Chương 1: Sự sụp đổ của gia đình Kondo

Trans + Edit: YUK1

-----------------------

Cùng ngày - Góc nhìn của Bố Kondo.

Tôi nhấn ga, lao thẳng xe về phía trường cao trung. Với những rắc rối kiểu này, tốt nhất là nên kết thúc càng sớm càng tốt. Cũng giống như vụ khách sạn lần trước, cứ vung tiền ra là có thể bưng bít được hầu hết mọi chuyện. Đó chính là cách tôi xoay xở mọi chuyện.

Đã quá 12 giờ 30 phút trưa. Tôi cố tình chọn giờ nghỉ trưa. Đó là vì tôi tính toán rằng thời điểm này sẽ dễ dàng tiếp cận những giáo viên mà mình muốn gặp.

Những kẻ đứng ở trung tâm vụ này nghe đâu là một giáo viên ngoài ba mươi tuổi tên Takayanagi và ông thầy Hiệu trưởng. Độ tuổi thật tiện lợi làm sao. Với Takayanagi, đó là tương lai thăng tiến. Còn với Hiệu trưởng, miếng mồi ngon nhất chính là một vị trí hưu trí an nhàn.

Nếu tôi đưa những thứ đó ra nhử, chắc chắn họ sẽ cắn câu.

Tại quầy tiếp tân, tôi trịnh trọng tuyên bố mục đích đến.

“Tôi là Nghị viên hội đồng thành phố, đồng thời là phụ huynh của Kondo học năm ba. Tôi muốn gặp Hiệu trưởng và thầy Takayanagi…”

Tôi cố tình lấy danh nghĩa Nghị viên để gây áp lực lên những người xung quanh.

Với cái mác này, tôi thừa biết mình sẽ được tiếp đón ngay lập tức.

Đúng như dự đoán, nhân viên tiếp tân nhanh chóng báo lại cho hai người bọn họ. Tôi được dẫn vào phòng Hiệu trưởng. Được rồi, cuộc chơi thực sự bắt đầu từ đây.

---------------

“Ồ, chào mừng, chào mừng. Ông Kondo.”

Sau khoảng mười phút chờ đợi, hai giáo viên bước vào. Đó là Hiệu trưởng và Takayanagi. Họ tự giới thiệu như vậy.

“Xin lỗi vì đã làm phiền quý vị lúc đang bận rộn. Tôi muốn bàn bạc với hai vị về con trai tôi.”

Tôi cố tình tỏ ra khiêm nhường để thỏa mãn lòng tự trọng của họ. Nếu chiêu này không xong, tôi sẽ chuyển sang đe dọa.

“Ồ? Ý ông là sao?”

“Là như này, tôi nghe nói hai vị đang nghi ngờ con trai tôi. Có chuyện gì đó liên quan đến vụ bạo lực từ tuần kia…”

Vừa nghe thấy vậy, hai người bọn họ liền lộ vẻ mặt ngơ ngác như thể đang diễn kịch.

Thầy Hiệu trưởng trả lời:

“Không, chúng tôi không hề nghi ngờ con trai ông. Chúng tôi chỉ thông báo cho toàn thể học sinh tại buổi tập trung toàn trường mà thôi. Việc ông nói ra như vậy, chẳng phải chứng tỏ con trai ông thực sự có điều gì đó mờ ám sao?”

Khốn thật, tôi bị gài vào thế rồi. Hóa ra họ vẫn chưa trực tiếp chỉ đích danh. Đúng là thằng con ngu ngốc.

“Vâng, có vẻ là vậy. Khi tôi hỏi, con tôi nói rằng vì rắc rối tình cảm mà nó đã mất bình tĩnh rồi lỡ tay đánh một đứa lớp dưới. Nó đang rất hối lỗi và tự kiểm điểm. Nếu có thể, tôi hy vọng chúng ta có thể xử lý chuyện này trong êm đẹp.”

Nhà trường chắc chắn cũng chẳng muốn một vụ bê bối thế này bị phanh phui. Tôi ngầm ám chỉ rằng đôi bên đều có lợi nếu im lặng.

“Tôi hiểu. Lẽ ra tôi đã muốn nghe những lời này sớm hơn. Tôi đã từng trực tiếp hỏi em ấy một lần về sự tình rồi. Ông không biết sao?”

Lão Hiệu trưởng này vẫn cứ trơn tuột và né tránh như mọi khi.

“Đây là lần đầu tôi nghe thấy đấy. Nó đang ở cái tuổi dậy thì mà. Chắc là nó không muốn để lộ sự yếu kém của mình trước mặt bố mẹ. Con trai tôi đang ở thời điểm quan trọng trước kỳ thi đại học. Chúng tôi cũng đang cân nhắc suất tuyển thẳng về thể thao, và phía trường đại học cũng đã có phản hồi rất tốt. Nếu chuyện này bị lộ ra ngoài, tương lai của con tôi sẽ bị ảnh hưởng xấu. Tôi tin là quý vị hiểu điều đó. Một vụ bê bối thế này sẽ là mồi ngon cho giới báo chí. Nếu có thể, rõ ràng là không nên để nó rò rỉ ra ngoài. Ở góc độ của thế hệ chúng ta, đây chẳng qua chỉ là một cuộc ẩu đả của lũ trẻ. Vì một chuyện vặt vãnh như vậy mà để cả hai bên đều thiệt hại nặng nề thì thật chẳng nên.”

Nghe đến đó, cả hai người bọn họ đều sững lại. Có vẻ lời đe dọa của tôi đã có tác dụng.

Takayanagi, người nãy giờ vẫn im lặng, cuối cùng cũng mở lời.

“Vậy ra theo ông, đây chỉ là một cuộc ẩu đả của lũ trẻ thôi sao?”

“Đúng thế. Thời tôi còn trẻ, chuyện lũ trẻ đấm nhau là chuyện thường ngày ở huyện. Phụ huynh thời nay cứ hay làm quá lên. Tôi sẽ đích thân xin lỗi phụ huynh bên kia. Tất nhiên, tôi cũng định thể hiện sự thành tâm của mình. Thế nên, nhà trường cũng hãy giải quyết chuyện này lặng lẽ nhất có thể được không? Nếu rắc rối này bị công khai, nó sẽ làm hỏng bảng thành tích của các thầy, thậm chí làm giảm lượng thí sinh đăng ký vào trường sau này.”

Được rồi. Đến lúc tăng áp lực rồi.

Gã giáo viên trẻ tiếp lời.

“Ý ông ‘giải quyết lặng lẽ’ nghĩa là bảo nhà trường phải bưng bít sự thật sao?”

“Dùng từ ‘bưng bít’ nghe hơi nặng nề. Tuy nhiên, do tính chất công việc, tôi có mối quan hệ ở rất nhiều nơi. Vì vậy, nếu nhà trường không hành động lộ liễu, chúng ta có thể xử lý theo cách mình muốn. Tiếng xấu sẽ không bị truyền ra ngoài. Như vậy chẳng phải là đôi bên cùng có lợi sao?”

Sắc mặt Takayanagi cứng đờ như thể không thốt nên lời, cậu ta thở dài một tiếng nhỏ. À, cái loại này tôi biết rõ quá mà.

“...... Đừng có đùa với tôi.”

Hóa ra là cái hạng máu nóng hiếm thấy thời nay.

“Thầy Takayanagi, hãy coi đây là một cuộc thảo luận làm ăn đi. Nếu thầy giữ kín chuyện này, sau này tôi sẽ có những ưu đãi dành cho thầy. Hay thầy muốn biến tôi thành kẻ thù rồi phải ngồi ghế dự bị suốt đời?”

Tôi vứt bỏ cái mặt nạ lịch thiệp. Chẳng còn gì để giấu giếm, tôi bắt đầu dùng thứ bạo lực mang tên quyền lực để ép chế.

“......”

Im lặng rồi à? Rốt cuộc thì cũng chỉ biết lo cho bản thân mình thôi. Mà cũng phải thôi, ai chẳng vậy.

“Thầy hiểu rồi chứ? Con trai tôi có một tương lai phía trước. Một tương lai rạng rỡ là đằng khác. Thầy nên trưởng thành lên một chút đi. Ngay từ đầu, chỉ vì một vụ trẻ con đánh nhau mà thầy lại xé ra to như thế này... thầy bảo nó đánh người ta, nhưng thực chất chỉ là đùa giỡn quá trớn thôi đúng không? Làm quá chuyện này lên chứng tỏ năng lực quản lý của thầy có vấn đề đấy. Làm viên chức nhà nước sướng thật nhỉ. Chứ ở khu vực tư nhân, hạng người như thầy là bị đuổi việc từ lâu rồi.”

Khi tôi nhổ ra những lời đó với vẻ hống hách, gã giáo viên trẻ run lên bần bật. Ah, cái cảm giác dùng quyền lực đè bẹp kẻ khác này thật là khó cưỡng.

“Với tất cả sự tôn trọng...”

Tôi nhìn xoáy vào khuôn mặt đang bừng bừng giận dữ của Takayanagi. Nhưng một thằng nhóc như cậu ta thì làm được gì.

Cũng chỉ là một giáo viên quèn mà thôi.

“Thầy Takayanagi, bình tĩnh lại đi.”

Trong cơn hoảng loạn, Hiệu trưởng xen vào để ngăn cậu ta lại. Đúng là người có kinh nghiệm, ông ta dường như hiểu rất rõ thế sự.

“Nhưng thưa Hiệu trưởng...”

Nhìn cái vẻ mặt hậm hực của Takayanagi khi nhìn cấp trên, tôi hoàn toàn tin chắc mình đã thắng.

“Thầy Takayanagi. Thầy còn trẻ, không cần phải đứng ra tuyến đầu chịu trận thay cho một lão già như tôi đâu. Những việc thế này là phần việc của bậc tiền bối. Xin lỗi ông, ông Kondo...”

Lão Hiệu trưởng hành xử cứ như một lão quản gia tận tụy, nhưng thực chất chỉ là một kẻ hèn nhát. Chà, vậy thì mọi chuyện sẽ nhanh hơn rồi.

“Quả nhiên là thầy Hiệu trưởng hiểu biết. Vậy thì, từ đây về sau...”

Ngay khoảnh khắc tôi định vạch ra kế hoạch tiếp theo, thầy Hiệu trưởng đập mạnh tay xuống bàn.

Một tiếng RẦM chói tai vang lên.

“C-Cái gì...”

Khi tôi vô thức thốt lên một tiếng thảm hại trước khí thế dữ dội đó...

“Ông bảo đây ‘chỉ là một cuộc ẩu đả của lũ trẻ’ sao!? Đồ không biết xấu hổ! Xấu hổ thay!! Vì con trai ông mà tương lai của một học sinh cao trung suýt chút nữa đã bị hủy hoại hoàn toàn đấy!”

Một tiếng gầm phẫn nộ vang vọng khắp căn phòng, mãnh liệt đến mức khó có thể tin rằng nó phát ra từ người Hiệu trưởng vừa mới đây còn mỉm cười hiền từ.

“Hả...?”

Vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, tôi ngớ ngẩn hỏi lại.

“Và tôi sẽ không cho phép ông xúc phạm cấp dưới của tôi thêm một lời nào nữa. Thầy Takayanagi không có lý do gì để bị một kẻ như ông nhạo báng!!”

Một đợt phản công còn mạnh mẽ hơn thế nữa ập thẳng vào mặt tôi.

---------------

Góc nhìn của Takayanagi.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy thầy Hiệu trưởng nổi trận lôi đình như vậy. Cả Nghị viên Kondo và tôi đều chết lặng. Tôi từng nghe kể rằng thời còn chơi bóng bầu dục, thầy Hiệu trưởng có biệt danh là “Mãnh tướng xung kích”. Vì thầy chưa bao giờ mắng mỏ ai và luôn mỉm cười nên tôi cứ ngỡ ai đó đã thêu dệt quá lên.

Nhưng giờ tôi mới biết, câu chuyện đó là có thật.

Ngay cả gã Nghị viên đến để gây áp lực cũng bị áp đảo hoàn toàn bởi uy thế của thầy ấy.

Thầy tiếp tục:

“Chúng tôi đã lắng nghe khi ông giả vờ khiêm tốn, nhưng những gì ông nói ra toàn là những lời trơ trẽn. Nghe cho rõ đây: Ông là một Nghị viên hội đồng thành phố. Đáng lẽ ra, ông phải thuộc về tầng lớp làm gương cho người dân. Ngay cả với những vấn đề trong chính gia đình mình, ông phải là người cảm thấy trách nhiệm đầu tiên. Vậy mà, ông gạt bỏ lỗi lầm của mình sang một bên để hạ thấp thầy Takayanagi, người đã tận tâm thực hiện nhiệm vụ của mình, thật quá quắt. Ông là người ở vị trí chịu trách nhiệm, nhận thù lao từ tiền thuế của dân. Vậy mà ông lại ép nhà trường che giấu một vụ bạo lực do con mình gây ra. Đừng có đùa với tôi. Đó là hành động thấp kém nhất, một hành động phản bội lại sự tin tưởng của những cử tri đã bầu cho ông.”

Thầy chỉ trích gã Nghị viên một cách trôi chảy và đầy tính logic, vậy mà giọng điệu chưa bao giờ giảm đi sự đanh thép.

Tôi suýt chút nữa đã muốn vỗ tay tán thưởng thầy Hiệu trưởng vì đã từ chối yêu cầu bưng bít của Kondo với tư thế hiên ngang đến thế.

Gã Nghị viên, sau một hồi đứng hình, mới mở miệng phản bác.

“Ông nói cái gì... nếu chuyện này bị lộ ra, ông có hiểu danh tiếng của trường này sẽ ra sao không? Chỉ vì một lão Hiệu trưởng treo cái thứ công lý ngây thơ trên miệng như ông mà tấm bảng vàng lịch sử và truyền thống của ngôi trường này sẽ vì ông bị bôi nhọ đấy.”

Nhưng thầy Hiệu trưởng không hề nao núng, bắn trả ngay lập tức.

“Cái thứ danh tiếng mà dễ dàng bị hủy hoại bởi một chuyện nhỏ nhặt thế này thì có gì đáng tự hào? Nếu có gì đáng nói, thì việc chúng tôi bị chỉ trích vì che giấu sự thật mới là điều khiến tôi thấy nhục nhã với tư cách là Hiệu trưởng. Nghe cho kỹ đây: nếu chúng ta để mặc cho các vụ bạo lực và bắt nạt diễn ra, thì cái lịch sử và truyền thống vô nghĩa kia có giá trị gì để bảo vệ? Truyền thống đáng được tôn vinh là thứ mà mỗi một học sinh học tập tại đây và bước ra đời tạo nên. Việc bám víu vào quá khứ đến mức hy sinh tương lai của những đứa trẻ tạo nên truyền thống đó thì có giá trị gì? Đó chẳng qua là sự nhầm lẫn tai hại về mục đích và ý nghĩa của giáo dục.”

“C-Cái...”

Nghị viên Kondo sững sờ, dường như chưa bao giờ tưởng tượng nổi mình lại bị từ chối phũ phàng đến mức này.

“Nếu chúng tôi không bảo vệ được dù chỉ một học sinh, thì chúng tôi không có tư cách làm nhà giáo. Nếu là để bảo vệ học sinh, thì vết xước danh tiếng đó là quá rẻ. Nghị viên Kondo, ông đang hiểu lầm điều gì chăng?”

“Nhưng con trai tôi cũng là học sinh ở đây. Nhà trường có nghĩa vụ bảo vệ nó... và thành tích của các ông cũng sẽ bị ảnh hưởng...”

“Em Kondo đã làm điều mà pháp luật cấm. Công việc của giáo viên là dạy cho em ấy hiểu điều đó. Bảo vệ và nuông chiều không giống nhau. Nếu ai đó làm sai, tôi tin rằng giáo dục chính là thúc giục họ sửa sai đúng cách. Nếu chúng tôi che giấu hành vi phạm tội, đó mới thực sự là thứ bôi nhọ truyền thống ngôi trường này. Khi đó thành tích của chúng tôi mới thực sự tụt dốc. Cái lối suy nghĩ đó của ông mới đáng hổ thẹn, thật nhục nhã cho ông!”

Nghị viên Kondo trông như đang sôi máu, mặt đỏ bừng lên, nhưng gã không thể cãi lại được lý lẽ đanh thép của thầy Hiệu trưởng.

“Được rồi. Tôi hiểu rõ quá rồi. Hóa ra các người là một lũ đại ngu. Tôi đã cho các người một cơ hội, vậy mà các người lại chà đạp nó. Đừng có mà hối hận đấy. Giờ thì sự nghiệp dạy học của các người và truyền thống của cái trường này sẽ lãnh đủ.”

Vừa nhổ ra những lời cay cú đó, gã Nghị viên đập cửa rầm một cái rồi hầm hầm bước ra ngoài. Tôi và thầy Hiệu trưởng nhìn nhau. Rồi thầy mỉm cười.

“Thầy Takayanagi, bất kể ông ta nói gì, tôi vẫn tự hào về hành động của thầy. Đừng bận tâm về nó. Và thời hạn cho lời cảnh cáo cuối cùng đã hết. Không cần phải nương tay nữa.”

Thầy Hiệu trưởng mở cánh cửa dẫn sang phòng tiếp khách bên cạnh.

Ở đó, con trai trưởng và gia đình của người đàn ông được cứu đang chào đón chúng tôi với nụ cười gượng gạo.

Hóa ra người mà nhóm của Aono cứu sống chính là ông Yamada, cựu chủ tịch hội đồng tỉnh đã nghỉ hưu. Ông ấy nghỉ hưu vì tuổi tác, và con trai trưởng đã kế nhiệm ông. Nói cách khác, người con trai cả này chính là Nghị viên hội đồng tỉnh đương nhiệm... và vị Nghị viên Yamada đó đang cúi đầu xin lỗi.

“Nghĩ không ra Nghị viên Kondo lại là hạng người như vậy... Với tư cách là người cùng đảng, tôi thấy thật xấu hổ. Chúng tôi sẽ xử lý chuyện này ở phía chúng tôi. Aono-kun, em cũng đã vất vả rồi.”

Trong vụ này, Aono và Ichijo đã nhận được lời cảm ơn từ phía ông Yamada.

“Em cảm ơn... các thầy...”

Phải, họ đã nghe thấy hết. Tôi vốn muốn giải quyết lặng lẽ vì Aono cũng có mặt ở đây... nhưng tôi không ngờ mình lại bị đe dọa trắng trợn đến thế.

“Em không cần cảm ơn đâu. Thầy chỉ làm những gì thầy nên làm và nói những gì thầy cần nói thôi.”

Thầy Hiệu trưởng vỗ vai tôi.

“Đúng vậy. Đáng lẽ chúng tôi không nên để em nghe thấy những điều đó. Chúng tôi đã không đủ tinh tế. Có chăng, tôi mới là người phải xin lỗi.”

Đôi mắt Aono hoen lệ. Ichijo đứng bên cạnh rõ ràng là đang tràn đầy sự giận dữ. Em ấy thọc tay vào túi áo đồng phục và di chuyển thứ gì đó. Cùng với một tiếng tạch kim loại, tôi nghe thấy âm thanh của một thứ gì đó vừa thay đổi.

Giờ nghỉ trưa - Góc nhìn của Aida.

Chúng tôi rời nhà ăn để quay về lớp. Lúc đó là khoảng mười hai giờ rưỡi trưa.

Đang đi dọc hành lang, chiếc điện thoại trong túi quần tôi bỗng rung nhẹ. Một thông báo tin nhắn từ nhóm LINE của câu lạc bộ bóng đá hiện lên.

“Họ đã biết được bao nhiêu rồi? Chuyện chúng mình tiếp tay lan truyền tin đồn? Hay cả chuyện chúng mình tham gia bắt nạt? Mà cái gọi là ‘bạo lực’ thì tính đến mức nào mới là bạo lực đây…”

“Giờ tính sao giờ? Tao phải vào được ít nhất là top 4 cấp tỉnh mới có suất tuyển thẳng về thể thao. Làm sao đây. Liệu chúng mình có còn được thi đấu giải nữa không?”

“Thi đấu cái con khỉ, thằng ngu này.”

“Mày... sao mày dám nói chuyện với đàn anh kiểu đó…”

Một mớ hỗn độn những tiếng chửi bới và la hét đầy tuyệt vọng.

Ai nấy đều khóc lóc, gào thét và hoảng loạn. Tôi cảm thấy máu trong người như rút cạn khỏi mặt. Nếu có ai đó sắp ngất xỉu, tôi chỉ ước người đó là mình.

Tình hình diễn biến theo từng giây, nỗi sợ hãi bủa vây lấy tất cả. Kẻ tiếp theo bị giáo viên áp giải đi có lẽ sẽ là tôi.

Không, nếu có ai bị gọi, chắc chắn đó phải là tôi hoặc Shimokawa. Vì hôm nọ chúng tôi đã bị thẩm vấn về vụ việc đó rồi. Lúc ấy mọi chuyện kết thúc khá êm xuôi nên tôi đã thở phào nhẹ nhõm, nhưng nhỡ đâu họ chỉ đang thả dây dài câu cá lớn thì sao? Nếu thật là vậy... thì hỏng hết rồi.

Tiếng bước chân vang lên đều đặn trong hành lang. Tôi run rẩy quay đầu lại, Iwai-sensei, tổ trưởng chuyên môn, đang đứng đó với một nụ cười trên môi. Tôi thấy nhẹ nhõm đôi chút vì đó không phải là thầy Takayanagi chủ nhiệm lớp tôi... thế nhưng, thầy tổ trưởng lại nói với một nụ cười lạnh lẽo.

“Xin lỗi nhé Aida. Thầy có vài chuyện muốn hỏi em. Em đi theo thầy tới phòng hướng dẫn học sinh được không?”

Bản năng mách bảo có điềm chẳng lành, tôi cố tìm cách lảng tránh.

“Dạ không được ạ, lát nữa em còn có tiết học. Với cả…”

“Không sao đâu. Từ giờ trở đi, thầy sẽ dạy cho em những thứ còn quan trọng hơn cả bài học trên lớp, nên thầy đã xin phép giáo viên bộ môn tiết tới rồi. Và chắc là trong lòng em cũng đã lờ mờ đoán ra lý do rồi, đúng không?”

“Dạ không, thực ra là, à thì…”

Lời nói nghẹn lại nơi cổ họng. Với một vẻ mặt lạnh lùng chưa từng thấy, thầy tiếp tục.

“Đừng có định chạy trốn. Chúng tôi đã nắm trong tay mọi thứ rồi.”

Thầy Iwai lôi từ trong túi ra một tờ giấy và đưa cho tôi xem.

Đó là lịch sử tin nhắn từ nhóm LINE của hội năm hai câu lạc bộ bóng đá.

Trên đó ghi lại toàn bộ trình tự mà chúng tôi đã lên kế hoạch để quấy rối Aono.

Mà vốn dĩ, cái hạng như thằng Aono mà lại hẹn hò được với Amada-san là đã thấy sai sai rồi. Không cùng đẳng cấp chút nào.

Ừ. Senpai cũng bảo bọn mình cùng khóa nên dạy cho nó một bài học ra trò, chẳng lẽ lại không làm?

Đúng thế. Không thể tha thứ cho cái loại dùng bạo lực với bạn gái xinh đẹp như vậy được.

Kondo-senpai với Đội trưởng đã chỉ thị rồi thì phải làm thôi, nhỉ?

Được rồi, sau buổi tập sáng, cả lớp mình tập trung nhé!

Những tin nhắn lẽ ra không bao giờ được phép để lộ, tại sao... lại bị rò rỉ?

Câu trả lời hiện ra ngay lập tức. Khả năng duy nhất là có kẻ nào đó, vì muốn bảo toàn mạng sống của chính mình, đã bán đứng cả lũ.

“Không phải như thầy nghĩ đâu ạ. Bọn em chỉ đùa giỡn chút thôi.”

“À, ra là thế, ra là thế. Nhưng thầy Hiệu trưởng đã nói rồi mà, đúng không? Nếu có học sinh nào biết chuyện, hoặc có ai nắm giữ thông tin gì thì phải báo cáo với giáo viên chủ nhiệm trước buổi trưa. Và đó là lời cảnh cáo cuối cùng. Em hiểu điều đó nghĩa là gì mà, phải không? Chúng ta sẽ thong thả nghe chi tiết tại phòng hướng dẫn học sinh nhé... thời gian chúng ta có nhiều lắm.”

Tôi cảm thấy như đất dưới chân mình đang sụp đổ.

Tại trường học, cuộc thanh trừng quy mô lớn với những cái tên như “Cuộc đại thanh trừng CLB Bóng đá” hay “Sự kiện Thứ hai đẫm máu” đã chính thức bắt đầu.

---------------

Góc nhìn của Đội trưởng CLB Bóng đá.

Tôi bị giáo viên chủ nhiệm đưa đến một phòng chuẩn bị hóa học trống không.

Bầu không khí căng thẳng khiến một linh cảm chẳng lành trỗi dậy trong lòng tôi.

Không, lẽ ra tôi phải hiểu rõ chứ. Chỉ là tôi không muốn thừa nhận mà thôi.

Những bức ảnh của Kondo đã bị lan truyền. Việc thẩm vấn sẽ ngày càng gắt gao hơn. Trong quá trình đó, mọi chuyện chắc chắn đã bị bại lộ. Đó là cách suy nghĩ logic nhất lúc này.

Thầy Phó Hiệu trưởng đã đợi sẵn ở đó.

“Trò có biết tại sao mình bị gọi đến đây không?”

Thầy là một người đàn ông trung niên, lúc nào cũng nói năng nhẹ nhàng và lịch sự, nhưng hôm nay, thầy chẳng khác nào một đao phủ tàn nhẫn.

“Em không biết ạ.”

Tôi cố gắng kháng cự, dù chỉ là một chút. Dù biết điều đó là vô ích.

“Thế à. Em biết không, thầy đã từng rất coi trọng câu lạc bộ bóng đá. Các em luôn đạt thành tích cao ở giải cấp tỉnh, và dù gặp bất lợi của một trường công lập, các em vẫn chiến đấu rất kiên cường. Nhưng từ khi nào đó, tất cả các em đã trở nên ngạo mạn. Những kẻ có quyền lực thì say sưa trong quyền lực. Việc phía giáo viên chúng tôi không thể chấn chỉnh điều đó… có lẽ cũng là lỗi của chúng tôi. Thầy thực sự đang tự kiểm điểm về chuyện này.”

Giọng điệu của thầy như muốn nói rằng thầy đã thấu tỏ mọi chuyện.

“......”

Tim tôi đập nhanh hơn. Tôi không còn đường lui nữa rồi.

“Chúng tôi đã xác nhận được bằng chứng về nhiều hành vi sai trái của em Kondo. Và cả việc câu lạc bộ bóng đá đã tham gia có tổ chức, có hội nhóm vào vụ việc bắt nạt em Aono Eiji năm hai nữa…”

Thầy Phó Hiệu trưởng dồn tôi vào đường cùng một cách lạnh lùng, điềm tĩnh và đầy lý trí, giống như một vị thám tử lừng danh trong tiểu thuyết trinh thám.

“Em không hề làm gì…”

Chưa kịp nói hết câu, thầy đã lắc đầu.

“Chúng tôi biết đó là lời nói dối. Vậy nên đừng làm những việc vô ích nữa. Phải, em không trực tiếp ra tay. Nhưng em đã chỉ thị cho nhiều đàn em quấy rối Aono Eiji. Đây là lịch sử trò chuyện từ ứng dụng nhắn tin mà các em đã dùng. Hơn nữa, chúng tôi cũng đã xác định được tài khoản mạng xã hội riêng tư của em. Em đã lan truyền thông tin sai lệch và khích động đám đàn em của mình. Thầy chỉ xác nhận lại cho chắc thôi. Không sai khi nói em là một trong những kẻ cầm đầu vụ bắt nạt này, đúng không?”

Mồ hôi lạnh, tim đập loạn nhịp, hối hận, sợ hãi, tất cả những cảm xúc tiêu cực ập đến cùng lúc. Và dưới áp lực của thầy Phó Hiệu trưởng, tôi đã phải cúi đầu thừa nhận tất cả.

“Vâng... đúng là em đã đi quá giới hạn. Em xin lỗi ạ. Em đã gây rắc rối cho nhà trường. Nhưng từ nay về sau, em sẽ hối lỗi và tập luyện bóng đá chăm chỉ hơn trước…”

Tôi tuyệt vọng tuôn ra những lời bào chữa và hối cải, nhưng thầy Phó Hiệu trưởng chỉ vỗ tay một cái chát, khiến lời tôi nghẹn lại.

“Xin lỗi? Gây rắc rối cho nhà trường? Tập luyện bóng đá chăm chỉ hơn trước? Em thực sự nghĩ như vậy sao?”

Trong tông giọng đó, tôi thoáng thấy một tia hy vọng mong manh. Tôi gật đầu lia lịa, người chồm về phía trước.

“Vâng. Em không nói dối đâu ạ. Từ giờ em sẽ n-nghiêm túc—”

Nhưng chưa kịp dứt lời, một tiếng quát tháo dữ dội mà tôi chưa từng nghe thấy ở thầy đã cắt ngang.

“Người đầu tiên mà các em cần phải xin lỗi là Aono Eiji!”

Thầy Phó Hiệu trưởng gầm lên trong cơn thịnh nộ lôi đình. Tôi chết lặng, không thốt nên lời, chỉ biết trân trối nhìn về phía phát ra âm thanh ấy.

“Trước hết, hãy xin lỗi nạn nhân đi. Đây không phải là lúc để nghĩ về bản thân hay tìm cách bảo toàn danh dự. Bắt nạt là một hành vi phạm tội. Thời đại này không còn chỗ cho sự dung túng đó nữa đâu. Những gì các em đã làm là hành động hủy hoại cuộc đời của một con người. Có vẻ như em vẫn chưa hiểu được sức nặng thực sự của điều đó. Người giám hộ của em Aono cũng đã nộp đơn báo cảnh sát về việc bắt nạt rồi. Rất có thể, họ cũng sẽ kiện dân sự để đòi bồi thường thiệt hại đối với em, đối với câu lạc bộ bóng đá và những học sinh liên quan. Nếu chuyện đó xảy ra, với tư cách học sinh, các em sẽ chẳng thể làm được gì đâu. Điều đó đồng nghĩa với việc phụ huynh của các em cũng sẽ phải chịu trách nhiệm. Em, một đội trưởng đáng lẽ phải bảo vệ các thành viên, lại hành động nông nổi và kéo cả đám đàn em xuống địa ngục. Em không xứng đáng làm đội trưởng.”

Một lưỡi dao lạnh lẽo như đá khô đâm sâu vào tim tôi.

Thầy Phó Hiệu trưởng nhìn tôi một cách không khoan nhượng.

“Vậy còn câu lạc bộ bóng đá thì sao ạ... câu lạc bộ sẽ ra sao?”

“Được thôi... thầy sẽ trả lời. Nhiều thành viên, bao gồm cả em, những người dính líu đến vụ bắt nạt này chắc chắn sẽ phải nhận hình phạt cực nặng. Em nghĩ nhà trường sẽ chấp nhận sự tồn tại của một câu lạc bộ đã trở thành ổ nhóm bắt nạt như vậy sao? Câu lạc bộ bóng đá hiện đang được xem xét để giải thể. Tất nhiên, việc tham gia các giải đấu là điều không tưởng.”

“Nếu không vào được top 4, suất tuyển thẳng của em—”

“Em đang nói cái gì vậy? Không có ngôi trường nào cấp giấy giới thiệu cho một học sinh có hạnh kiểm tồi tệ như vậy đâu. Chính các em đã dùng đôi tay mình để hủy hoại cái tương lai rực rỡ mà mình từng có. Đó cũng chính là những gì mà câu lạc bộ bóng đá đã định làm với Aono Eiji. Với kết cục này, thầy muốn em hiểu thật rõ cái giá phải trả cho những tội lỗi mà mình đã gây ra.”

Nói xong, thầy Phó Hiệu trưởng bước ra khỏi phòng. Tôi gục mặt xuống bàn, khóc nấc lên.

Có lẽ lúc này, các thành viên khác của câu lạc bộ cũng đang rơi vào tình cảnh tương tự.

Và một sự căm phẫn, thất vọng dành cho Kondo, kẻ đã dẫn đến cơ sự này, đã bắt đầu nhen nhóm và sục sôi trong tim tôi.

---------------

Cùng ngày - Góc nhìn của Kondo.

“Chào em. Chúng tôi bên phía cảnh sát, em có phải là Kondo-san không? Thực ra chúng tôi đến vì có một số chuyện cần hỏi về em. Em mở cổng cho chúng tôi được chứ?”

Trời sập tối. Tôi nghe thấy tiếng đập cổng dồn dập. Qua camera an ninh, tôi thấy mấy gã cảnh sát mặc sắc phục đang đứng đợi.

“Hả!?”

Tôi thốt lên một tiếng thảm hại. Chuyện này là sao? Không đời nào tôi bị bắt được. Ông già đã ra tay rồi kia mà.

Những công dân có đặc quyền như chúng tôi làm sao có thể bị bắt? Chắc chắn là nhầm lẫn, chắc chắn là mơ thôi... Tôi cuống cuồng cử động và va mạnh chân vào cạnh bàn. Đau điếng.

Cái đau khiến tôi tỉnh mộng. Đây không phải là mơ.

“Này, Kondo-san? Mở cổng đi chứ. Ít nhất cũng phải nghe chúng tôi nói gì đã.”

Cảm giác như một lưỡi dao máy chém lạnh lẽo đang chờ đợi mình, bóp nghẹt lấy trái tim tôi.

“Phải chạy thôi.”

Tôi quyết định như vậy rồi nhảy vọt qua bức tường phía bên kia đám cảnh sát và cắm đầu chạy thục mạng. Nhưng họ nhận ra ngay lập tức.

“Này, có đứa đang chạy kìa!”

Khốn khiếp, bọn chúng thính quá. Chẳng biết đi đâu, tôi cứ thế chạy hết tốc lực, và trong vô thức, tôi hướng về phía trường học.

“Đứng lại!!”

Tiếng quát tháo dữ dội vang lên phía sau.

Nhận ra ngai vàng mình đang ngồi bấy lâu nay đang sụp đổ không một tiếng động, tôi cứ thế lao đi trên con đường dẫn tới tuyệt vọng.

“Khốn kiếp, sao lại thành ra thế này? Tao là át chủ bài của câu lạc bộ bóng đá, là ngôi sao tương lai của đội tuyển quốc gia cơ mà…”

Dù tôi có cố bấu víu vào lòng tự trọng đến đâu, tiếng gầm rú của cảnh sát đuổi theo sau vẫn không hề dứt.

“Đừng chạy. Này, bắt nó lại!!”

Tôi cố tình rẽ vào một con hẻm nhỏ. Vì chạy theo con đường quen thuộc tới trường, tôi biết rõ chỗ nào cảnh sát sẽ chặn đầu. Tôi vớ lấy một cái thùng gỗ rồi ném thẳng về phía viên cảnh sát.

“Gừ!”

Có vẻ trúng đích. Viên cảnh sát đi đầu ngã gục xuống vì đau.

May mà tôi đang mặc đồ dễ vận động và đi giày, trạng thái hoàn hảo.

Khốn kiếp, đã thế này thì tôi sẽ trốn cho bằng được.

Chỉ là mấy gã cảnh sát thôi mà. Làm sao họ thắng được thể lực của át chủ bài CLB bóng đá.

Cứ chạy theo những con đường quen thuộc để cắt đuôi, rồi sau đó liên lạc với ông già để ông ấy lo liệu.

“Nào, đến đây, mấy người theo kịp được tôi không?”

Nói rồi tôi tăng tốc thêm nữa. Ngôi trường quen thuộc hiện ra. Sắp đến nơi rồi. Chỉ cần lẻn được vào khuôn viên trường, cảnh sát sẽ khó mà vào theo ngay được. Lúc đó, tôi sẽ trốn thoát khỏi đây bằng cách đi vòng cửa sau và cắt đuôi bọn họ.

Nhưng một chuyện không ngờ đã xảy ra.

Dù chưa hết giờ tan học, nhưng chẳng hiểu sao một đám đông lớn đã tụ tập gần cổng trường.

Vì thế, tốc độ của tôi giảm hẳn. Hỏng rồi, cứ thế này họ sẽ đuổi kịp mất.

“Này, tránh ra! Có biết tao là ai không? Tao là Kondo năm ba đây!”

Tôi hét lên và chen lấn về phía trước.

“Này, ai đó giữ thằng đó lại!”

Một viên cảnh sát hét lớn từ phía sau. Đám đông xôn xao. Tốt lắm, lợi dụng sự hỗn loạn này để tẩu thoát. Đúng lúc tôi nhìn thấy tia hy vọng, một thứ gì đó đã gạt mạnh vào chân phải khiến tôi mất đà.

“Hả!?”

Tôi hoảng hốt kêu lên rồi bị vật ngã nhào xuống đất. Tôi còn không kịp đưa tay ra đỡ, mặt đập thẳng xuống nền nhựa đường cứng ngắc.

Một cơn đau buốt điếng người chạy dọc cơ thể đến mức tôi không thể hét thành lời. Tôi không biết chuyện gì vừa xảy ra, chỉ thấy đau đến quằn quại. Đầu gối tôi cũng đập xuống rất mạnh. Đau quá...

Nhưng thực tại không chờ đợi tôi. Tôi nghe thấy tiếng của hai người đàn ông.

Một là tiếng hét dõng dạc của cảnh sát:

“Đã khống chế!”

Người kia là... một giọng nói lạnh lùng.

“Đừng hòng phá hỏng khoảnh khắc tỏa sáng của bạn thân tao. Mặt đất rất hợp với mày đấy.”

Một nam sinh lên tiếng.

Tôi cố nhìn xem kẻ nào đã gạt chân mình.

Là một tên đeo kính... nếu tôi nhớ không lầm, đó là át chủ bài của CLB Cung đạo... tên là Imai Satoshi. Cái quái gì vậy? Tôi còn chẳng quen hắn.

Nhưng cảnh sát đã ập đến đè nghiến lấy tôi, khiến tôi không thể ngóc đầu lên được.

“Buông ra, buông ra!”

Sự kháng cự tuyệt vọng của tôi là vô ích, cảnh sát đang khống chế tôi.

Những học sinh đang đứng xem lặng đi trong giây lát, rồi ai đó hét lên.

“Này, chẳng phải kẻ bị cảnh sát đè là Kondo-senpai năm ba, át chủ bài đội bóng đá sao?”

Ngay lập tức, tiếng màn trập của các ứng dụng chụp ảnh vang lên râm ran khắp xung quanh.

---------------

Góc nhìn của Bố Kondo.

Để xua đi nỗi nhục nhã vừa phải chịu đựng tại trường của thằng con, tôi đang ngồi ở văn phòng xem xét các văn bản phê duyệt thì thư ký hớt hải chạy vào.

“Có chuyện gì?”

Cô ta tái mặt và thẳng thừng báo cáo cho tôi thấy sự thật phũ phàng.

“Vừa rồi, cảnh sát... báo rằng họ đã tạm giữ cậu chủ vì nghi ngờ bạo lực... họ đã liên lạc cho chúng ta...”

Nghe xong, tôi vô thức đánh rơi cây bút xuống sàn.

Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đúng là nhà trường đã có thái độ đối đầu, nhưng tôi không hiểu tại sao cảnh sát lại hành động nhanh đến vậy. Chuyện gì đã xảy ra?

“Liên lạc với Luật sư Sawabe ngay.”

Trước khi tôi kịp nói hết câu.

“Đã kết nối rồi thưa chủ tịch.” Thư ký đưa điện thoại cho tôi.

“Luật sư Sawabe. Chắc ông đã nghe thư ký nói rồi, tôi phải làm gì đây... Nếu chuyện con trai tôi bị bắt lọt ra ngoài, tôi tiêu đời mất.”

Đầu dây bên kia là giọng nói hoảng hốt của luật sư.

“Rắc rối to rồi. Có khả năng đơn tố cáo bạo lực đã được nộp. Tôi sẽ đến đó ngay để làm việc với cảnh sát và cậu chủ. Nhưng nếu tình hình đã tệ đến mức này, lựa chọn duy nhất là đạt được thỏa thuận với nạn nhân và khiến họ rút đơn tố cáo...”

“Tôi hiểu rồi. Phải, chỉ còn cách đó. Luật sư Sawabe, hãy sắp xếp để tôi gặp thằng con ngu ngốc đó ngay. Bao nhiêu tiền tôi cũng chi. Dù tốn bao nhiêu đi nữa, chúng ta phải dàn xếp để họ rút đơn...”

Bấu víu vào sợi chỉ hy vọng duy nhất đó, trái tim tôi không ngừng đập liên hồi.

“Thưa Chủ tịch. Chúng tôi đã tìm ra người nộp đơn tố cáo cậu chủ. Rất có thể là một học sinh tên Aono Eiji. Các học sinh đang bàn tán về chuyện này. Gia đình học sinh đó hình như sỡ hữu một nhà hàng nhỏ tên là Kitchen Aono ngay trước nhà ga.”

Thư ký của tôi gửi đến một thông tin về gia đình nạn nhân mà trước đó tôi cử đi điều tra.

Cô Thư ký giỏi giang của tôi đã gửi dữ liệu vị trí cụ thể của nhà hàng đến điện thoại tôi.

Có những thông tin này. Tôi sẽ đến đó trực tiếp để giải quyết.

Không có gì to tát. Chẳng có gì mà tiền không mua được.

Bằng mọi giá tôi phải ép họ hòa giải.

Đó là con đường sống duy nhất của tôi lúc này.

Tôi lái chiếc xe sang trọng của mình đến nơi trong mười phút.

Đây là Kitchen Aono à.

Khi tôi đến địa chỉ mà thư ký đã gửi, đó là một quán ăn kiểu Tây nhỏ nhắn, mang phong cách lâu đời.

Theo thông tin cung cấp, bố của Eiji đã qua đời vì bệnh vài năm trước, giờ chỉ còn mẹ và anh trai quản lý. Tin tốt đây. Với kiểu gia đình này, thường thì họ không có nhiều tiền. Dù lúc đầu có kháng cự, nhưng nếu tôi chồng đủ tiền... chắc chắn họ sẽ đồng ý.

Tôi mở cửa. Lúc này vẫn chưa đến giờ mở cửa quán.

“Chào mừng— ... Quán chưa mở cửa, ông có việc gì thưa Nghị viên Kondo?”

Người bước ra là mẹ của Aono Eiji.

Thấy bà ta đã biết tôi là ai, chắc chắn bà ta chính là người đã nộp đơn kiện thằng bé.

“Bà là mẹ của cậu Aono Eiji phải không?”

Đầu tiên, tôi sẽ đóng vai một quý ông lịch thiệp.

“Đúng vậy... ông có việc gì?”

Sự tự chối lộ rõ trên khuôn mặt bà ấy.

“Tôi thành thật xin lỗi vì những rắc rối mà con trai tôi đã gây ra. Tôi vừa mới biết chuyện dại dột của nó. Lẽ ra tôi nên đến xin lỗi sớm hơn, nhưng tôi xin lỗi vì đến trễ...”

Tôi cúi đầu thật thấp.

“Chẳng có gì để thảo luận về chuyện đó cả. Chúng tôi định để cảnh sát điều tra đến cùng.”

“Xin bà đừng nói vậy. Bà có thể rút đơn được không? Con trai tôi có giải đấu quan trọng và kỳ thi đại học phía trước. Làm ơn, hãy giải quyết trong im lặng...”

“Con trai quý giá của tôi bị đánh đấy, ông biết không!? Ông nghĩ tôi sẽ tha thứ chỉ vì một lời xin lỗi sao? Đừng có nực cười.”

Bà ta bùng nổ giận dữ. Thật phiền phức.

“Vâng, tất nhiên. Sự giận dữ của bà là hoàn toàn tự nhiên. Đó là lý do tôi không nói là xin lỗi suông. Chúng tôi sẽ trả tiền bồi thường thỏa đáng. Xin bà, làm ơn.”

Trong những trường hợp này, cứ đưa tiền ra là sẽ lung lay thôi.

“Ông nghĩ tôi sẽ vì tiền mà đổi ý sao? Ông đúng là một người đàn ông thô lỗ.”

Hừ . Mạnh miệng đấy. Được thôi, thế thì chiến.

“Nhưng bà cần tiền mà, đúng không? Eiji-kun sắp tới kỳ thi đại học rồi. Tiền bao nhiêu cũng không thừa đâu.”

Nào, đối mặt với thực tại đi, bà sẽ phải do dự thôi. Bà sẽ trả lời như nào?

“Đừng có coi thường tôi. Nếu ông không dừng lại, tôi sẽ gọi cảnh sát!”

À. Đó là cơ hội cuối cùng của bà đấy. Bà đã làm tôi giận rồi.

“Bà Aono. Tôi vừa là Nghị viên thành phố, vừa điều hành một công ty xây dựng. Nếu có thể, tôi muốn giải quyết êm đẹp. Là người lớn, bà hiểu tôi đang nói gì chứ?”

“Ông đang đe dọa tôi đấy à?”

“Tất nhiên là không. Đó chỉ là lời giới thiệu thôi.”

Tất nhiên đó là một lời đe dọa. Với tư cách Nghị viên, tôi có thể gây áp lực lên tòa thị chính và can thiệp vào đủ loại giấy phép. Và tôi có tiền.

“Ông chắc chứ…”

Bà ta đang dao động. Tôi sẽ mượn đà lấn tới.

“Đây chỉ là tôi bâng quơ nghĩ vậy thôi.

Nhà hàng này là kỷ vật quan trọng mà người chồng quá cố để lại cho bà, đúng không. Thế nên tốt nhất là đừng làm lớn chuyện. Nếu tôi nghiêm túc, tôi có thể làm bất cứ điều gì với một cái quán như thế này đấy.”

Cầm tiền đi và kết thúc chuyện này cho tôi.

Ngay khoảnh khắc tôi tin chắc mình đã thắng, một tiếng vỗ tay vang lên từ phía sau quán.

Cùng với tiếng bước chân, tiếng vỗ tay khô khốc tiến lại gần. Ai thế? Thằng con cả à?

“Bài diễn văn tuyệt vời đấy, Kondo-kun.”

Một giọng nói khàn khàn gọi tên tôi một cách thân thuộc. Khả năng đó là con trai cả nhà Aono biến mất ngay lập tức. Là ai? Giọng nói này tôi đã nghe ở đâu đó rồi...

Chủ nhân của giọng nói từ từ lộ diện. Cử chỉ tháo mũ như một diễn viên ấy toát ra một uy quyền đáng sợ.

“Ô-Ông...”

Trước hình bóng ấy, giọng tôi khàn đi.

“Tôi chưa từng biết cậu là ai, một Nghị viên của thành phố, lại có quyền lực lớn đến vậy. Có vẻ kiến thức của lão còn thiếu sót. Vậy, cậu có thể dạy cho ông già đã nghỉ hưu này thế nào là cách tử tế được không?”

Trước mặt tôi là Minami-san, cựu thị trưởng. Dù đã nghỉ hưu vài năm nhưng ông ấy vẫn được cấp dưới và các Nghị viên tin cậy tuyệt đối, nắm giữ quyền lực ngầm khổng lồ trong chính quyền thành phố. Tại sao một người như thế lại ở trong cái quán Tây nhỏ xíu này?

Không thể nào.

“Nào, có thể để tôi nghe lại không, Kondo-kun? Cậu có thể làm gì cơ?”

“Ông nói gì vậy...?”

Tôi run rẩy thốt lên. Tôi buộc miệng nói ra.

“Lấp liếm là vô ích, Kondo-kun. Tôi đã nghe hết từ phía sau rồi. Ngay từ đầu, nếu muốn xin lỗi, phép lịch sự tối thiểu là phải liên lạc trước. Cậu xông vào đây rồi bắt đầu luyên thuyên về tiền bạc. Chẳng thèm đếm xỉa đến cảm xúc của nạn nhân mà chỉ muốn ép họ hòa giải. Với tư cách là con người, đó là loại hành vi thấp kém nhất.”

Nghe những lời đó, máu trên mặt tôi rút sạch.

“Đ-Đó là... phía chúng tôi cũng không còn đường lui nên tôi mới lỡ lời...”

Tôi lắp bắp.

“Tôi hiểu, tôi hiểu. Nhưng Kondo-kun này, thực ra tôi là bạn với thầy Hiệu trưởng ngôi trường con trai cậu đang học đấy. Tôi nói thế là cậu hiểu rồi chứ? Cậu có nắm được tôi đang muốn nói gì không?”

Mồ hôi dầu túa ra sau lưng. Tôi nhớ mồn một những gì mình đã nói ở trường lúc nghỉ trưa.

“Cái đó…”

Vậy là tất cả đã đến tai cựu thị trưởng rồi sao!?

Khi tôi nhận ra, toàn thân tôi run rẩy không ngừng.

“Thôi, sao cũng được. Bà Aono, bật TV lên đi. Đến giờ rồi đấy. Khoảnh khắc tỏa sáng của Eiji-kun. Chúng ta có ghi hình lại nhưng tôi vẫn muốn xem trực tiếp. Cứ mặc kệ thằng đần này một lát.”

“Vâng.”

Như thể đã có sẵn kịch bản giữa hai người, họ phớt lờ tôi và mở TV được đặt sẵn trong nhà hàng. Tin tức buổi tối đang chiếu.

Một nữ phát thanh viên bắt đầu đọc tin.

“Các học sinh cao trung  đã làm một việc nghĩa hiệp. Nhận được bằng khen từ sở cứu hỏa là em Aono Eiji, học sinh năm hai và em Ichijo Ai, học sinh năm nhất. Hai em đã sơ cứu cho một người đàn ông đột ngột ngất xỉu trước ga vào thứ bảy tuần trước. Sau khi giao mọi việc lại cho xe cứu thương, hai em đã rời đi mà không để lại tên tuổi. Video về hành động này đã thu hút sự đồng cảm lớn từ cộng đồng mạng. Sở Cứu hỏa và Cảnh sát đã truy tìm hai em, và danh tính của hai em được phát hiện khi một giáo viện dạy tại trường mà hai em đang học...”

Sau lời phát thanh ấy, một cặp đôi học sinh trẻ đang mỉm cười rạng rỡ trả lời phỏng vấn.

Giây phút nghe tên Aono Eiji, tôi hiểu đó là con trai nhà này. Nhưng tôi chưa kịp hiểu giá trị thực sự của câu chuyện người tốt việc tốt này là gì.

“Kondo-kun? Cậu có biết người mà Eiji-kun đã cứu là ai không?”

Khi Minami-san hỏi, tôi chỉ biết lắc đầu.

“Đó là ông Yamada. Cựu chủ tịch hội đồng tỉnh. Sự trùng hợp thật đáng sợ. Cậu biết ông Yamada chứ? Nhân vật chủ chốt trong cùng đảng với cậu đấy.”

Tôi biết chứ. Một nhân vật tầm cỡ ở hội đồng tỉnh, người mà ngay cả các Nghị viên quốc gia cấp dưới cũng không dám cãi lời. Ông ấy đã nghỉ hưu, nhưng con trai ông ấy đã kế nhiệm, và người con đó cũng là một nhân vật lớn... mồ hôi lạnh không ngừng tuôn rơi.

“Đúng vậy. Có người tôi muốn giới thiệu với cậu đấy, Kondo-kun. Này—Yamada-kun!”

Tiếng bước chân đang đến ngay sau lưng.

“Thật tình. Cháu đã hy vọng có thể yên bình xem khoảnh khắc tỏa sáng của ân nhân cha cháu. Đúng là mất hứng, Nghị viên Kondo.”

Nghị viên Yamada xuất hiện. Cậu ta thừa hưởng nền tảng chính trị của cha mình, và là một ngôi sao trẻ đang đi lên và được kỳ vọng sẽ tiến vào chính trị quốc gia trong tương lai.

“T-Tại sao...?”

“Thực ra lúc nãy tôi đã gặp Eiji-kun ở trường. Tôi cũng muốn đến chào hỏi người giám hộ nên Minami-san đã giới thiệu và tôi đến đây. Không ngờ lại phải nghe những lời lẽ lăng mạ như vậy... tôi thất vọng quá.”

Cậu ta bật đoạn ghi âm trong điện thoại lên. Những lời đe dọa của tôi nãy giờ vang lên rành rọt.

“Bà Aono. Tôi vừa là Nghị viên thành phố, vừa điều hành một công ty xây dựng. Nếu có thể, tôi muốn giải quyết êm đẹp. Là người lớn, bà hiểu tôi đang nói gì chứ?”

 “Đây chỉ là tôi bâng quơ nghĩ vậy thôi. Nhà hàng này là kỷ vật quan trọng mà người chồng quá cố để lại cho bà, đúng không. Thế nên tốt nhất là đừng làm lớn chuyện. Nếu tôi nghiêm túc, tôi có thể làm bất cứ điều gì với một cái quán như thế này đấy.”

Đầu tôi cảm giác đau như búa bổ vì tuyệt vọng.

“Không thể bao biện đây là ‘bâng quơ nghĩ vậy’ đâu. Ông không xem tin tức về các Nghị viên bị mất chức vì lạm dụng quyền lực à? Nếu truyền thông biết chuyện, tất cả sẽ kết thúc. Biết xấu hổ đi. Nếu chuyện này lộ ra, việc khai trừ ông khỏi đảng sẽ được đưa ra thảo luận.”

Nghị viên Yamada thường ngày lịch thiệp giờ đây đang bừng bừng giận dữ.

“Đây chỉ là cách nói ẩn dụ thôi. Và trước hết, tại sao ông Minami lại ở đây…”

Yamada và Minami-san thở dài đáp lại tôi.

“Chủ tiệm đời trước ở đây là bạn thân của tôi. Ông ấy đã cống hiến hết mình cho công tác tình nguyện. Tôi và cả thành phố này, đã nợ ông ấy sự giúp đỡ và lòng tốt. Theo một cách nào đó, Aono-san là một người hùng đã hy sinh vì sự nghiệp của thành phố, một món nợ mà chúng tôi không bao giờ trả hết. Vậy mà cậu, làm Nghị viên bao năm nay mà không hề biết điều đó. Cậu làm tổn thương, hạ thấp gia đình họ, rồi còn đe dọa họ. Cậu đã sẵn sàng chưa?”

Trái tim tôi như vỡ vụn. Hỏng hết rồi, mọi thứ tôi gây dựng đang sụp đổ.

“T-Tôi vô cùng x…”

Tôi vội vàng định xin lỗi Minami-san thì một tiếng gầm vang lên.

“Cậu xin lỗi sai người rồi. Con trai cậu đã đánh Eiji-kun, người chẳng có tội tình gì, trước bàn dân thiên hạ. Vì muốn bảo toàn bản thân, nó lan truyền thông tin sai lệch, cô lập và định sát hại cậu bé về mặt xã hội. Chưa hết—cậu, với sự hèn nhát ích kỷ, còn dám đe dọa gia đình họ.”

Những thông tin mà tôi chưa từng biết cũng đã phơi bày. Đúng như dự đoán, mọi chuyện đã đến tai họ. Không còn đường thoát.

Mặt tôi tái mét như người chết, tôi quay sang mẹ của Aono Eiji, người tôi vừa mới dùng những lời lẽ không hay cách đay vài phút trước. Đầu gối tôi quỵ xuống, đầu va mạnh xuống sàn. Một cú dập đầu. Không đợi ai ra lệnh, tôi tự quăng mình xuống đất để cầu xin sự tha thứ. Nỗi nhục nhã của việc phải đầu hàng hoàn toàn lần đầu tiên trong đời hòa lẫn với nỗi sợ hãi mất sạch mọi thứ.

Nỗi sợ hãi bao trùm lấy.

“Tôi vô cùng xin lỗi vì những lời lẽ vô lễ lúc nãy.”

Dù tôi đã xin lỗi đến mức dập đầu sát đất, nhưng hành động đó hầu như bị phớt lờ trong một bầu không khí lạnh lẽo và tiêu điều. Tôi cảm thấy mình giống như một tử tù đang bước lên đoạn đầu đài, đứng giữa địa ngục. Và địa ngục đó vẫn sẽ tiếp tục kéo dài.

Ngay cả khi tôi vẫn giữ tư thế dập đầu đó, chẳng một ai nói lời nào. Sự im lặng đến buồn nôn gặm nhấm lấy trái tim tôi.

“Ông đang làm cái gì vậy, ông Kondo?”

Giọng nói lạnh lùng của một người phụ nữ đâm sầm vào tôi.

“Tôi đang xin lỗi—”

“Tôi đã nói đi nói lại với ông rồi, không phải sao? Mau rời khỏi đây ngay. Ông nghĩ ai sẽ tha thứ cho kẻ đã định làm hại đứa con trai quý giá của tôi và cả cửa tiệm quý giá mà người chồng quá cố của tôi để lại chứ? Vô ích thôi. Tôi sẽ không bao giờ rút đơn tố cáo đâu. Không, tôi nhất định sẽ báo cáo cả những gì ông vừa đe dọa nữa. Nếu ông có điều gì muốn nói, thì cứ việc nói với cảnh sát hoặc trước tòa theo ý ông. Nhưng chúng tôi không có nghĩa vụ phải lắng nghe, đúng không? Chúng ta sẽ gặp lại nhau tại tòa.”

“Làm ơn, làm ơn... xin hãy xem xét lại.”

Tôi đập đầu xuống sàn hết lần này đến lần khác.

Trán tôi nóng bừng, và một dòng máu mỏng bắt đầu chảy ra.

“Thật thảm hại. Tôi vừa nghe thấy mọi chuyện từ ông Minami rồi. Ông đã sỉ nhục thầy Hiệu trưởng và thầy Takayanagi, những người đã nỗ lực hết mình vì lợi ích của Eiji, và ông còn thao thao bất tuyệt về việc thằng con đần độn của ông có một tương lai rực rỡ, đúng chứ? Con trai tôi cũng có một tương lai rực rỡ vậy. Đừng có mà coi thường điều đó. Làm ăn sao? Thật trơ trẽn, ông có thể nói bất cứ điều gì ông muốn. Vì danh dự của con trai tôi, thứ mà những người như các ông đã hủy hoại, chúng tôi sẽ không lùi bước trong cuộc chiến này. Cho đến khi ông thân bại danh liệt, chúng tôi sẽ không bao giờ tha thứ.”

Trước những lời đó, tôi thốt lên một tiếng hét nhưng nó chẳng bao giờ thành tiếng.

“X-Xin lỗi.”

Đó là tất cả những gì tôi có thể làm trước khi rút lui.

Dù đang là tháng chín, nhưng cơn gió bên ngoài lạnh lẽo đến mức khiến cơ thể tôi run rẩy. Thậm chí còn chẳng nhận ra mình là người duy nhất đang run rẩy... tôi cứ đứng đó ngây dại.

Một chiếc xe sang trọng màu đen tấp vào lề ngay trước mặt tôi. Từ bên trong, một cô gái mặc đồng phục trường cao trung của con trai tôi bước ra. Sự lạc lõng của hình ảnh đó chỉ càng gieo thêm nỗi sợ hãi vào lòng tôi.

“Hóa ra là ông ở đây, Kondo-san.”

Một cô gái mà tôi không hề quen biết gọi đích danh tên tôi. Trong tình cảnh này, điều đó chẳng khác nào một sự khủng bố.

“Sao cô biết tên tôi... cô là ai?”

Cô bé nở một nụ cười phù hợp với lứa tuổi, nhưng lại toát ra một luồng uy thế đầy đe dọa.

“Tên tôi là Ichijo Ai. Có lẽ... sẽ dễ dàng hơn để ông hiểu nếu tôi nói rằng tôi là con gái của ông ấy.”

Cái tên của cha cô ta là một nhân vật có tầm ảnh hưởng khủng khiếp. Bất cứ ai trong lĩnh vực này đều biết. Vượt xa cả Minami, cựu thị trưởng, và Nghị viên Yamada... một cái tên quái vật. Máu trên mặt tôi rút sạch.

Tôi nghĩ mình đã nghe thấy điều đó ở đâu đó rồi, nhưng cô ta chính là học sinh vừa được khen thưởng cùng với Aono Eiji vì đã cứu người. Nói cách khác, gia đình Aono cũng có mối liên kết với cha cô ta sao?

“Cô... cô có việc gì với tôi?”

Không suy nghĩ, tôi cuối cùng lại nói chuyện một cách lịch sự với một cô gái trẻ hơn mình.

“Để cảnh cáo ông. Có lẽ tôi đã hơi muộn, nhưng. Chúng tôi đã điều tra về ông rồi. Tất cả mọi thứ... Nói đến đó, ông hiểu rồi chứ? Điều gì sẽ xảy ra nếu ông hoặc con trai ông cố tình làm hại hay quấy rối gia đình Aono thêm lần nào nữa. Và cả việc nếu ông can thiệp vào quá trình phục hồi danh dự cho Aono Eiji. Tôi sẽ không bao giờ cho phép điều đó.”

Tại sao, tại sao ngôi nhà đó lại có nhiều nhân vật máu mặt đứng sau lưng đến vậy!? Đó chỉ là một quán ăn kiểu Tây thôi mà, đúng không?

“Ah, ah... nhưng tương lai của con trai tôi...”

Cứ đà này, con trai tôi sẽ mất tất cả. Không, cả tôi cũng vậy. Nếu họ nộp tệp ghi âm lời đe dọa của tôi cho cảnh sát, thì tôi cũng...

“Thật thảm hại. Các người nên tự mình chuộc lỗi cho hành động của mình đi. Chúng tôi đã nắm được thông tin rằng tin tức về ông sẽ được đưa lên vào sáng mai. Rất có thể, nó sẽ nói về vụ việc liên quan đến con trai ông, và về cách ông đã cố gắng đe dọa nhà trường.”

“Tại sao, tại sao. Như vậy là quá nhanh. Nhà trường đã bí mật ghi âm cuộc hội thoại đó sao? Nếu họ làm vậy, đó là vi phạm quyền bảo mật! Họ đã bán đứng phụ huynh học sinh cho truyền thông sao!?”

“Các phóng viên truyền thông đã ở trường cách đây một lúc. Để đưa tin về việc chúng tôi cứu người. Vì ông đã nói chuyện rất lớn tiếng, nên chắc chắn là đã bị ghi lại rồi. Một thảm họa hoàn toàn là do tự mình chuốc lấy. Tôi hiểu rồi, vi phạm bảo mật à? Vậy thì hãy hiểu điều này: việc đưa tin này là cực kỳ cần thiết để phục hồi danh dự cho Aono Eiji. Nếu ông kiện nhà trường, tôi cũng sẽ coi đó là lời tuyên chiến với chính tôi.”

Trong khoảnh khắc đó, tôi buộc phải hiểu rằng mình đã bị biến thành một gã hề hoàn hảo. Người vẽ nên toàn bộ kịch bản này thậm chí có thể chính là cô gái đang đứng trước mặt tôi. Cô gái này thực sự trẻ hơn con trai tôi sao? Uy thế mà cô ta toát ra đủ để khiến tôi rơi vào trạng thái hoang tưởng.

“Không... không... không...”

Tôi ngã quỵ xuống đất và đấm liên tiếp bằng cả hai tay. Máu rỉ ra từ bàn tay, nhưng tôi không thể ngăn nổi sự bùng nổ của cảm xúc.

“Vậy thì. Chúng ta có lẽ sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa đâu, Nghị viên Kondo. Tôi có hẹn ăn tối rồi, nên xin phép.”

Cô ta bước qua người tôi khi tôi đang ngã gục, và hướng về phía Kitchen Aono. Biểu cảm của cô ấy đã chuyển từ sự lạnh lùng, tàn nhẫn lúc nãy sang biểu cảm của một cô gái đúng lứa tuổi.

---------------

Khi tôi về đến nhà, bác Minami, anh Yamada và Ichijo-san đã tụ họp ở đó. Tôi cứ nghĩ Ichijo-san hôm nay sẽ lại về nhà cùng mình, nhưng em ấy bảo có việc gấp nên đã đi xe gia đình về trước và chúng tôi gặp nhau tại đây.

“Mừng con đã về, Eiji. Chúc mừng con vì đã nhận được bằng khen, mẹ thực sự tự hào về con, con trai của mẹ.”

Mẹ chào đón tôi với một nụ cười. Anh trai tôi cũng mỉm cười lặng lẽ. Những người lớn xung quanh cũng vậy, và cả Ichijo-san nữa.

Kể từ khi vụ việc xảy ra, thế giới vốn tưởng chừng như đã mất đi màu sắc, trước khi tôi kịp nhận ra, đã trở nên sống động hơn cả trước khi vụ việc bắt đầu.

“Con cảm ơn mẹ, anh trai, và tất cả mọi người. Tất cả là nhờ mọi người ạ.”

Bởi vì mọi người đã luôn ở bên cạnh tôi, tôi đã có thể tiếp tục cố gắng mà không bỏ cuộc. Nếu lúc đó tôi không gặp Ichijo-san trên sân thượng, tôi cũng sẽ không tìm thấy nơi hạnh phúc này. Tôi nhận ra rằng định mệnh đã thay đổi ở nơi đó. Không còn một chút dấu vết nào của việc muốn chết nữa. Tôi muốn ở lại không gian ấm áp này mãi mãi. Tôi ước khoảnh khắc này có thể kéo dài mãi mãi.

“Được rồi, ăn thôi nào. Hôm nay anh đã bao trọn quán chỉ cho chúng ta thôi. Anh sẽ nấu bất cứ thứ gì Eiji thích, anh trai này sẽ làm hết.”

Mọi người phá lên cười trước lời đùa đó.

“À đúng rồi, Satoshi nói cậu ấy cũng sẽ ghé qua đây sau giờ hoạt động câu lạc bộ đấy.”

“Ồ, vậy sao? Thế thì mẹ phải làm thật nhiều món bít tết Hamburg yêu thích của thằng bé mới được!”

Như thể bà đã biết rõ người bạn thuở nhỏ của con mình thích gì, mẹ tôi nói.

Tôi đã nhận được tin nhắn từ Satoshi. Có vẻ như Satoshi đã nhìn thấy Nghị viên Kondo bị đưa đến đồn cảnh sát gần đó. Điều đó khiến tôi cảm thấy nhẹ lòng hơn một chút. Tôi không muốn người đó dính líu đến cuộc đời mình thêm nữa. Mẹ nói bà đã đệ đơn tố cáo cảnh sát về việc tôi bị hành hung. Từ đây trở đi, có thể sẽ có những lúc tôi phải ra tòa để làm chứng về những trải nghiệm đau đớn. Nghĩ đến điều đó khiến tôi hơi buồn một chút, nhưng tôi không muốn chạy trốn nữa.

Kẻ đó đã hủy hoại cuộc đời của rất nhiều người. Tôi nghĩ hắn phải chịu trách nhiệm cho việc đó.

Vì vậy tôi sẽ chiến đấu. Để tôi có thể hướng về phía trước nhiều hơn...

Nhờ bữa tối vui vẻ này, mãi một lúc sau tôi mới nhận ra chiếc điện thoại thông minh trong túi xách của mình đã phát ra âm thanh thông báo vui tai hết lần này đến lần khác.

---------------

Góc nhìn của Ichijo Ai.

Cách đây một lúc, tôi đã ẩn danh gửi tệp âm thanh ghi âm được cho giới truyền thông. Với đống bằng chứng này, ông ta chắc chắn không còn đường lui. Mẹ của senpai và những người khác có lẽ cũng sẽ phản công theo cách tương tự. Hai mẩu bằng chứng này là đòn chí mạng đối với một chính trị gia. Qua tìm hiểu, tôi biết được rằng ông ta là một nhân vật khá rắc rối. Nghe nói ông ta còn có mối quan hệ với cả các thành viên trong Quốc hội. Nếu cứ để yên, sẽ rất phiền phức nếu ông ta điên cuồng quấy rối chúng tôi mà không màng đến thể diện... Vì vậy, tôi phải giành chiến thắng bằng tốc độ.

Thật may là tôi luôn giữ một chiếc máy ghi âm trong túi áo ngực để thu thập những lời khai có lợi cho anh ấy. Với thứ này, tôi có thể bảo vệ người anh và nơi chốn quan trọng đối với mình.

Nhưng tôi không thể ngừng ghét bỏ bản thân vì đã sử dụng những phương thức như thế này. Đó là bởi vì tôi cứ mãi suy nghĩ về việc liệu mình có xứng đáng được ở một nơi ấm áp và hạnh phúc như thế này hay không.

Giữa bữa ăn, mẹ của anh kéo tôi ra một góc và nói.

“Dì muốn nói chuyện riêng với cháu một chút.”

Cảm thấy hơi lo lắng, tôi đi vào phòng nghỉ. Tôi nghĩ có lẽ dì đã nhận ra điều gì đó.

Dù bước vào với nỗi bất an như vậy, nhưng dì thực sự rất tốt bụng.

“Ai-chan, cảm ơn cháu rất nhiều.”

Cô bất ngờ cúi đầu thật sâu trước mặt tôi.

“Chuyện đó... Về việc cứu người, phần lớn là do anh Eiji...”

“Không phải chuyện đó. Thực ra, nhà trường đã liên lạc với dì và nói rằng họ phát hiện ra Eiji có thể đã từng nghĩ đến việc tự sát vì bị bắt nạt và bạo lực. Có lẽ ai đó đã thú nhận trong quá trình thẩm vấn.”

Tim tôi thắt lại đau đớn. Cả dì và tôi đều biết rõ ai là người đã đưa ra lời khai đó. Chúng tôi chỉ không nói ra cái tên đó thành lời. Và đó cũng là điều tôi đã nói với dì. Đáng lẽ tôi thực sự không nên nói ra. Trái với nguyện vọng của anh ấy, tôi đã truyền đạt một điều sẽ khiến dì phải đau lòng, dù là gián tiếp. Sự hối hận cắt những vết thương vào lòng tôi.

“……”

Tôi biết mình phải nói điều gì đó, nhưng tôi không thể thốt nên lời. Đó là một sự thừa nhận trong im lặng. Đáng lẽ tôi phải giỏi nói dối chứ. Suốt vài năm qua, tôi đã sống bằng những lời nói dối. Tôi chẳng thể làm gì khác ngoài việc che giấu hoàn cảnh và cảm xúc thật của mình để tồn tại. Vì vậy, đáng lẽ tôi nên phủ nhận ở đây, nhưng...

Bởi vì nếu tôi tiếp tục chồng chất thêm những lời dối trá trước mặt anh và gia đình anh, tôi cảm thấy mình thực sự sẽ không bao giờ có thể đối mặt với họ được nữa.

Tôi thực sự yếu đuối. Dù biết rõ điều đó, tôi vẫn không thể thực hiện bước cuối cùng.

“Dì có thể nhận ra chỉ bằng cách nhìn vào thằng bé. Bây giờ chắc chắn nó không còn nghĩ đến chuyện đó nữa đâu. Sau vụ hành hung đó, sự phản bội và bắt nạt cứ thế chồng chất lên nhau, Eiji đã chạm đến giới hạn của mình. Trong khoảnh khắc đó, một cách bốc đồng... Cả dì và gia đình cũng không nhận ra điều đó. Không, bọn ta đã nghĩ rằng mình không nên can thiệp quá sâu, và khi đáng lẽ phải chìa tay ra, chúng dì đã không làm được. Bọn ta đã mắc sai lầm. Người đã cứu Eiji chính là cháu, Ai-chan. Ngay cả khi nó bị bắt nạt, cháu vẫn đứng về phía nó. Chỉ riêng điều đó thôi đã khiến cháu trở thành ân nhân của thằng bé rồi, nhưng nếu cháu còn cứu mạng nó nữa, dì không biết phải cảm ơn cháu thế nào cho đủ. Thực sự, cảm ơn cháu.”

“Không ạ, người được giúp đỡ chính là cháu...”

Dì ấy nhìn thẳng vào tôi và gật đầu như thể đã hiểu hết mọi chuyện. Phải, tôi mới luôn là người được giúp đỡ. Ngay cả khi chúng tôi gặp nhau lần đầu, và ngay cả bây giờ, tôi vẫn luôn được cứu rỗi. Tôi đã luôn dựa dẫm vào anh ấy. Dù cho tôi vẫn chưa kể hết mọi chuyện với họ. Tôi cứ tiếp tục dựa dẫm vào những người tốt bụng này. Điều đó đã luôn khiến tôi đau đớn. Tôi muốn được hạnh phúc trong vòng tay của mọi người. Nhưng tôi sợ phải tự mình bước đi. Tôi mang theo quá nhiều mâu thuẫn, và tôi cảm thấy như mình có lẽ không còn hiểu nổi chính mình nữa.

“Dù vậy, nhờ có cháu ở đó, mạng sống của Eiji đã được cứu. Nếu không có cháu, gia đình dì sẽ phải hối hận suốt quãng đời còn lại. Tất cả là nhờ cháu.”

Nói xong, dì ôm lấy tôi thật dịu dàng, giống như người mẹ ruột của tôi vậy. Kể từ khi mẹ tôi qua đời, có lẽ chưa bao giờ tôi cảm thấy an toàn đến thế này.

“Chính cháu mới là người được cứu. Bởi vì nếu không có anh Eiji, cháu nghĩ mình cũng sẽ bị nghiền nát mất... Không, không phải vậy. Cháu đã sắp bị nghiền nát, và anh ấy đã cứu cháu. Vậy mà, vẫn còn điều cháu chưa thể nói với hai người. Dù đó là chuyện quan trọng, nhưng cháu không thể tìm thấy lòng can đảm... Dù cháu biết rằng cứ đà này, nghĩa là cháu đang lừa dối anh mà cháu yêu thương và cả dì nữa.”

Không nói gì, vòng tay ôm của dì càng siết chặt hơn.

Hóa ra dì ấy đã nhận ra tất cả. Kể cả việc tôi đã từng muốn tìm đến cái chết. Cả mối quan hệ kỳ lạ sau kỳ nghỉ hè nữa. Có lẽ còn nhiều hơn thế.

“Dì không sao đâu. Và chắc chắn Eiji cũng sẽ như vậy... Vì thế, Ai-chan, hãy tin tưởng vào Eiji. Dì tin tưởng vào thằng bé. Cháu cũng nên tin vào nó. Nếu là hai đứa, chắc chắn sẽ vượt qua được thôi. Và ngoài ra, dì sẽ giúp đỡ hai đứa với tất cả những gì dì có.”

Những lo âu mà tôi mang theo suốt thời gian qua dần trở thành một thứ mà tôi có thể đối diện.

Tôi đã muốn dựa dẫm vào ai đó, nhưng tôi đã không thể. Tôi phải nói lời cảm ơn, nhưng những lời đó không thể thốt ra. Dì ấy đã cảm nhận được điều đó. Dì trao cho tôi những lời nói dịu dàng bao bọc lấy tôi.

“Nếu dì nói điều này, có lẽ sẽ hơi khiếm nhã đối với con gái nhà người ta, phải không? Dì xin lỗi trước nhé. Dì xin lỗi. Nhưng dì vẫn nghĩ mình phải nói ra. Cũng vì những gì đã xảy ra với Eiji nữa. Ai-chan, giờ đây cháu cơ bản đã là người trong gia đình này rồi. Dì yêu quý cháu hơn cả con gái ruột. Nếu có chuyện gì đau lòng xảy ra, hãy gạt Eiji sang một bên và dựa vào dì, nhé? Cháu không đơn độc đâu. Ngay cả khi dì mất cháu, dì cũng sẽ hối hận suốt đời, giống như với Eiji vậy.”

Nghe những lời đó, sợi dây kìm nén trong tôi đứt phăng. Tìm thấy hình bóng của người mẹ quá cố, tôi ôm chặt lấy mẹ với tất cả sức lực của mình.

Được mẹ của anh ôm vào lòng, một cảm giác hạnh phúc trào dâng trong tôi. Cho đến khi mẹ tôi qua đời, tôi đã từng nghĩ gia đình mình rất gắn bó. Giờ đây, tôi đã có thể tìm lại những gì mình đã mất. Sự ấm áp của tình yêu và cảm giác an toàn được ban tặng từ lòng tốt thực sự rất dễ chịu.

Tôi nghĩ anh tốt bụng như vậy là bởi vì anh đã được nuôi dưỡng trong tình yêu thương lớn lao của mẹ và người cha quá cố. Anh ấy đã cứu tôi, ngay cả khi không màng đến sự an toàn của chính mình.

Anh ấy luôn cảm ơn tôi, nhưng đó chỉ là cách anh ấy đáp lại ơn nghĩa. Đối với anh, người đã mạo hiểm mạng sống để chỉ cho tôi thấy nơi hạnh phúc này, dù tôi có nói bao nhiêu lần đi nữa cũng không bao giờ có thể truyền tải hết sự biết ơn của mình.

“Ai-chan. Cháu đã vất vả nhiều rồi. Vì cháu đã cố gắng, nên chúng ta mới có ngày hôm nay. Vậy nên xin cháu, hãy dựa vào gia đình ta nhiều nhất có thể.”

Nghe những lời đó, cảm xúc trong tôi bùng nổ. Tôi trút bỏ mọi tâm tư một cách thành thực, đến mức làm bẩn cả áo của mẹ, và nức nở như một đứa trẻ. Có lẽ tôi nên thấy xấu hổ sau khi trở về phòng mình. Nhưng tôi không thể dừng lại.

Tôi yêu anh ấy. Tình cảm của tôi dành cho anh, người đã dạy cho tôi biết rằng một thế giới ấm áp như thế này thực sự tồn tại, chỉ càng lớn thêm mà thôi.

---------------

“Này, Eiji. Món bít tết Hamburg của Satoshi-kun xong rồi nhé. Anh có cho thêm cả trứng ốp lết lên trên nữa, cùng với loại sốt demi-glace mà em thích, nên ra lấy đi.”

Anh trai tôi gọi vọng ra từ bếp. Mẹ có vẻ vẫn còn chuyện cần bàn với Ichijo-san. Nên tôi là người bưng đồ ăn.

Một bát cơm đầy ú ụ cho Satoshi và một miếng bít tết Hamburg khổng lồ. Căn bếp bao trùm trong mùi hương hạnh phúc của nước sốt demi-glace. Đối với anh em tôi, đó là mùi hương của bố.

Nước sốt demi-glace này là thứ mà chúng tôi liên tục thêm vào từ mẻ sốt gốc mà bố đã làm khi mới mở quán. Nó cũng trở thành gia vị nền tảng cho những món đặc trưng trong thực đơn của chúng tôi. Mùi hương này giống như một kỷ niệm gia đình quý giá, là niềm tự hào của bố mà anh trai tôi đã tiếp nối.

Sau khi bố đột ngột qua đời, anh trai đã tuyên bố với mẹ và tôi khi chúng tôi đang chìm trong đau buồn.

“Con vẫn còn khá non nớt, nhưng cho đến khi Eiji tốt nghiệp đại học, con sẽ không chỉ làm anh trai của nó. Con sẽ thay bố chăm sóc Eiji. Con có thể không làm tốt được như bố, nhưng cho đến khi em trai con có thể tự đứng vững trên đôi chân của mình, con nhất định sẽ hỗ trợ nó. Vì vậy, mẹ ơi, hãy để con tiếp quản Kitchen Aono.”

Nói xong và trở thành chủ sở hữu đời thứ hai, anh đã đổ toàn bộ thời gian quý báu của mình, khi vẫn còn trẻ ở độ tuổi đôi mươi vào cửa tiệm và gia đình. Đến mức tôi tưởng như thú vui duy nhất của anh chỉ là xem phim truyền hình nước ngoài trong giờ giải lao.

Lúc tôi đỗ vào trường cao trung hiện tại, anh còn vui mừng hơn cả chuyện của chính mình.

Tôi nợ anh nhiều đến mức không bao giờ có thể trả hết.

“Eiji, em đã làm rất tốt. Bố ở phía bên kia chắc chắn cũng đang mỉm cười khi thấy chúng ta hạnh phúc. Những kẻ ngu ngốc như Kondo và đám bạn của hắn, anh muốn đấm cho chúng một trận để trả thù lắm, nhưng mẹ đã cản anh lại. Nếu anh đáng tin cậy hơn một chút, anh đã có thể bảo vệ em nhiều hơn. Anh xin lỗi.”

Tôi lập tức phủ nhận những lời đó.

“Không đâu. Anh đã thực sự nỗ lực vì em mà. Em không có gì ngoài lòng biết ơn cả. Cảm ơn anh vì tất cả, luôn luôn là vậy. Nếu không có anh, có lẽ em đã suy sụp mất rồi.”

Nghe vậy, anh trai quay mặt đi chỗ khác vì ngượng ngùng, mắt anh hơi rơm rớm.

“Anh hiểu rồi. Nước sốt demi-glace hôm nay là mẻ anh rất tự hào đấy. Em cũng ăn thử đi. Anh chắc chắn bố đang dõi theo chúng ta.”

Người ta thường nói rằng các loại nước sốt được thêm vào liên tục thường sẽ được thay thế hoàn toàn trong khoảng ba tháng. Vì vậy, nước sốt mà bố làm lẽ ra không còn nữa, nhưng từ mùi hương, tôi vẫn có thể cảm nhận được hơi ấm của ông ấy.

Tôi bưng phần bít tết của mình và Satoshi về bàn.

“Ồ, món này hôm nay trông vẫn ngon thật. Mà này Eiji, điện thoại của cậu cứ kêu suốt từ nãy đến giờ đấy. Không phải là thông báo sao?”

Nghe Satoshi nhắc, tôi mới nhận ra mình chưa kiểm tra, nên lấy điện thoại từ trong túi ra và bật lên. Có một lượng lớn thông báo từ ứng dụng trang web tiểu thuyết. Hàng trăm bình luận. Thông báo rằng thứ hạng hàng tuần của tôi đã tăng vọt. Và cả một thông báo từ ban quản trị.

Cuộc đời tưởng chừng như đã chạm đáy vực thẳm giờ đây cảm thấy như đang mở ra theo một hướng khác trước đây. Một dự cảm như vậy hình thành trong lòng tôi. Tôi ngay lập tức kiểm tra các thông báo.

Có vô số bình luận được viết ở đó. Lượt xem đã tăng thêm hàng chục nghìn chỉ trong vài giờ.

Tôi bị sốc, đồng thời cũng có chút sợ hãi. Không đời nào nó nổi lình sình vì tôi viết tệ đâu, đúng không? Tôi liền kiểm tra phần bình luận.

“Dù chỉ là một truyện ngắn, nhưng cảm xúc của tôi hoàn toàn bị cuốn vào. Dư vị thật sảng khoái, và nó thực sự rất thú vị. Mong chờ tác phẩm tiếp theo của tác giả.”

“Tôi vừa đọc xong lần thứ ba. Một kiệt tác dù đọc bao nhiêu lần vẫn thấy hay.”

“Mức độ hoàn thiện thật đáng kinh ngạc. Đây có phải là bút danh của một nhà văn chuyên nghiệp không?”

“Tôi cũng đã viết một bài đánh giá. Đó là một câu chuyện khiến tôi cảm thấy nhẹ lòng, và nó khiến tôi nghĩ rằng ngày mai mình cũng sẽ cố gắng hết sức.”

“Tôi đang cảm thấy chán nản sau khi thất bại trong công việc, nhưng mọi thứ đã tan biến hết sau khi đọc truyện. Hy vọng truyện sẽ được xuất bản thành sách.”

Hầu hết các bình luận đều tràn đầy những ấn tượng ấm áp. Ngoài ra, chủ yếu chỉ là chỉ ra các lỗi đánh máy, và những bình luận thực sự hạnh phúc đã chất thành đống. Mắt tôi nhòe đi vì xúc động. Đó là một câu chuyện tôi viết cho câu lạc bộ văn học trường cao trung, vậy mà nó lại chạm đến được nhiều người như thế này... Tôi không thể tin được.

Câu chuyện mà lẽ ra Senpai Chủ tịch câu lạc bộ và những người khác đã vứt bỏ. Nhờ có Ichijo-san, tôi đã lấy lại được bản thảo, và theo lời thúc giục của em ấy, tôi đã đăng nó lên trang web... Tôi không biết phải cảm ơn em thế nào cho đủ đây. Tôi nghĩ tất cả là nhờ Ichijo-san.

Tôi chạy lại phía em khi cô ấy vừa từ phía sau bước ra cùng mẹ tôi. Satoshi trông có vẻ giật mình.

“Ichijo-san, nhìn cái này đi!”

Tôi vẫn nghĩ người đầu tiên mình phải thông báo chính là em ấy. Vì em là ân nhân lớn của tôi.

“Hả, chuyện gì vậy? Ah — đây là câu chuyện lúc trước đúng không? Hả, cái gì cơ!? Lượt xem còn tăng nhiều hơn lần trước nữa. Và nó đang đứng vị trí số một trên bảng xếp hạng!”

Ngay cả em ấy, người vốn luôn điềm tĩnh, cũng đang bối rối một cách bất thường. Việc em nhận ra thứ hạng mà tôi đã bỏ qua thật ấn tượng, đúng như mong đợi.

“Tuyệt quá. Câu chuyện của Eiji nổi tiếng đến thế này sao. Này anh trai, Minami-san, nhìn này!”

Mẹ tôi đi khoe với mọi người dù bà không thực sự hiểu rõ lắm.

“Senpai, thông báo này là gì vậy?”

Theo lời hối thúc, tôi nhấn vào thông báo của ban quản trị được viết bằng chữ màu đỏ. Nó viết thế này.

---------------

Gửi Aono Eiji-sama,

Đây là Ban quản trị Maruyomu từ trang web đăng tải tiểu thuyết.

Về tác phẩm của tiên sinh, chúng tôi đã nhận được liên hệ từ Nhà xuất bản XX, họ rất mong muốn đưa nó vào một tuyển tập truyện ngắn mà họ sẽ xuất bản trong tương lai. Ngoài ra, nhà xuất bản cũng muốn đọc bất kỳ tiểu thuyết nào khác mà tiên sinh có thể đang viết, nếu có.

Vui lòng phản hồi tin nhắn này về việc tiên sinh có chấp nhận hay không. Nếu có thể, chúng tôi sẽ giới thiệu tiên sinh với nhà xuất bản.

---------------

Trong một khoảnh khắc ấy, tôi không thể thực sự hiểu được những gì đã được viết.

Ichijo-san là người đầu tiên lên tiếng.

“Tuyệt vời. Em biết mà, câu chuyện của anh thực sự rất thú vị. Đến mức một nhà xuất bản phải liên hệ cơ mà!”

Được khích lệ bởi những lời đó, tất cả chúng tôi đồng loạt reo hò vui sướng. Một khoảng thời gian hạnh phúc không thể nào quên bắt đầu.

---------------

Vì trời đã muộn, tôi cuối cùng đã đưa Ichijo-san về nhà. Sau đó, mọi người đều bao trùm trong nụ cười, và đó là một khoảng thời gian hạnh phúc. Tôi nghĩ chắc hẳn chúng tôi đã khá kiệt quệ về tinh thần vì vấn đề bắt nạt của tôi. Mọi người đều đã nhẹ lòng, tôi chắc chắn như vậy.

“Cảm ơn anh, Senpai. Vì đã đưa em về.”

“Không có gì đâu. Câu chuyện suôn sẻ cũng là nhờ có Ichijo-san mà.”

“Em không làm gì cả. Đó hoàn toàn là năng lực của anh thôi. Đôi mắt của em không lầm mà.”

Nói xong, em bắt đầu cười.

“Thật sự, cảm ơn em. Nếu em không cứu được bản thảo đó, anh nghĩ mình đã ngừng viết rồi.”

“Vậy sao ạ? Nếu em có thể đền đáp cho anh dù chỉ một chút, thì có lẽ đó là điều tốt rồi.”

“Lần tới, hãy để anh cảm ơn em một cách đàng hoàng nhé. Chúng ta đi ăn bánh ngọt hay gì đó đi.”

Khi tôi nói vậy, hậu bối nhỏ của tôi lên tiếng với một nụ cười hơi tinh nghịch.

“Đó là một lời mời hẹn hò sao? Em vui lắm. Vậy em sẽ ăn diện thật đẹp nhé.”

Vì em ấy trêu chọc tôi quá trực diện, thân nhiệt của tôi tăng vọt ngay lập tức. Đối với tôi, người không thể nói lại được lời nào, em ấy gật đầu hài lòng và tiếp tục.

“Buổi họp mặt ăn tối thật vui. Em chưa bao giờ tưởng tượng mình có thể quay lại một thế giới ấm áp như thế. Thật sự, tất cả là nhờ anh, Senpai. Chỉ việc lấy lại câu chuyện thôi là không đủ. Nhưng em có thể ích kỷ về một điều được không?”

Cảm giác như sự cô đơn của Ichijo-san đang thấm ra qua từng mẩu vụn của những lời nói đó. Tất cả những gì tôi có thể làm với tư cách là tiền bối của em ấy là trả lời một cách chắc chắn.

“Được.”

“Từ giờ trở đi, chúng ta hãy cùng nhau tạo ra thật nhiều kỷ niệm tuyệt vời như ngày hôm nay nhé.”

Đôi mắt em hơi nhòe lệ.

“Ừ. Anh hứa.”

Không cần suy nghĩ. Câu trả lời rời khỏi miệng tôi ngay lập tức.

“Cảm ơn anh. Em rất mong chờ từ giờ trở đi. Đó là một lời hứa nhé?”

Chúng tôi móc ngoéo tay và mỉm cười với nhau. Tôi ước khoảnh khắc hạnh phúc này có thể kéo dài mãi mãi. Mang theo cùng một cảm xúc, chia sẻ dư vị dễ chịu đó, cả hai chậm rãi bước đi.

---------------

Góc nhìn của Chủ tịch CLB Văn học.

Có vẻ như Kondo-kun đã bị cảnh sát bắt giữ. May mà mình đã kịp thời xóa sạch các tin nhắn trên mạng xã hội. Mình đoán là do hắn bị tố cáo, vì hắn đã lan truyền vụ bạo lực cuối cùng đó và thông tin sai lệch lên mạng, bôi nhọ tên tuổi của Eiji-kun.

Mình đã được cứu nhờ việc cắt đứt quan hệ nhanh chóng. Mình từ chối việc bị vướng vào một gã đàn ông ngu ngốc và bị hủy hoại cùng hắn. Nếu có gì, thì Eri-san và Amada-san mới là những kẻ nên rơi xuống địa ngục. Mình chỉ cần quan sát tất cả từ một nơi an toàn và tận hưởng. Mình có thể chứng kiến tình huống tốt nhất vào thời điểm tuyệt vời nhất. Hoàn hảo.

Đúng lúc đó, điện thoại của tôi reo. Là từ một đàn em trong câu lạc bộ văn học.

“Chị ơi, tệ rồi. Chị hãy xem trang web của Maruyomu đi. Câu chuyện đó… câu chuyện đó... chẳng hiểu sao, nó đang đứng gần đầu bảng xếp hạng!”

“Em nói cái gì cơ? Maruyomu đúng không. Đợi chút, chị mở ra— Hả!?”

Gần đầu bảng xếp hạng, tôi tìm thấy một tiêu đề lẽ ra không nên ở đó.

Bởi vì bản thảo của câu chuyện đó đáng lẽ phải ở trong phòng câu lạc bộ, và tôi đáng lẽ đã vứt nó đi rồi. Hắn ta có bản sao lưu dữ liệu bản thảo sao? Nhưng hơn cả thế, không đời nào hắn, trong trạng thái tinh thần đó, lại có thể đăng một câu chuyện lên trang web ngay từ đầu.

Chắc chắn là trùng hợp thôi. Chắc chắn là tiêu đề chỉ tình cờ giống nhau, và nó phải là một thứ gì khác. Không đời nào một đứa đàn em lại có thể được thế giới công nhận trước cả tôi. Tôi không muốn điều đó xảy ra.

Sự ghen tị bắt đầu cuộn trào đặc quánh trong lòng tôi như một cơn xoáy. Mà không nhận ra mình chỉ còn cách sự gục ngã trước mặc cảm tự ti vô vọng một khoảnh khắc nữa thôi, tôi mở trang câu chuyện ra. Và vào lúc đó, tôi vẫn chưa nhận ra rằng mình đã mở ra chiếc hộp Pandora của sự tuyệt vọng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...