Đằng sau vương miệng/Chapter 22: Cái bóng bên vai tráiChapter 22: Cái bóng bên vai trái
20px

Khi một người bắt đầu hiểu quá nhiều, hắn sẽ cần một người đứng cạnh – không phải để cùng chia sẻ, mà để đứng im khi hắn không quay đầu.

Năm 1888, Marcus gần năm tuổi rưỡi. Trong trại, đám trẻ con cùng lứa đã bắt đầu biết chơi đánh đá, trốn tìm, móc bánh mì từ tay người không quen. Brin lớn hơn vài tuổi, đã biết dùng dây đồng để buộc bẫy thỏ, biết nói tục đúng lúc và biết nhìn ai không nên nhìn lâu.

Nhưng có một đứa nhỏ hơn Marcus một tuổi, tên là Dane.

Không ai để ý đến Dane. Mẹ nó chết vì kiết lỵ khi nó chưa đầy một tuổi. Cha thì mất trong một vụ đánh dao sau phiên chợ. Dane sống với bà ngoại câm, trong một cái lều rách tách khỏi trại chính, sát mép đầm lầy.

Dane không khóc. Không cười. Không nói.

Marcus để ý nó từ mùa đông năm ngoái – khi cậu vô tình nhìn thấy Dane ngồi co ro bên xác con mèo chết, mắt không chớp. Cậu đứng nhìn mười phút. Dane không quay đầu. Cũng không bỏ đi.

Cái ánh nhìn ấy – không kháng cự, không cúi đầu, không gào đòi gì cả – làm Marcus nghĩ đến một thứ: kẻ sinh ra để phục tùng, nếu được dạy đúng cách.

Buổi sáng hôm ấy, Marcus tìm đến Dane.

Không nói gì.

Cậu chỉ đứng cách ba bước, rồi ngồi xuống.

Dane ngẩng đầu, mặt lấm, tóc rối. Không cử động.

Marcus lôi ra một mẩu bánh vụn từ túi áo, đặt lên tảng đá giữa hai đứa.

Không bảo ăn. Không nhìn.

Chỉ để đó, rồi quay mặt đi.

Một lát sau, khi Marcus liếc lại, miếng bánh đã biến mất.

Dane vẫn ngồi nguyên chỗ cũ.

Bảy ngày liền, Marcus cứ xuất hiện như vậy. Không có quy tắc. Không hẹn. Lúc sáng, lúc chiều, lúc trời mưa. Mỗi lần là một vật nhỏ: một hòn bi thủy tinh vỡ, một sợi dây đồng mảnh, một khúc gỗ khắc chưa xong.

Dane không bao giờ hỏi.

Không bao giờ trả lại.

Cũng không bao giờ rời đi trước Marcus.

Đến ngày thứ tám, Marcus thử đưa một mẩu dây thừng nhỏ, đầu có buộc một vòng nút.

Dane cầm lấy. Không hỏi. Nhưng lần này, nó nhìn Marcus.

Lần đầu tiên. Lâu.

Marcus gật đầu.

Không vì điều gì cụ thể.

Chỉ để thừa nhận rằng: từ nay, sẽ có một cái bóng bên vai trái hắn.

Brin phát hiện ra Marcus dẫn Dane đi quanh trại.

“Mày tin nó à?” – Brin hỏi, giọng không giấu vẻ khó chịu.

“Không.”

“Vậy sao để nó đi theo?”

“Vì nó không hỏi đường. Mày có biết ai không hỏi đường nhưng vẫn tới được nơi mình cần không?”

Brin im.

Marcus tiếp:

“Vì những người đó… dễ chỉ hướng.”

Brin bỏ đi, lắc đầu.

Marcus không giải thích thêm.

Hắn biết: Dane không cần hiểu lý do để đi cùng.

Chỉ cần được dẫn – và không bị bỏ lại.

Chiều hôm đó, Marcus mang Dane theo đến xóm đen. Elijah nhìn, nheo mắt.

“Thêm một đứa nữa à?”

“Không thêm. Chỉ để đó.”

Elijah bật cười, rồi lôi ra hai mảnh vải khác nhau.

“Một cái cho mày, một cái cho nó. Tao sẽ để hai thông điệp. Một thật, một giả. Nếu tụi mày làm đúng… mày giữ cả hai.”

Marcus không hỏi cái nào là thật.

Hắn đưa một mảnh cho Dane.

“Đừng mở ra,” hắn nói. “Cho tới khi tao gật đầu.”

Dane cầm, gật.

Elijah nhướn mày. “Thằng bé biết nghe lệnh nhanh hơn cả chó săn.”

Marcus quay sang Elijah:

“Vì nó không nghĩ mình là người.”

Elijah im lặng một lúc, rồi nói:

“Những đứa như vậy… khi biết mình là người thì thường giết chủ.”

Marcus cười nhẹ.

“Vậy thì phải dạy nó tin rằng: nó là người… nhưng tao mới là lý do nó được sống.”

Elijah không cười theo.

Gã hiểu – cậu bé đứng trước mặt mình không phải đang tập làm người lớn.

Hắn đang làm điều người lớn chưa từng nghĩ tới.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...