Đôi mắt đen nhìn chằm chằm tôi không chớp:
“Chán rồi à?”
Tê dại, hôm nay anh rất khác thường.
Tôi bực mình nói:
“Đúng vậy, cho sờ mà không cho ngủ, chán rồi.”
Sơn như đã hạ quyết tâm.
Sơn ngoan ngoãn cúi đầu, nâng lấy mặt tôi, hôn thật sâu:
“Cho ngủ.”
21
Giường gỗ cũ kỹ, với sức lực và tốc độ của Sơn.
Tôi rất sợ nó cứ kêu ken két rồi sập mất.
Người Sơn rất nóng, mồ hôi nóng chảy từ khóe chân mày xuống.
Rơi lên ngực tôi.
Sau khi kết thúc.
Sơn đứng dậy vào bếp đun nước nóng, bưng tới lau người cho tôi.
Tôi nằm bẹp trên giường, nheo mắt lại, một ngón tay cũng chẳng buồn động.
Trong việc chăm sóc người khác, anh đúng là rất chu đáo.
Sau khi xung quanh yên tĩnh lại, anh nắm tay tôi đặt vào lòng bàn tay nghịch ngợm.
“Ngày mai anh đi rồi.”
Tôi lười biếng đáp một tiếng:
“Ừ.”
Anh lại nói:
“Lần sau không biết khi nào mới về được.”
Lần này, tôi đến cả nói cũng chẳng muốn nói nữa.
Ngay lúc sắp ngủ thiếp đi, Sơn hôn lên ngón tay tôi:
“Em sẽ nhớ anh chứ?”
Tôi rút tay về, trở mình.
Không trả lời.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Sơn đã đi rồi.
Bên gối đặt một chiếc hộp nhung.
Tôi mở ra xem, bên trong là một chiếc khóa vàng.
Mặt sau khắc tên tôi.
Tôi bật cười ngay.
Đúng là quê mùa quá đi.
Rất hợp với gu của anh.
Cười cười, khóe mắt bỗng rơi xuống một giọt lệ.
22
Một năm tròn hạn.
Bố tôi đồng ý với tôi, đón ông Giang đến bệnh viện tỉnh để tìm chuyên gia quyền uy nhất chữa trị.
Tôi không giỏi nói lời tạm biệt.
Nhân lúc lúc bà Giang đi làm đồng, tôi xách hành lý rời đi.
Trước khi đi, tôi đặt mười vạn tệ tiền mặt và một tấm thẻ dưới gối của ông Giang.
Ông vội vàng muốn nói gì đó, nhưng chỉ có thể méo miệng chảy nước dãi.
Tôi hiểu ý ông, ông không thể nhận tiền của tôi, Sơn biết rồi sẽ tức giận.
Tôi để lại tiền, nói một tiếng tạm biệt rồi đi.
Dù sao ông cũng không thể đuổi theo tôi.
Tài xế đứng bên cạnh cửa xe, kính cẩn nhận chiếc va-li da trong tay tôi.
“Đi thôi.”
Tôi thu lại vẻ mặt lạnh nhạt.
Chiếc xe rời khỏi căn sân nhỏ, cuốn lên một mảng bụi đất.
Đột nhiên, tôi nhìn thấy dưới cây hòe lớn ở đầu làng có một bóng người cao gầy đang đứng.
Tim tôi thắt lại.
“Dừng xe!”
Tôi quay đầu lại.
Sơn đứng dưới gốc cây, nhìn chằm chằm về phía tôi.
Anh lúc nào cũng vậy, không thích nói nhiều.
Nhưng chỉ cần nhìn vào mắt anh, là có thể thấy trong đó cuộn trào tình ý mãnh liệt.
Cuối cùng tôi vẫn không nỡ.
Tôi lục từ trong túi ra một tấm thẻ.
Mở cửa xe, tôi đi thẳng về phía người đàn ông dưới gốc hòe.
Tôi chạy đến mức thở hổn hển.
Nhưng Sơn lại chẳng có ý định đưa tay ra vuốt vuốt hơi thở giúp tôi.
Anh siết chặt nắm tay, mu bàn tay nổi gân xanh.
Xem ra là tức không nhẹ.
Tôi cũng không biết anh đã về từ khi nào.
Càng không biết anh làm sao mà biết được tôi định đi.
Nhưng đã không tránh được màn chia tay này, vậy thì cứ nói lời tạm biệt cho đàng hoàng đi.
Tôi nhét tấm thẻ vào túi quần anh.
Rồi còn cẩn thận vỗ vỗ cho ngay ngắn.
“Này, đừng nói là tôi bắt nạt anh nhé.”
“Tôi không ngủ không với anh đâu, số tiền trong này đủ để anh xây nhà mới, cưới vợ, rồi sinh thêm tám đứa nhóc cũng còn dư.”
Anh lặng lẽ nhìn tôi.
Ánh mắt ấy như muốn khắc tôi vào tận đáy mắt anh.
Không ai có thể đưa tôi đi.
Tôi đau lòng đến khó chịu.
Nhưng tôi không muốn khóc.
Hít sâu mấy hơi, tôi mỉm cười vỗ vỗ mặt anh.
“Cười nhiều lên đi, vốn đã đen rồi, còn mặt lạnh như thế nữa thì chẳng dễ nhìn chút nào.”
Ngực Sơn phập phồng dồn dập, vành mắt đỏ hoe.
Tôi đang nghĩ, hay là hôn anh một cái.
Ý nghĩ vừa lóe lên, tôi đã vội đè xuống.
Đi rồi thì là đi rồi.
Không chơi kiểu sướt mướt này nữa.
“Sau này sống cho tốt.”
“Sơn, quên tôi đi.”
Vừa quay người, nước mắt đã rơi đầy mặt.
Sau lưng truyền tới giọng Sơn khàn đặc đến cực điểm:
“Đừng đi được không?”
Như thể đã dùng hết toàn bộ sức lực.
Khàn khàn, nghẹn ngào.
Nhưng tôi không quay đầu lại nữa.
Anh cũng vậy.
Không bước tới thêm dù chỉ một bước.
Chúng tôi đều hiểu, đây chính là kết cục tốt nhất.
23
Sau khi trở về, tôi chủ động đề nghị đi du học ở nước ngoài.
Bố tôi tưởng tôi đã nghĩ thông rồi.
Ông rất vui mừng.
Tô Tình đứng bên cạnh gượng cười, không hiểu tôi có ý gì.
Chaporia
Bình Luận (0)