Đế Chế Teuton Tại Dị Giới/Chapter 12: Ngày Đầu Tiên Khám OakwatchChapter 12: Ngày Đầu Tiên Khám Oakwatch
20px

Bữa trưa tại dinh thự Eichenwald kết thúc trong không gian yên tĩnh của phòng ăn lớn. Những chiếc đĩa trống đã được người hầu lặng lẽ dọn đi dưới sự chỉ đạo của bà quản gia tóc trắng Silvaine, để lại O'rKan một mình với mớ suy nghĩ hỗn loạn. Chỉ vài giờ đặt chân đến đây, anh đã bị đẩy vào một loạt vai trò mới: Phụ tá Lãnh chúa, người được “ban” một cận vệ giám sát, và quan trọng hơn, chỉ ba ngày nữa, anh sẽ trở thành phu quân của Nữ tử tước Elena. Lời trêu đùa đầy ẩn ý của cô về “màn thể hiện” trong đêm tân hôn vẫn còn văng vẳng, khiến khuôn mặt anh dưới lớp mũ trùm bất giác nóng bừng.

Phải bình tĩnh, O'rKan tự nhủ, hít một hơi sâu. Ba ngày là đủ để làm quen với nơi này. Anh đứng dậy, quyết định tận dụng thời gian “tự do” ít ỏi để khám phá Oakwatch – thị trấn nhỏ bé mà anh sắp phải điều hành.

O'rKan rời phòng ăn, bước ra sảnh chính. Tiếng giày da vang nhẹ trên sàn gỗ bóng loáng. Bà Silvaine đang đứng đó, đôi mắt hổ phách sắc sảo quan sát mấy người hầu sắp xếp lại kệ trang trí. Anh hắng giọng, thu hút sự chú ý của bà.

“Thưa bà Silvaine,” O'rKan lên tiếng, giọng trầm ổn, “tôi muốn ra ngoài xem qua thị trấn Oakwatch. Có quy định gì đặc biệt không?”

Silvaine quay lại, ánh mắt thoáng lướt qua bộ trang phục Doctor kỳ lạ của anh. “Ngài là khách quý và sắp là Phu quân của Nữ tử tước, ngài có thể tự do đi lại,” bà đáp, giọng đều đều. “Nhưng Nữ tử tước dặn phải đảm bảo an toàn cho ngài. Xin đợi một chút.”

Bà ra hiệu cho một người hầu, thì thầm gì đó. Chẳng mấy chốc, Seraphina – nữ cận vệ bán Elf – xuất hiện từ hành lang. Mái tóc trắng bạc búi cao, khuôn mặt nghiêm nghị, cô cúi chào O'rKan. “Thưa ngài, tôi được giao nhiệm vụ hộ tống ngài mỗi khi rời dinh thự,” cô nói, ánh mắt xanh lục không chút dao động.

O'rKan gật đầu. Anh hiểu đây là cách Elena giám sát mình, nhưng anh không phản đối. Seraphina biết rõ Oakwatch, và sự hiện diện của cô có thể hữu ích. “Được thôi. Làm phiền cô dẫn đường,” anh đáp.

Họ bước qua cổng dinh thự. Ánh nắng chiều làm nổi bật những hạt bụi lơ lửng trong không khí. Con đường đất chính của Oakwatch hiện ra, hai bên là những ngôi nhà gỗ san sát. Tiếng trẻ con nô đùa hòa cùng tiếng búa đập từ lò rèn gần đó. Seraphina đi bên cạnh, bước chân nhẹ nhàng nhưng cảnh giác.

Bộ trang phục trùm đầu của O'rKan và vẻ lạnh lùng của Seraphina lập tức thu hút ánh nhìn từ người dân. Những người lớn dừng tay, tò mò quan sát, trẻ con chỉ trỏ thì thầm. Nhưng không ai tỏ ra quá sợ hãi. Theo Seraphina, ở Aethelburg, người dân đã quen với sự đa dạng của các mạo hiểm giả. Bộ đồ của O'rKan chỉ bị coi là phong cách kỳ lạ của một pháp sư ngoại quốc. Tin đồn về “Anh hùng” được Nữ tử tước xin ban hôn cũng đã lan truyền, càng làm tăng sự hiếu kỳ.

O'rKan phớt lờ những ánh mắt, tập trung quan sát. Con đường chính hẹp, đủ cho hai xe ngựa tránh nhau, hai bên là các cửa hiệu nhỏ: tiệm tạp hóa, cửa hàng thảo dược với bó cây khô treo trước cửa, một hiệu may...

Cuộc Trò Chuyện Với Seraphina

“Seraphina,” O'rKan phá vỡ sự im lặng khi họ đi bộ, “Siegfried và Galahad hiện đang ở đâu?”

“Họ được bố trí tại khu nhà binh lính gần cổng Đông, thưa ngài,” cô đáp. “Có lẽ đang ở sân tập.”

“Việc ‘trao đổi kỹ năng’ giữa cô và họ thế nào?” anh hỏi, tò mò về hai hộ vệ của mình.

Seraphina khẽ nhíu mày, ánh mắt thoáng bối rối. “Dạy họ cảm nhận mana không có tiến triển. Cơ thể họ dường như ‘trơ’ với mana, rất kỳ lạ.” Giọng cô lộ chút nghi ngờ. “Nhưng kỹ năng chiến đấu của họ thì... phi thường. Chỉ trong hai ngày, tôi đã học được nhiều từ Siegfried về chiến thuật và từ Galahad về cận chiến. Các binh lính cũng rất hào hứng.”

O'rKan gật đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười kín đáo dưới mũ trùm. “Chúng ta đến quân doanh xem sao,” anh nói.

Họ rẽ vào con đường phụ dẫn đến phía Đông. Khu quân doanh chỉ là một dãy nhà gỗ cũ kỹ bên sân đất rộng. Tiếng hô hào của binh lính Eichenwald vang lên, mùi bụi khô khốc bốc lên từ những đôi giày cũ. O'rKan quan sát: giáp da sờn rách, giáo gỗ gãy gọng. Một binh lính trẻ làm rơi giáo, tiếng gỗ chạm đất kéo theo tiếng cười khúc khích và cái nhìn nghiêm khắc từ Đội trưởng Borin.

Siegfried và Galahad đứng ở góc sân, quan sát. Thấy O'rKan, Borin vội chạy lại chào, mồ hôi nhễ nhại. Hai hộ vệ cũng tiến đến, cúi đầu kính cẩn.

“Chào buổi chiều, Sir O'rKan, cô Seraphina,” Borin nói, thở hổn hển.

“Chào Đội trưởng,” O'rKan đáp. “Tôi đến xem tình hình luyện tập. Hai vị thấy binh lính thế nào?”

“Họ có tinh thần tốt, nhưng kỹ năng còn yếu,” Siegfried trả lời. “Có thể cải thiện nếu huấn luyện đúng cách.”

“Chúng tôi sẽ cố gắng,” Galahad nói thêm, giọng trầm.

“Tốt lắm,” O'rKan gật đầu. “Đội trưởng, có khó khăn gì cứ báo lại.”

“Vâng, thưa ngài!” Borin đáp.

O'rKan không ở lại lâu. Anh cần xem xét các cơ sở sản xuất của thị trấn.

Họ đến lò rèn của Gerrick – một căn nhà gỗ nhỏ với lò than rực lửa và cái đe mòn vẹt.

Mùi khói than nồng nặc, tiếng búa đập chan chát. Gerrick, một ông lão mồ hôi nhễ nhại, đang sửa thanh kiếm gãy. Thấy Seraphina, ông ngẩng lên.

“Cô Seraphina? Có việc gì sao?” ông hỏi, giọng khàn.

“Đây là Sir O'rKan, Phụ tá mới,” Seraphina giới thiệu. “Ngài ấy muốn xem lò rèn.”

Gerrick nhìn O'rKan, tò mò. “Mời vào. Chỗ này hơi nóng nực.”

“Cảm ơn,” O'rKan nói. “Lò rèn đáp ứng được những nhu cầu gì?”

Gerrick thở dài. “Sửa nông cụ, móng ngựa, vài món vũ khí cũ. Quặng sắt tốt hiếm, than đá đắt. Tay nghề tôi có, nhưng thiếu nguyên liệu thì chịu.”

O'rKan nhìn đống sắt vụn và thanh kiếm gãy. “Dùng hợp kim từ quặng đồng có thể làm lưỡi bền hơn,” anh gợi ý.

Gerrick ngạc nhiên. “Ngài biết luyện kim?”

“Một chút thôi,” O'rKan đáp. “Cảm ơn ông đã cho xem.”

Xưởng Mộc Rừng Già

Họ tiếp tục đến xưởng mộc gần bìa rừng. Mùi gỗ thông thơm ngát, tiếng cưa xẻ sắc bén. Elmsworth, người quản lý hoạt bát, chào họ niềm nở.

“Chào Phụ tá Lãnh chúa! Có việc gì sao?” ông hỏi.

“Tôi muốn biết về khai thác và chế biến gỗ,” O'rKan nói.

“Gỗ thì Eichenwald không thiếu,” Elmsworth hào hứng. “Thông, sồi, mun... chất lượng tốt. Chúng tôi xẻ gỗ, làm đồ gia dụng, kèo cột. Nếu có thêm người và dụng cụ, còn làm được nhiều hơn. Nhưng vào rừng nguy hiểm vì quái vật và thổ phỉ.”

O'rKan gật đầu. Gỗ là lợi thế, nhưng an ninh là vấn đề.

Cuối cùng, họ ghé quán trọ – nơi tụ tập của dân thị trấn. Mùi rượu cay nồng, khói thuốc mù mịt, tiếng cười nói ầm ĩ. Ông chủ Bart, ria mép rậm, lau quầy bar, ngạc nhiên khi thấy Seraphina.

“Cô Seraphina! Lâu lắm mới ghé! Có việc gì?” ông hỏi.

“Đây là Sir O'rKan, Phụ tá mới của lãnh chúa,” cô giới thiệu.

“Ồ! Hân hạnh!” Bart cười. “Dùng gì không? Rượu táo nhà làm nổi tiếng lắm!”

“Cảm ơn,” O'rKan nói. “Quán có thường đón khách lữ hành không?”

“Hiếm lắm,” Bart đáp. “Đường xa hiểm trở. Chỉ thỉnh thoảng có thương nhân nhỏ đổi muối, vải, đồ sắt lấy gỗ hoặc da.”

O'rKan gật đầu. Eichenwald quá biệt lập.

Khi họ quay về, mặt trời đã khuất sau núi, ánh chiều tà phủ lên thị trấn. O'rKan im lặng, tổng hợp thông tin: gỗ dồi dào, lao động cần đào tạo, thợ thủ công thiếu nguyên liệu, an ninh yếu, kinh tế khép kín. Vực dậy nơi này là bài toán khó, nhưng anh đã thấy những bước đầu tiên: xây dựng, huấn luyện, mở giao thương...

Về đến dinh thự, trời nhá nhem tối. O'rKan đứng trước cổng, nhìn những ô cửa sổ sáng đèn, mệt mỏi nhưng tràn hy vọng. Một ngày dài đã qua, và anh biết đây chỉ là khởi đầu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...