Prologue

Trans + Edit: YUK1

---------------

Ngày 10 tháng 9 - Góc nhìn của Ichijo Ai

Bước xuống từ sân khấu cùng Senpai, tôi cố gắng hít thở sâu để lấy lại nhịp tim đang đập loạn.

“Anh cũng thấy run nhỉ?”

“Ừ, anh cũng vậy.”

Khi chúng tôi nhìn nhau cười, sợi dây căng thẳng trong lòng tôi mới từ từ dãn ra. Tôi chỉ muốn được ở bên anh ấy mãi mãi. Có lẽ vì đây là mối tình đầu, nên tôi mới chìm đắm sâu đậm đến nhường này.

Nhưng cùng lúc đó, nỗi sợ hãi trong tôi lại trỗi dậy. Tôi đã mất cả cha lẫn mẹ. Tôi chẳng còn đủ tự tin vào bản thân mình nữa. Từ sâu thẳm lòng, tôi không ngừng run rẩy vì lo lắng, luôn nghĩ rằng những người mình yêu thương rồi cũng sẽ định sẵn là rời bỏ mình mà đi.

Tôi biết cuốn tiểu thuyết của anh sẽ càng trở nên nổi tiếng hơn nữa. Điều đó khiến tôi hạnh phúc, nhưng cũng khiến tôi sợ hãi. Nhỡ đâu tôi sẽ bị bỏ lại phía sau. Tôi chợt nghĩ, cuối cùng mình vẫn chẳng hề tiến bước. Tôi vẫn cứ đứng chôn chân tại chỗ kể từ ngày tai nạn ấy xảy ra.

Đó là lý do tôi từng tự dặn lòng không được phép yêu bất kỳ ai. Tôi đã sống suốt những năm qua với ý nghĩ đó. Thế nhưng, người đàn ông mang tên Aono Eiji đã làm tan chảy hoàn toàn trái tim băng giá trong tôi. Tôi nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ gặp được ai mà mình yêu nhiều đến thế một lần nữa.

Chính vì vậy, tôi sợ mất anh.

Sóng gió chắc chắn sẽ ập đến từ đây. Gia đình Kondo chắc chắn sẽ gây áp lực với nhà trường. Và nếu bấy nhiêu vẫn chưa đủ, họ có thể sẽ quấy rối cả quán Kitchen Aono và gia đình anh. Nhưng tôi sẽ không để chuyện đó xảy ra. Dù phải dùng bất cứ thủ đoạn nào, tôi cũng phải bảo vệ nơi tôi yêu dấu và gia đình của người tôi yêu.

Tôi nhớ lại cảm giác khi được anh đưa về lúc nãy. Tôi muốn nắm lấy bàn tay ấy mãi mãi. Sẽ hạnh phúc biết bao nếu em có thể bình yên ở cạnh bên anh, cùng anh cười nói?

Đó có lẽ là một ước muốn như trong truyện cổ tích. Nhưng lại là điều tôi hằng khao khát. Tôi muốn một gia đình. Tôi muốn quay về những ngày tháng hạnh phúc ấy. Tôi biết mọi người nhìn vào vẫn nghĩ tôi đang có một cuộc sống phước lành. Nhưng dù có đủ đầy đến đâu, tôi vẫn luôn cô độc. Trước khi vụ tai nạn đó xảy ra, tôi đã từng rất hạnh phúc... và rồi vào ngày đó, tất cả đều chấm dứt.

Mình nên làm gì đây?

Dù biết có nghĩ ngợi cũng chẳng ra lời giải, tôi vẫn không thể ngừng suy nghĩ.

Nhưng ít nhất, tôi không muốn mất anh. Một cảm giác giống như sự chiếm hữu trỗi dậy, và tôi ghét bản thân vì điều đó.

Và rồi tôi lại lỡ nghĩ về một chuyện mà mình vốn chẳng muốn nhắc đến.

Liệu một kẻ như mình có quyền được ai đó yêu thương không? Càng nghĩ, tôi càng cảm thấy mình như chìm sâu xuống vực sâu. Việc tôi vẫn chưa thể kể với anh về gia đình mình càng thổi tăng thêm những suy nghĩ tiêu cực trong tôi. Tôi đã luôn lừa dối những người mình yêu thương. Tôi sợ phải nói ra. Tôi không thể tha thứ cho bản thân vì đã không thể dũng cảm bước tiếp vào những thời khắc quan trọng nhất.

---------------

Góc nhìn của Kondo

“Bố, cứu con. Mọi chuyện hỏng hết rồi.”

Khốn kiếp thật. Dù nhục nhã, nhưng tôi chẳng còn cách nào khác. Tôi quyết định phải chạy về khóc lóc với ông già.

“Có chuyện gì? Mà khoan, việc ở trường thế nào rồi?”

Không sao đâu. Ông già cũng là một kẻ đào hoa giống tôi thôi. Ngay cả khi ông ấy thấy tôi là một gánh nặng phiền phức, ông ấy vẫn phải bảo vệ tôi vì lợi ích của chính mình, thế nên ông ấy chắc chắn sẽ ra tay.

“Chuyện là thế này...”

Tôi kể lại toàn bộ sự việc cho ông ấy nghe, đúng như những gì đã xảy ra.

Rằng mọi chuyện bắt đầu từ rắc rối tình cảm, và tôi đã lỡ tay đấm một thằng nhóc lớp dưới.

Rằng vì quá cay cú, tôi đã tung tin bôi nhọ, lăng mạ thằng đó trên mạng để cô lập nó.

Rằng đám thành viên câu lạc bộ bóng đá vì ngưỡng mộ tôi nên đã mất kiểm soát, gây ra những hành vi bắt nạt, quấy rối thằng nhóc đó.

Và dường như những chuyện đó đang bị phanh phui như một vụ hành hung, cảnh sát đã bắt đầu làm việc với nhà trường.

Vừa kể, tôi vừa cảm thấy máu trong người lạnh toát.

“Ngay trước kỳ bầu cử thị trưởng, vào thời điểm then chốt này... chuyện này còn có thể chí mạng hơn cả vụ bê bối ở khách sạn hôm nọ nữa!! Đúng như tao dự đoán, chúng ta phải tránh điều đó bằng mọi giá. Mà tại sao chuyện lại thành ra thế này?”

“Nhưng họ vẫn chưa có hành động chính thức nào đâu bố. Nên vẫn còn cứu được. Bố, cứu con.”

Nói đến nước này, ông già chắc chắn sẽ gây áp lực lên nhà trường và tìm cách bịt miệng mọi chuyện.

Nếu không xong, ông ấy sẽ dùng quyền lực và tiền bạc để đe dọa gia đình nhà Aono, ép bọn chúng phải hòa giải. Nếu cảnh sát đã vào cuộc, nghĩa là phía bên kia đã nộp đơn khiếu nại. Nhưng ông già chắc chắn sẽ lo liệu được thôi.

Vẫn chưa rõ liệu có bằng chứng xác thực nào cho thấy tôi đã làm việc đó hay không, nhưng nếu không có, tôi sẽ cứ dùng áp lực và giả ngu đến cùng. Đúng rồi, sao mày phải xoắn lên thế nhỉ? Nếu là người thuộc tầng lớp đặc quyền, mọi chuyện đều có thể dàn xếp. Phải rồi, chỉ là mày đã quá sợ hãi thôi.

“Này. Nếu chuyện này lộ ra, cả tao và mày đều xong đời đấy. Hiểu chưa? Đừng có làm gì thừa thãi nữa.

Đừng cản đường tao. Chỗ còn lại cứ để tao lo. Hầu hết mọi thứ đều có thể giải quyết bằng tiền và quyền lực.”

Ông già nhấn mạnh từng chữ. Có hối hận về những gì đã xảy ra cũng đã quá muộn. Quan trọng là phải làm gì tiếp theo. Sẽ ổn thôi – chẳng phải mày đã luôn xoay xở được nhờ quyền lực của ông già đó sao?

“Được rồi, tao sẽ đến nói chuyện với nhà trường để dẹp sạch sẽ vụ này. Trước mắt, mày cứ ở yên trong nhà. Rõ chưa? Tuyệt đối không được ra ngoài.”

Phải, ông già đúng là chỗ dựa đáng tin cậy. Có ông ấy, mình sẽ ổn thôi.

---------------

Góc nhìn của Chủ tịch Câu lạc bộ Văn học

Giờ học tiếng Nhật chán ngắt bắt đầu.

Tôi chẳng hiểu nổi ông thầy này đang cố dạy cái gì nữa.

Thế là tôi lơ đãng lật giở cuốn sách giáo khoa. Ở phần văn học nước ngoài, đoạn giới thiệu về văn học Nga bỗng lọt vào mắt tôi.

Tôi cực kỳ yêu thích tác phẩm “Tội ác và Hình phạt” của Dostoevsky.

Một tội lỗi nhỏ có thể được chuộc lại bằng làm nhiều việc thiện.

Vì vậy, một thiên tài có khả năng mang lại tiến bộ lớn lao cho xã hội thì không cần bị ràng buộc bởi những quy tắc đạo đức tầm thường.

Đó là cách tư duy mà tôi hâm mộ.

Tôi đã thích viết lách từ khi còn nhỏ. Trong các cuộc thi viết văn, tôi từng giành giải vàng cấp quốc gia. Từ biểu ngữ, báo cáo đọc sách hay bất cứ thứ gì, tôi đều giành giải. Mọi người đều tung hô tôi là một thiên tài.

Lên cấp hai, tôi nhận ra thế giới này giống như một câu chuyện. Chỉ cần tôi can thiệp một chút, số phận của những kẻ ngu ngốc sẽ dễ dàng tan vỡ. Tôi giữ cho đôi tay mình sạch sẽ và mượn tay kẻ khác để làm việc bẩn thỉu. Tôi chỉ cần dẫn dắt một chút thôi.

Chẳng hạn như, nếu tôi nói với một con thú như Kondo-kun rằng:

“Con bé đó dễ thương thật đấy. Nhưng hình như nó có bạn trai rồi. Hai đứa là thanh mai trúc mã thì phải”, vì hắn vốn thích chà đạp lòng tự trọng của người khác, hắn sẽ lập tức hành động để chia rẽ hai người bọn họ. Đơn giản vậy thôi. Tất cả chỉ có thế.

Số phận của mọi người nằm gọn trong lòng bàn tay tôi. Bởi vì tôi chính là người viết nên câu chuyện này.

Món đồ chơi mang tên Kondo-kun thực sự rất xuất sắc. Chưa từng có nhân vật nào dễ điều khiển như hắn.

Trong cuộc đời thuận buồm xuôi gió của mình, lần đầu tiên tôi nếm mùi thất bại là vì một cậu em lớp dưới tên là Aono Eiji. Tôi gọi cậu ta là Eiji-kun một cách thân thiết, nhưng ngay cả lúc này, tôi vẫn không ngừng cảm thấy ghen tị với cậu ta.

Khi nói đến tài năng viết lách, tôi luôn tin rằng mình không có đối thủ trong đám bạn cùng trang lứa. Nhưng cậu ta lại có tài năng vượt xa cả tôi. Khi đọc cuốn tiểu thuyết của cậu ta, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng tôi. Làm sao một thằng nhóc vô danh như cậu ta lại có thể viết đến mức này?

Tôi ghen tị. Thậm chí tôi đã từng nghĩ cậu ta nên chết đi cho xong. Tôi cảm thấy vị thế của mình đang sụp đổ. Tác phẩm mà tôi từng rất tự tin bỗng chốc trở nên rẻ tiền, và tôi đã xóa sạch dữ liệu bản thảo.

Vì thế, tôi sẽ bóp nghẹt tài năng của cậu ta. Tôi hiểu rằng tài năng của các thiên tài rất dễ bị bẻ gãy khi các mối quan hệ trở nên rối ren. Đó là cách mọi chuyện vận hành.

Tôi chỉ cần gặt hái cái tài năng đó trước khi nó kịp vươn ra thế giới. Nếu tôi làm vậy, vị trí của tôi sẽ được bảo vệ.

Tôi từng định giăng bẫy khiến cậu ta sa ngã, nhưng tôi đã bỏ cuộc vì cậu ta có cô bạn gái thanh mai trúc mã và vì tính cách chân thành của cậu ta. Điều đó chỉ càng làm tổn thương lòng kiêu hãnh của tôi hơn. Tôi cảm thấy giận dữ vì ngay cả “tôi với tư cách là một người phụ nữ” cũng không được chọn.

Nước đi tiếp theo, tôi sử dụng Kondo-kun. “Tôi với tư cách là phụ nữ” đã bị từ chối. Vậy thì, tôi sẽ phá hủy danh dự của cậu ta với tư cách là một người đàn ông. Tôi dẫn dắt Kondo-kun một cách khéo léo và khiến hắn nhúng tay vào Amada Miyuki. Sau đó, tôi lên kế hoạch để họ gặp nhau bí mật vào ngày sinh nhật của Eiji-kun, chụp ảnh hai người họ đi vào khách sạn, rồi nhét nó vào ngăn bàn của Eiji-kun.

Nhưng một chuyện còn thú vị hơn đã xảy ra. Tôi không ngờ bọn họ lại đụng độ nhau trực tiếp. Định mệnh thật buồn cười. Thế là tôi điều chỉnh câu chuyện theo một hướng thú vị hơn. Tôi khích bác Kondo-kun và cô lập Eiji-kun.

Nhân tiện, ứng dụng mạng xã hội mà chúng tôi đang dùng hơi đặc biệt một chút, nếu một trong hai bên xóa lịch sử tin nhắn, nó sẽ biến mất không để lại dấu vết. Ứng dụng này được phát triển ở nước ngoài, máy chủ cũng nằm ở đó, nên trong trường hợp xấu nhất, nếu họ nhận ra chúng tôi đã dùng ứng dụng này, cảnh sát cũng chẳng làm gì được. Hơn nữa, đây chỉ là chuyện bắt nạt học đường. Cảnh sát đời nào lại can thiệp sâu đến thế. Chúng tôi đã xóa sạch lịch sử ở phía mình rồi, nên tất cả những gì còn lại là Kondo-kun mở ứng dụng trên điện thoại hắn, và các tin nhắn sẽ tự động bốc hơi.

Tiếc quá nhỉ. Dù Kondo-kun có khăng khăng rằng tôi có liên quan, cũng chẳng có bằng chứng nào cả. Và với tiền án hành xử tệ hại của Kondo-kun, lời nói của hắn sẽ chẳng bao giờ chạm tới được tôi - một học sinh ưu tú dịu dàng đang đeo mặt nạ.

Eiji-kun sẽ rời câu lạc bộ văn học và từ bỏ việc sáng tác. Trước mắt, mục tiêu ban đầu đã đạt được. Ah, vui thật đấy.

Với chuyện này, không ai có thể thoát khỏi kịch bản mà tôi đã viết ra.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...