Đằng sau vương miệng/Chapter 13: Một lời chưa từng nóiChapter 13: Một lời chưa từng nói
20px

Tháng Sáu đến cùng với tiếng sấm vọng từ vùng đồi phía nam. Trời không mưa to, nhưng cứ rền rĩ như một kẻ sắp chết vẫn còn đủ sức nguyền rủa thế giới trước khi buông tay. Những cánh chim rời đi sớm hơn thường lệ. Cây cối không trổ hoa. Người gypsy gọi mùa này là “mùa đất chưa chịu thức”.

Marcus thì không gọi gì cả. Cậu không tin vào mùa.

Cậu tin vào thời điểm.

Chiếc xe ngựa của gia đình Shelby giờ đã được dời về một bãi đất gần khu cất giữ gỗ thừa của xưởng đúc cũ. Nơi đó từng có vụ cháy, nên chẳng ai dám dựng lán ở lâu. Nhưng Arthur Sr. nói: “Người nghèo không có quyền chọn nơi ít ám hơn.”

Mary mang thai được sáu tháng. Bụng lớn, lưng cong, bước đi chậm, nhưng vẫn cố gắng nhóm lửa mỗi sáng. Bà không nói gì với Marcus về cái thai nữa. Cậu đã biết. Và bà hiểu: bất kỳ lời giải thích nào cũng thừa.

Hôm ấy, trong lúc Mary gập người rửa nồi, Arthur Sr. bước vào xe, áo dính mùi dầu, mắt đỏ như lửa, mặt gằn nét gì đó giữa mệt và cáu.

“Thằng Rickey đang giở trò,” ông lầm bầm. “Mấy chuyến hàng lùi lịch không lý do. Tao thấy mùi gì đó rồi.”

Marcus ngồi trong góc, tay vẽ lên một mảnh ván mỏng. Nghe, nhưng không ngẩng lên.

Mary hỏi, giọng mệt: “Rickey nào?”

Arthur khịt mũi. “Cái thằng lái ngựa cao cao, mắt rắn ấy. Mày biết.”

“Có phải đứa hay hút thuốc trước lán người da đen không?” – Mary gợi lại.

“Ừ,” Arthur gật. “Tao thấy nó nói chuyện với Whitmore tuần trước.”

Whitmore.

Marcus dừng tay.

Đó là cái tên cậu đã nghe ba lần trong tháng qua, từ miệng những kẻ không quen nhau. Mỗi lần nhắc, giọng lại hạ xuống nửa tông. Một gã thương nhân gốc Do Thái lai Ai Cập, chuyên “đứng sau” các thương vụ không có mặt pháp lý. Một cái bóng mặc vest. Một bàn tay mua được cả sự im lặng lẫn những cái chết không tên.

Marcus ngẩng lên.

“Rickey không giỏi nói dối đâu,” cậu nói.

Arthur quay lại. “Sao mày biết?”

“Vì khi người ta nói dối, mắt họ nhìn sang phải.”

Arthur nhăn mặt. “Ai dạy mày?”

“Không ai.”

Mary ngẩng đầu nhìn con.

Ánh mắt bà lẫn giữa ngạc nhiên và lo lắng.

Arthur khoát tay. “Dù sao, nó cũng đang giấu gì đó. Tao sẽ lật mặt nó.”

Marcus im lặng. Nhưng trong đầu, một ý tưởng vừa được ghép xong.

Cậu biết một điều Arthur chưa biết: Rickey không phản bội. Ít nhất là chưa.

Và Marcus muốn thử một điều.

Chiều hôm đó, Marcus mang theo một mảnh gỗ nhỏ – trên đó có vẽ ba hình: chiếc mũ lưỡi trai, hình lưỡi dao găm và ba chấm xếp thành tam giác. Biểu tượng của ba nhóm: gypsy, kẻ mang hàng, và người đặt lệnh.

Cậu tìm thấy Brin ngồi bên mép bờ đất, đang gặm vỏ khoai khô.

“Rickey đang nói chuyện với người của Whitmore,” Marcus nói, không cần mở lời chào.

Brin ngẩng lên. Không hỏi sao biết. Không hỏi có chắc không. Chỉ gật.

“Ừ. Mày có chắc?”

Marcus không trả lời.

Cậu không cần phải chắc.

Chỉ cần gieo đúng lúc.

Brin là người nói nhiều nhất trong đám im lặng. Không phải vì cậu ta thích nói – mà vì cậu ta luôn đi qua những chỗ cần biết. Và Marcus biết: thông tin, khi gieo vào một kẻ nửa tin nửa ngờ, sẽ lan nhanh hơn bất kỳ sự thật nào.

Hai ngày sau, Arthur đấm Rickey trước cửa lán chứa hàng.

Cả trại xôn xao. Rickey gào lên “Tôi không làm gì cả!”, máu chảy từ môi, ánh mắt tràn phẫn nộ.

Arthur ném điếu thuốc xuống đất. “Chó không sủa không có nghĩa là không cắn.”

Marcus đứng xa, phía sau đống thùng rỗng, nhìn qua kẽ hở. Mắt cậu không chớp.

Mary biết có điều gì đó đã xảy ra. Khi bà hỏi, Marcus chỉ nói: “Con nghe họ nói thôi.”

“Họ là ai?”

“Những người không biết con đang nghe.”

Mary không hỏi thêm. Nhưng bà biết, từ hôm đó, Marcus đã bắt đầu sử dụng điều mình nghe được… để tạo ra hành động, không phải để ngăn chặn nó.

Tối hôm đó, khi mọi thứ yên lại, Marcus gác chân lên thanh gỗ, ngồi một mình ngoài lều, nhìn lên trời.

Một ngôi sao băng xẹt ngang.

Cậu không ước điều gì.

Chỉ thì thầm:

“Nói ra một lời… không phải để ai tin. Chỉ cần người ta hành động như thể nó đúng.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...