Cánh cổng gỗ đơn sơ nhưng chắc chắn của Oakwatch kêu lên ken két khi những người lính gác kéo mở, để lộ con đường đất dẫn thẳng vào trung tâm thị trấn. Đoàn xe hộ tống của Nữ tử tước Elena von Eichenwald từ từ lăn bánh, chầm chậm tiến vào giữa những ánh mắt dè dặt xen lẫn tò mò từ đám dân chúng thưa thớt đứng bên đường hoặc nép mình dưới hiên nhà.
Bên trong cỗ xe ngựa ấm áp, O'rKan khẽ vén tấm rèm dày, lặng lẽ quan sát khung cảnh đầu tiên của nơi anh sắp gắn bó. Oakwatch hiện ra đúng như anh từng mường tượng qua lời kể của Elena: một thị trấn nhỏ bé, mộc mạc, mang vẻ cũ kỹ đặc trưng. Những ngôi nhà gỗ thông sẫm màu san sát nhau dọc con đường chính và vài ngõ phụ hẹp, mái lợp ván hoặc lá đã ngả màu thời gian. Xen kẽ là vài cửa hiệu giản đơn bày bán nhu yếu phẩm, một quán rượu nhỏ với tấm biển vẽ hình con nai, và một nhà thờ gỗ khiêm tốn có tháp chuông thấp lè tè.
Người dân mặc trang phục thô sơ bằng vải hoặc da thú, gương mặt rám nắng khắc khổ nhưng ánh mắt ánh lên sự kiên cường. Họ tò mò dõi theo cỗ xe sang trọng của Nữ tử tước, đặc biệt chú ý đến hai bóng hình hộ vệ khổng lồ và người đàn ông trùm đầu bí ẩn – chính là O'rKan khi anh bước xuống cùng Elena. Tiếng chó sủa vang vọng từ các sân nhà, vài đứa trẻ trong bộ đồ vá rách rụt rè thò đầu ra nhìn rồi vội chạy biến mất. Không khí nơi đây yên bình, nhưng tĩnh lặng đến mức gần như đìu hiu, khác hẳn sự náo nhiệt của Aethelburg.
"Chào mừng ngài đến với Oakwatch, Sir O'rKan," Elena lên tiếng, kéo anh khỏi dòng quan sát. Cô nhìn qua cửa sổ, ánh mắt thoáng tự hào pha chút trăn trở. "Nó không hoa lệ như Aethelburg, nhưng đây là nhà."
"Nó có nét đẹp riêng, thưa Nữ tử tước," O'rKan đáp, giọng ngoại giao, dù trong lòng anh thực sự cảm nhận được sức sống tiềm tàng ẩn sau vẻ ngoài giản dị này. "Nhưng tôi thấy người dân dường như hơi... e dè?"
Elena khẽ thở dài. "Họ đã sống biệt lập và đối mặt với hiểm nguy quá lâu, Sir O'rKan ạ. Sự xuất hiện của một đoàn xe lớn cùng những người lạ như ngài và hai hộ vệ kia đương nhiên khiến họ chú ý, nhưng cũng đầy cảnh giác. Dẫu vậy, người Eichenwald rất kiên cường và chân thật. Một khi đã tin tưởng, họ sẽ hết lòng."
Cỗ xe tiếp tục lăn bánh, hướng về dinh thự lãnh chúa – một tòa nhà đá kiên cố nằm ở vị trí cao nhất của thị trấn. Khi đi qua một quảng trường nhỏ, O'rKan nhận ra vài quầy hàng đơn sơ và một tòa nhà giống trụ sở đội tuần tra địa phương.
"Nữ tử tước," anh hỏi, tranh thủ tìm hiểu thêm, "tôi muốn biết vị trí vài nơi quan trọng. Ở đây có chi nhánh Hội Mạo hiểm giả không? Lò rèn nằm đâu? Khu canh tác chính ở hướng nào? Và con đường vào Rừng Ngàn Lá mà ngài nhắc đến?"
Elena chỉ tay qua cửa sổ. "Oakwatch quá nhỏ và biệt lập nên không có chi nhánh Hội Mạo hiểm giả. Nhiệm vụ thường do đội tuần tra hoặc người dân trực tiếp thông báo."
Cô chỉ về phía cuối đường, nơi một tòa nhà thấp có ống khói cao nhả khói đen. "Đó là lò rèn của ông Gerrick – thợ rèn duy nhất và giỏi nhất ở đây."
Rồi cô hướng tay về những cánh đồng bậc thang mờ ảo ngoài hàng rào gỗ, phía thung lũng có con suối chảy qua. "Đất canh tác chính nằm ở phía Tây và Tây Nam, gần suối Thạch Anh. Nhưng diện tích còn hạn chế, đất đai cần cải tạo nhiều. Nhóm nông nô mới sẽ làm việc chủ yếu ở đó."
Cuối cùng, cô chỉ về con đường mòn gập ghềnh phía Đông Bắc, gần như chìm vào bìa rừng rậm rạp. "Kia là lối vào Rừng Ngàn Lá. Nguy hiểm bắt đầu ngay từ rìa rừng. Thợ săn và tiều phu chỉ dám hoạt động ở ngoài cùng và luôn đi theo nhóm." Giọng cô nghiêm lại khi nhắc đến khu rừng.
O'rKan gật đầu, ghi nhớ kỹ từng vị trí. Những thông tin này sẽ rất hữu ích sau này.
Đoàn xe cuối cùng dừng trước sân lát đá cuội của dinh thự lãnh chúa. Tòa nhà hai tầng bằng đá trông vững chãi, thiết kế đơn giản, không cầu kỳ như ở Aethelburg, nhưng toát lên vẻ bền bỉ, thực dụng. Lính gác Eichenwald đứng nghiêm trước cổng, người hầu trong trang phục xanh lá đặc trưng vội vã chạy ra đón.
Elena xuống xe trước, O'rKan theo sau. Siegfried và Galahad đứng nghiêm túc hai bên như những hộ vệ đích thực. Seraphina xuống ngựa, ra hiệu cho Đội trưởng Borin và Thomas sắp xếp dỡ hàng và ổn định đoàn hộ tống cùng nhóm nông nô ở khu vực riêng.
"Mời ngài vào trong, Sir O'rKan," Elena nói, dẫn anh qua cánh cổng gỗ nặng nề. "Chắc ngài cũng mệt sau chuyến đi dài."
Bên trong dinh thự, không khí mát mẻ và tĩnh lặng. Sảnh chính lát đá xám, treo vài tấm thảm thêu cảnh núi rừng Eichenwald cùng những bộ vũ khí cũ kỹ nhưng được bảo quản tốt. Nội thất gỗ đơn giản, chắc chắn, sạch sẽ – một nơi ở thực dụng hơn là xa hoa.
Khi họ đi dọc hành lang đến khu làm việc, hai người phụ nữ đã đứng chờ sẵn, cúi chào kính cẩn. O'rKan quan sát họ, không giấu nổi ngạc nhiên.
Người lớn tuổi hơn, dáng vẻ nghiêm nghị của một quản gia, có mái tóc trắng như tuyết búi gọn. Trên trán bà là cặp sừng nhỏ đen mun cong nhẹ, dưới váy dài thoáng hiện chiếc đuôi đen thon với chóp nhọn như mũi tên. Đôi mắt hổ phách sắc sảo nhìn anh đầy đánh giá.
Người còn lại, trẻ trung như thiếu nữ đôi mươi nhưng phong thái chững chạc, có mái tóc xám tro ngắn ngang vai. Trên đầu cô là đôi tai sư tử phủ lông nâu vàng, sau lưng là chiếc đuôi dài với chùm lông xù cùng màu, khẽ đung đưa. Đôi mắt xanh lục sáng rực, lanh lợi.
Elena mỉm cười giới thiệu. "Sir O'rKan, đây là Silvaine," cô chỉ người tóc trắng, "Quản gia chính của dinh thự, phục vụ gia tộc Eichenwald từ thời ông nội tôi. Còn đây là Leona," cô chỉ người có tai sư tử, "Hầu gái trưởng, quản lý nội trợ và các nữ hầu. Họ là những người tôi rất tin cậy."
O'rKan thoáng ngạc nhiên. Hai người này rõ ràng không phải con người, cũng không giống bán Elf như Seraphina. Đây là lần đầu anh gặp những chủng tộc kỳ lạ ở cự ly gần. Anh định cúi chào thì Elena lên tiếng, giọng trêu chọc:
"Đừng để vẻ trẻ trung của họ đánh lừa ngài, Sir O'rKan. Silvaine và Leona đã hơn ba trăm tuổi rồi đấy. Đặc tính chủng tộc khiến họ lão hóa chậm. Họ đã hầu mẹ tôi từ khi bà về Eichenwald."
O'rKan sững sờ. Ba trăm tuổi? Anh cố giấu kinh ngạc dưới lớp mũ trùm. Thế giới này quả nhiên đầy bất ngờ.
Silvaine khẽ nhếch môi cười, mắt hổ phách vẫn dò xét anh. Leona bật cười trong trẻo, xua tan không khí trang nghiêm. "Nữ tử tước lại trêu chúng tôi rồi," cô nói, cúi đầu duyên dáng. "Rất hân hạnh gặp ngài, Sir O'rKan. Tôi là Leona."
"Tôi là Silvaine," quản gia cúi đầu, giọng trầm rõ. "Nếu ngài cần gì, cứ cho tôi biết."
"Rất vui gặp hai vị," O'rKan đáp, cố giữ bình tĩnh sau cú sốc tuổi tác. "Tôi là O'rKan."
"Silvaine, Leona, hai vị tiếp tục công việc đi," Elena nói. "Ta và Sir O'rKan cần vào phòng làm việc."
Hai người phụ nữ rời đi sau cái cúi chào nữa. Elena dẫn O'rKan đến cuối hành lang, trước một cánh cửa gỗ sồi chắc chắn. Họ bước vào phòng làm việc – không gian thực dụng với bàn gỗ lớn chất đầy giấy da, bản đồ, giá sách cao chứa hồ sơ, lò sưởi đá nhỏ, và vài ghế bành bọc da. Elena ngồi sau bàn, ra hiệu cho anh ngồi đối diện.
Khi cả hai yên vị, cô nhìn thẳng anh, vẻ trêu chọc biến mất, thay bằng sự nghiêm túc của một lãnh đạo.
"Sir O'rKan," cô bắt đầu, "hôn sự của chúng ta không chỉ là chính trị. Tôi thấy tiềm năng ở ngài và cần khả năng của ngài để vực dậy Eichenwald. Từ hôm nay, tôi bổ nhiệm ngài làm Phụ tá Lãnh chúa, cùng tôi quản lý và phát triển lãnh địa này."
O'rKan hơi bất ngờ trước sự bổ nhiệm nhanh chóng, nhưng anh hiểu đây là thỏa thuận ngầm. "Đó là vinh hạnh của tôi, thưa Nữ tử tước. Tôi sẽ cố gắng hết sức."
"Tốt," Elena gật đầu. "Với vai trò Phụ tá, ngài sẽ điều phối công việc, giám sát các dự án – đặc biệt về nông nghiệp và phòng thủ theo ý tưởng của ngài. Nhưng mọi quyết định quan trọng và hoạt động hàng ngày phải báo cáo đầy đủ cho tôi. Tôi cần nắm rõ tất cả."
"Tôi hiểu," O'rKan đáp. Điều này anh đã dự liệu.
Elena tiếp tục. "Về an toàn của ngài, Eichenwald không hẳn yên bình. Sẽ có kẻ bất mãn với ngài hoặc cuộc hôn nhân này. Tôi đã chỉ định Seraphina làm cận vệ riêng cho ngài, theo sát ngài ngoài dinh thự. Đây là mệnh lệnh, vì sự an toàn của ngài."
O'rKan thoáng nghĩ Seraphina không chỉ bảo vệ mà còn giám sát anh, nhưng anh không thể từ chối lý do chính đáng này. "Tôi sẽ tuân theo, thưa Nữ tử tước," anh đáp bình thản.
Elena gật đầu hài lòng, rồi mỉm cười tinh nghịch. "Còn một việc nữa, Phụ tá O'rKan. Ba ngày nữa, hôn lễ của chúng ta sẽ diễn ra tại nhà thờ theo thông lệ Eichenwald. Trong ba ngày tới, trước khi ngài nhậm chức và... làm chồng tôi," cô nhấn nhá từ cuối, "hãy nghỉ ngơi và làm quen với nơi này. Đây là thời gian tự do cuối cùng của ngài."
O'rKan gật đầu. Mọi thứ diễn ra nhanh hơn anh tưởng.
Khi anh còn mải sắp xếp thông tin, Elena đột ngột đứng dậy, vòng qua bàn, tiến đến gần. Anh định đứng lên nhưng cô đặt tay lên vai anh, giữ lại. Cô cúi xuống, mái tóc vàng thoảng hương thơm lướt qua, hơi thở ấm áp phả vào tai anh. Giọng cô thì thầm, đầy trêu chọc:
"Tôi mong màn thể hiện của ngài vào đêm tân hôn, Phụ tá O'rKan à."
Cô đứng thẳng, nháy mắt đầy ẩn ý, rồi rời phòng với dáng vẻ vui vẻ, bỏ lại O'rKan sững sờ. Đêm tân hôn? Màn thể hiện? Anh không lường trước khía cạnh này. May mà mũ trùm che đi khuôn mặt đỏ bừng và biểu cảm "đứng máy" của anh.
Một lúc sau, khi anh vừa trấn tĩnh, tiếng gõ cửa vang lên. "Mời vào," anh hắng giọng.
Silvaine bước vào, nghiêm nghị như thường lệ. "Thưa ngài O'rKan, Nữ tử tước dặn tôi sắp xếp phòng nghỉ. Mời ngài theo tôi."
"Làm phiền bà," anh đứng dậy. "Nếu không phiền, bà có thể dẫn tôi tham quan dinh thự không? Tôi muốn làm quen với nơi này."
Silvaine gật đầu sau cái nhìn đánh giá. "Được thôi, thưa ngài. Mời ngài đi lối này."
Dưới sự hướng dẫn của vị quản gia hơn ba trăm tuổi, O'rKan khám phá dinh thự: sảnh chính, phòng ăn lớn vắng vẻ, thư viện nhỏ đầy sách và bản đồ, khu bếp nhộn nhịp chuẩn bị bữa tối, khu nhà gia nhân, và các lối lên tường thành phòng thủ. Silvaine giải thích ngắn gọn, giọng đều đều nhưng đầy hiểu biết.
Chuyến tham quan kết thúc ở sảnh chính. Đồng hồ mặt trời ngoài sân cho thấy mới khoảng 1 giờ chiều. Bụng anh réo nhẹ sau buổi sáng bận rộn.
"Đã quá trưa, thưa ngài," Silvaine nói, như đoán được suy nghĩ anh. "Ngài chắc đói sau chuyến đi và buổi tham quan. Mời ngài đến phòng ăn."
"Tôi cũng thấy đói," anh thừa nhận. "Làm phiền bà."
Silvaine dẫn anh đến phòng ăn. Bàn gỗ sồi đã dọn sẵn một bữa thịnh soạn: bánh mì đen còn ấm, thịt thú rừng hầm thơm lừng với rau củ, súp kem nấm, và nước ép trái cây đỏ nhạt.
"Nữ tử tước đã ăn sớm và về phòng làm việc," Silvaine thông báo khi anh ngồi xuống. "Mời ngài tự nhiên. Nếu cần gì, cứ gọi người hầu." Bà cúi đầu rồi rời đi.
O'rKan dùng bữa một mình, tiếng dao nĩa khẽ vang trong không gian rộng. Anh thưởng thức món hầm đậm đà và súp béo ngậy, tâm trí xoay quanh vai trò mới, hôn lễ sắp tới, sự giám sát của Seraphina, và lời trêu chọc của Elena – khiến anh rùng mình dù đang ăn đồ nóng.
Ăn xong, anh quay lại sảnh chính, cảm thấy tỉnh táo hơn. Đồng hồ mặt trời cho thấy vẫn còn nhiều thời gian trong ngày đầu tiên của ba ngày "tự do" trước hôn lễ và công việc chính thức. Anh phân vân: khám phá Oakwatch bên ngoài dinh thự, hay tìm nơi yên tĩnh để liên lạc với hệ thống Teuton và gặp Siegfried, Galahad một cách kín đáo?
Chaporia
Bình Luận (0)