Trước kia tôi luôn đối đầu với bà ta.
Giờ tôi đã nghĩ thông rồi.
Bố tôi chỉ có mình tôi là con gái.
Sau này gia sản vẫn là của tôi.
Bao năm nay Tô Tình dày công chia rẽ giữa hai cha con chúng tôi, lại còn chạy khắp nơi tìm danh y, thuốc dân gian để chữa bệnh.
Chỉ muốn sinh một đứa con, tranh gia sản với tôi.
Đáng tiếc, đời này bà ta đừng hòng có được đứa con của nhà họ Thẩm.
Những ngày ở nước ngoài, tôi chỉ ngủ ba, bốn tiếng mỗi ngày.
Đều dựa vào cà phê để cầm cự.
Khi không chống đỡ nổi nữa, tôi sẽ cho phép bản thân nghĩ về Sơn một lúc.
Nghĩ đến gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị của anh.
Nghĩ đến trái tim dịu dàng và tinh tế của anh.
Nghĩ đến việc chui vào hõm cổ anh, nếu không vui thì cắn một miếng.
Tâm trạng tốt thì hôn anh một cái.
Nhìn ánh mắt bất đắc dĩ mà dung túng của anh.
Tựa như tôi là người anh trân quý nhất.
Nhưng tôi và anh, rốt cuộc cũng không phải người cùng một thế giới.
Năm thứ ba ở nước ngoài, bố tôi gọi tôi về nhà liên hôn.
Sợ tôi không đồng ý, ông còn sắp xếp bảo vệ tới đón ở sân bay.
Tôi xuống máy bay, đeo kính râm đi về phía cửa ra.
Từ xa đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Mặc một bộ vest thẳng thớm.
Trong lòng tôi thót một cái.
Không thể nào chứ?
Tên nhà quê đó trước giờ có bao giờ mặc đồ nghiêm chỉnh đâu.
Chẳng lẽ tôi xuất hiện ảo giác rồi?
Nhưng dáng đứng ấy…
Tôi sẽ không nhận nhầm.
Càng đến gần, tim tôi đập càng nhanh.
Cho đến khi hoàn toàn nhìn rõ mặt Sơn, tôi ngây người.
“Anh sao lại ở đây?”
“Ruộng nhà quê không trồng nữa à?”
“Vợ con đâu rồi?”
Đôi mắt đen trầm của Sơn nhìn chằm chằm tôi.
“Không trồng nữa.”
“Đợi em về sinh tám đứa con.”
Sơn giật lấy vali của tôi, nhét tôi vào xe.
Sau đó quay đầu rời đi.
Từ đầu đến cuối, mặt anh đều căng chặt.
Khí thế hù người.
Tôi mới không sợ anh, bèn nửa đùa nửa thật nói:
“Ba năm không gặp, anh còn lên đời đi Bentley rồi.”
Sơn liếc tôi qua gương chiếu hậu:
“Xe không phải của anh.”
Khóe môi tôi chùng xuống.
Tôi còn tưởng anh cầm ba triệu tệ tôi đưa mà làm ăn thành công.
Lật người thành ông chủ rồi.
Không ngờ vẫn là dân đi làm thuê.
Điện thoại reo không ngớt, người bố tôi sắp xếp mà không đón được tôi chắc chắn đã tức đến phát điên.
“Anh định đưa em đi đâu?”
“Em lát nữa còn có việc nữa.”
Sơn trực tiếp giật lấy điện thoại của tôi, tắt máy.
Gương mặt lạnh tanh, cũng không nói gì.
Xe chạy rất nhanh.
Cuối cùng dừng ở một căn biệt thự ngoại ô.
Anh xuống xe, nắm chặt cổ tay tôi, sải bước lớn đi vào trong nhà.
Tôi biết trong lòng anh đang nghẹn một cục tức.
Bèn ngoan ngoãn đi theo anh.
Vừa vào cửa, đèn còn chưa bật.
Anh đã quay người ghì tôi lên cánh cửa, cúi xuống hôn lên.
Trong bóng tối, có giọt chất lỏng ấm nóng rơi xuống hõm cổ tôi.
Sơn nhắm chặt mắt.
Hàng mi dài thẳng khẽ run.
Tôi khựng lại.
Tôi đưa tay vuốt má anh.
“Khóc rồi à?”
Sơn tựa đầu vào tôi, khẽ cọ cọ.
Khi mở mắt ra lần nữa, đáy mắt đã phủ một tầng nước mờ.
“Thẩm Nam Chi, em không có lương tâm.”
“Ngủ với anh rồi bỏ chạy, vừa đi là ba năm, một lần cũng không tìm anh.”
Tôi vừa định giải thích.
Đã lại bị anh bóp cằm hôn chặt.
Anh vẫn như trước kia.
Im lặng mà nóng bỏng.
27
Khi tôi tỉnh lại lần nữa, Sơn đã mặc xong quần áo.
Đang đứng trước cửa sổ sát đất.
Trời sáng rõ, tôi nhìn kỹ anh.
Ba năm không gặp, anh càng trầm ổn hơn.
Trong mắt cũng giấu đi vẻ sắc bén.
Tôi chống người ngồi dậy.
“Anh không định nhốt em ở đây cả đời đấy chứ?”
Anh quay đầu lại, lấy quần áo trong vali ra.
Vừa giúp tôi mặc vào, vừa nói:
“Không.”
“Đây không phải nhà của anh.”
Tôi vừa tức vừa buồn cười.
“Vậy anh còn đưa em tới đây làm gì? Còn bày ra thành thế này nữa?!”
Anh bế thốc tôi lên, đi về phía phòng tắm.
Tôi ôm vai anh, nhắc anh:
“Sơn, em thật sự có việc phải làm.”
“Cho em ngủ với anh một đêm là được rồi, mau đưa em về.”
Anh siết chặt tay hơn, không vui nói:
“Anh biết em định đi làm gì.”
“Không được đi.”
Tôi kinh ngạc nhìn anh một cái:
“Anh biết em phải về liên hôn?”
Sơn nhíu chặt mày.
“Đừng nói hai chữ đó.”
Tôi thở dài, không giấu anh nữa.
Việc liên hôn với nhà họ Chu là ý của bố tôi.
Sau khi nhà họ Thẩm rơi vào tay bố tôi, dần dần đã thành một cái vỏ rỗng, sụp đổ chỉ là chuyện sớm muộn.
Chaporia
Bình Luận (0)