Đằng sau vương miệng/Chapter 18: Viết lên tờ giấy sốngChapter 18: Viết lên tờ giấy sống
20px

Một tuần sau khi Arthur chào đời, trại gypsy chuyển sang vùng đất mới gần phía nam Digbeth. Mưa đã ngớt, trời se lạnh. Những đứa trẻ lớn được giao chở thùng đồ, dắt ngựa, nhổ cọc. Marcus không tham gia.

Cậu ngồi trong xe, bên cạnh cái giỏ nơi Arthur nằm ngủ. Mary đang mệt, mắt thâm quầng, tay thỉnh thoảng chạm vào mép vải như để chắc chắn con vẫn còn đó. Bà không hỏi vì sao Marcus không ra ngoài. Cũng không hỏi vì sao gần đây hắn cứ ngồi lặng như đá mỗi khi Arthur ngủ.

Thật ra, Marcus không ngồi đó để canh.

Hắn đang quan sát.

Và thử nghiệm.

Lần đầu tiên, Marcus đưa một ngón tay chạm nhẹ lên trán Arthur. Không mạnh. Cũng không ấm áp. Chỉ như một dấu nhấn. Arthur khẽ cựa, không khóc. Đôi mắt vẫn nhắm, nhưng mí hơi run.

Lần thứ hai, Marcus đặt ngón tay lên ngực em, rồi rút ra ngay. Như thể thử gõ một cửa nhà lạ, rồi chạy.

Lần thứ ba, hắn ngồi bên giường, không chạm gì cả. Chỉ nhìn. Mỗi lần em quay đầu về một hướng, hắn lại lặng lẽ xoay nhẹ cái giỏ về hướng ngược lại.

Kết quả là… Arthur dần hình thành thói quen quay về phía có ánh mắt.

Không phải vì tình thân.

Mà vì người duy nhất nhìn em lâu như vậy là Marcus.

Mary để ý.

Bà nhận ra mỗi lần Marcus có mặt, Arthur ít khóc hơn.

Ban đầu, bà nghĩ đó là điều tốt.

Cho đến khi bà thử ôm Arthur lúc Marcus vừa bước ra khỏi xe – đứa bé cựa quậy mạnh hơn, nhăn mặt như muốn rút khỏi tay mẹ.

“Lạ thật,” Mary lẩm bẩm.

Marcus, đứng ngoài rèm, nghe rõ.

Hắn biết: thằng bé bắt đầu nhận ra người nào không giữ tay nó nhưng khiến nó dễ chịu hơn.

Một chiều, Marcus lén giấu một viên sỏi nhỏ bên dưới chiếc chăn mà Arthur thường nằm.

Khi em cựa, chăn kêu nhẹ.

Cậu ngồi gần đó, lặp lại âm thanh tương tự bằng đầu móng tay gõ lên khung xe.

Một lần. Hai lần. Rồi dừng.

Khi Arthur lại cựa, tiếng sỏi cạ vào vải – cậu gõ lại lần thứ ba.

Vài hôm sau, chỉ cần Marcus gõ nhẹ ba tiếng – Arthur dừng khóc.

Mary tưởng đó là kỳ tích. Bà không biết Marcus đã luyện phản xạ đó hàng trăm lần mỗi khi không ai để ý.

Tối hôm đó, Arthur Sr. trở về trại với đôi mắt đỏ ngầu.

“Thằng bé này có mắt giám sát rồi đấy,” gã nửa cười nửa mắng.

“Ý anh là sao?” – Mary hỏi.

Arthur Sr. liếc Marcus, rồi chỉ tay:

“Nó không chơi với em. Nhưng em lại quen hơi nó. Như kiểu… bị nó dạy từ lúc còn trong bụng mẹ.”

Mary lạnh sống lưng.

Arthur Sr. không sai. Dù gã chỉ nói đùa.

Marcus không phản ứng. Cậu cúi đầu, gấp lại mảnh vải vừa khâu xong.

Trong đầu hắn, câu nói của cha chỉ làm một điều:

Xác nhận rằng thí nghiệm đã có kết quả.

Cuối tuần, Mary ốm nhẹ. Cả ngày nằm không dậy nổi. Arthur khóc. Marcus ngồi bên, không vỗ về, không dỗ. Cậu chỉ ngồi đó, nhìn chằm chằm vào em trai cho đến khi tiếng khóc nhỏ dần.

Brin ghé ngang, ngạc nhiên:

“Mày có phép gì thế?”

Marcus không quay lại.

“Không. Chỉ là em tao học cách im khi thấy người không cần hét.”

Đêm ấy, trong bóng tối, khi cả trại đã ngủ, Marcus ngồi một mình, tay ôm khúc gỗ gọt dở.

Hắn vẽ lên mặt gỗ ba đường chéo, một vòng tròn, rồi đặt nó lên bụng – ngay nơi Arthur thường nằm.

“Em sẽ lớn lên như đất mềm sau mưa,” hắn thì thầm.

“Không vì anh yêu em.”

“Mà vì em được trồng bằng tay anh.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...