về tôi.”
Nói xong, cô cúp máy.
Kỷ Nghiên từ trên xe bước xuống.
Ba năm không gặp, cô ấy vẫn là dáng vẻ sắc bén như trước.
Nhưng khi nhìn thấy Hạ Vãn gầy đến mức gần như chỉ còn một lớp xương, mắt cô ấy đỏ lên ngay lập tức.
“Hạ Vãn…”
Hạ Vãn mỉm cười với cô ấy.
“Nghiên Nghiên, lâu rồi không gặp.”
Kỷ Nghiên bước nhanh tới, ôm chặt lấy cô.
“Đồ ngu.”
Hạ Vãn để cô ấy ôm.
“Ừ, tui ngu.”
“Sau này còn ngu nữa không?”
“Không.”
Kỷ Nghiên buông cô ra, lau nước mắt rất nhanh.
“Đi. Luật sư đang chờ. Bố mẹ bà cũng đến rồi.”
Hạ Vãn cứng người.
“Bố mẹ tui…”
“Ừ. Tui nói với họ là bà còn sống, muốn gặp họ.
”
Hạ Vãn cúi đầu.
Tay cô hơi siết lại.
Kỷ Nghiên nhìn ra sự sợ hãi của cô, giọng dịu xuống.
“Đừng sợ. Họ chưa từng trách bà.”
Câu nói ấy giống như một lưỡi dao mỏng, rạch thẳng vào nơi mềm yếu nhất trong lòng Hạ Vãn.
Cô từng làm nhiều chuyện quá đáng như vậy.
Từng vì Tống Cảnh Hoài mà tổn thương bố mẹ hết lần này đến lần khác.
Nhưng họ vẫn không trách cô.
Vừa bước vào văn phòng luật sư, Hạ Vãn đã thấy mẹ mình.
Người phụ nữ vốn luôn quý phái thanh lịch giờ đây tóc đã bạc đi rất nhiều.
Bố cô đứng bên cạnh, sống lưng vẫn thẳng nhưng ánh mắt đỏ hoe.
Anh trai Hạ Trì nhìn cô chằm chằm, nắm tay siết đến trắng bệch.
Không ai nói gì.
Hạ Vãn đứng ở cửa, cổ họng nghẹn lại.
Một lúc lâu sau, cô mới khàn giọng gọi:
“Bố, mẹ, anh.”
Mẹ Hạ bật khóc ngay tại chỗ.
Bà bước tới ôm lấy cô.
“Vãn Vãn, con gái của mẹ…”
Hạ Vãn không nhịn được nữa.
Cô quỳ xuống trước mặt bố mẹ.
“Con xin lỗi.”
Mẹ Hạ lập tức kéo cô dậy.
“Không xin lỗi. Con không cần xin lỗi. Là bố mẹ không bảo vệ được con.”
Bố Hạ quay mặt đi, dùng mu bàn tay lau mắt.
Anh trai Hạ Trì nghiến răng.
“Tống Cảnh Hoài đâu? Anh đi g/ i/ ế/ t hắn.”
Hạ Vãn nắm lấy tay anh.
“Anh, đừng.”
Hạ Trì nhìn cô.
Hạ Vãn nói từng chữ:
“Đừng để tay mình bẩn vì loại người đó. Em muốn hắn mất hết tất cả, nhưng không phải bằng cách khiến nhà mình mang t/ ộ/ i.”
Trong văn phòng yên lặng vài giây.
Luật sư Trần, người được Kỷ Nghiên mời tới, đẩy kính.
“Cô Hạ, nếu cô muốn kiện, chúng ta cần chứng cứ. Giấy chẩn đoán năm đó, hồ sơ nhập viện, camera, nhân chứng, dòng tiền liên quan đến vụ b/ ắ/ t c/ ó/ c của cô Giang… càng nhiều càng tốt.”
Hạ Vãn ngồi xuống.
Ánh mắt cô lạnh dần.
“Tôi biết bắt đầu từ đâu.”
Mọi người nhìn cô.
Hạ Vãn chậm rãi nói:
“Năm đó, người trực tiếp đưa tôi vào bệ/ n/ h vi/ ệ/ n t/ â/ m th/ ầ/ n là trợ lý của Tống Cảnh Hoài, Chu Minh. Người ký giấy chẩn đoán là viện trưởng Lưu. Nhưng phía dưới giấy chẩn đoán có chữ ký của một người khác.”
Luật sư Trần lập tức hỏi:
“Ai?”
“Giang Tố Nhiên.”
Cả phòng lập tức yên lặng.
Kỷ Nghiên ngẩn ra.
“Giang Tố Nhiên ký?”
Hạ Vãn gật đầu.
Chaporia
Bình Luận (0)