Nhưng ông ta không biết, tôi và người thừa kế nhà họ Chu đã gặp riêng nhau từ trước.
Anh ta có một mối tình đầu là bạch nguyệt quang, biết tin chúng tôi liên hôn, liền ôm bụng bỏ trốn trong đêm.
Làm anh ta sốt ruột đi tìm vợ khắp nơi.
Ước gì tôi phối hợp diễn với anh ta.
Chỉ là vẫn cần thêm chút thời gian.
Sơn vẫn không yên tâm, muốn đi theo bên cạnh tôi.
Tôi nhìn anh mà buồn cười.
Không biết rốt cuộc anh đang đề phòng cái gì.
Tôi cố ý trêu anh:
“Em đi hẹn hò với vị hôn phu của em, anh cũng muốn đi theo à?”
Anh nhìn tôi thật sâu.
“Đi, anh có thể trốn trong tủ quần áo.”
28
Tôi không coi lời anh là thật.
Liền liên lạc với người thừa kế nhà họ Chu.
Nhờ anh ta giúp tôi dàn xếp, nói rằng tối qua tôi ở chỗ anh ta.
Trong buổi tiệc đính hôn, tôi lại nhìn thấy Tô Tình.
Bà ta già đi không ít.
Mấy năm nay tiêm thuốc, uống thuốc.
Sức khỏe từ lâu đã bị bào mòn.
Khi nhìn thấy tôi, trên mặt bà ta không còn nụ cười giả tạo kia nữa, chỉ còn hận ý trần trụi.
Tôi cố tình làm ra vẻ đồng tình, nhắc bà ta:
“Chậc, đáng thương thật đấy.”
“Mấy năm nay lúc nào cũng tự tìm vấn đề trên người mình, chưa từng nghĩ là do bố tôi có vấn đề à?”
Sắc mặt Tô Tình tái nhợt.
“Không thể nào, nếu ông ta có vấn đề, sao lại có cô?”
Tôi cong môi, liếc bà ta một cái đầy ẩn ý.
Để bà ta tự mình đi mà tưởng tượng.
Nghe nói tối hôm đó về nhà, bà ta còn khuyên bố tôi cũng đi kiểm tra một lần.
Còn nói tôi có lẽ không phải con gái ruột của ông ta.
Bố tôi bị chọc giận.
Ngay tại chỗ tát bà ta một bạt tai, mắng bà ta muốn có con đến phát điên rồi.
Sau đó sai người nhốt bà ta ở trong nhà.
Nhưng hạt giống nghi ngờ một khi đã gieo xuống, thì sẽ không thể nào khống chế được nữa.
Để chứng minh mình không có vấn đề, Tô Tình vậy mà câu dẫn cả tài xế nhà.
Chuyện vỡ lở, bố tôi tức đến xuất huyết não, nửa người bị liệt nằm trên giường.
Sau khi ông ta tỉnh lại, việc đầu tiên chính là đưa Tô Tình vào bệnh viện tâm thần.
Lúc đó, tôi và người thừa kế nhà họ Chu đã ký xong hợp đồng, giải trừ hôn ước.
Tôi đưa tay ra với anh ta, mỉm cười nói:
“Chúc mừng anh, đã tìm được vợ con.”
Anh ta liếc người đang đứng ngoài cửa là Sơn.
Đùa cợt nói:
“Bắt tay thì thôi, tôi sợ anh ta xông vào đánh tôi.”
Tôi nhướng mày:
“Anh sao biết——”
“Mỗi lần chúng ta gặp nhau, anh ta đều hận không thể dùng mắt chém chết tôi, tôi hiểu.”
Tôi bất đắc dĩ lắc đầu.
Sau khi trở về, chúng tôi đi một chuyến về quê của Sơn.
Bà Giang nhìn thấy tay chúng tôi đang nắm chặt.
Hốc mắt đỏ lên.
Bà nhân lúc Sơn vào bếp nấu cơm, kể với tôi:
Năm đó sau khi tôi rời đi, Sơn đã bệnh nặng một trận.
Nếu không phải sếp của nó phát hiện kịp thời, có khi nó sốt cao đến chết cũng không biết.
Xuất viện rồi, nó muốn theo công ty đi nơi khác hai năm.
Bà Giang sợ nó xảy ra chuyện, không cho nó đi.
Sơn nói thật với bà:
“Con biết mình không xứng với cô ấy, nhưng con không cam lòng.”
“Mẹ, nếu con không làm nên trò trống gì, con sẽ trở về.”
“Không đi làm phiền cô ấy nữa.”
Nghe xong, lòng tôi chẳng dễ chịu chút nào.
Buổi tối, sau khi nấu cơm xong, tôi nằm sấp trên ngực anh, khẽ gảy lòng bàn tay anh:
“Sơn, anh thích em đến vậy à?”
Giọng anh vẫn còn khàn:
“Ừ.”
“Vậy hồi đó em muốn yêu đương với anh, anh còn từ chối em?”
Ánh mắt anh u oán:
“… Lúc đó em chỉ thèm thân thể anh thôi.”
Tôi trừng anh một cái:
“Bây giờ em cũng thế!”
Sơn cúi đầu, hôn lên mặt tôi.
“Anh biết.”
“Cho nên anh không từ chối nữa.”
Tôi cố hết sức mới đè được khóe miệng đang nhếch lên.
“Thật sao?”
“Em đưa ra yêu cầu gì anh cũng không từ chối à?”
Anh nghiêm túc gật đầu.
“Vậy anh gọi một tiếng chị nghe xem.”
Ánh mắt anh lặng lẽ tối xuống, cúi đầu hôn lấy tôi.
“Chị.”
Mười phút sau, tôi nắm lấy phần tóc ngắn lún phún của anh.
Khẽ mắng anh:
“Anh học từ ai thế? Không ngoan gì cả!”
Trong bóng tối, giọng Sơn trầm thấp, mơ hồ không rõ.
Anh khàn giọng nói:
“Trong mơ.”
Trong mỗi giấc mơ có em.
(Hết)
Chaporia
Bình Luận (0)