Đằng sau vương miệng/Chapter 3: Hơi thở đầu tiên của bóng tốiChapter 3: Hơi thở đầu tiên của bóng tối
20px

Sáng chưa lên. Màu xám mù vẫn dính đặc trong không khí như một lớp bột đá mịn, len qua từng kẽ hở của ván thuyền, thấm vào chân tóc, vào lưỡi, vào khe móng tay lấm lem dầu cặn. Sông kênh phẳng lặng, trôi chậm, đặc sệt như máu đông. Không tiếng gà. Không tiếng người. Chỉ có một nhịp thở đều đặn, nhẹ đến mức khó nhận ra, từ một thân thể nhỏ bé nằm lọt thỏm trong vạt áo mẹ.

Mary vẫn chưa chợp mắt.

Bà ngồi dựa vào vách gỗ, lưng đau nhức như bị cắt từng thớ cơ. Dưới lớp chăn rách, Marcus vẫn nằm yên. Thằng bé ngủ – hoặc ít ra là giả vờ ngủ. Mắt nó đã khép, nhưng mí mắt không mềm. Không thả lỏng như những đứa trẻ sơ sinh. Có gì đó căng nhẹ dưới lớp da mỏng, như một người lớn đang ép bản thân thiếp đi giữa buổi hành quyết.

Mary không biết mình đã nhìn nó bao lâu. Đồng hồ không còn chạy. Thuyền không còn trôi. Gió cũng ngưng. Tất cả như đông cứng lại trong cái khoang hẹp ẩm mốc này – nơi bà không dám nhắm mắt vì sợ khi mở ra thì đứa bé ấy sẽ không còn là con người.

Marcus khẽ cựa mình.

Một cái động rất nhẹ – chỉ là bàn tay nhỏ xíu của nó co lại rồi duỗi ra. Nhưng trong khoảnh khắc đó, Mary thấy sống lưng mình lạnh buốt. Không phải vì nó động. Mà vì chuyển động đó không giống của một đứa bé mới sinh. Không run rẩy, không loạng choạng. Mà chậm rãi, có nhịp, như người ta nhấn một phím đàn.

Và rồi nó quay đầu.

Không bật dậy, không vùng vẫy. Chỉ là xoay cổ. Từ từ. Cực kỳ chính xác. Từ tư thế nằm nghiêng trong vòng tay mẹ, Marcus quay mặt về phía ánh sáng le lói qua khe ván.

Mary nuốt nước bọt.

Hàm dưới bà cứng lại, và trái tim dường như ngừng đập nửa nhịp.

Marcus mở mắt.

Không đỏ hoe. Không mơ màng. Không có ánh nước. Chỉ là một đôi mắt đen lặng như đá đen trong lòng đất. Nó nhìn ra ngoài – không phải để nhìn ánh sáng. Mà như đang nhìn ai đó, hoặc thứ gì đó, đang đứng ngoài kia.

Và nó mỉm cười.

Không phải nụ cười của trẻ sơ sinh. Không phải do phản xạ thần kinh. Không phải nụ cười mơ hồ người ta hay huyễn hoặc. Nụ cười của Marcus rõ ràng, có góc, có đường nét, hơi nghiêng về một phía, rất nhẹ, rất ngắn.

Một nụ cười hiểu biết.

Mary thấy chân mình lạnh toát. Không phải vì sàn thuyền. Mà vì máu trong người bà vừa rút khỏi lòng bàn chân.

Một giọng nói, không rõ đến từ đâu, vang lên trong đầu bà.

Không phải tiếng trẻ con. Không phải tiếng nam. Không phải tiếng nữ. Mà là một dòng suy nghĩ khô khốc, như gió thổi qua xác một cuốn Kinh Thánh mục nát.

“Nó không đến để học cách làm người.”

Mary không hét. Bà không bao giờ hét. Nhưng cổ họng bà khô đét. Đôi môi rách, mím chặt. Tay bà siết lấy Marcus. Nhưng không phải để bảo vệ. Mà như đang cố giữ một con vật hoang lại trong lòng, để nó không trườn đi và biến mất.

Marcus lại nhắm mắt.

Và lần này, bà chắc chắn: thằng bé ngủ.

Nhưng tim bà thì không. Nó đập rối loạn, vỡ vụn, như một chiếc trống bị đánh loạn xạ giữa sa mạc trống trơn. Bà đặt Marcus xuống nệm rơm, chậm rãi, cẩn trọng, như đặt một bình thuốc nổ. Bà chống tay đứng dậy, bước ra ngoài boong thuyền. Gió lạnh táp vào mặt như lưỡi dao nhỏ.

Arthur Sr. không còn đó. Chai rượu trống rỗng vẫn nằm chỏng chơ dưới chân ghế, nhưng ông đã đi đâu mất. Có lẽ ra phố. Có lẽ lại chơi bạc. Có lẽ chẳng về nữa.

Mary không quan tâm.

Bà ngửa mặt nhìn bầu trời. Mây xám vẫn dày đặc, phủ lên thành phố một lớp tro ướt. Không ai biết đêm qua có gì xảy ra trên con thuyền rỉ sét này. Không ai biết đứa trẻ đã sinh ra mà không khóc. Không ai biết vì sao một người mẹ không thể nhắm mắt.

Nhưng bà biết.

Dù không thể gọi tên.

Dù không thể hiểu.

Dù không thể thừa nhận.

Bà biết: đứa con bà vừa sinh ra không giống những đứa trẻ khác.

Và từ giờ trở đi, bà sẽ không bao giờ nhìn nó bằng ánh mắt của một người mẹ. Mà như một kẻ canh giữ. Một nhân chứng. Một bóng đen bên cạnh điều gì đó bà chưa từng – và có lẽ không bao giờ – hiểu nổi.

Bà cúi đầu.

Lần đầu tiên trong đời, Mary Shelby thì thầm một lời cầu nguyện mà không gọi tên Chúa.

Không cầu mong sức khỏe. Không cầu mong tình yêu. Không cầu mong sự sống.

Chỉ cầu rằng, khi ngày ấy đến, bà sẽ đủ mạnh để giữ đứa trẻ ấy ở lại với con người.

Hay ít nhất, đủ nhanh để không phải là người đầu tiên bị nó nuốt chửng.

Marcus, khi đó, vẫn nằm im trong bóng tối của khoang thuyền, như một nắm tro nhỏ còn ấm chưa tàn.

Và thế là, ánh sáng đầu tiên của hắn – không đến từ mặt trời.

Mà từ hơi thở đầu tiên của bóng tối.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...