Sáng hôm sau, Marcus quay lại khu xóm đen. Elijah đang ngồi xổm trước chòi, tay cầm một cái chảo gỉ đang cạo lớp mỡ khô dính đáy. Đằng sau gã là hai người đàn ông da đen lớn tuổi, nói chuyện bằng thứ tiếng lạ – không hoàn toàn Anh, không hẳn Jamaica, mà như một thứ pha trộn giữa giọng cảng và nhấn châu Phi.
Marcus đứng cách mười bước. Không tiến lại.
Elijah không gọi, nhưng liếc một cái đủ dài.
Người đàn ông lớn tuổi hơn quay sang, nhìn Marcus như thể hắn là một con chim lạc bay vào chuồng bò. Cặp mắt ấy không thù địch, nhưng sắc – như đo đường nét trên mặt cậu bé, chờ sai số.
Marcus không nhúc nhích.
Người kia hỏi gì đó. Elijah đáp bằng giọng trầm, nhanh. Marcus không hiểu.
Hắn đứng đó mười phút.
Chỉ nghe.
Không xen vào. Không vờ tò mò. Cũng không làm mặt ngây ngô.
Khi hai người đàn ông kia rời đi, Elijah bước lại, đưa cho Marcus một mẩu than vẽ.
“Ghi lại thứ mày vừa thấy.”
Marcus cầm lấy. Không hỏi.
Cậu đi đến tường gỗ cạnh chòi, vẽ ba ký hiệu: một hình đầu tròn có ba vạch đổ về miệng; một đường cong gập lại giữa chừng; và một chấm đơn lẻ ở rìa – hơi lệch.
Elijah nhìn, gật đầu chậm.
“Không hiểu tiếng họ nói, nhưng biết thằng già ngồi lệch chân.”
Marcus không gật, không cười.
Chỉ nói:
“Vì người ngồi thẳng thường không cần giấu tay.
”
Elijah phì cười. “Giỏi. Tao không biết nên sợ hay dạy mày tiếp.”
Marcus nói: “Không cần sợ. Cũng không cần dạy.”
“Tao không dạy. Tao đặt mày vào chỗ người khác phải tự nói để mày khỏi mở miệng.”
Marcus im lặng một lúc rồi hỏi:
“Ông đó là ai?”
“Chủ của một cửa hàng nhập lậu hạt tiêu. Nhưng thứ ông ấy thực sự chuyển qua tàu là... những lời nhắn không có người gửi.”
Marcus không hỏi tiếp.
Elijah nhìn cậu, giọng chậm lại:
“Nếu mày đứng yên đủ lâu ở nơi mọi người nói nhiều, họ sẽ tin mày đã nghe.”
Marcus nói:
“Và họ sẽ sửa lại lời nói khi biết mình bị nghe.”
Elijah không đáp. Gã đưa tay vỗ nhẹ lên vai Marcus – không như người lớn vỗ trẻ con, mà như một tay buôn vỗ một món hàng có tiềm năng.
“Ngày mai đến sớm hơn. Có một người đang tìm người không biết nói gì cả.”
Marcus không hỏi tên.
Chỉ gật đầu, rồi rời đi.
Chiều hôm đó, Brin hỏi:
“Lại gặp Elijah à?”
Marcus lắc đầu.
“Gặp hai người không biết gọi tên.”
“Vậy biết họ là ai không?”
Marcus đáp, khẽ như gió:
“Chưa biết họ là ai... nhưng tao biết họ cần gì để không bị là ai.”
Brin không hỏi nữa.
Và đêm ấy, Marcus gọt thêm một mảnh gỗ nhỏ.
Trên đó có ba nét ngang, một vòng tròn kín, và một dấu hỏi không có chấm.
Chaporia
Bình Luận (0)