Đế Chế Của Kẻ Đến Từ Thế Giới Khác/Chapter 1: Liệu Kiếp Sau Có Tốt Hơn?Chapter 1: Liệu Kiếp Sau Có Tốt Hơn?
20px

Trương Chính Trực và Lê Minh Lý là hai người bạn thân, và cả hai đều sống cùng một tỉnh gần biên giới ở Việt Nam. Cả hai tình cờ quen nhau qua mạng xã hội, vì nhận thấy có nhiều điểm chung khi cùng nhau trò chuyện nên tôi và nó bắt đầu chơi với nhau.

Từ sau khi chơi với nhau cả hai thường xuyên gặp mặt, thường xuyên đi ăn, thường xuyên tụ tập ở nhà tôi để chơi game cùng nhau rồi cứ thế mà tiếp diễn trong 2 năm trời. 

Trực khá cao và gầy, nó năm nay 17 tuổi và cao khoảng 173cm, với nước da vàng và mái tóc đen thường thấy của người Việt, khuôn mặt nó thì khá ưa nhìn, có thể nói là đẹp trai.

Còn tôi tên Lý, tôi khá lùn và béo, tôi cũng 17 tuổi nhưng chỉ cao khoảng 165cm, vì cùng là người Việt giống thằng Trực nên tôi cũng có nước da vàng và mái tóc đen, khuôn mặt tôi thì nhìn chung vẫn khá ưa nhìn chỉ có điều là mặt tôi hơi nhiều mụn.

Trực, nó thuộc tầng lớp trung lưu, và trái với nó tôi thuộc tầng lớp nghèo, nhưng nó chưa bao giờ khinh ai vì nghèo nên tôi với nó chơi rất thân với nhau.

Nó hiện đang chạy trên chiếc xe máy điện màu đen, trên đầu nó đội một chiếc mũ bảo hiểm màu trắng, còn tôi thì chạy trên một chiếc xe đạp màu xanh lam cũ đã có chút rỉ sét.

Dù tôi và nó đều ở tỉnh gần biên giới nhưng đường đi thì vẫn được đổ nhựa như các tỉnh trung tâm, tôi và nó hiện đang chạy xe đến quán ăn, tôi và nó trò chuyện trên trời dưới đất, rồi cả hai còn suýt chạy xe huốt quán ăn chỉ vì mãi trò chuyện.

Quán ăn không lớn lắm nhưng có hai tầng, tầng dưới thì là nơi đậu xe của khách và nếu đi vào sâu hơn chút thì sẽ tới cửa của quán ăn, cánh cửa ở tầng dưới là một cái cửa kính có thể nhìn vào trong. Bên cạnh thì là cầu thang dẫn lên tầng hai, nơi mà tôi và nó thường lên ngồi ăn, dù có đôi lúc tôi và nó bị nắng chiếu vào.

"Ê! hôm nay xui rồi mày ơi", Trực nhìn lên trên lầu rồi chợt lên tiếng nói với tôi.

"Ừ...nay xui rồi, trên lầu chật kín người rồi mày ạ", tôi cũng nhìn lên, rồi cũng than thở, nhưng tôi lấy lại tinh thần mà giục nó.

"Thôi ăn ở đâu chả vậy, nay đổi gió ăn ở dưới lầu đi", Tôi huých nhẹ vai nó một cái.

"Ừ đi kiếm chỗ đậu xe cái đã, rồi tao với mầy vô ăn sau."

Tôi và nó loay hoay một hồi để tìm kiếm chỗ đậu xe, may thay hôm nay quán ăn không có đông người như thường lệ nên cả hai đã sớm tìm được chỗ đậu xe.

Bước tới trước cửa quán ăn, Trực đẩy cửa vào trong khiến hơi lạnh ngay lập tức ập vào mặt của tôi và nó, cái lạnh bên trong quán ăn hoàn toàn trái ngược với trời nóng gay gắt bên ngoài. 

Bước vào bên trong, dưới chân tôi và nó là cái sàn bằng gỗ quen thuộc, nội thất thì cũng giống với những quán ăn khác nên không có gì đáng nói, chỉ là không gian khá lớn khi có 3 hàng ghế, mỗi hàng thì có 8 bộ bàn ghế.

Tôi và nó để dép ở bên ngoài và chọn chỗ ngồi ở dãy bên phải, bàn thứ 4, tôi thì cầm lấy menu quán lên còn nó thì cầm lấy điện thoại mà lướt các trang mạng xã hội.

"Ê! Mày định ăn gì Trực?", tôi hỏi nó trong khi nó vẫn đang cắm mặt vào điện thoại mà trả lời tôi.

"Mày chọn đi...", nó vẫn cứ nhìn điện thoại không có ý ngẩn đầu.

"Thế mầy muốn uống nước gì?", tôi lại hỏi nó và nó lần này cũng chịu bỏ điện thoại xuống mà suy nghĩ. Sau vài giây đắn đo, nó mới trả lời.

"Hừm...kêu tao ly soda xanh đi", nói xong nó lại cầm điện thoại lên tiếp tục lướt mạng xã hội.

Tôi khẽ thở dài rồi cũng lên tiếng, "À chị ơi cho em gọi món..." 

"Ơi...em gọi món gì vậy?", chị nhân viên đi đến rồi lên tiếng hỏi tôi.

"À cho em gọi...", tôi nói ra món và đồ uống mà mình chọn cho chị nhân viên xong thì chị cũng đi vào bếp.

Món tôi gọi chỉ là một nồi lẩu cay, thêm vài gói mì, bắp, rau xanh, cá viên chiên, và thịt bò còn nước thì tôi gọi soda xanh cho nó và một ly trà đá cho mình.

Trong lúc chờ thì tôi cũng lấy điện thoại ra từ túi quần mà lướt mạng xã hội, và rồi tôi lướt được một tin khá hay ho nên tôi quyết định đưa cho nó xem.

"Ê Trực, mầy coi tin này nè", tôi đưa điện thoại cho nó xem, trên điện thoại tôi là tin tức về việc có nhiều người tự sát vì cảm thấy không thích cuộc sống hiện tại và tất cả những người đó điều tin vào thuyết luân hồi.

"Kinh vãi! Tụi nó thật sự tự sát chỉ vì tin vào thuyết luân hồi ngớ ngẩn đó à?", lông mày của nó nhíu lại thể hiện rõ sự bất mãn đối với những cá nhân này.

"Ừ thì...cũng đúng nhỉ? Tin thì tin chứ tự sát thì phí đất chôn quá...", tôi nhún vai, khẽ thở dài rồi cũng than vãn. 

Đang nói chuyện thì lúc này chị nhân viên cũng đã bưng nồi lẩu ra cùng những món khác đặt lên bàn tôi và nó đang ngồi. 

Tôi và nó cất điện thoại rồi bắt đầu bỏ mì và những thứ đã gọi vào nồi lẩu cay, lúc này nó lại lấy điện thoại ra để lướt mạng xã hội khiến tôi tức điên. Tôi cầm lấy cái muỗng bên cạnh đập vào đầu nó một cái. 

"Mày có ăn không? Lướt mạng xã hội mãi!", tôi trách cứ nó với khuôn mặt nhăn nhó đầy khó chịu.

 

Nó cũng biết là nó rủ tôi đi ăn mà lại chỉ lo chơi điện thoại rồi để tôi làm một mình thì cũng kỳ, nên nó cũng cất điện thoại đi rồi cùng tôi kiểm tra xem thịt đã chín chưa, và không để tôi và nó chờ quá lâu thịt đã chín. 

Tôi và nó bắt đầu dùng đũa để gắp mì và thịt còn tôi thì chiếm thêm một miếng bắp. Tôi gắp miếng bắp lên định ăn thì khi vừa ngẩn đầu lên, tôi thấy nó bỏ miếng thịt vào miệng rồi bắt đầu nhai...

Nó sẽ rất bình thường nếu như thằng Trực nó không nhai thịt với cái miệng đang mở rộng rồi dập lên dập xuống liên tục để nghiền thịt, tôi đờ người ra, miếng bắp vừa đưa gần tới miệng thì rơi khỏi đũa mà rớt lại vào chén của tôi.

Nó thấy cảnh đó thì nó cười ha hả tới khi tôi hỏi sao cách ăn của nó kỳ cục như thế thì nó trả lời một câu khiến máu nóng của tôi sôi lên. 

"Tao sợ mày nấu chưa kĩ, làm tao bị sán", nó trả lời một cách tỉnh bơ, trong khi tôi với nó đã đi ăn và đi chơi cùng nhau tròn 2 năm, và đương nhiên...tôi là người đã nấu thịt cho nó suốt 2 năm, từ món nướng đến món lẩu và giờ nó nói sợ tôi nấu chưa kĩ? Lúc này khoé môi của tôi cong lên thành hình trăng khuyết mà nhìn nó, và rồi tôi bắt đầu lớn tiếng chửi nó.

"Nấu chưa kĩ cái thằng tía mày, Trực!!!", tôi lập tức để cái chén của mình xuống bàn và dùng đũa gõ vào đầu nó liên tục trong khi nó thì ôm đầu cười khà khà. 

Sau khi đã xả giận xong, tôi và nó cũng quay trở lại việc ăn lẩu cay, nhưng...tôi chợt cảm thấy hơi bất an. Tôi lập tức để chén của mình xuống rồi liên tục ngó nhìn xung quanh, mong rằng có thể tìm ra nguyên nhân khiến bản thân cảm thấy bất an, và sự bất an của tôi đã khiến thằng Trực chú ý.

"Mày sao vậy Lý?", Trực nó thấy tôi cứ liên tục ngó nhìn hết bên trái lại sang bên phải thì nó cũng thấy có gì đó không ổn mà hỏi tôi. 

"Tao cảm thấy bất an quá mày ơi", tôi cũng nói cho nó biết bản thân cảm thấy bất an, và theo thời gian từng giây trôi qua, cảm giác bất an ấy của tôi càng ngày càng lớn. Chợt một ý nghĩ đột nhiên loé lên trong đầu tôi, nó bảo tôi rằng...CHẠY! CHẠY NGAY KHỎI ĐÂY! 

Tôi vừa đứng lên thì một tiếng nổ đột nhiên xảy ra, những cái ghế và bàn bị nổ bay đến, trong số những món đồ bị nổ văng đi thì một cái ghế đập thẳng vào đầu tôi. Sau cú va đập một cơn choáng váng đột ngột ập tới khiến tôi gục ngã trên sàn gỗ.

"Lý!", thứ cuối cùng tôi thấy chính là sự hoảng loạn của Trực cùng với ngọn lửa ngày càng lớn đang cháy lan ra không gian xung quanh, tôi sau đó cũng ngất đi hoàn toàn, ý thức tôi chìm vào một vực thẳm tăm tối.

——————————

Cứ thế...không biết đã trôi qua bao lâu, cơ thể tôi đột nhiên cảm thấy đau nhức một cách khủng khiếp, đầu tôi cũng vậy, và sau khi cơn đau đầu dần lắng xuống thì tôi cũng từ từ mở mắt ra, và trước mắt tôi là một trần nhà bằng gỗ xa lạ.

'Đầu mình đau vãi...chuyện gì vừa mới xảy ra vậy?', tôi thầm than vãn trong lòng, rồi tôi từ từ ngồi dậy với cơ thể vẫn còn đau nhức và bắt đầu quan sát xung quanh. 

Tôi phát hiện ra xung mình là một căn phòng được làm bằng gỗ khá lớn, phía sau lưng tôi thì là một cái cửa sổ với những ánh náng dịu nhẹ đang chiếu vào lưng tôi, tôi thấy căn phòng gỗ này giống như là nhà tập thể phiên bản thu nhỏ hơn, và tôi thấy có 8 cái giường tính cả cái tôi đang nằm và có 7 đứa trẻ đang ngủ trên đó.

'Nơi này rốt cuộc là đâu? Không phải mình vừa bị một cái ghế đập cho bất tỉnh à?', tôi lúc này suy nghĩ vu vơ, rồi chợt tôi nhìn xuống thì nhận ra rằng...

'Hả? Cánh tay nhỏ bé này là sao?', tôi tò mò nắm chặt lại như thể xác nhận đây có đúng là cơ thể của mình hay không, tôi lại véo má của mình một cái và ngay lập tức cảm thấy cơn đau ập đến. 

'Không phải mơ nhỉ?', tôi bất lực thở dài rồi ngã lưng xuống chiếc giường mình vừa ngồi dậy, tôi để tay lên trán của mình và dù không muốn thừa nhận thế nào đi nữa thì...tôi có lẽ đã chết, và cái thuyết luân hồi tôi cho thằng Trực xem là có thật và còn gì đáng buồn hơn là nó lại xảy ra với tôi. 

Lúc này cánh cửa chợt mở ra và giọng nói chanh chua của một người phụ nữ trung niên vọng vào. "Lũ lười nhác chúng mầy định ngủ đến bao giờ nữa hả!? Nhấc cái mông lên mà làm việc cho tao!", tiếng quát của bà ta khiến lũ trẻ con còn đang ngủ giật mình thức dậy. 

Tôi và lũ trẻ con cùng bước xuống giường, nhưng tôi lập tức bị ngã khi nhảy xuống giường, rõ ràng là cơ thể này rất yếu. Tôi cũng có nhận thấy là cơ thể của đứa trẻ này bị suy dinh dưỡng nghiêm trọng khi tự véo tay mình lúc tôi còn ngồi trên giường.

Thấy tôi ngã trên đất người phụ nữ trung niên tặc lưỡi một cái rồi từ từ đi tới trước mặt tôi, không một lời quan tâm, không một lời hỏi thăm, bà ta nắm lấy tóc của tôi mà lôi đi, khiến cơ thể tôi bị kéo lê trên đất.

Tôi bị kéo đau nhưng không thể phản kháng vì cơ thể quá yếu, tôi hiện chỉ có thể nghiến răng chịu đựng, hiện tại tôi phải chịu nhục để có thể sống sót và thoát khỏi nơi này, vì dù sao...quân tử trả thù 10 năm chưa muộn.

——————————

Cho tác hỏi là truyện sau khi Remake đã có cải thiện nào chưa vậy? Tác thấy lo quá (⁠ ̄⁠ヘ⁠ ̄⁠;⁠)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...