Năm 1888, tháng Hai. Birmingham phủ sương dày như muối xám, đọng thành mảng trên khung gỗ và kẽ vải bạt. Trại gypsy lúc này nằm rìa khu Bordesley Green, bên ngoài là khu đất trống nối với một xóm nhỏ có dân lai Caribe sống chen chúc bên dưới các ống khói than lò cũ.
Người trong trại gọi đó là "xóm đen".
Không ai trong trại lui tới đó, trừ vài tay đàn ông vào khuya để mua rượu chưng lậu hoặc bán móng ngựa cũ.
Marcus thì khác.
Hắn không cần rượu.
Hắn cần quan sát.
Buổi chiều đó, Marcus men theo lối đất sét mềm dẫn ra mép trại. Gió đông kéo sượt qua mặt, để lại mùi nồng của da, than, và thứ gì đó ẩm ướt như tóc người phơi chưa khô. Cậu mặc áo khoác vải bố đã sờn cổ, đội mũ lưỡi trai sụp xuống mắt, tay cầm một cành cây nhỏ.
Ở rìa xóm đen, có một căn chòi thấp bằng tôn gỉ và gỗ thùng đóng ghép lại. Trước cửa là một tấm bạt căng làm mái che, bên dưới treo những sợi xích, dao găm, bột tẩy, dây cương, hạt tiêu và cả bao thuốc bọc giấy nâu.
Cậu chủ tiệm tên là Elijah – một gã đàn ông người Jamaica, vai rộng, râu tỉa gọn, mắt đen và giọng khàn, từng đi tàu chở than rồi bỏ nghề sau khi bị phạt oan vì tội trộm dao của thuyền trưởng.
Elijah ngồi trên ghế gỗ, tay đang đánh bóng một cái móc sắt, miệng ngậm điếu thuốc tự quấn.
Marcus đứng cách mười bước, không tiến lại.
Elijah liếc lên. "Mày là con nhà Shelby?"
Marcus gật, không nói.
"Thằng anh không nói, mấy đứa em chắc cũng chẳng cần học nói."
Marcus đáp, giọng nhỏ: “Vì chúng tôi học nghe trước.”
Elijah bật cười. Trầm, đứt đoạn, nhưng không mỉa.
“Nghe thì được. Nhưng nghe mà không hiểu thì chỉ là tai không có não.”
Marcus bước đến gần một bước.
“Con không hiểu hết. Nhưng con thấy cái gì người lớn cố giấu thì thường là cái có giá trị nhất.
”
Elijah ngừng cười.
Gã không nói gì trong vài giây.
Rồi đứng dậy.
“Mày cần gì?”
Marcus liếc vào bên trong mái che. Hắn không nhìn hàng. Hắn nhìn tay – những bàn tay bước vào, ra khỏi chòi này mang theo gì. Phần lớn là người da đen, vài người da trắng, một số dân gypsy ăn mặc nghèo nhưng cứng vai.
“Con muốn học cách dùng mắt mà bán được thứ không ai thấy.”
Elijah khoanh tay.
“Mày nói như người lớn. Nhưng giọng thì vẫn là của thằng con nít.”
Marcus không rút lui. Cậu chỉ hỏi:
“Thế người lớn có dạy ai được đâu là đúng chỗ để đứng không?”
Elijah cười nhẹ. Rồi quay lưng, đi vào trong, lấy ra một túi vải đen nhỏ.
“Mày biết đây là gì không?”
Marcus nhận lấy. Cậu mở ra, nhìn thấy bên trong là các mẩu thuốc sợi, ba nút chai rượu nhỏ, hai đồng xu bạc mòn và một viên đá nhám màu đỏ.
“Thứ người ta không hỏi, nhưng vẫn muốn.”
“Thế mày định trả bằng gì?”
Marcus móc ra một cục đất sét nâu nhỏ, cứng, nắm vừa tay.
“Trong đó có dấu răng. Của một con chó đen ba chân. Trại bên bảo nó chỉ cắn người sắp chết.”
Elijah cười to lần đầu tiên.
Gã cầm cục đất, xoay xoay.
“Đổi.”
Không ai bên trại biết Marcus đi đâu. Không ai hỏi tại sao cậu mang về một túi vải lạ.
Chỉ có Brin lặng lẽ ngồi lại khi trời tối, hỏi:
“Mày vừa làm gì?”
Marcus không trả lời. Hắn chỉ ném cho Brin cái nút chai rượu khắc hình ngôi sao bảy cánh, rồi nói:
“Cái này cho mày. Nhưng đừng dùng.”
“Để làm gì?”
“Để người khác hỏi mày có lấy nó ở đâu.”
Brin im lặng.
Marcus thì thầm:
“Muốn làm ông chủ, đừng bán thứ người ta cần.”
“Bán thứ khiến người ta nghĩ mày đang giấu gì.”
Chaporia
Bình Luận (0)