Đằng sau vương miệng/Chapter 15: Tin đồn không ai khai sinhChapter 15: Tin đồn không ai khai sinh
20px

Một sớm tháng Sáu, trời lặng gió. Mặt đất nứt nhẹ từng vệt, sương bay thấp và mùi bùn lên đến tận cổ. Trại gypsy chìm trong tĩnh lặng căng thẳng như một khúc nhạc thiếu đoạn cuối. Ai cũng biết có điều gì đó đang đến. Nhưng chẳng ai nói ra.

Marcus biết chính xác điều gì đang đến.

Và ai sẽ là người thốt ra trước.

Tên hắn là Frankie – con trai một tay buôn mỡ ngựa, mới mười ba tuổi, nhưng thích làm ra vẻ từng trải. Mồm nhanh hơn mắt, và mắt thì hay liếc hơn nhìn thẳng. Hắn không biết giữ bí mật, nhưng lại luôn được tin là người đầu tiên biết chuyện.

Một mục tiêu hoàn hảo.

Marcus tiếp cận cậu ta bên bãi tro sau lán mài dao. Cậu ngồi đó từ sớm, gác cằm lên đầu gối, giả vờ đang buộc dây giày.

Frankie bước qua, định vứt điếu thuốc dở xuống đất thì Marcus cất giọng, nhẹ như gió:

“Hôm qua mày có thấy cái xe hàng phủ vải đen không?”

Frankie cau mày.

“Xe nào?”

“Đỗ cạnh lán Colin.”

Frankie gật.

“Thấy. Gì vậy?”

Marcus không đáp. Cậu chỉ liếc về phía rìa trại.

Rồi đứng dậy bỏ đi.

Không một lời giải thích.

Ba giờ sau, Frankie kể với gã Colin rằng "nghe nói có ai đó để thuốc súng trong trại".

“Nghe từ ai?”

Frankie nhún vai. “Người ta kháo nhau.”

Colin chau mày. Hắn chẳng tin, nhưng cũng chẳng dám làm như không có gì. Bởi lẽ… một lần năm ngoái, hắn từng giấu hàng rượu lậu sau xe ngựa – và có người đã phát hiện ra sau một tin đồn tương tự.

Cả chiều hôm đó, Colin cứ đi lòng vòng quanh lán, ngó ngó, canh chừng. Và chính sự bồn chồn đó khiến người khác chú ý.

Brin hỏi: “Có gì à?”

Colin lắc đầu. Nhưng khi hắn quay lưng đi, Brin đã nhìn thấy tay hắn siết chặt quanh chuôi dao giấu trong áo.

Sự sợ hãi không cần có lý.

Chỉ cần một ánh mắt – một hành động – là đủ.

Tối hôm đó, Brin ngồi bên đống lửa cùng ba người.

Một trong số đó là Melvin – gã từng nghi Marcus là tai mắt.

“Colin có vẻ không ổn,” Brin nói.

Melvin cười khẩy: “Gã đó lúc nào mà ổn?”

“Nghe nói… có hàng gì đó bên xe hắn.”

Melvin nhướn mày.

“Ai nói?”

Brin nhún vai.

“Người ta kháo nhau.”

Câu nói ấy – người ta kháo nhau – là dấu hiệu đầu tiên của một cơn dịch ngôn ngữ. Giống như khi gió đổi chiều, người ta sẽ bịa ra lý do về mùa vụ. Tin đồn không cần có chứng cứ. Nó chỉ cần có… một điểm neo.

Và Marcus đã chọn đúng người làm điểm neo đó.

Sáng hôm sau, Colin bị hai người trong trại chặn lại hỏi thẳng.

“Có giấu gì không?”

“Giấu cái mẹ gì?”

“Xe mày đêm qua ai dọn?”

Colin gào lên: “Tao ngủ cả đêm, không ai động vào xe!”

Nhưng ai cũng thấy hắn đỏ mặt.

Và thế là đủ.

Không ai còn tin lời hắn nữa.

Marcus đứng bên sạp vải, tay chạm vào những cuộn len cũ, mắt nhìn ra khoảng đất nơi đám đông đang rì rầm. Cậu không chen vào. Không đóng vai nhân chứng. Cũng không giả làm người tò mò.

Cậu chỉ nghe.

Và từng mẩu câu văng vẳng như sợi chỉ nối thành mạng:

“…có hàng thật không mày?”

“…nghe bảo không ai thấy, nhưng…”

“…chính nó khai ra còn gì.”

“…ai nói đầu tiên vậy?”

Không ai biết.

Và cũng không ai dừng lại để kiểm chứng.

Chiều hôm đó, Mary thấy Marcus về sớm hơn mọi ngày.

Bà hỏi: “Hôm nay có gì mới?”

Marcus lắc đầu.

“Không có gì. Con chỉ buộc lại một sợi chỉ.”

“Sợi gì?”

“Không rõ. Nhưng con biết phải buộc vào đâu để nó thắt lại.”

Mary nhìn con, rồi quay đi, không hỏi nữa.

Vì trong ánh mắt Marcus, bà thấy một điều còn lạnh hơn cả im lặng:

Sự tự tin của kẻ biết tin đồn không cần cha mẹ sinh ra. Chỉ cần có người nhắc lại.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...