1

Tôi là đứa phản nghịch nhất nhà.

Từng quỳ từ đường, từng ăn roi, từng bị nhốt cấm túc.

Nhưng chưa bao giờ chịu cúi đầu nhận sai.

Ba tôi cũng bó tay.

Ông nói tất cả là vì bị Tô Tình chiều hư.

Tô Tình là vợ sau của ông.

Hai năm sau khi mẹ tôi qua đời, bà ta bước chân vào nhà họ Thẩm.

Kể từ đó, tôi quậy tung cả nhà, khiến chẳng ngày nào được yên ổn.

Cuối cùng, hai người quyết định đưa tôi về quê “rèn luyện”, muốn tôi nếm thử cuộc sống cực khổ để biết quý những ngày sung sướng.

Nhưng vừa đặt chân đến nơi, tôi đã phá hỏng kế hoạch của họ.

Ngay ngày đầu tiên, tôi mở vali, chia hết chocolate và kẹo nhập khẩu cho đám trẻ trong làng.

Lũ trẻ từ nhỏ chỉ quanh quẩn bên ông bà, ăn bánh khoai, nào đã từng thấy chocolate ngoại.

Hơn chục đứa trẻ đứng vây quanh tôi.

Dưới nụ cười vô hại của tôi, phòng tuyến cuối cùng của chúng nhanh chóng sụp đổ.

Chocolate bị giành sạch.

Ăn kẹo của tôi xong, đứa nào cũng ngoan ngoãn gọi một tiếng:

“Chị Thẩm.”

Kế hoạch của ba tôi vừa bắt đầu đã thất bại.

Tôi nhanh chóng hòa nhập với cả ngôi làng.

2

Ba sắp xếp cho tôi ở nhà trưởng thôn.

Phòng ngủ nhỏ đến mức còn chẳng bằng phòng tắm ở nhà tôi.

Nhỏ thì nhỏ.

Tôi vốn không kén chọn.

Nhưng tối đến, muỗi nhiều đến phát điên.

Tôi xịt sạch cả chai thuốc mà vẫn bị chúng đốt đến không ngủ nổi.

Sáng hôm sau, bà Giang đang giặt quần áo ngoài sân.

Vừa nhìn thấy tôi mặc váy ngủ trắng ngồi bên giếng, bà giật bắn mình.

“Ôi trời! Ta còn tưởng gặp ma!”

Thức trắng cả đêm, tôi miễn cưỡng nở nụ cười xin lỗi.

“Xin lỗi bà, cháu dọa bà sợ rồi.”

Bà hỏi tôi có phải lạ chỗ ngủ không.

Tôi tuy sinh ra trong nhung lụa, nhưng chưa từng mắc bệnh tiểu thư.

Tôi vén váy lên, để lộ hai chân đầy nốt muỗi cắn.

“Từ nhỏ cháu đã rất dễ bị muỗi đốt. Thuốc chống muỗi cũng hết rồi, nên cháu ra ngoài hóng gió.”

Bà Giang nhìn một cái, lập tức đặt chậu quần áo xuống.

Bà cầm cục xà phòng cũ, thấm nước rồi nhẹ nhàng xoa lên chân tôi.

“Tội nghiệp con bé, da trắng non thế này mà bị cắn ra nông nỗi.”

“Hôm nay thằng Sơn về, để nó mua cho cháu cái màn mới.”

Nước xà phòng chạm vào vết cắn hơi xót.

Tôi hít một hơi, tò mò hỏi:

“Bà ơi, thằng Sơn là ai vậy?”

“Con trai bà.”

“Bao nhiêu tuổi rồi ạ?”

“Hai mươi.”

Nhỏ hơn tôi một tuổi.

“Đang nghỉ hè sao?”

“Nó nghỉ học từ năm ngoái rồi, ở nhà làm ruộng.”

Tôi khẽ gật đầu.

Ở nơi này, học hết cấp ba đã là rất hiếm.

Huống hồ nó còn là con trai trưởng thôn.

Cảm giác ngứa rát dần dịu xuống.

Tôi đưa tay định nhận chậu quần áo.

“Bà để cháu giặt giúp.”

Hôm qua tôi thấy ông Giang nằm liệt trên giường.

Hai chân teo tóp như hai khúc tre khô.

Một mình bà chống đỡ cả gia đình, chắc chắn rất vất vả.

Tôi không biết làm việc.

Nhưng tôi có thể học.

Bà Giang lại liên tục xua tay.

“Không cần đâu. Trên bàn có khoai luộc, ăn xong thì đi ngủ đi.”

Động tác của bà nhanh thoăn thoắt.

Đứng bên cạnh, tôi chỉ thấy mình vướng víu.

Nghe tiếng chim hót vọng từ núi xa, tôi ngáp dài.

Không buồn ăn, vừa nằm xuống giường đã ngủ thiếp đi.

3

Tôi bị mùi khói nồng nặc làm cho tỉnh giấc.

Cứ tưởng nhà cháy, tôi bật dậy lao thẳng ra ngoài.

“Cháy rồi! Cháy rồi… Á!”

Chưa kịp bước qua cửa, tôi đã đâm sầm vào một người.

Đau đến mức ôm mũi ngồi xổm xuống đất.

Người trước mặt cúi đầu hỏi:

“Cô không sao chứ?”

Tôi đỏ hoe mắt ngẩng lên.

Đập vào mắt là một gương mặt trẻ tuổi.

Ngũ quan sắc nét.

Làn da rám nắng khỏe khoắn.

Sống mũi cao.

Đôi mắt đen sáng đến lạ.

Đẹp trai thì đẹp trai thật.

Nhưng đâm đau tôi thì vẫn đáng ghét.

Từ trước đến nay tôi vốn chẳng có thiện cảm với đàn ông.

Vừa đứng dậy, tôi đã chỉ thẳng vào mặt anh.

“Anh đi đứng kiểu gì thế?”

“Đụng người ta rồi anh đền nổi không?”

Anh không nói gì.

Chỉ đứng im nhìn tôi.

Lúc ấy tôi mới phát hiện anh rất cao.

Tôi chỉ đứng đến vai anh.

Khí thế lập tức yếu đi một nửa.

May mà tôi chưa từng thua ai khoản cãi nhau.

“Nhìn gì mà nhìn? Đồ nhà quê!”

“Người toàn bùn đất, hôi muốn chết, tránh xa tôi ra!”

Anh vẫn im lặng.

Chỉ lùi lại mấy bước.

Gặp phải kiểu người bị mắng cũng không cãi, tôi càng bực hơn.

Lườm anh một cái thật sắc, tôi quay người đi tìm bà Giang.

Trong làng toàn là những căn nhà cũ kỹ.

Nếu thật sự cháy thì cả gia tài sẽ thành tro.

Khói vẫn cuồn cuộn bốc lên từ cửa sổ.

“Bà ơi! Cháy rồi! Chú còn ở trong nhà, mau theo cháu về!”

Tôi kéo bà Giang chạy một mạch.

Đến nơi, người đàn ông lúc nãy vẫn đứng trong sân.

Không đi dập lửa.

Lại cứ quanh quẩn bên giường tôi, chẳng biết định làm gì.

Nhà trưởng thôn nghèo thế này mà cũng có người đến ăn trộm.

Tôi tức đến mức vớ ngay cây chày, hùng hổ lao vào.

“Đồ ăn trộm!”

“Hôm nay tôi đánh chết anh!”

“Ấy ấy! Đừng đánh! Đừng đánh!”

“Đó là con trai tôi!”

4

Ngoài sân.

Tôi cúi gằm mặt, đi tới đi lui, hết nhìn mũi chân lại đếm từng ngón.

Giá như lúc nãy tôi chạy nhanh thêm chút nữa, lỡ rớt mất một ngón chân thì tốt biết mấy.

Ít ra còn có cớ quay lại tìm, đỡ phải đối mặt với bọn họ.

Giờ thì hay rồi.

Đám trẻ trong thôn bu kín bên giếng, cười đến nghiêng ngả.

“Ha ha ha! Chị Thẩm tưởng cháy nhà, ai ngờ anh Sơn chỉ đang hun ngải cứu thôi!”

“Chị ấy còn cầm gậy đánh anh Sơn nữa!”

“Anh Sơn bị ăn một gậy, cuối cùng vẫn phải treo màn chống muỗi cho chị ấy!”

“Ha ha ha… chết cười mất!”

Tiếng cười nối tiếp nhau vang khắp sân.

Tôi nhắm chặt mắt, coi như chẳng nghe thấy gì.

Ai mà biết hun ngải cứu lại có thể đuổi muỗi chứ?

Càng không ngờ người đàn ông lầm lì ấy lại là con trai bà Giang.

Thấy anh lặng lẽ lượn qua lượn lại trong phòng, người lại cao to khỏe mạnh như thế.

Lỡ là người xấu thì sao?

Nếu tôi không ra tay trước, chẳng lẽ còn đợi anh ra tay với mình?

Trong nhà chỉ có tôi, bà Giang và ông Giang đang nằm liệt giường.

Ba người cộng lại cũng chưa chắc đánh nổi anh.

Lúc bà Giang kêu lên thì cây gậy trong tay tôi đã giáng xuống rồi.

Anh đứng im như tượng.

Bị đánh cũng chẳng rên lấy một tiếng.

Sau đó còn bị bà Giang kéo đi xoa rượu thuốc, rồi quay lại tiếp tục treo màn chống muỗi cho tôi.

Việc tốt anh làm hết.

Người xấu lại thành tôi.

Nghĩ đến đây càng thấy bực bội.

Thà đứng ngoài sân cho đám trẻ cười nhạo còn hơn vào nhà nhìn thấy anh.

Một lúc sau, bà Giang bưng chậu nước đi ra.

“Con bé này, chân đất chạy khắp nơi, có đau ở đâu không?”

Tôi vội nhận lấy chiếc khăn.

“Không sao đâu bà, để cháu tự rửa.”

Bà nhìn vẻ ngượng ngùng của tôi rồi cười hiền.

“Sơn ít nói lắm, làm con sợ rồi phải không?”

Tôi cuống quýt xua tay.

“Không có! Không có đâu!”

“… Anh ấy… không bị thương chứ?”

Ở thành phố A, ngay cả thái tử nhà họ Kinh tôi còn từng tát.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...