Dane cầm sợi dây đến tối vẫn không mở. Marcus không nhắc lại. Cậu biết, trong những người như Dane, nỗi sợ bị sai lệnh mạnh hơn nỗi tò mò. Một kẻ chưa từng được tin, một đứa bé sống sót nhờ im lặng – sẽ không phá luật, nếu luật được nói bằng đúng ngôn ngữ.
Marcus để Dane ngồi cạnh khi hắn đan lại lưới bắt cá hỏng – một cái lưới vô dụng, nhưng làm nền cho câu chuyện quan trọng hơn.
Brin tới, vẫn cau mặt như mọi ngày. Không thích Dane. Không tin Marcus thật sự cần đứa đó.
“Tao nói thật,” Brin ngồi xuống, ném viên sỏi qua lại giữa hai tay. “Nó nhìn tao suốt. Như thể… chờ tao sai.”
Marcus không phản bác.
Hắn chỉ cầm viên sỏi từ tay Brin, đưa cho Dane.
Dane cầm lấy, nắm lại. Không hỏi. Không ném đi.
Brin cười khẩy. “Mày huấn luyện nó như chó ấy à?”
Marcus trả lời, mắt vẫn dõi vào bóng nắng đang ngả qua thành xe:
“Không. Chó chỉ làm theo lệnh. Nó làm cả khi không có ai ra lệnh.”
Tối hôm đó, Marcus gặp riêng Brin bên lều giặt.
“Ngày mai, tao sẽ nhờ Dane mang một mẩu vải đến trại John Lee. Nhưng bên trong… là tin giả.”
Brin nhíu mày.
“Làm gì?”
“Thử xem liệu thằng đó có mở không. Hoặc... có làm sai không.”
Brin không phản đối. Nhưng nét mặt căng ra như dây cung.
Marcus quan sát từng nhịp mắt bạn mình.
Và hắn biết: Brin đã bắt đầu coi Dane là kẻ cạnh tranh.
Sáng hôm sau, đúng như lời, Marcus đưa Dane mẩu vải – bọc ngoài là da sơn, bên trong là sợi dây xoắn giả hiệu “hoà giải.
”
Dane không biết bên trong là gì. Chỉ biết Marcus nói mang đi, thì phải đi.
Brin bám theo. Không dấu vết, nhưng Dane biết.
Marcus biết cả hai đều biết nhau đang theo dõi.
Nhưng không ai phản ứng.
Khi Dane về, Brin tới sau năm phút.
“Nó làm đúng.”
Marcus gật.
Brin nhìn hắn, rồi hỏi:
“Vậy nếu nó được tin hơn tao thì sao?”
Marcus nhìn thẳng:
“Thì mày sẽ làm gì?”
Brin không đáp. Nhưng ánh mắt đã nói đủ.
Marcus thở nhẹ, quay đi.
Đêm đó, một sợi dây mới được buộc trước cửa xe nhà Marcus – không có nút, không có màu, chỉ là dây trắng. Người gypsy gọi đó là “lời cầu xin trước khi rút dao.”
Marcus không chạm vào.
Hắn chỉ nói với Dane:
“Nếu mày thấy Brin mang dây trắng đến... mày biết mày bắt đầu khiến người khác sợ rồi đấy.”
Mary nhìn thấy Marcus đốt sợi dây vào sáng hôm sau.
“Cái gì vậy?”
“Sự lựa chọn.”
“Con chọn cái gì?”
Marcus đáp, mắt không rời lửa:
“Chọn ai sẽ là người đầu tiên phải chọn giữa hai phía.”
Tối hôm đó, Dane vẫn ngồi cạnh Marcus. Im lặng.
Brin đi ngang qua – lần đầu không nói gì.
Marcus gật nhẹ.
Hắn biết: hiểu lầm không cần phải nổ lớn, không cần cãi nhau, không cần đánh.
Chỉ cần ai đó hành động vì nghĩ rằng người kia đang được lựa chọn hơn mình.
Và từ đó, họ sẽ không bao giờ giống nhau nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)