Đế Chế Teuton Tại Dị Giới/Chapter 1: Kẻ Được Triệu Hồi Lạc LõngChapter 1: Kẻ Được Triệu Hồi Lạc Lõng
20px

Tiếng lách cách đều đặn của bàn phím cơ là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng trong căn phòng nhỏ. Bên ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống thành phố, nhưng bên trong này, ánh sáng xanh mờ ảo từ màn hình LCD lại vẽ nên một thế giới khác – thế giới của những trận chiến hào hùng, của những đế chế trỗi dậy và suy tàn.

O'rKan, một chàng trai hai mươi tuổi với niềm đam mê kỳ lạ dành cho lịch sử và các trò chơi chiến thuật, đang hoàn toàn đắm chìm vào trận chiến giả tưởng. Những hiệp sĩ Teuton giáp trụ sáng ngời, biểu tượng của sức mạnh và phòng thủ kiên cố, đang dàn trận dưới sự điều khiển của anh, chuẩn bị đẩy lùi cuộc tấn công của đối phương. "Phòng thủ chặt chẽ, giữ vững vị trí," anh lẩm bẩm, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, thực hiện những mệnh lệnh chính xác.

Đó là thế giới anh thuộc về, nơi logic, chiến thuật và sự hiểu biết về lịch sử mang lại chiến thắng.

Đột nhiên, màn hình máy tính nháy một cái rồi tắt phụt. Căn phòng chìm vào bóng tối.

"WFT, Mất điện à?"

O'rKan nhíu mày, cảm thấy hơi bực bội vì trận đấu dang dở. Anh đưa tay định tìm chiếc điện thoại.

Nhưng rồi, không phải bóng tối. Một thứ ánh sáng trắng xóa, không rõ nguồn gốc, bắt đầu len lỏi qua khung cửa sổ, qua khe cửa, rồi bùng lên dữ dội ngay chính giữa căn phòng. Nó không ấm áp như ánh mặt trời, cũng không lạnh lẽo như ánh đèn neon, mà mang một cảm giác xa lạ, phi vật chất. Không khí đặc quánh lại, một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực khiến anh khó thở. Sàn nhà dưới chân anh rung chuyển nhẹ, rồi một lực hút mạnh mẽ, không thể cưỡng lại, kéo giật anh ra khỏi chiếc ghế.

"WTF, cái duma, động đất à …!"

Anh chỉ kịp thốt lên một câu trước khi thế giới quen thuộc tan biến. Cảm giác như bị ném vào một máy giặt khổng lồ đang hoạt động ở tốc độ tối đa. Màu sắc xoáy tít, âm thanh gào thét bên tai (hay chỉ là trong đầu anh?), cơ thể bị kéo căng, xoắn vặn. Trong cơn hỗn loạn đó, anh mơ hồ cảm thấy bộ quần áo thường ngày trên người mình như tan biến, thay vào đó là một thứ vải vóc khác lạ, dày dặn hơn, bao bọc lấy cơ thể. Anh nhắm chặt mắt, cố gắng chống lại cơn buồn nôn và chóng mặt kinh hoàng. Cảm giác về phương hướng hoàn toàn biến mất.

Không biết bao lâu đã trôi qua – có thể chỉ vài giây, có thể là vĩnh viễn – lực hút đột ngột biến mất. Anh cảm thấy mình rơi xuống, nhưng chỉ trong khoảnh khắc, trước khi chân chạm vào một bề mặt cứng rắn, lạnh lẽo. Anh loạng choạng, suýt ngã, vội vàng mở mắt để định vị lại bản thân, đồng thời đưa tay lên theo phản xạ để giữ thăng bằng và... chạm vào một lớp vải dày che phủ đầu mình. Một chiếc mũ trùm đầu?

Choáng ngợp.

Đó là từ duy nhất có thể diễn tả cảm xúc của O'rKan lúc này, không chỉ vì khung cảnh xung quanh mà còn vì chính bản thân anh.

Anh đang đứng trên một bệ đá hình tròn, được nâng cao khỏi mặt sàn khoảng một mét. Khung cảnh đại sảnh nguy nga, các pháp sư niệm chú, giới quý tộc quan sát, vị vua uy nghiêm trên ngai vàng... tất cả đều hùng vĩ đến nghẹt thở.

Nhưng sự chú ý ban đầu của anh lại va phải chính bộ trang phục kỳ lạ mình đang mặc. Không còn là chiếc áo cộc và quần đùi quen thuộc, thay vào đó là một bộ đồ nhiều lớp màu tối, chủ yếu là đen và xám.

Bên ngoài là chiếc áo khoác dài, rộng thùng thình, có vẻ làm bằng chất liệu chống thấm nước hoặc một loại vải công nghệ nào đó, với chiếc mũ trùm đầu lớn được kéo thấp xuống, che khuất gần hết khuôn mặt anh trong bóng tối. Bên trong dường như là vài lớp áo nữa, và đôi tay anh được bao bọc bởi đôi găng tay màu đen.

Tổng thể bộ trang phục trông vừa có vẻ tiện dụng, lại vừa bí ẩn, hoàn toàn lạc lõng so với mọi thứ xung quanh. Quần áo của mình... cũng bị thay đổi trong lúc triệu hồi sao? Anh thoáng bối rối, nhưng nhanh chóng gạt đi để tập trung vào tình hình trước mắt.

Anh không phải người duy nhất kỳ lạ ở đây. Bên cạnh anh là ba người khác, những học sinh cấp 3 người châu Á với mái tóc đen, vẫn mặc nguyên bộ đồng phục học sinh và đeo cặp sách, tạo nên sự tương phản không kém phần gay gắt với không gian cổ kính này.

Người đứng gần anh nhất, Takeda Ryoji, trong bộ đồng phục nam sinh, vẫn toát lên vẻ tự tin kiêu ngạo, đôi mắt sắc bén quét nhanh một lượt khắp đại sảnh. Fujimoto Akari, nữ sinh với mái tóc đen dài, ôm chiếc cặp sách trước ngực, đôi mắt ánh lên sự bình tĩnh quan sát. Hayashi Kenta, cậu học sinh to khỏe với chiếc ba lô thể thao, thì ngó nghiêng khắp nơi với vẻ mặt pha trộn giữa khó hiểu và phấn khích.

Sự xuất hiện của bốn người họ, đặc biệt là O'rKan trong bộ trang phục trùm đầu bí ẩn và ba học sinh trong đồng phục hiện đại, lập tức gây xôn xao trong đám đông quý tộc.

"Xem kìa! Lại là những kẻ đến từ thế giới khác!"

"Nhưng... trang phục của họ thật kỳ quái! Ba người kia trông như con nít mặc đồ ngủ vậy!"

"Còn kẻ đứng ngoài cùng thì sao? Bộ đồ trùm kín mít đó là gì thế? Một tên sát thủ à?"

"Trông chẳng giống Anh hùng chút nào!"

"Im lặng! Nghi lễ sắp khai phát sức mạnh sắp bắt đầu!"

Đúng lúc đó, vị pháp sư già với bộ râu bạc bước lên, giơ cao quyền trượng.

"Nghi lễ thành công!" Giọng ông ta vang vọng. "Hỡi các Anh hùng từ thế giới khác đã đáp lại lời kêu gọi của Vương quốc Lorin!"

Takeda nhếch mép cười khẩy. Fujimoto lẩm bẩm điều gì đó về "light novel". Hayashi vẫn còn vẻ ngơ ngác.

Vòng tròn ma thuật dưới chân họ lại bừng sáng. Năng lượng ấm áp tuôn chảy vào cơ thể bốn người.

Cột lửa phụt lên trước mặt Takeda Ryoji, ngưng tụ thành chữ "Anh Hùng Kiếm Thuật". Một thanh katana sắc bén hiện ra trong tay cậu ta. Khí tức sắc bén, nóng bỏng tỏa ra.

Ánh sáng dịu nhẹ tập trung trước mặt Fujimoto Akari, hình thành dòng chữ "Hiền Giả Ánh Sáng". Chiếc cặp sách của cô tỏa sáng, và một mặt dây chuyền bạc xuất hiện trên cổ cô. Khí tức thánh thiện lan tỏa.

Những tia sét tí tách nhảy múa quanh Hayashi Kenta, tạo thành chữ "Chiến Binh Sấm Sét". Tia lửa điện nhảy múa trên nắm tay, và một cây búa chiến kim loại đen xuất hiện. Khí tức cuồng bạo, đầy sức mạnh.

Tiếng trầm trồ, thán phục vang lên.

Ba học sinh, dù ăn mặc kỳ lạ, nhưng đã nhận được sức mạnh và vũ khí rõ ràng. Hy vọng lại được nhen nhóm.

Cuối cùng, mọi ánh mắt đổ dồn về phía O'rKan, người vẫn đứng đó trong bộ đồ trùm đầu màu tối, hai tay buông thõng trong đôi găng tay đen, khuôn mặt gần như bị che khuất hoàn toàn. Sự im lặng bao trùm chờ đợi.

Năng lượng ma thuật hội tụ trước mặt anh. Vẫn là cụm sáng nhờ nhờ, yếu ớt. Nó chậm rãi ngưng tụ lại. Không hiệu ứng, không vũ khí, không hào quang. Chỉ có một từ duy nhất hiện ra, màu xám xịt:

"Teuton"

Sự im lặng càng trở nên nặng nề. Các pháp sư nhìn nhau, lắc đầu. Đám đông quý tộc bắt đầu xì xào, lần này còn lộ rõ vẻ thất vọng và chế giễu hơn trước.

" 'Teuton' là cái gì ? Thật vô dụng!"

"Đã bảo mà, trông cái bộ dạng trùm kín mít đó đã thấy không đáng tin rồi."

"Một kẻ bí ẩn nhưng vô dụng? Thật lãng phí tài nguyên triệu hồi."

"Ít ra ba người kia còn có tiềm năng."

Takeda liếc nhìn O'rKan một cái rồi hoàn toàn phớt lờ. Fujimoto nhìn anh với ánh mắt thương hại pha lẫn tò mò. Hayashi thì gãi đầu, có vẻ chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra với người đồng hương còn lại.

O'rKan đứng im lặng dưới lớp mũ trùm. Hơi nóng xấu hổ vẫn dâng lên mặt, nhưng chiếc mũ trùm đã che giấu phần nào biểu cảm của anh. Bên trong sự hỗn loạn ban đầu, ý nghĩ về Age of Empires II, về những Hiệp sĩ Teuton, về sức mạnh tiềm ẩn lại lóe lên. Anh siết chặt bàn tay trong găng.

Bí mật. Phải giữ bí mật. Chiếc mũ trùm đầu này, bộ trang phục kỳ lạ này, có lẽ lại là một lớp ngụy trang tốt. Ít nhất thì không ai nhìn rõ được vẻ bối rối của anh lúc này.

Vị vua trên ngai vàng đứng dậy, sự uy nghiêm của ông dập tắt mọi tiếng ồn. Ông bước xuống, giọng nói trầm ổn vang lên:

"Chào mừng các Anh hùng đã đến với Vương quốc Lorin! Ta là Vua Harold đệ tam..."

Ông ca ngợi sức mạnh của ba học sinh: sự sắc bén của Anh Hùng Kiếm Thuật, lòng nhân ái của Hiền Giả Ánh Sáng, sức mạnh của Chiến Binh Sấm Sét. Cuối cùng, ánh mắt ông dừng lại ở O'rKan, người vẫn đứng im lìm trong bóng tối của chiếc mũ trùm.

"Và cả ngài đây," Vua Harold nói, giọng vẫn giữ vẻ ôn hòa ngoại giao, "người mang danh hiệu 'Teuton'. Dù sức mạnh của ngài hiện tại vẫn còn là một ẩn số, và trang phục của ngài... khá đặc biệt, chúng tôi tin rằng số phận đã đưa ngài đến đây hẳn phải có lý do. Mỗi người được chọn đều nắm giữ một vai trò quan trọng. Vương quốc sẽ kiên nhẫn chờ đợi và tìm hiểu thêm về tiềm năng thực sự của ngài."

O'rKan chỉ khẽ cúi đầu, chiếc mũ trùm che đi đôi mắt anh.

Vua Harold tiếp tục: "Nghi lễ triệu hồi chắc hẳn đã khiến các vị mệt mỏi. Người hầu của hoàng cung sẽ dẫn các vị đến những gian phòng tiện nghi nhất đã được chuẩn bị sẵn. Xin hãy nghỉ ngơi cho lại sức. Tối nay, vào giờ mặt trời lặn hẳn, hoàng gia sẽ tổ chức một đại yến tiệc tại Đại Sảnh Hoàng Gia để chính thức chào mừng các vị Anh hùng."

Ông phất tay. Bốn người hầu trang phục xanh lam viền bạc tiến đến.

"Hãy tận hưởng sự hiếu khách của Lorin," Nhà vua kết luận trước khi quay người về ngai vàng. "Mong rằng các vị sẽ sớm hồi phục thể lực và tinh thần, sẵn sàng cho những thử thách và vinh quang đang chờ đợi phía trước."

"Mời các vị Anh hùng đi lối này," một người hầu lên tiếng, cố gắng giữ giọng bình thường khi nhìn vào bộ trang phục kỳ lạ của O'rKan.

Khi được dẫn đi, O'rKan cố tình đi chậm lại một chút, tách mình khỏi ba học sinh đang hào hứng xem xét sức mạnh mới. Anh kéo nhẹ vành mũ trùm xuống thấp hơn. Sự bí ẩn này, sự coi thường này, có lẽ lại là lợi thế ban đầu của anh. Không ai kỳ vọng gì ở anh, và điều đó cho anh không gian để tìm hiểu "Teuton" thực sự là gì. Con đường phía trước chắc chắn sẽ không dễ dàng, nhưng ít nhất, anh có một khởi đầu - một khởi đầu trong bóng tối và sự bí ẩn, giống như bộ trang phục anh đang mặc.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...