20px

Sân khấu đã dựng xong.

Khán giả cũng đã vào chỗ.

Chỉ còn chờ vở kịch bắt đầu.

Vòng chung kết Tinh Quang chia làm hai phần.

Phần đầu là trưng bày tác phẩm và thuyết trình ý tưởng. Phần sau là đấu giá từ thiện, tác phẩm đạt giải cao nhất sẽ được đấu giá trực tiếp.

Khi đến lượt tôi lên sân khấu, ánh đèn đổ xuống rất sáng.

Tôi đứng trước màn hình lớn, phía sau là hình ảnh bộ trang sức “Tái Sinh”.

Trong hội trường có rất nhiều người.

Nhà thiết kế, phóng viên, doanh nhân, khách quý.

Và cả Phó Hàn Xuyên.

Anh ta ngồi ở hàng đầu, ánh mắt chưa từng rời khỏi tôi.

Ngày trước, tôi từng đứng trong rất nhiều bữa tiệc bên cạnh anh ta. Khi người khác hỏi tôi đang làm gì, Phó Hàn Xuyên luôn thay tôi trả lời: “Cô ấy không cần làm gì cả. Ở nhà nghỉ ngơi là được.”

Khi ấy mọi người đều cười khen tôi có phúc.

Chỉ có tôi biết, từng câu ấy đều đang từng chút một xóa sạch giá trị của tôi.

Hôm nay, tôi đứng trên sân khấu bằng chính tên mình.

Không cần dựa vào ai.

Tôi cầm micro, chậm rãi nói: “Tác phẩm của tôi tên là ‘Tái Sinh’. Tôi muốn dùng nó để kể về một người từng mất đi tất cả, sau đó tự tay nhặt lại từng mảnh vỡ của mình.”

Dưới sân khấu rất yên tĩnh.

Tôi tiếp tục: “Nhiều người cho rằng thứ đã vỡ thì không còn giá trị. Nhưng trong chế tác trang sức, vết nứt đôi khi cũng có thể trở thành một phần của thiết kế. Đổ vỡ không nhất định là kết thúc. Nó cũng có thể là đường ánh sáng đầu tiên lọt vào.”

Tôi nhìn xuống dưới.

Ánh mắt tôi lướt qua Phó Hàn Xuyên, không dừng lại.

“Vì vậy, tôi muốn tặng bộ trang sức này cho tất cả những người từng bị bỏ rơi, từng bị xem nhẹ, từng bị coi là thế thân của người khác. Mong rằng có một ngày, họ đều có thể hiểu ra, mình chưa bao giờ cần trở thành bóng dáng của bất kỳ ai.”

Sắc mặt Phó Hàn Xuyên lập tức thay đổi.

Bàn tay anh ta đặt trên tay vịn ghế siết chặt.

Thẩm Thanh Vi ngồi cạnh anh ta, nụ cười gần như không giữ nổi.

Tần Tình ở dưới sân khấu suýt bật cười thành tiếng.

Bài thuyết trình kết thúc, hội trường vang lên tiếng vỗ tay rất lớn.

Tôi cúi người cảm ơn rồi bước xuống.

Ngay lúc ấy, một giọng nói mềm mại bỗng vang lên.

“Xin lỗi, tôi có một câu hỏi muốn hỏi cô Lâm.”

Tôi dừng bước.

Người lên tiếng là Thẩm Thanh Vi.

Cô ta đứng dậy, trên mặt vẫn là nụ cười dịu dàng vô hại.

“Ý tưởng của cô Lâm rất cảm động. Nhưng tôi thấy thiết kế này có vài chi tiết rất quen mắt. Không biết cô có thể giải thích một chút không?”

Hội trường lập tức xôn xao.

Trong các cuộc thi thiết kế, hai chữ quen mắt luôn rất nhạy cảm. Nó thường ám chỉ sao chép hoặc đạo nhái.

Người dẫn chương trình hơi lúng túng.

Hứa Trì ở khu vực giám khảo nhíu mày.

Tôi nhìn Thẩm Thanh Vi, không nói gì.

Cô ta lấy điện thoại ra, đưa cho nhân viên chiếu lên màn hình lớn.

Trên màn hình xuất hiện một bản thiết kế cũ.

Là bộ trang sức có tên “Tuyết Sinh”.

Đường nét thật sự rất giống “Tái Sinh” của tôi.

Dưới bản thiết kế còn có chữ ký.

Thẩm Thanh Vi.

Hội trường lập tức ồn ào.

Thẩm Thanh Vi khẽ thở dài, giọng đầy khó xử: “Bản thiết kế này là tôi vẽ khi ở nước ngoài dưỡng bệnh. Chỉ là lúc đó sức khỏe không tốt nên chưa từng công bố. Tôi cũng không muốn làm khó cô Lâm, nhưng cuộc thi Tinh Quang rất quan trọng, tôi nghĩ ban tổ chức cần biết sự thật.”

Phó Hàn Xuyên nhìn màn hình, sau đó nhìn tôi.

Trong mắt anh ta có dao động, có nghi ngờ, cũng có một chút thất vọng quen thuộc.

Ngày trước, mỗi lần Thẩm Thanh Vi rơi nước mắt, anh ta cũng nhìn tôi như vậy.

Như thể tôi sinh ra đã là người sai.

Người dẫn chương trình khó xử hỏi: “Cô Lâm, cô có gì muốn giải thích không?”

Tôi nhìn Thẩm Thanh Vi.

Cô ta khẽ nhếch khóe môi, rất nhanh, nhanh đến mức gần như không ai phát hiện.

Nhưng tôi thấy.

Tôi cũng cười.

“Có.”

Tôi quay lại sân khấu, cầm micro.

“Trước khi giải thích, tôi muốn hỏi cô Thẩm một câu. Cô chắc chắn bản thiết kế này là của cô?”

Thẩm Thanh Vi hơi nhíu mày, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ bình tĩnh.

“Đương nhiên.”

“Tự tay cô vẽ?”

“Đúng vậy.”

“Không lấy từ bất kỳ ai?”

Sắc mặt Thẩm Thanh Vi hơi lạnh đi: “Cô Lâm, cô hỏi như vậy là có ý gì?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...