Người hầu dẫn O'rKan đi qua những hành lang dài hun hút, được chiếu sáng bởi những ngọn đuốc cháy tí tách trên tường và ánh sáng ma thuật từ những quả cầu pha lê trôi nổi. Sự xa hoa của cung điện Hoàng gia Lorin thể hiện rõ trên từng bước chân dọc theo hành lang dẫn đến gian phòng của anh: những tấm thảm dày dặn được dệt công phu trải dài trên nền đá bóng loáng, hai bên tường là những bức bích họa khổng lồ đầy màu sắc miêu tả lịch sử hào hùng của vương quốc xen kẽ với những bức tượng đá cẩm thạch tinh xảo. Nhưng O'rKan không có tâm trạng để chiêm ngưỡng.
Bộ trang phục kỳ lạ anh đang mặc, dù che giấu phần nào khuôn mặt, lại khiến anh cảm thấy như một kẻ lạc loài dưới những ánh mắt tò mò (dù chỉ là tưởng tượng) của những người hầu và lính canh họ lướt qua.
Cuối cùng, họ dừng lại trước một cánh cửa đôi bằng gỗ mun đen bóng, cao gần chạm trần nhà, bề mặt được khảm trai và kim loại quý tạo thành hình gia huy hoàng gia một cách tinh vi. Hai người lính gác mặc giáp bạc sáng loáng, tay cầm kích dài, đứng nghiêm trang hai bên cửa. Người hầu dẫn đường dừng lại, quay sang O'rKan và cúi đầu.
"Thưa ngài 'Teuton'," người hầu nói, giọng vẫn giữ vẻ kính cẩn nhưng có chút ngập ngừng khi gọi danh hiệu của anh, "đây là gian phòng đã được chuẩn bị cho ngài. Xin ngài hãy nghỉ ngơi. Nếu cần bất cứ thứ gì, xin hãy kéo sợi dây chuông bên cạnh cửa. Sẽ có người đến phục vụ ngay lập tức. Yến tiệc sẽ bắt đầu khi mặt trời lặn hoàn toàn."
Sau khi người hầu dẫn đường lui đi, một trong hai người lính gác tiến lên một bước. Anh ta không nói gì, chỉ dùng đôi tay đeo găng trắng muốt đẩy nhẹ hai cánh cửa nặng nề. Cánh cửa gỗ mun mở ra một cách trơn tru, không một tiếng động, để lộ không gian sang trọng bên trong. O'rKan thoáng ngạc nhiên trước sự phục vụ này, anh khẽ gật đầu cảm ơn người lính gác rồi bước vào. Cánh cửa đóng lại sau lưng anh cũng im lặng như lúc mở ra.
Căn phòng rộng rãi và sang trọng hơn anh nghĩ. Một chiếc giường lớn với màn che bằng gấm đặt ở góc phòng. Một lò sưởi bằng đá cẩm thạch đang cháy tí tách, tỏa hơi ấm dễ chịu. Có cả một bộ bàn ghế bằng gỗ quý đặt gần cửa sổ lớn nhìn ra khu vườn thượng uyển của hoàng cung, nơi những loài hoa kỳ lạ đang khoe sắc dưới ánh sáng nhân tạo. Trên tường treo những tấm thảm thêu cảnh săn bắn và các trận chiến cổ xưa. So với căn phòng trọ nhỏ bé của anh ở thế giới cũ, nơi này quả là thiên đường.
Nhưng sự xa hoa này không làm anh thấy thoải mái. Anh cảm thấy cô đơn và bất an. Anh đi về phía cửa sổ, nhìn ra khu vườn được chăm sóc tỉ mỉ. Mọi thứ đều xa lạ. Bầu trời có hai mặt trăng, một lớn một nhỏ, một đỏ một xanh, đang dần hiện rõ khi hoàng hôn buông xuống. Không khí trong lành, nhưng mang một mùi hương khác hẳn Trái Đất.
Anh đưa tay lên, chạm vào chiếc mũ trùm đầu của bộ trang phục Doctor. Vẫn còn cảm giác khó tin. Chỉ vài tiếng trước, anh còn là một sinh viên bình thường, giờ đã bị ném vào một thế giới khác, mặc một bộ đồ không rõ nguồn gốc, và sở hữu một "sức mạnh" mà không ai hiểu nổi, kể cả chính anh lúc này.
Teuton... Anh nhắm mắt lại, tập trung tâm trí. Liệu anh có thể "thấy" gì không? Giao diện người dùng? Cây công nghệ? Danh sách đơn vị?
Một hình ảnh mờ ảo, như một lớp phủ thực tế tăng cường, thoáng hiện lên trong tâm trí anh. Những biểu tượng nhỏ quen thuộc từ Age of Empires II – hình ảnh người nông dân, nhà chính (Town Center), nhà lính (Barracks), biểu tượng gỗ, thực phẩm, vàng, đá... Chúng lướt qua rất nhanh rồi biến mất, như thể tâm trí anh chưa đủ "ổn định" để duy trì chúng. Nhưng đó là bằng chứng! Sức mạnh của anh thực sự liên kết với trò chơi đó. Anh có thể truy cập vào hệ thống của nền văn minh Teuton.
Một cảm giác phấn khích xen lẫn lo sợ dâng lên. Tiềm năng là rất lớn – những đơn vị bộ binh giáp hạng nặng gần như bất khả chiến bại ở thời kỳ đầu, những lâu đài phòng thủ vững chắc, khả năng nâng cấp quân sự và kinh tế... Nhưng làm thế nào để kích hoạt chúng? Cần tài nguyên gì? Và quan trọng nhất, làm sao để sử dụng chúng mà không bị phát hiện là một dị năng quá mức nguy hiểm hoặc khó kiểm soát?
Việc triệu hồi cả một đội quân hay xây dựng lâu đài từ hư vô chắc chắn sẽ gây chấn động thế giới này. Anh vẫn không rõ, anh vẫn cần phải có thêm thời gian tìm hiểu năng lực này
Anh thở dài, kéo mũ trùm xuống thấp hơn. Tạm thời, cách tốt nhất là im lặng và quan sát. Yến tiệc tối nay sẽ là cơ hội để tìm hiểu thêm về vương quốc Lorin, về các thế lực đang chi phối nơi này, và về những "đồng đội" bất đắc dĩ kia.
Anh cần phải hòa nhập, ít nhất là bề ngoài, để không gây thêm sự chú ý không cần thiết vào sự kỳ lạ của mình. Bộ trang phục Doctor này, dù khiến anh lạc lõng, nhưng cũng tạo ra một vỏ bọc bí ẩn. Có lẽ cứ giữ nguyên nó còn hơn là cố gắng mặc những bộ lễ phục xa lạ của thế giới này.
Thời gian trôi qua, hai mặt trăng đã lên cao hẳn, tỏa ánh sáng bạc huyền ảo. Có tiếng gõ cửa nhẹ. O'rKan mở cửa, một người hầu khác đứng đó, tay bưng một bộ lễ phục màu xanh thẫm được may đo cầu kỳ.
"Thưa ngài, yến tiệc sắp bắt đầu. Đây là trang phục hoàng gia chuẩn bị cho ngài."
O'rKan nhìn bộ lễ phục rồi lại nhìn bộ đồ mình đang mặc. Anh lắc đầu nhẹ.
"Cảm ơn, nhưng ta nghĩ bộ đồ này ổn rồi."
Người hầu có vẻ hơi ngạc nhiên nhưng không dám hỏi thêm, chỉ cúi đầu:
"Vâng, thưa ngài. Xin mời ngài đi theo tôi đến Đại Sảnh Hoàng Gia."
Lần thứ hai đi dọc những hành lang lộng lẫy, O'rKan cảm thấy bớt lạc lõng hơn một chút, thay vào đó là sự tập trung cao độ. Anh thấy nhiều quý tộc khác cũng đang hướng về phía Đại Sảnh, họ đi thành từng nhóm nhỏ, trò chuyện rôm rả, trang phục lấp lánh dưới ánh đuốc. Thỉnh thoảng, có vài ánh mắt tò mò hướng về phía anh, người duy nhất mặc đồ trùm đầu màu tối, nhưng không ai tiến lại bắt chuyện.
Khi cánh cửa đôi khổng lồ của Đại Sảnh Hoàng Gia mở ra, một làn sóng âm thanh và ánh sáng ập đến. Tiếng nhạc du dương từ các nhạc công ở góc phòng, tiếng cười nói, tiếng ly chạm nhau, mùi thơm phức của đồ ăn và rượu hảo hạng. Đại Sảnh còn lớn và tráng lệ hơn cả Đại Thánh Điện nơi diễn ra lễ triệu hồi. Những cây cột vàng óng chống đỡ trần nhà hình vòm được vẽ lên những bức họa tinh xảo, những tấm thảm đỏ trải dài, những chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ tỏa sáng rực rỡ.
Hàng trăm quý tộc đang tụ tập, tạo thành một biển người lấp lánh sắc màu.
Ở vị trí trung tâm, trên một bục cao hơn một chút, Vua Harold đệ tam đang ngồi trên một chiếc ghế tựa cao lớn, được chạm khắc cầu kỳ hình sư tử và đại bàng – biểu tượng của hoàng gia Lorin – và được lót nệm nhung đỏ thẫm, đặt trên một bục gỗ sồi nhỏ để phân biệt với những chiếc ghế khác.
Trông ông vẫn uy nghiêm, nhưng có phần thư thái hơn so với lúc ở Thánh Điện. Bên cạnh ông là Hoàng hậu, một người phụ nữ đẹp quý phái, và vài thành viên hoàng tộc khác. Xung quanh họ là những nhân vật cốt cán của vương quốc. O'rKan nheo mắt quan sát từ xa, cố gắng phân biệt và ghi nhớ.
Anh thấy vị pháp sư già với bộ râu bạc trắng từ lễ triệu hồi đang đứng gần đó, nói chuyện với một vài pháp sư trẻ hơn. Ông ta thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía ba Anh hùng học sinh với vẻ mặt đăm chiêu. O'rKan nghe loáng thoáng một quý bà đứng gần đó thì thầm với bạn mình: "Trông Đại Pháp sư Valerius có vẻ vẫn còn băn khoăn về danh hiệu của vị Anh hùng thứ tư kia nhỉ?" À, vậy ra đó là Đại Pháp sư Valerius.
Cách đó không xa, người đàn ông cao lớn, mặt sẹo trong bộ quân phục đỏ sẫm đang đứng thẳng tắp như một pho tượng, khoanh tay trước ngực, đôi mắt sắc lẻm quan sát đám đông, đặc biệt là ba học sinh đang được vây quanh. Một vài sĩ quan cấp thấp hơn tiến đến chào ông ta với sự kính cẩn tuyệt đối. "Nhìn kìa," một giọng nói vang lên gần chỗ O'rKan, "ngay cả trong yến tiệc mà Thống chế Borin cũng không thả lỏng chút nào. Đúng là người của quân đội."
Thống chế Borin, người đứng đầu quân lực vương quốc, O'rKan ghi nhớ.
Rồi ánh mắt anh dừng lại ở một người đàn ông lớn tuổi hơn, mặc bộ lễ phục đen tuyền, đang di chuyển khéo léo giữa các nhóm quý tộc, tay nâng ly rượu vang, môi luôn nở nụ cười xã giao nhưng đôi mắt thì tinh anh, không ngừng quan sát.
Ông ta ghé tai nói nhỏ điều gì đó với một vị bá tước trông có vẻ giàu có, rồi lại quay sang bắt chuyện với một nhóm thương nhân. "Đừng để vẻ mặt tươi cười của Đại thần Alistair đánh lừa," một người khác thì thầm cảnh báo bạn mình khi thấy ông ta tiến lại gần, "Nghe nói không gì qua được mắt ông ta đâu, nhất là chuyện tiền bạc." Đại thần Alistair, có lẽ là người quản lý tài chính hoặc nội vụ.
Ba nhân vật này - Đại Pháp sư, Thống chế, Đại thần - dường như là ba trụ cột quyền lực chính dưới nhà vua. O'rKan tự nhủ phải đặc biệt chú ý đến họ.
Còn ba Anh hùng kia? Họ vẫn là tâm điểm. Takeda Ryoji đang nhếch mép cười khi được một tiểu thư xinh đẹp mời rượu. Hayashi Kenta thì đang được Thống chế Borin hỏi han gì đó, có vẻ như về cây búa sấm sét của cậu ta. Fujimoto Akari thì đang trò chuyện nhỏ nhẹ với Hoàng hậu và Đại Pháp sư Valerius, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh và thông tuệ.
O'rKan lại thở dài, tìm một góc khuất hơn gần một cây cột lớn, tránh xa sự chú ý. Anh cầm một ly nước trái cây khác, tiếp tục quan sát và lắng nghe. Anh giống như một bóng ma trong bộ đồ Doctor, hiện hữu nhưng lại vô hình giữa bữa tiệc xa hoa.
Rồi anh nhận ra một bóng người đang lặng lẽ tiến về phía mình. Đó là người phụ nữ trẻ anh đã để ý trước đó, người có đôi mắt nâu ấm và khí chất vững vàng. Mái tóc vàng óng của cô được búi cao gọn gàng, vài lọn tóc mềm mại buông lơi quanh khuôn mặt trái xoan, để lộ chiếc cổ thon dài.
Cô mặc chiếc váy xanh lục bảo đơn giản mà thanh lịch, tôn lên nước da trắng và mái tóc rực rỡ. Cô di chuyển nhẹ nhàng qua đám đông đang ồn ã, hướng thẳng đến góc khuất nơi anh đang đứng.Ánh mắt cô dừng lại ở O'rKan. Vẫn là sự quan sát lặng lẽ, không dò xét lộ liễu, nhưng có chiều sâu. Cô khẽ nghiêng đầu, rồi quyết định bước tới gần hơn.
O'rKan hơi ngạc nhiên. Anh theo phản xạ định kéo mũ trùm thấp hơn nữa, nhưng rồi lại dừng lại.
Người phụ nữ mỉm cười nhẹ, một nụ cười lịch sự và có phần xã giao, nhưng đôi mắt lại ánh lên sự chân thành. Giọng nói của cô trong trẻo và dễ nghe:
"Xin lỗi đã làm phiền," cô bắt đầu, "Tôi là Elena von Eichenwald, Nữ lãnh chúa của vùng Eichenwald ở biên giới phía Đông." Cô khẽ nhún người chào theo nghi thức quý tộc. "Thưa ngài... Teuton, phải không?" Cô hơi ngập ngừng khi gọi danh hiệu của anh. "Tôi thấy ngài khá trầm lặng giữa buổi yến tiệc náo nhiệt này. Không biết ngài đang suy nghĩ gì về tình hình của vương quốc chúng tôi?"
Câu hỏi thẳng thắn nhưng đầy khéo léo. Cô không hỏi về sức mạnh của anh, không dò xét về thân phận của anh, mà đi thẳng vào một vấn đề vĩ mô hơn, như thể đang thăm dò tư duy của anh vậy. O'rKan nhìn vào đôi mắt nâu trong veo, thông minh của Elena. Lần đầu tiên kể từ khi đến thế giới này, có người chủ động tiếp cận anh không phải vì tò mò bề ngoài hay khinh miệt, mà dường như là vì muốn có một cuộc đối thoại thực sự.
Anh im lặng trong giây lát, sắp xếp lại suy nghĩ dưới lớp mũ trùm. Nên trả lời thế nào đây?
Chaporia
Bình Luận (0)