Đằng sau vương miệng/Chapter 11: Lời nói không phải để nóiChapter 11: Lời nói không phải để nói
20px

Mary đau lưng liên tục hai tuần liền. Những cơn đau kéo từ hông xuống bẹn, xuyên qua lớp vải dày vào tận buồng ruột. Bà biết đó không phải bệnh. Là thai. Bốn tháng, có thể năm. Đứa trẻ này không giống Marcus – nó khiến bà nôn, chóng mặt, mất ngủ, và sợ tiếng động lớn. Marcus không làm bà khổ như vậy khi còn trong bụng. Cậu chỉ nằm im, như thể cả cơ thể bà là căn phòng tạm để hắn trú ngụ, chứ không phải nơi sinh ra.

Mary không nói cho Marcus biết mình đang mang thai. Không phải vì muốn giấu, mà vì… bà không biết phải nói thế nào.

Marcus đã thôi đặt câu hỏi từ tháng trước. Cậu quan sát nhiều hơn nói. Mỗi khi Mary thở mạnh, cậu liếc nhìn. Mỗi khi bà ngồi xuống nặng nề hơn thường lệ, cậu đổi bên gối. Không bao giờ hỏi tại sao.

Chiều hôm đó, sau khi trở về từ kho cũ, Marcus vào xe, rửa tay, lau khô, rồi đến ngồi bên cạnh mẹ. Mary đang ngủ gật, lưng tựa vào thành gỗ, tay ôm cái bọc quần áo vá dở. Marcus ngồi xuống, không làm tiếng động.

Một lúc sau, cậu nói nhỏ, như kể cho chính mình:

“Hôm nay con thấy người ta chở súng vào trại.”

Mary mở mắt.

Câu nói không lớn. Cũng không ghê gớm. Nhưng trong bối cảnh mà bà đang ngồi giữa rìa vùng đất không tên – nơi luật pháp không tới được, nơi những thương vụ bẩn thỉu xảy ra chỉ cách vài trạm xe ngựa – thì câu đó như một con dao cắm ngang bụng.

“Con nói gì?” – Mary hỏi, cố giữ giọng bình thường.

Marcus quay sang, ánh mắt không xoáy vào bà, nhưng cũng không né tránh.

“Họ mở va li. Bên trong là súng. Một ông bảo: ‘Loại này bắn xuyên ngực’.”

Mary siết chặt tay vào đùi, cơn lạnh từ sống lưng chạy xuống. Bà định hỏi tiếp, nhưng lời nghẹn lại.

Marcus nhìn mẹ một lúc lâu.

Không phải để đợi phản ứng.

Mà để đo xem, thông tin ấy có thể khiến bà thay đổi thế nào.

Cuối cùng, Mary hỏi:

“Họ có thấy con không?”

Marcus gật nhẹ. “Một người. Nhưng ông ta nghĩ con bị lạc.”

Mary nhắm mắt lại, thở dài. Không phải vì lo – mà vì trong lòng bà vừa hình thành một nỗi sợ mới: không biết nên sợ thứ Marcus nhìn thấy, hay nên sợ cái cách cậu kể lại.

Bà đưa tay xoa bụng, nhẹ nhàng. Marcus nhìn động tác ấy. Cậu biết.

“Có em à?”

Mary chớp mắt. Rồi gật.

Marcus không cười. Không chúc mừng. Cậu chỉ quay mặt đi, nhìn ra rèm cửa đang lật nhẹ vì gió.

“Lỡ em thấy những thứ như con thì sao?”

Mary quay sang. Lần đầu trong nhiều tháng, bà chủ động nắm tay con trai.

“Con thấy gì không phải điều sai. Con chỉ cần nhớ một điều: có những thứ, khi đã thấy… không quay lại được nữa.”

Marcus không rút tay về. Nhưng cậu cũng không siết lại. Tay cậu nằm đó, thụ động, như vật được đặt đúng vị trí, không chống cự.

“Con không muốn quay lại.”

Giọng cậu khẽ, đều, như người đã suy nghĩ trước khi trả lời.

Mary gật, môi bà mím lại. Bà hiểu, lần này, Marcus không thử dò bà nữa. Cậu đã có kết quả. Và bây giờ, bà là người bị giữ lại một món nợ: lời nói không rõ thật hay thử.

Lần đầu tiên, Marcus gieo một thông tin không để cảnh báo.

Mà để xem, khi lời được thốt ra đúng lúc, đúng người, thì ai sẽ đổi hành vi trước.

Và Mary – như một phép thử đầu tiên – đã phản ứng vừa đủ để Marcus thấy: lời nói… là mồi bẫy tốt hơn cả hành động.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...