Hành Trình Bắt Đầu, Lời Giải Đáp và Những Bí Mật Sâu Hơn
Bánh xe ngựa bắt đầu lăn đều trên con đường đất mòn dẫn ra khỏi Aethelburg. Tiếng vó ngựa của đội hộ tống Eichenwald và hai kỵ sĩ cận vệ hoàng gia đi kèm (một sự đảm bảo từ nhà vua) gõ nhịp trên mặt đường. Bên cạnh cỗ xe, hai bóng hình hộ vệ khổng lồ, Siegfried và Galahad, bước đi với những sải chân dài, vững chãi và im lặng, dễ dàng theo kịp tốc độ của đoàn xe mà không hề tỏ ra gắng sức.
Bức tường thành vĩ đại của Aethelburg dần lùi lại phía sau, nhỏ bé dần rồi khuất hẳn sau những rặng cây và ngọn đồi nhấp nhô, chính thức đánh dấu sự khởi đầu của một hành trình hoàn toàn mới.
Bên trong cỗ xe ngựa rộng rãi một cách đáng ngạc nhiên, O'rKan ngồi đối diện Nữ tử tước Elena von Eichenwald. Không khí có chút im lặng ban đầu, chỉ có tiếng lắc lư nhè nhẹ của cỗ xe và những âm thanh từ bên ngoài vọng vào. Elena đang xem xét một cuộn bản đồ da thuộc cũ kỹ, có lẽ là bản đồ chi tiết của Eichenwald hoặc các vùng lân cận, khuôn mặt cô tập trung nhưng vẫn thoáng nét mệt mỏi từ những sự kiện dồn dập mấy ngày qua.
O'rKan thì lặng lẽ vén nhẹ rèm cửa sổ, nhìn ra khung cảnh thiên nhiên đang dần thay đổi bên ngoài. Những cánh đồng canh tác màu mỡ bao quanh Aethelburg nhường chỗ cho những đồng cỏ xanh mướt, những ngọn đồi thoai thoải và những khu rừng nhỏ bắt đầu xuất hiện nhiều hơn. Phong cảnh đẹp và yên bình, nhưng O'rKan biết rằng vẻ yên bình này chỉ là tạm thời.
Anh quyết định phá vỡ sự im lặng. Có quá nhiều điều anh cần biết về thế giới này, và người ngồi đối diện anh lúc này có lẽ là nguồn thông tin đáng tin cậy nhất.
"Nữ tử tước," O’rKan bắt đầu, giọng nói vẫn giữ vẻ trầm ổn nhưng không còn quá xa cách như lúc ở yến tiệc, "tôi vẫn chưa biết nhiều về thế giới này... có thể nói là gần như không biết gì cả. Lục địa chúng ta đang ở đây tên là gì? Và vị trí của Vương quốc Lorin, của Eichenwald, so với các quốc gia hay thế lực khác trong bức tranh lớn hơn như thế nào?"
Elena ngẩng đầu lên khỏi tấm bản đồ, đôi mắt vàng óng thông minh nhìn anh, có chút ngạc nhiên nhưng cô nhanh chóng che giấu. Cô đặt tấm bản đồ xuống. "Ngài O'rKan khiêm tốn rồi. Với sự hiểu biết về quản lý và chiến lược ngài đã thể hiện, tôi cứ ngỡ ngài phải nắm rõ tình hình địa chính trị cơ bản chứ." Cô mỉm cười nhẹ. "Nhưng không sao, có lẽ thế giới của ngài vận hành theo cách khác. Lục địa mà phần lớn các nền văn minh lớn đang cùng tồn tại này được gọi là Terralon."
Cô trải tấm bản đồ khác lớn hơn ra chiếc bàn nhỏ giữa hai người. Đó là bản đồ toàn bộ phần đã biết của lục địa Terralon. Cô chỉ vào một khu vực rộng lớn nằm ở phía Đông-Trung tâm. "Đây là Vương quốc Lorin của chúng ta, nằm trên vùng đồng bằng và cao nguyên tương đối màu mỡ. Thủ đô Aethelburg nằm ở vị trí chiến lược, gần như là trung tâm của vương quốc."
Ngón tay thon dài của cô di chuyển về phía rìa phía Đông của Lorin. "Còn đây là Eichenwald, lãnh địa của tôi. Như ngài thấy, nó nằm ở biên giới phía Đông, giáp với chân dãy núi Appenine và Rừng Ngàn Lá rộng lớn. Vị trí này khá quan trọng về mặt chiến lược vì nó kiểm soát một trong những con đường chính đi về phía Đông, nhưng cũng rất hiểm trở và thường xuyên phải đối mặt với các mối đe dọa."
"Mối đe dọa nào?" O’rkan hỏi.
"Nhiều lắm," Elena thở dài. "Phía Nam Eichenwald, xa hơn về vùng thảo nguyên và sa mạc khô cằn, là lãnh địa của các bộ tộc Orc du mục, ví dụ như bộ tộc Bloodaxe hay Sandreavers. Họ không thường xuyên tấn công có tổ chức quy mô lớn vào lãnh thổ Lorin, nhưng những toán cướp bóc nhỏ lẻ thì xảy ra như cơm bữa, đặc biệt nhắm vào các đoàn buôn hoặc trại khai thác gỗ.
Rừng Ngàn Lá thì đầy rẫy quái vật và cả những bộ tộc Beastkin bí ẩn, không phải tộc nào cũng thân thiện. Còn về phía Đông, bên kia dãy Appenine, là Công quốc Ostmark - một chư hầu khác của Lorin nhưng luôn có dã tâm riêng, và xa hơn nữa là Đế chế Eldoria hùng mạnh. Quan hệ giữa Lorin và Eldoria luôn trong tình trạng căng thẳng."
Cô chỉ tiếp lên phía Bắc. "Phía Bắc Lorin là dãy Trường Sơn Băng giá, quê hương của các gia tộc Người Lùn thuộc Hiệp ước Đá Sâu. Họ là những thợ rèn và chiến binh tài giỏi, thường không can dự vào chuyện của loài người trừ khi liên quan đến lợi ích khai khoáng, nhưng cũng là một thế lực không thể xem thường. Các thành trì lớn của họ như Thiết Sơn Bảo hay Anvilgard nổi tiếng là bất khả xâm phạm."
Rồi cô chỉ về phía Tây. "Phía Tây là Vương quốc Sylvandor của người Elf, nằm ẩn mình trong những khu rừng cổ đại. Họ sống tách biệt, thờ phụng thiên nhiên và sở hữu ma thuật cổ xưa mạnh mẽ. Quan hệ với họ khá ôn hòa nhưng xa cách." Cô ngừng lại, chỉ vào vài chấm nhỏ nằm rải rác trên bản đồ, thường ở các giao điểm quan trọng. "Ngoài ra còn có các Thành phố Tự do như Meridian hay Argentis, là trung tâm thương mại và ngoại giao, nơi các chủng tộc gặp gỡ và trao đổi."
Một bức tranh địa lý và chính trị phức tạp dần hiện ra trong đầu O'rKan. Terralon rộng lớn và đầy rẫy những thế lực khác nhau, mỗi nơi đều có tiềm năng và nguy hiểm riêng. "Vậy..." anh nói, cố gắng xâu chuỗi thông tin, "việc triệu hồi Anh hùng chúng tôi... chủ yếu là để đối phó với những xung đột tiềm tàng giữa Lorin và Eldoria, hay các bộ tộc Orc sao?"
Elena nhìn O’rkan, và lần này, sự ngạc nhiên hiện rõ trong đôi mắt vàng óng của cô, không hề che giấu. Cô hơi nghiêng người về phía trước, hạ giọng. "Ngài O'rKan... ngài thực sự không biết sao?" Giọng cô đầy vẻ khó tin. "Tôi... tôi cứ nghĩ tất cả các vị Anh hùng đều đã được Hội đồng Pháp sư và chính Bệ hạ giải thích rất rõ ràng ngay sau lễ triệu hồi, trong buổi họp riêng mà ngài..." Cô ngừng lại, nhận ra sự thất lễ nếu nói thẳng O'rKan đã vắng mặt. "...à... không tham dự?"
O'rKan cảm thấy hơi xấu hổ vì sự thiếu hiểu biết của mình về lý do tồn tại quan trọng nhất của bản thân ở thế giới này.
Nhưng anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, vận dụng lý do đã chuẩn bị sẵn.
"Tôi xin lỗi nếu câu hỏi của tôi có vẻ ngớ ngẩn, Nữ tử tước. Như ngài biết, khả năng 'Teuton' của tôi hoạt động theo cách khác. Sau lễ triệu hồi, tôi đã đi về phòng nghỉ với người hầu luôn và không tham gia cuộc họp và các bài kiểm tra năng lực chiến đấu ban đầu như ba người kia.”
O’rkan ngập ngừng một chút rồi nót tiếp “Ngày hôm sau, thành thật mà nói, tôi đã dành phần lớn thời gian để cố gắng tìm hiểu về khả năng của mình, sau đó là việc chuẩn bị cho mối hôn sự của chúng ta và tranh thủ ra ngoài quan sát Vương đô Aethelburg. Tôi thừa nhận mình đã hoàn toàn bỏ lỡ buổi họp giới thiệu đó. Tôi cũng không nhớ đến việc này cho đến lúc rời khỏi Aethelburg." Anh nói với vẻ thành thật nhất có thể.
Elena nhìn anh chăm chú vài giây, dường như đang đánh giá lời giải thích. Cuối cùng, cô thở dài nhẹ nhõm, chấp nhận lý do đó. "À... ra là vậy. Thảo nào..." Cô lắc đầu. "Vậy thì để tôi giải thích. Ngài nói đúng, căng thẳng giữa các quốc gia là có thật. Nhưng lý do chính, lý do cấp bách và đáng sợ hơn nhiều khiến Hoàng gia phải dùng đến nghi lễ triệu hồi cổ xưa và đầy rủi ro này... là The Vold."
"The Vold?" O’rKan lặp lại cái tên lạ lẫm.
"Đúng vậy," giọng Elena trở nên nghiêm trọng, đôi mắt ánh lên sự lo âu không thể che giấu. "Không ai biết chính xác The Vold là gì – một thực thể tà ác cổ xưa, một loại bệnh dịch ma thuật hắc ám, hay một chu kỳ hủy diệt của chính thế giới này. Chỉ biết rằng, cứ vài trăm năm một lần, bóng tối lại trỗi dậy.
Nó bắt đầu bằng những dấu hiệu nhỏ - cây cối héo úa một cách bất thường, thú vật trở nên hung dữ, những cơn ác mộng lan tràn. Rồi quái vật xuất hiện ngày càng nhiều, mạnh hơn, và mang theo một thứ năng lượng hắc ám có khả năng làm tha hóa mọi sinh vật sống mà chúng chạm vào. Đỉnh điểm của các chu kỳ trước là sự xuất hiện của những đội quân quỷ dữ hoặc những thực thể bóng tối khổng lồ gieo rắc sự hủy diệt trên diện rộng."
Cô ngừng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ như thể đang nhớ lại những câu chuyện kinh hoàng được kể lại. "Các học giả và pháp sư tin rằng chúng ta đang bước vào một chu kỳ mới của The Vold. Các dấu hiệu ngày càng rõ ràng hơn ở khắp nơi trên lục địa Terralon, và có những lời tiên tri cổ xưa nói rằng chu kỳ lần này sẽ mạnh mẽ và tàn khốc hơn tất cả những lần trước cộng lại. Đó là lý do Bệ hạ phải dùng đến phương án cuối cùng, dựa vào một lời sấm truyền về những 'Anh hùng từ thế giới khác' sẽ đến và giúp Terralon chống lại bóng tối."
O’rKan im lặng, cố gắng tiếp nhận thông tin chấn động này. Không chỉ là chiến tranh giữa các quốc gia, mà là một hiểm họa mang tính hủy diệt toàn lục địa. Trách nhiệm đặt lên vai các "Anh hùng" như anh nặng nề hơn anh tưởng tượng rất nhiều.
Sau một lúc im lặng, Elena dường như đã lấy lại bình tĩnh, nhưng ánh mắt cô nhìn tôi lại ánh lên sự tò mò và thăm dò. "Đối mặt với hiểm họa như The Vold, mọi sức mạnh, mọi tài năng đều vô cùng quý giá. Khả năng 'quản lý' và 'chuẩn bị' của ngài, như ngài đã nói, chắc chắn sẽ rất quan trọng trong việc xây dựng phòng tuyến, tổ chức hậu cần và duy trì sự ổn định cho người dân. Nhưng..."
Cô dừng lại, ánh mắt khẽ liếc ra ngoài cửa sổ, nơi bóng dáng cao lớn của Siegfried và Galahad vẫn đang đều bước bên cạnh xe ngựa. "...hai hộ vệ mới của ngài, Siegfried và Galahad, họ trông không giống những người chỉ đơn thuần tuân lệnh một 'nhà quản lý' thông thường chút nào. Sức mạnh và thái độ của họ... Mối quan hệ của ngài với họ... có lẽ khá đặc biệt?" Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng câu hỏi thì xoáy thẳng vào điểm nghi vấn lớn nhất.
O'rKan biết đây là lúc cần phải cực kỳ cẩn thận. Anh không thể để lộ bản chất mối quan hệ chủ nhân-triệu hồi vật của mình. "Tôi cũng khá bất ngờ khi nhận được sự phục vụ của họ,"
Anh đáp, giọng vẫn giữ vẻ bình tĩnh, như đang chia sẻ một sự may mắn tình cờ. "Tôi nghĩ rằng, có lẽ họ là những chiến binh chuyên nghiệp, nhận thấy tiềm năng và sự ổn định khi phục vụ một Nữ tử tước có sự bảo trợ của Hoàng gia tại một vùng đất như Eichenwald - nơi họ có thể thực sự phát huy khả năng chiến đấu của mình.
Có lẽ họ nhìn thấy ở tôi một người có thể đưa ra định hướng rõ ràng, một kế hoạch cụ thể, và đảm bảo họ nhận được sự tôn trọng và thù lao xứng đáng, thay vì phải lang bạt làm những nhiệm vụ lặt vặt ở Hội Mạo hiểm giả?"
Anh lái câu trả lời theo hướng lợi ích thực tế và sự chuyên nghiệp, cố gắng làm giảm đi sự bất thường trong thái độ của Siegfried và Galahad.
Elena nhìn anh, đôi môi mím nhẹ, không rõ cô có tin hoàn toàn hay không, nhưng cô không hỏi thêm về chủ đề đó nữa. Thay vào đó, cô quay lại vấn đề thực tế. "Dù sao đi nữa, có được sự phục vụ của hai chiến binh mạnh mẽ như vậy là một điều may mắn lớn cho Eichenwald lúc này."
Cô thở dài. "Ngài O'rKan, ngài đã hỏi về tình hình lãnh địa của tôi. Để ngài dễ hình dung, hãy nghĩ về Eichenwald như một tiền đồn bị lãng quên."
Cô bắt đầu mô tả chi tiết hơn. Thủ phủ Oakwatch thực chất chỉ là một thị trấn nhỏ được bao quanh bởi một hàng rào gỗ cũ kỹ thay vì tường đá vững chắc. Dân số cố định chỉ khoảng hơn năm trăm người, chủ yếu là nông dân canh tác trên những mảnh đất ít ỏi ven sông, thợ săn và tiều phu thường xuyên phải đối mặt với nguy hiểm trong Rừng Ngàn Lá, cùng một số ít thợ thủ công cơ bản (thợ rèn, thợ mộc, thợ thuộc da).
Dinh thự của cô cũng chỉ là một lâu đài bằng đá nhỏ tương đối kiên cố được xây dựng từ thời ông nội cô, đóng vai trò vừa là nơi ở, vừa là trung tâm hành chính và kho lương thực. Tài nguyên chính là gỗ từ Rừng Ngàn Lá, nhưng việc khai thác rất nguy hiểm và thường bị các toán cướp hoặc quái vật tấn công.
Đất đai có thể mở rộng canh tác, nhưng thiếu nhân lực và công cụ. Có vài dấu hiệu của mỏ đá và có thể cả quặng sắt ở vùng đồi núi xa hơn, nhưng chưa ai có đủ khả năng và sự an toàn để thăm dò hay khai thác quy mô lớn. "Người dân ở đó chất phác và kiên cường,"
Elena nói tiếp, giọng có chút tự hào xen lẫn lo lắng, "nhưng họ sống trong sự thiếu thốn và sợ hãi triền miên vì các cuộc tấn công bất ngờ. Chúng tôi rất cần sự thay đổi, cần một kế hoạch phát triển bài bản và một lực lượng phòng thủ đáng tin cậy hơn."
O’rkan lắng nghe chăm chú, hình dung ra một thị trấn nhỏ bé, nghèo nàn nhưng đầy tiềm năng trong đầu. Quy mô dân số khoảng 500 người, cộng thêm 40 nông nô mới – con số này gần như hoàn hảo để anh thực hiện các dự án ban đầu. Tài nguyên gỗ và đá dồi dào (dù cần đảm bảo an toàn khai thác). Đất đai có thể mở rộng. Đây đúng là một nơi lý tưởng để anh bắt đầu thực hiện những kế hoạch của mình, áp dụng các nguyên tắc xây dựng và phát triển từ AoE2 vào thực tế.
Cuộc trò chuyện của họ tiếp tục, xoay quanh các vấn đề cụ thể hơn về Eichenwald, về những khó khăn và cả những hy vọng. O'rKan đưa ra thêm một vài gợi ý về việc quy hoạch lại khu dân cư, cải thiện hệ thống thủy lợi nhỏ, tổ chức đội tuần tra ban đầu... Elena lắng nghe, thỉnh thoảng lại đặt câu hỏi sắc sảo, cho thấy cô thực sự suy nghĩ về những ý tưởng đó. Dần dần, không khí trong xe ngựa bớt đi sự xa cách ban đầu, thay vào đó là sự hợp tác và tôn trọng lẫn nhau của hai người sắp tới sẽ cùng gánh vác trách nhiệm với một vùng đất.
Khi mặt trời đã xuống thấp, nhuộm đỏ cả một góc trời, đoàn xe tìm được một bãi đất trống khá rộng rãi và bằng phẳng ven đường, gần một con suối nhỏ, để dừng lại hạ trại nghỉ qua đêm. Các vệ sĩ Eichenwald và nhóm hộ tống hoàng gia nhanh chóng tỏa ra làm nhiệm vụ: dựng lều, nhóm lửa, bố trí canh gác. Các nông nô thì được tập trung lại một khu vực riêng, chuẩn bị bữa tối đơn giản của họ. Tiếng người gọi nhau, tiếng đóng cọc lều, tiếng ngựa hí vang lên trong không khí tĩnh lặng của buổi chiều tà.
O'rKan bước ra khỏi xe ngựa, hít thở không khí trong lành sau một ngày ngồi trong không gian kín. Anh nhìn quanh khu trại đang dần hình thành. Mọi thứ diễn ra khá có tổ chức. Elena cũng đã ra khỏi xe, đang trao đổi gì đó với Seraphina và đội trưởng đội vệ sĩ Eichenwald.
Rồi sự chú ý của anh bị thu hút bởi một góc của bãi đất trống, nơi một đám đông nhỏ đang tụ tập, chủ yếu là các binh lính Eichenwald và cả Seraphina. Ở giữa vòng vây đó, Siegfried và Galahad đang... đấu tập.
Nhưng đây không phải là một cuộc đấu tập thông thường. Nó giống một màn biểu diễn sức mạnh và kỹ năng đỉnh cao hơn. Hai người khổng lồ di chuyển với tốc độ đáng kinh ngạc, những thanh kiếm một tay của họ va chạm vào nhau tạo ra những tiếng kim loại vang vọng và những tia lửa sáng lóa.
Galahad tấn công mạnh mẽ, dồn dập như vũ bão, mỗi đường kiếm đều ẩn chứa uy lực khủng khiếp có thể bổ đôi một thân cây lớn. Siegfried thì phòng thủ kín kẽ, di chuyển linh hoạt hơn một chút, thỉnh thoảng lại phản công bằng những đường kiếm hiểm hóc và đầy kỹ thuật. Họ không sử dụng mana, chỉ thuần túy là sức mạnh thể chất, tốc độ và kỹ năng chiến đấu được rèn giũa đến mức hoàn hảo.
Dù chỉ là đấu tập, nhưng khí thế tỏa ra từ họ khiến những người lính Eichenwald xung quanh phải nín thở, mắt không dám chớp, lộ rõ vẻ kinh ngạc và ngưỡng mộ tột độ. Ngay cả Seraphina cũng đứng xem với sự tập trung cao độ, ánh mắt bán Elf của cô lóe lên sự thán phục không che giấu trước kỹ năng chiến đấu thượng thừa đó.
Cô không cổ vũ, nhưng nắm tay siết chặt cho thấy sự phấn khích của một chiến binh khi được chứng kiến một trận đấu đỉnh cao.
O'rKan mỉm cười dưới lớp mũ trùm. Đây có lẽ cũng là một cách hay để Siegfried và Galahad thể hiện giá trị của mình, tạo dựng sự tôn trọng (và cả một chút kính sợ) từ đoàn hộ tống, giúp cho vai trò "hộ vệ mới thuê" của họ trở nên đáng tin hơn.
Anh không đến gần xem mà lặng lẽ đi một vòng quanh khu trại. Anh đến gần khu vực tập kết vật tư, kiểm tra lại những chiếc xe ngựa chở lương thực, hạt giống và công cụ. Anh quan sát nhóm nông nô, khoảng gần bốn mươi người cả đàn ông, đàn bà và vài đứa trẻ lớn, trông họ có vẻ mệt mỏi sau chuyến đi nhưng ánh mắt vẫn ánh lên hy vọng về một cuộc sống mới ở Eichenwald.
Anh nhẩm tính trong đầu. Số lượng nông nô này, cộng với dân số hiện có ở Oakwatch, là một lực lượng lao động ban đầu không hề nhỏ. Lương thực đủ dùng trong vài tháng tới. Hạt giống và công cụ đủ để bắt đầu cải tạo và mở rộng diện tích canh tác ngay khi đến nơi. Mọi thứ đều rất vừa vặn, gần như hoàn hảo cho những bước đi đầu tiên trong kế hoạch của anh. Anh có thể bắt đầu ngay với việc xây dựng các công trình cơ bản như Nhà chính (để quản lý hiệu quả hơn), Trại khai thác gỗ và đá (đảm bảo nguồn cung vật liệu), và Nông trại (tăng sản lượng lương thực).
Khi màn đêm hoàn toàn buông xuống, khu trại đã ổn định. Những ngọn lửa trại bập bùng chiếu sáng, xua đi cái lạnh của màn đêm và bóng tối của khu rừng gần đó. O'rKan được mời đến dùng bữa tối đơn giản cùng Elena và Seraphina tại khu lều trung tâm. Siegfried và Galahad thì ngồi ăn cùng các binh lính khác, vẫn giữ vẻ trầm lặng nhưng sự hiện diện của họ khiến không khí có phần trang trọng hơn.
Bữa ăn diễn ra trong không khí tương đối thoải mái hơn so với trong xe ngựa. Họ nói về chuyến đi trong ngày, về con đường phía trước, về những cảnh vật đã thấy. Elena hỏi O'rKan về cảm nhận của anh đối với Aethelburg, anh cũng chia sẻ những quan sát của mình (tất nhiên là có chọn lọc). Seraphina ít nói hơn, chủ yếu lắng nghe và đảm bảo an toàn, nhưng thỉnh thoảng cũng tham gia vào câu chuyện khi được hỏi về kinh nghiệm đi đường hoặc các loài quái vật thường gặp.
Sau bữa tối, O'rKan cáo từ để về lều nghỉ ngơi. Anh nằm xuống chiếc giường xếp đơn giản, lắng nghe tiếng côn trùng rả rích bên ngoài, tiếng lửa trại lách tách và tiếng đi tuần của lính gác. Ngày đầu tiên của hành trình đã kết thúc. Anh đã biết thêm về thế giới này, về hiểm họa The Vold, về Eichenwald, và quan trọng nhất, đã chính thức có được hai đồng minh mạnh mẽ đầu tiên. Nhưng cùng với đó là những nghi ngờ từ Elena và Seraphina. Anh biết mình phải cẩn thận hơn nữa trong từng hành động và lời nói. Con đường phía trước còn dài, và thử thách thực sự chỉ mới bắt đầu.
Chaporia
Bình Luận (0)