Đế Chế Teuton Tại Dị Giới/Chapter 10: Ba Ngày Hành Trình, Trách Nhiệm Bất NgờChapter 10: Ba Ngày Hành Trình, Trách Nhiệm Bất Ngờ
20px

Bình minh ngày thứ hai của chuyến hành trình đến Eichenwald không khác nhiều so với ngày đầu tiên. Ánh mặt trời yếu ớt xuyên qua những tán lá cây rừng ven đường, chiếu những vệt sáng nhảy múa lên thành cỗ xe ngựa đang đều đặn lăn bánh. Bên ngoài, tiếng vó ngựa của đội hộ tống, tiếng bánh xe nghiến trên nền đất và thỉnh thoảng là tiếng hô của Đội trưởng Borin tạo thành một nhịp điệu quen thuộc. Phong cảnh đã bắt đầu thay đổi, những ngọn đồi thoai thoải nhường chỗ cho địa hình gồ ghề hơn, rừng cây cũng trở nên dày đặc và hoang sơ hơn.

Bên trong cỗ xe, O'rKan cảm thấy sự tù túng ngày càng rõ rệt. Anh không quen với việc ngồi yên một chỗ quá lâu như thế này. Anh cố gắng nhắm mắt, tập trung vào giao diện hệ thống "Teuton" trong tâm trí, lướt qua những biểu tượng về công trình, đơn vị, cây công nghệ... nhưng chúng vẫn chỉ là những hình ảnh trừu tượng, thiếu đi sự kết nối với thực tại khi chưa có tài nguyên hay một địa bàn cụ thể.

Sự bất lực tạm thời này khiến anh cảm thấy hơi khó chịu. Anh nhìn sang Elena, thấy Nữ tử tước vẫn đang tập trung xem xét các cuộn giấy da, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, có lẽ đang tính toán những vấn đề của Eichenwald. Sự chuyên tâm của cô càng khiến O'rKan cảm thấy mình thừa thãi.

Sự bứt rứt đó kéo dài cho đến tận buổi chiều tối, khi đoàn xe dừng lại tại một trảng cỏ tương đối bằng phẳng để chuẩn bị hạ trại cho đêm thứ hai. Khi bước ra khỏi xe ngựa để hít thở không khí trong lành, O'rKan chủ động quan sát kỹ lưỡng công việc chuẩn bị. Các binh lính Eichenwald, dù đã quen việc, vẫn tỏ ra khá vất vả khi vừa phải lo bố trí phòng thủ vòng ngoài, vừa phải hỗ trợ nhóm nông nô vốn còn chậm chạp và thiếu kinh nghiệm trong việc dựng lều trại, nhóm lửa, lấy nước.

Anh thấy Thomas, người quản lý vật tư, đang cau mày đối chiếu sổ sách với số lượng bao tải lương thực trông có vẻ được chất lên xe khá lộn xộn. Bà Elara thì đang cố gắng phân công công việc cho nhóm nông nô nhưng hiệu quả không cao do sự mệt mỏi và thiếu phối hợp. Đội trưởng Borin và Seraphina thì phải liên tục di chuyển giữa các khu vực để chỉ đạo và giải quyết các vấn đề nhỏ phát sinh. Rõ ràng, có rất nhiều điểm có thể cải thiện.

Một ý nghĩ lóe lên. Đây chính là cơ hội. Anh có thể áp dụng những nguyên tắc quản lý và tối ưu hóa quy trình mà anh đã thuộc nằm lòng. Anh tiến lại gần Elena, người cũng vừa bước ra khỏi xe ngựa và đang nhìn khu trại với ánh mắt không mấy hài lòng.

"Thưa Nữ tử tước," tôi bắt đầu, giọng lịch sự nhưng mang một sự tự tin mới, khác hẳn vẻ ngập ngừng ban đầu. "Tôi xin thứ lỗi cho sự đường đột, nhưng ngồi không trong xe cả ngày khiến tôi cảm thấy hơi... thừa thãi."

Anh khẽ đưa mắt nhìn bao quát khu trại đang trong quá trình dựng lên có phần chậm chạp. "Việc sắp xếp trại, kiểm kê lại vật tư cho chặng đường còn lại, phân công công việc cho nhóm nông nô... tôi thấy dường như mọi người khá vất vả và có thể làm hiệu quả hơn rất nhiều. Nếu Nữ tử tước tin tưởng và cho phép, tôi nghĩ mình có thể hỗ trợ điều phối những việc này. Tôi có một chút kinh nghiệm về tổ chức và sắp xếp công việc hiệu quả."

Elena quay lại nhìn anh, đôi mắt vàng óng ánh lên sự ngạc nhiên rõ rệt. Cô hơi nghiêng đầu, đánh giá người đàn ông vẫn ẩn mình dưới lớp mũ trùm. Lời đề nghị này hoàn toàn bất ngờ, nhưng lại khớp một cách kỳ lạ với những gì cô đã cảm nhận về tư duy logic của anh.

Một nụ cười nhẹ hiếm hoi nhưng chân thật nở trên môi cô. "Thật sao, Sir O'rKan? Nếu ngài có lòng thì còn gì bằng," cô đáp, giọng có sự nhẹ nhõm rõ rệt. "Quả thực, việc điều phối nhóm nông nô mới và đảm bảo vật tư được sắp xếp hợp lý cũng tốn không ít công sức. Vậy... tôi giao việc kiểm kê vật tư và hỗ trợ phân công công việc hậu cần trong trại cho ngài nhé? Rất mong được thấy khả năng 'quản lý' mà ngài đã nói." Cô nhấn mạnh từ "quản lý" với một chút ý tứ thăm dò, nhưng chủ yếu là sự tin tưởng và trao cơ hội.

"Rất sẵn lòng, thưa Nữ tử tước." Tôi đáp gọn, cảm thấy một luồng sinh khí khi được giao một nhiệm vụ cụ thể, một cơ hội để chứng minh giá trị theo cách riêng của mình.

Và O'rKan đã không lãng phí một giây nào. Anh lập tức bắt tay vào việc. Đầu tiên, anh đến chỗ Thomas. "Ông Thomas, tôi có thể xem qua danh sách vật tư và cách sắp xếp hiện tại không?" anh hỏi một cách trực tiếp nhưng vẫn giữ thái độ tôn trọng.

Thomas, dù hơi bất ngờ, vẫn đưa cho anh cuộn giấy da ghi chép khá sơ sài. O'rKan lướt mắt qua, đồng thời âm thầm đối chiếu với những con số chính xác hiện lên trong giao diện hệ thống của mình. "Tôi thấy lượng bột mì và thịt khô này nên được đưa lên phía trước để tiện sử dụng hàng ngày," anh chỉ vào các bao tải. "Còn các bao hạt giống quý này cần được bọc kỹ hơn và đặt vào giữa xe để tránh ẩm và va đập."

Anh tiếp tục đưa ra hàng loạt đề xuất về việc sắp xếp lại hàng hóa trên các xe một cách logic, tối ưu hóa không gian và đảm bảo an toàn. Cách anh phân tích vấn đề và đưa ra giải pháp rõ ràng, mạch lạc khiến Thomas từ ngạc nhiên chuyển sang thán phục và nhanh chóng phối hợp thực hiện.

Tiếp đó, O'rKan tìm đến Đội trưởng Borin và bà Elara, lúc này đang cố gắng chỉ đạo nhóm nông nô dựng lều. "Đội trưởng Borin, thưa bà Elara," tôi bắt đầu, "tôi thấy việc dựng trại có thể nhanh hơn nếu chúng ta phân công rõ ràng hơn." Anh không ra lệnh, mà trình bày kế hoạch của mình: chia nhóm nông nô thành các tổ chuyên trách – tổ dựng lều (những người khỏe mạnh hơn), tổ kiếm củi và lấy nước (có hai binh lính đi kèm giám sát và bảo vệ), tổ chuẩn bị khu vực bếp núc và nấu ăn chung.

Anh còn đề xuất vị trí dựng trại cho nông nô nên gần khu vực binh lính hơn, tạo thành một vòng tròn phòng thủ kép. "Bà Elara, bà có thể giúp tôi xác định những người nhanh nhẹn, tháo vát trong nhóm để giao cho họ phụ trách các tổ nhỏ được không?" Tôi hỏi trực tiếp người phụ nữ lớn tuổi. Bà Elara, thấy mình được tôn trọng và tin tưởng giao việc, liền nhiệt tình chỉ ra vài người đáng tin cậy. Đội trưởng Borin, thấy kế hoạch hợp lý và giúp ông tập trung hơn vào nhiệm vụ phòng thủ, cũng vui vẻ đồng ý phối hợp.

Dưới sự điều phối bình tĩnh, rõ ràng và logic của O'rKan, guồng máy hoạt động của khu trại bắt đầu trơn tru hơn hẳn. Nhóm nông nô, dù mệt mỏi, nhưng khi biết rõ việc mình cần làm và thấy công việc được tổ chức công bằng, hiệu quả, cũng trở nên tích cực hơn. Các binh lính cũng bớt đi gánh nặng hậu cần, có thể tập trung hơn vào nhiệm vụ canh gác và nghỉ ngơi.

Buổi tối hôm đó, khu trại được dựng lên nhanh chóng và ngăn nắp lạ thường. Lửa trại cháy đều ở những vị trí an toàn, bữa tối được chuẩn bị và phân phát đúng giờ, trật tự và vệ sinh cũng được đảm bảo tốt hơn.

Elena và Seraphina đứng lặng lẽ quan sát từ xa. Elena không thể rời mắt khỏi bóng hình O'rKan đang di chuyển giữa các nhóm người, bình tĩnh đưa ra chỉ dẫn, thỉnh thoảng lại dừng lại lắng nghe ý kiến của một người nông nô hay một binh lính. Đôi mày nhíu lại vì ngạc nhiên ban đầu giờ đã giãn ra, thay vào đó là ánh mắt lấp lánh sự thán phục và một nụ cười hài lòng thật sự.

Người đàn ông này... không chỉ có tư duy chiến lược trên lý thuyết. Anh ta thực sự có khả năng biến ý tưởng thành hành động, có khả năng tổ chức và lãnh đạo một cách tự nhiên mà không cần dùng đến quyền uy hay sức mạnh. "Anh ta... thực sự có cách làm việc của riêng mình. Rất hiệu quả," cô lại khẽ nói với Seraphina, nhưng lần này giọng nói chứa đầy sự chắc chắn và cả niềm vui thầm kín. Canh bạc của cô, dường như, đang thắng lớn ở khía cạnh này. Seraphina gật đầu, ánh mắt nhìn O'rKan cũng đã có thêm sự tôn trọng rõ rệt, dù những nghi vấn về thân thế của anh vẫn còn đó.

Bình minh ngày thứ ba đến cùng một trật tự rõ rệt hơn trong khu trại. Việc thu dọn diễn ra nhanh chóng và hiệu quả đáng kể, một minh chứng rõ ràng cho tác động tích cực từ sự điều phối của O'rKan vào tối hôm trước. Sau những trao đổi ban đầu vào tối ngày đầu tiên và vai trò quản lý hậu cần bất đắc dĩ đảm nhiệm tối qua, O'rKan dường như đã tìm được vị trí và vai trò hữu ích của mình trong đoàn xe, không còn chỉ là một hành khách bí ẩn ngồi trong xe ngựa.

Mọi người, từ binh lính Eichenwald đến nhóm nông nô, cũng dần quen với sự hiện diện của vị Anh hùng trùm đầu ít nói nhưng luôn đưa ra những chỉ dẫn rõ ràng, logic và công bằng này.

Anh đã có thể gọi tên và trao đổi công việc một cách tự nhiên hơn với Đội trưởng Borin, quản lý Thomas, bà Elara, và cả một vài người lính, nông nô khác mà anh nhận thấy sự nhanh nhẹn, tháo vát của họ trong quá trình làm việc chung. Dù vẫn giữ một khoảng cách nhất định về thân phận và không ai thực sự hiểu về anh, sự tương tác trong công việc này cũng giúp O'rKan cảm thấy bớt đi sự lạc lõng, thay vào đó là cảm giác mình đang đóng góp một phần hữu ích và cụ thể cho hành trình.

Đoàn xe tiếp tục cuộc hành trình. Phong cảnh ngày càng trở nên hoang sơ, rừng cây rậm rạp hơn, đường đi hiểm trở hơn. Đội trưởng Borin cho tăng cường tuần tra hai bên sườn và phía trước. Không khí có phần căng thẳng hơn, nhưng trật tự trong đoàn xe vẫn được duy trì tốt.

Bên trong cỗ xe, O'rKan và Elena thỉnh thoảng trao đổi về lộ trình, về tình hình các xe vật tư dựa trên báo cáo của Thomas, hoặc về những nhu cầu cơ bản cần chuẩn bị ngay khi đến Eichenwald. Cuộc trò chuyện của họ vẫn tập trung vào công việc, nhưng sự ngượng ngùng ban đầu đã giảm đi đáng kể.

Trong những lúc dừng nghỉ hoặc vào buổi tối hạ trại ngày thứ ba, các hoạt động huấn luyện vẫn diễn ra đều đặn và ngày càng có hệ thống hơn. O'rKan có nhiều thời gian quan sát hơn. Anh thấy Siegfried không chỉ dạy các binh lính về đội hình cơ bản, mà còn bắt đầu hướng dẫn cách bố trí phòng thủ tận dụng địa hình, cách sử dụng tín hiệu tay trong chiến đấu, cách phối hợp giữa các nhóm nhỏ để hỗ trợ lẫn nhau.

Anh ta kiên nhẫn giải thích từng chi tiết chiến thuật, thỉnh thoảng lại dùng cành cây vẽ sơ đồ trên mặt đất. Các binh lính Eichenwald, vốn quen với lối đánh thực dụng ở biên cương, giờ đây như được mở mang tầm mắt trước những kiến thức chiến thuật bài bản và sâu sắc này.

Galahad thì vẫn tập trung vào rèn luyện thể lực và kỹ năng cá nhân. Những bài tập của ông ta ngày càng nặng hơn, nhưng hiệu quả cũng rõ rệt hơn. Các binh lính tuy mệt lử sau mỗi buổi tập, nhưng có thể cảm nhận được sức bền, tốc độ phản xạ và cả sức mạnh cơ bắp của mình đang tăng lên. Galahad ít nói, nhưng mỗi cú đánh thị phạm của ông ta đều ẩn chứa uy lực kinh hồn, mỗi lời chỉ dẫn về tư thế hay cách ra đòn đều ngắn gọn mà trúng đích.

Cuộc "trao đổi" giữa hai hiệp sĩ và Seraphina cũng tiếp diễn. O'rKan thấy Seraphina ngày càng thành thạo hơn trong việc thực hiện các kỹ thuật phòng thủ và phản công phức tạp do Galahad chỉ dạy. Cô cũng chăm chú lắng nghe Siegfried giải thích về cách đọc vị đối thủ dựa trên ngôn ngữ cơ thể và cách di chuyển.

Ngược lại, cô vẫn kiên nhẫn hướng dẫn hai người khổng lồ cách cảm nhận mana. Siegfried tỏ ra thông minh khi tiếp thu lý thuyết, nhưng việc thực hành cảm nhận vẫn là con số không. Galahad thì gần như không thể hiện gì, chỉ ngồi im lặng thiền định theo chỉ dẫn, nhưng kết quả có lẽ cũng chẳng khá hơn. Seraphina càng dạy, càng thấy sự "thiếu hụt" về năng lực cảm nhận mana của họ là thật, nhưng điều đó lại càng làm tăng thêm sự phi lý và bí ẩn về nguồn gốc sức mạnh thể chất phi thường của họ.

Elena cũng dành thời gian quan sát mọi thứ. Cô thấy rõ sự tiến bộ của đội vệ sĩ dưới sự huấn luyện của Siegfried và Galahad. Cô thấy O'rKan ngày càng hòa nhập tốt hơn vào vai trò quản lý hậu cần, nhận được sự tôn trọng từ binh lính và cả nhóm nông nô. Mọi thứ dường như đang đi đúng hướng về mặt thực tế.

Nhưng những câu hỏi trong lòng cô về O'rKan và hai hộ vệ của anh ta ngày càng lớn dần. Sự tương phản giữa khả năng quản lý xuất sắc, thái độ bình tĩnh của O'rKan với sức mạnh thể chất phi thường nhưng lại hoàn toàn "mù" mana của Siegfried và Galahad là quá lớn.

Năng lực "Teuton" thực sự là gì? Mối quan hệ giữa ba người họ là như thế nào? Canh bạc của cô liệu có ẩn chứa rủi ro nào mà cô chưa lường hết được không?

Buổi tối ngày thứ ba, khu trại được dựng lên trong một thung lũng kín gió hơn, giữa những vách đá thấp và rừng cây rậm rạp. Không khí lạnh và ẩm hơn. Sau bữa tối, ngồi bên ánh lửa trại rực sáng duy nhất giữa màn đêm hoang vu, O'rKan nhìn ra bóng tối bao la xung quanh, chỉ có tiếng côn trùng và tiếng hú xa xăm của sói vọng lại.

"Nữ tử tước," tôi quay sang Elena, người cũng đang trầm ngâm nhìn vào ngọn lửa, "tôi có một thắc mắc. Chúng ta đã đi gần ba ngày đường từ Aethelburg, vượt qua rất nhiều đồi núi và rừng cây rậm rạp, nhưng tôi để ý chúng ta gần như không đi qua bất kỳ thị trấn hay làng mạc nào đáng kể cả. Chỉ thấy vài dấu vết của những khu định cư cũ bị bỏ hoang từ xa mà thôi. Tôi không hiểu lắm, chẳng lẽ vùng đất rộng lớn giữa thủ đô và biên giới phía Đông này lại... hoang vu và thưa thớt người ở đến vậy sao?"

Elena thở dài, ngọn lửa nhảy múa trong đôi mắt vàng óng của cô phản chiếu nỗi buồn và sự thực tế phũ phàng. "Ngài nói đúng, Sir O'rKan. Con đường chúng ta đang đi là tuyến đường ngắn nhất về mặt địa lý, nhưng cũng là con đường cô quạnh và nguy hiểm nhất." Cô giải thích, giọng trầm xuống, kể lại những lý do mà anh đã phần nào đoán được nhưng giờ đây được nghe xác nhận từ chính người lãnh chúa vùng đất này: về sự khắc nghiệt của thiên nhiên, về những cuộc chiến tranh tàn khốc trong quá khứ đã hủy diệt các khu định cư, về sự hoành hành của quái vật và thổ phỉ khiến người dân phải rời bỏ quê hương, và cả về lý do chiến lược phải tránh né con đường chính đông đúc hơn để tiết kiệm thời gian và tránh sự dòm ngó của các lãnh chúa khác.

"Thực tế là," cô kết luận, giọng đầy ưu tư, "Eichenwald và các vùng lân cận nó giống như một hòn đảo biệt lập giữa biển cả hoang vu và nguy hiểm. Đó là lý do tại sao việc xây dựng lại, củng cố nó lại cấp bách và khó khăn đến vậy."

O'rKan nói tiếp, sau khi nghe Elena giải thích về con đường và Eichenwald

"Tôi vẫn không hiểu lắm, Nữ tử tước," tôi nói, giọng lộ rõ sự băn khoăn sau khi tiếp nhận thông tin. "Ngài nói Eichenwald kiểm soát một con đường quan trọng về phía Đông và là vùng biên giới chiến lược. Vậy tại sao một vị trí then chốt như vậy lại có vẻ... bị bỏ quên và thiếu đầu tư đến thế? Lẽ ra hoàng gia hoặc ít nhất là các gia tộc có lợi ích liên quan phải chú trọng củng cố và phát triển nơi này nhiều hơn chứ?"

Elena khẽ thở dài, ánh mắt cô nhìn vào ngọn lửa trại lập lòe, thoáng nét buồn bã và cả sự bất lực quen thuộc. "Đó là một câu hỏi rất xác đáng, Sir O'rKan. Và câu trả lời, thật đáng buồn, lại nằm ở chính những điều phức tạp mà có lẽ ngài đã phần nào nhận ra ở Aethelburg."

Cô ngừng lại một chút, sắp xếp ngôn từ. "Như ngài đã thấy, Vương quốc Lorin không phải lúc nào cũng là một khối thống nhất. Quyền lực và tài nguyên thường tập trung ở thủ đô và các lãnh địa trù phú xung quanh nó, nơi các Công tước, Bá tước hùng mạnh có tiếng nói lớn trong Hội đồng Quý tộc. Họ," - giọng cô có chút mỉa mai kín đáo - "thường ưu tiên việc củng cố vị thế và sự giàu có của chính mình hơn là đổ tiền vào một vùng đất biên cương xa xôi, đầy rẫy hiểm nguy và lợi ích thì không thấy ngay trước mắt như Eichenwald."

"Họ cho rằng việc bảo vệ trung tâm, nơi có dân cư đông đúc và kinh tế phát triển, là quan trọng hơn. Và có lẽ họ cũng có lý," cô thừa nhận một cách thực tế. "Ngân khố hoàng gia không phải là vô tận, nhất là khi chúng ta luôn phải dè chừng Đế chế Eldoria ở phía Đông, đối phó với các bộ tộc Orc ở phía Nam, và giờ đây là cả hiểm họa The Vold đang lơ lửng trên đầu tất cả mọi người. Việc phân bổ nguồn lực hạn hẹp để bảo vệ toàn bộ lãnh thổ là một bài toán quá khó."

Cô nhìn O'rKan, ánh mắt có phần mệt mỏi nhưng cũng đầy thẳng thắn. "Cũng đã có những nỗ lực trước đây, nhưng chúng thường không đi đến đâu do sự can thiệp chính trị, thiếu hụt kinh phí giữa chừng, hoặc bị các cuộc tấn công của quái vật phá hoại... Dần dần, Eichenwald trở thành một nơi 'quan trọng trên bản đồ' nhưng lại bị lãng quên trong các kế hoạch thực tế. Gia tộc Eichenwald của tôi cũng không còn nhiều ảnh hưởng ở triều đình như trước kia."

Cô kết thúc bằng một tiếng thở dài khác, nhưng rồi ánh mắt lại ánh lên sự kiên định. "Vì vậy, chúng tôi phải tự lực cánh sinh là chính. Đó là lý do tại sao... sự xuất hiện của ngài, một Anh hùng với những ý tưởng và khả năng đặc biệt, lại mang đến một tia hy vọng mới, một cơ hội để thay đổi thực trạng này."

O’rKan im lặng, cảm nhận rõ hơn bao giờ hết sự cô lập, những thách thức và cả gánh nặng trách nhiệm đang chờ đợi mình ở Eichenwald. Nơi đó không chỉ là một lãnh địa cần phát triển, mà còn là một tiền đồn thực sự cần được bảo vệ và vực dậy từ khó khăn.

Bình minh ngày thứ tư mang theo một cảm giác khác biệt. Không khí trong lành hơn, nhưng cũng có phần căng thẳng hơn. Đích đến đã rất gần. Việc thu dọn trại diễn ra với một sự khẩn trương và hiệu quả cao nhất từ trước đến nay. Mọi người đều cảm nhận được sự kết thúc của chặng đường dài và sự bắt đầu của một giai đoạn mới.

Đoàn xe tiếp tục hành trình, tiến sâu hơn vào địa phận Eichenwald. Phong cảnh hai bên đường trở nên hùng vĩ và hoang sơ tột độ. Những dãy núi đá cao hơn ẩn hiện sau những cánh rừng thông cổ thụ bạt ngàn. Con đường mòn càng lúc càng khó đi hơn. Đội trưởng Borin cho binh lính đi kèm hai bên sườn và trinh sát phía trước cẩn mật hơn bao giờ hết. Seraphina gần như không rời mắt khỏi xung quanh. Siegfried và Galahad cũng bước đi với sự tập trung cao độ, ánh mắt sắc bén quét qua từng lùm cây, tảng đá.

Vào giữa buổi chiều, sau khi đoàn xe vật vã vượt qua một con đèo dốc và quanh co, khi vừa đổ xuống sườn bên kia, tầm nhìn phía trước đột ngột mở rộng. Giữa một thung lũng hẹp được che chắn ba mặt bởi rừng thông xanh thẫm và những vách đá dựng đứng, một mặt thoai thoải tựa lưng vào sườn núi, hiện ra một khu định cư nhỏ bé, khiêm nhường.

Đó chính là Oakwatch. Thủ phủ của Lãnh địa Eichenwald.

Nó hiện ra đúng như những gì O'rKan đã hình dung từ lời kể của Elena và sự quan sát của mình. Một cụm hơn trăm mái nhà, chủ yếu làm bằng gỗ thông sẫm màu đặc trưng của vùng này, lợp ván hoặc mái lá đã cũ, nằm san sát nhau dọc theo vài con đường đất ngoằn ngoèo. Ở vị trí trung tâm, trên một nền đất cao nhất, là dinh thự lãnh chúa bằng đá hai tầng, trông vững chãi nhưng không hề có nét xa hoa, ở dưới nó là một nhà thờ nhỏ bằng gỗ với tháp chuông đơn sơ.

Bao quanh toàn bộ thị trấn là một hàng rào cao làm bằng những thân cây gỗ lớn được đẽo nhọn đầu, trông khá chắc chắn trước những kẻ tấn công đơn lẻ nhưng khó lòng chống đỡ được một cuộc tấn công có tổ chức. Vài cột khói trắng lười biếng bốc lên từ các mái nhà, vài bóng người nhỏ bé đang di chuyển trên các con đường hoặc làm việc trên những thửa ruộng bậc thang nhỏ bé ven sườn đồi. Một bức tranh yên bình, mộc mạc, nhưng cũng đượm buồn về sự cách biệt và nghèo khó.

Elena đứng bật dậy trong xe ngựa, vén mạnh tấm rèm cửa sổ, đôi mắt vàng óng nhìn chăm chú về phía Oakwatch. Một hơi thở sâu và dài thoát ra từ lồng ngực cô. Trên khuôn mặt xinh đẹp là sự pha trộn của bao cảm xúc: niềm vui sướng khôn tả khi được nhìn thấy quê hương sau những ngày xa cách và đầy biến động ở thủ đô, nỗi xót xa khi thấy sự nghèo nàn, thiếu thốn vẫn còn hiện hữu, và trên hết là sự quyết tâm mãnh liệt phải thay đổi, phải vực dậy mảnh đất này. "Oakwatch... nhà của ta," cô thì thầm, giọng nói ẩn chứa cả tình yêu và trách nhiệm.

Seraphina thúc ngựa lên ngang cỗ xe, khuôn mặt vốn nghiêm nghị của cô cũng giãn ra trong một nụ cười nhẹ nhõm và thân thuộc. Cô giơ tay cao, ra hiệu lệnh cho cả đoàn chuẩn bị tiến vào thị trấn. Các binh lính Eichenwald cũng đồng loạt thở phào, gương mặt lộ rõ vẻ vui mừng khi sắp được về nhà.

Siegfried và Galahad dừng lại một chút, đứng sừng sững như hai ngọn tháp canh, lặng lẽ quan sát khu định cư nhỏ bé nép mình trong thung lũng. Ánh mắt họ không còn vẻ lạnh lùng xa cách như khi ở Aethelburg, mà dường như có thêm sự đánh giá, phân tích về địa thế, về khả năng phòng thủ của nơi này.

Còn O'rKan, anh nhìn Oakwatch, nhìn những mái nhà gỗ, hàng rào gỗ, những con đường đất... Đây không phải là một thành trì hùng mạnh trong Age of Empires. Đây là hiện thực. Một hiện thực khiêm nhường, đầy thử thách. Nhưng chính nơi đây lại là mảnh đất màu mỡ nhất cho những kế hoạch của anh. Nơi anh có thể bắt đầu từ con số không, áp dụng kiến thức của mình, sử dụng sức mạnh "Teuton" để xây dựng, để phát triển, để tạo ra một thứ gì đó vững chắc từ chính bàn tay mình. Một cảm giác vừa là áp lực của trách nhiệm nặng nề, vừa là sự phấn khích khó tả trước một khởi đầu mới, một cơ hội thực sự để hành động, trào dâng mạnh mẽ trong lòng anh.

Đoàn xe bắt đầu di chuyển chậm rãi xuống con dốc quanh co, tiến thẳng về phía cánh cổng gỗ đơn sơ của thị trấn Oakwatch. Những người lính gác trên vọng canh bằng gỗ đã nhận ra lá cờ hiệu của Nữ tử tước, tiếng tù và chào mừng từ xa vọng lại. Cánh cổng gỗ nặng nề bắt đầu được kéo ra.

Hành trình bốn ngày đã kết thúc. Cuộc sống mới tại Eichenwald, với tất cả những thử thách và cơ hội của nó, đang thực sự mở ra trước mắt O'rKan.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...