Ba ngày sau cuộc nói chuyện với Mary, Marcus bắt đầu ra ngoài nhiều hơn.
Cậu không đi xa. Vẫn quanh quẩn bên mép trại, nơi mấy chiếc xe ngựa bỏ hoang đang được dùng làm kho để tạm các thùng gỗ, lồng chim, bao tải đen và những mảnh thùng cũ bị vẽ ký hiệu bằng phấn trắng. Chúng không có tên. Nhưng Marcus biết mỗi chỗ là một phần của mạng lưới trao đổi giữa dân gypsy và giới buôn lậu quanh Birmingham.
Cậu không tìm cách nghe lén nữa. Không luồn lách sau vách, không áp tai vào cửa. Thay vào đó, cậu chọn ngồi xuống ngay những nơi người ta ít để ý đến: góc chân cầu, bậc đá sau trại, ụ rơm gần lối đi. Giữa ban ngày, giữa đám đông, giữa ồn ào.
Và cậu giữ im lặng.
Im lặng triệt để.
Không hỏi. Không chen. Không vờ ngây ngô.
Chỉ ngồi.
Ban đầu, chẳng ai để ý. Nhưng đến lần thứ ba trong tuần, có người bắt đầu nhận ra.
“Con nhà ai đó?”
Một gã râu quai nón, đang bê thùng hàng qua ụ đất, dừng lại hỏi. Marcus không trả lời. Gã lẩm bẩm chửi gì đó rồi bỏ đi.
Nhưng chiều hôm ấy, Marcus quay lại đúng chỗ cũ. Và lần này, gã không hỏi nữa. Gã chỉ nhìn cậu vài giây, rồi tiếp tục nói chuyện với đồng bọn.
“Đám hàng từ Shropshire sẽ tới chậm. Bọn gác cầu đòi thêm.”
“Chúng nó nghe tin có vũ khí, nên mới dám giở trò.”
“Họ chưa có bằng chứng. Mày đừng có hoảng.”
Marcus ngồi đó, không phản ứng gì.
Nhưng tay cậu, giấu dưới lớp áo choàng, đang nắm nhẹ một mảnh than nhỏ – thứ cậu luôn mang theo để vẽ những gì cần nhớ.
Tối hôm đó, cậu vẽ ba ký hiệu lên một mảnh gỗ: hình lồng chim, hình cây cầu và một dấu tròn có dấu ngoặc – tượng trưng cho đồng tiền.
Cậu không biết tên chúng. Nhưng cậu đã bắt đầu hệ thống hoá mọi thứ bằng hình ảnh.
Ngày hôm sau, Marcus đổi vị trí. Cậu ngồi ở mép giếng khô, nơi mấy người đàn ông thường tụ lại hút thuốc và bàn chuyện vận chuyển.
Không ai đuổi cậu.
Một đứa trẻ yên lặng, không quấy, không phá, lại chẳng nghe thấy gì – họ nghĩ thế – thì có gì đáng ngại?
Và rồi, trong hai giờ ngồi đó, Marcus nghe thấy nhiều thứ hơn cả tuần trước cộng lại.
“Thằng Rickey đang bị theo dõi.”
“Gã nào bị bắt tuần rồi là do gái điếm mật báo.”
“Đừng đưa hàng qua phố cổ nữa. Có người của Whitmore đứng gác.”
Marcus ngồi im. Mắt nhìn mặt đất. Tai lắng từng mảnh rời rạc.
Và điều quan trọng nhất: không ai dừng lại giữa chừng như khi có người lớn đi qua.
Chính sự hiện diện “không đáng kể” của cậu khiến họ thoải mái hơn.
Một đứa trẻ không đáng sợ bằng một cái bóng biết lắng nghe.
Đêm hôm đó, Marcus lấy một mảnh gỗ cũ, vẽ thêm bốn ký hiệu mới.
Mary nhìn thấy, nhưng không hỏi. Bà không đủ sức để chất vấn nữa. Cơ thể bà mỏi, bụng nặng, mắt thâm. Đứa trẻ trong bụng đạp yếu. Bà không dám nghĩ nhiều.
Marcus ngồi vẽ đến khuya.
Lúc bà thiếp đi, cậu thì thầm với chính mình:
“Họ nói nhiều khi nghĩ không ai nhớ.”
Đó là ngày Marcus nhận ra: đôi khi, không cần phải nghe lén nếu người khác tự nói khi không ai bịt tai lại.
Và một khi đã nghe được… ghi nhớ là công việc dễ nhất.
Chaporia
Bình Luận (0)