Hoàng hôn đã nhuộm tím cả bầu trời Aethelburg khi O'rKan một mình quay trở lại Cung điện Hoàng gia Lorin. Không khí trong lành của buổi tối mang theo hơi lạnh se sắt. Tâm trí anh vẫn còn bận rộn với những sự kiện trong ngày: màn kịch thành công ở Hội Mạo hiểm giả, sự xuất hiện của Siegfried và Galahad, và chuyến đi đến Eichenwald sắp tới cùng Nữ tử tước Elena.
Anh đi dọc theo những hành lang rộng lớn và giờ đây đã trở nên vắng vẻ hơn của hoàng cung. Ánh đuốc trên tường hắt bóng anh đổ dài trên nền đá cẩm thạch bóng loáng. Đang miên man trong dòng suy nghĩ, khi đi qua một khúc quanh dẫn vào một khu vườn nhỏ yên tĩnh bên trong nội cung, O'rKan bất ngờ dừng bước khi thấy ba bóng người hoàng tộc đang tản bộ dưới ánh sáng dịu nhẹ của những quả cầu ma thuật.
Trong hai ngày ở lại hoàng cung, dù phần lớn thời gian đi thăm thú vương đô rồi chỉ ở trong phòng thì O'rKan cũng đã cố gắng lắng nghe và ghép thông tin từ những lời bàn tán của người hầu hoặc các đoạn hội thoại anh tình cờ nghe được. Anh biết Hoàng hậu tên là Isabella, một người phụ nữ được kính trọng và có ảnh hưởng nhất định. Nhà vua có ba người con được công nhận: Đại Hoàng tử Theron hai mươi tuổi, người thừa kế sáng giá, nổi tiếng thông minh và có thiên hướng quân sự; Nhị Công chúa Elara, nghe nói đang được gửi đi 'du học' tại Vương quốc Elf Sylvandor xa xôi để tăng cường quan hệ ngoại giao và học hỏi về phép thuật cổ xưa theo truyền thống liên minh lâu đời; và cuối cùng là Tam Công chúa Lyra, người trẻ tuổi nhất, khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, được miêu tả là xinh đẹp và hoạt bát.
Giờ đây, khi đối mặt trực tiếp, anh thấy những thông tin đó khá chính xác. Hoàng hậu Isabella sở hữu một vẻ đẹp đằm thắm và quyền quý, mái tóc đen nhánh đã điểm vài sợi bạc được búi cao cầu kỳ, đôi mắt hiền từ nhưng thông tuệ. Đại Hoàng tử Theron cao lớn, rắn rỏi, khuôn mặt góc cạnh giống nhà vua nhưng ánh mắt nâu lại ấm áp hơn, toát lên vẻ tự tin và cởi mở. Tam Công chúa Lyra xinh đẹp, tràn đầy sức sống với mái tóc đen dài óng ả và đôi mắt to tròn tò mò. Anh nhớ lại trong yến tiệc, chính Hoàng tử Theron đã nói chuyện rất hào hứng với Takeda, còn Công chúa Lyra thì bị thu hút bởi Fujimoto.
Thấy O'rKan, ba người họ cũng có chút bất ngờ. Anh lập tức dừng lại, giữ khoảng cách và cúi đầu chào một cách kính cẩn.
"Xin thứ lỗi đã làm phiền sự yên tĩnh của Hoàng hậu, Hoàng tử và Công chúa," O’rKan nói.
Hoàng hậu Isabella mỉm cười nhẹ. "Không sao đâu, Anh hùng. Thật tình cờ gặp ngài ở đây, Sir O'rKan."
Đại Hoàng tử Theron bước lên trước, nhìn O’rKan với sự tò mò không che giấu. "Sir O'rKan," Theron nói, giọng chân thành và có chút áy náy, "Xin thứ lỗi cho sự thất lễ của chúng tôi tại yến tiệc hôm kia."
"Thực tình là lúc đó, giữa sự ồn ào và việc chào đón các vị Anh hùng khác với năng lực ấn tượng, chúng tôi đã không có dịp đến chào hỏi hay mời rượu ngài một cách phải phép. Mong ngài không vì thế mà phiền lòng."
Công chúa Lyra cũng lí nhí tiếp lời: "Đúng vậy ạ... thành thật xin lỗi ngài."
O’rKan thực sự ngạc nhiên trước lời xin lỗi này. "Thưa Hoàng hậu, Hoàng tử, Công chúa," anh đáp lại một cách lịch sự, "Không có gì đáng phải xin lỗi cả. Buổi yến tiệc rất trọng thể, và tôi hoàn toàn hiểu sự chú ý đương nhiên sẽ hướng về những người có năng lực hiển lộ rõ ràng hơn. Tôi không hề cảm thấy phiền lòng chút nào. Sự quan tâm của quý vị đã là một vinh hạnh rồi."
Hoàng hậu Isabella mỉm cười hài lòng. "Ngài thật rộng lượng, Sir O'rKan. Bệ hạ đã kể cho chúng ta nghe về sự chấp thuận cho liên minh sắp tới của ngài và Nữ tử tước Eichenwald. Đó là một tin vui cho cả hoàng gia và vùng biên giới. Xin chân thành chúc mừng ngài.
"Nữ tử tước Elena là một người phụ nữ mạnh mẽ và đáng kính trọng," Hoàng tử Theron nói thêm. "Eichenwald dưới sự cai quản của cô ấy và sự trợ giúp của ngài chắc chắn sẽ ngày càng vững mạnh."
Sau vài câu trao đổi xã giao ngắn ngủi nữa, Hoàng hậu ra hiệu cho hai người con. "Trời đã tối hẳn rồi, chúng ta nên quay về thôi. Sir O'rKan, chúc ngài có một đêm nghỉ ngơi tốt lành trước khi lên đường."
"Xin cảm ơn Hoàng hậu, Hoàng tử, Công chúa. Chúc quý vị buổi tối an lành." O’rkan cúi đầu chào lần nữa khi họ rời đi. Cuộc gặp gỡ này khiến anh có cái nhìn thiện cảm hơn một chút về hoàng tộc Lorin, ít nhất là với thế hệ trẻ.
O’rKan cuối cùng cũng về đến gian phòng nghỉ của mình. Cảm giác nhẹ nhõm khi được ở một mình lan tỏa. Một ngày dài với nhiều sự kiện, nhiều tính toán và cả những màn kịch ứng biến. Anh nhìn lại bộ đồ Doctor trên người. Một điều kỳ lạ mà anh nhận ra là sau gần ba ngày mặc liên tục – từ lúc được triệu hồi, qua buổi yến tiệc, rồi cả ngày đi lại khám phá hôm qua – bộ trang phục này dường như không hề bám bẩn hay có bất kỳ mùi khó chịu nào. Chất liệu vải đặc biệt của nó có khả năng tự làm sạch hoặc kháng khuẩn ở mức độ nào đó chăng? Lại thêm một bí ẩn về nguồn gốc của bộ đồ này cũng như sức mạnh của anh. Nó đã trở thành vỏ bọc bất đắc dĩ nhưng cũng khá tiện lợi.
O’rKan thả mình xuống chiếc ghế bành mềm mại, tâm trí vẫn hoạt động. Ngày mai là lên đường đến Eichenwald. Bốn ngày đường. Đó sẽ là cơ hội để anh tìm hiểu thêm về Elena, và quan trọng hơn, là bắt đầu giao tiếp và hiểu rõ hơn về Siegfried và Galahad – hai chiến binh Teuton đầu tiên của mình. Kết nối tâm trí chỉ cho O’rKan biết sự trung thành và trạng thái cơ bản của họ, chứ không thể hiểu hết suy nghĩ hay kinh nghiệm của những thực thể được triệu hồi này.
O’rKan chìm vào giấc ngủ không mấy yên bình, tâm trí vẫn còn vương vấn những kế hoạch và cả những lo lắng mơ hồ về tương lai.
Sáng hôm sau, mặt trời còn chưa lên cao hẳn, O'rKan đã chuẩn bị xong xuôi. Anh vẫn mặc bộ đồ Doctor quen thuộc, sạch sẽ và không mùi một cách kỳ lạ. Bên ngoài, một người hầu đã đợi sẵn.
"Thưa ngài O'rKan, xe ngựa và đoàn hộ tống của Nữ tử tước đã sẵn sàng tại dinh thự. Xin mời ngài đi theo tôi."
O'rKan gật đầu, đi theo người hầu đến dinh thự tạm thời của Elena ở khu quý tộc phía Nam. Khung cảnh trước dinh thự đã là một sự hối hả có tổ chức. Đoàn xe ngựa nhỏ, binh lính Eichenwald kiểm tra trang bị, người hầu chất hành lý. Seraphina đang chỉ đạo mọi việc. Siegfried và Galahad đứng sừng sững, cao hơn ba mét mốt, trong trang phục du lịch bên ngoài giáp xích, mũ giáp có cánh treo trên ba lô, thu hút mọi ánh nhìn.
Elena bước ra, mặc bộ trang phục màu xanh lá cây sẫm năng động và thanh lịch. Mái tóc vàng óng tết gọn gàng.
"Chào buổi sáng, Sir O'rKan," Elena mỉm cười chuyên nghiệp. "Ngài đã sẵn sàng chưa?"
"Chào buổi sáng, Nữ tử tước. Tôi đã sẵn sàng," O’rKan đáp.
"Tốt," Elena gật đầu.
Cô chỉ về phía đoàn xe. "Mọi thứ gần như đã hoàn tất. Theo lệnh của Bệ hạ và sự sắp xếp của Đại thần Alistair, đoàn xe chở vật tư hỗ trợ đang đợi chúng ta ở Cổng Nam thành phố."
"Vật tư hỗ trợ?" O’rKan hỏi lại.
"Đúng vậy," Elena xác nhận, vẻ mặt hài lòng. "Bao gồm lương thực đủ dùng cho giai đoạn đầu, một số nông nô khỏe mạnh được hoàng gia cấp phép di chuyển cùng chúng ta để giúp khai khẩn đất đai mới, và quan trọng nhất là các loại hạt giống tốt cùng một ít công cụ nông nghiệp cơ bản. Đây là sự hỗ trợ rất thiết thực từ Bệ hạ. Chúng ta sẽ hội quân với họ tại cổng thành rồi cùng xuất phát."
O’rkan gật đầu, đánh giá cao sự hỗ trợ thực tế này.
"Vậy... chúng ta sẽ mất bao lâu để đến Eichenwald?" O’rkan hỏi.
"Nếu thời tiết thuận lợi và không gặp trở ngại lớn," Elena đáp, "chuyến đi sẽ mất khoảng bốn ngày đường. Đường đến biên giới Eichenwald khá xa và có vài đoạn đi qua Rừng Ngàn Lá khá hiểm trở."
"Mọi người chuẩn bị!" Seraphina hô lớn ra hiệu. Các vệ sĩ nhanh chóng vào vị trí. Người hầu đóng cửa các xe hàng. Elena được người hầu đỡ lên cỗ xe ngựa chính, loại xe chắc chắn và kín đáo dành cho quý tộc đi đường dài.
Một người hầu khác dắt một con ngựa khá khỏe mạnh, yên cương đã chuẩn bị sẵn, đến trước mặt O'rKan. " O’rkan nhìn con ngựa, rồi lại nhìn bộ đồ Doctor vướng víu của mình, trong lòng không khỏi có chút căng thẳng. Ở thế giới cũ, anh chỉ biết đến ngựa qua sách vở và phim ảnh, hoàn toàn không có kinh nghiệm cưỡi ngựa thực tế. Làm sao để leo lên? Làm sao để điều khiển nó? Chỉ nghĩ đến thôi đã thấy cả một vấn đề." Anh ngập ngừng, nhìn con vật to lớn trước mặt với vẻ lúng túng thấy rõ, chưa biết phải làm gì tiếp theo.
Đúng lúc đó, giọng nói của Elena vang lên từ cửa sổ cỗ xe ngựa gần đó. Cô đã quan sát thấy vẻ vụng về và sự do dự rõ ràng của O'rKan khi đối mặt với con ngựa. Một nét thú vị thoáng qua trong mắt cô trước khi được che đi bằng vẻ chuyên nghiệp thường thấy.
"Sir O'rKan," Elena gọi, giọng cô không tỏ ra chế giễu mà chỉ đơn thuần là nhận xét, "Có vẻ ngài không quen với việc cưỡi ngựa lắm thì phải?"
O’rkan hơi giật mình, cảm thấy má nóng lên đôi chút vì bị bắt gặp sự lúng túng.
Elena nói tiếp, đưa ra một giải pháp thực tế: "Thôi thì, ngài lên xe đi cùng tôi sẽ tiện hơn. Vừa tránh được mệt mỏi không cần thiết với việc chưa quen cưỡi ngựa, vừa hay chúng ta có thể bàn bạc thêm về tình hình Eichenwald và kế hoạch sắp tới trên đường đi."
O’rKan cảm thấy một sự nhẹ nhõm lớn lao. Đây đúng là lối thoát tuyệt vời khỏi tình huống khó xử này. "À... vâng... như vậy thì tốt quá. Xin đa tạ lòng tốt của Nữ tử tước," anh nhanh chóng đáp lời, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhưng không giấu được sự cảm kích.
Anh ra hiệu cho người hầu dắt con ngựa đi, rồi nhanh chóng bước tới cỗ xe ngựa của Elena. Người hầu mở cửa xe, anh bước vào bên trong không gian rộng rãi và thoải mái một cách bất ngờ. Seraphina thấy vậy thì chỉ gật đầu nhẹ rồi điều khiển ngựa đi sát bên cạnh xe. Siegfried và Galahad vẫn lặng lẽ đi bộ hai bên xe như hai ngọn tháp hộ vệ.
"Khởi hành!"
Đoàn xe bắt đầu lăn bánh... rời khỏi dinh thự và hòa vào dòng người trên đường phố Aethelburg buổi sáng sớm, hướng về Cổng Nam. Bên trong xe ngựa, không khí có chút im lặng ban đầu. O'rKan ngồi đối diện Elena, vẫn giữ chiếc mũ trùm che gần hết mặt. Elena thì nhìn ra ngoài cửa sổ, quan sát thành phố lần cuối trước chuyến đi dài.
Tại Cổng Nam, họ hội quân với đoàn xe chở vật tư và nhóm nông nô đang đợi sẵn. Thủ tục bàn giao diễn ra nhanh chóng dưới sự giám sát của các quan chức hoàng gia. Đoàn hộ tống giờ đây đã đông đảo hơn đáng kể.
Cánh cổng đá khổng lồ của Aethelburg từ từ được kéo lên. Đoàn xe bắt đầu di chuyển ra khỏi thành phố. Khi cỗ xe ngựa đi qua cổng, O'rKan vén nhẹ rèm cửa sổ, nhìn lại lần cuối cùng bức tường thành vĩ đại của Aethelburg.
Đó là một công trình kiến trúc quân sự thực sự hùng vĩ. Những khối đá khổng lồ xếp chồng lên nhau tạo thành một bức tường cao sừng sững, phải đến hơn hai mươi mét, và dày đến khó tin. Các tháp canh vững chắc nhô cao đều đặn, bên trên có binh lính và các cỗ máy phòng thủ. Bề mặt tường đá cổ kính khắc những đường vân ma thuật mờ ảo, thỉnh thoảng lại lóe lên ánh sáng xanh nhạt yếu ớt. Bức tường này còn đồ sộ và kiên cố hơn bất kỳ pháo đài nào anh từng biết. Nó là biểu tượng cho sức mạnh của Lorin, nhưng cũng là minh chứng cho những mối đe dọa mà vương quốc này phải đối mặt.
Rời khỏi sự bảo vệ của bức tường thành khổng lồ này, anh thực sự bước vào một hành trình mới, đầy rẫy những điều chưa biết.
O’rKan quay đầu lại, nhìn về con đường đất bụi bặm trải dài trước mặt, hướng về phía Eichenwald xa xôi. Chuyến đi thực sự đã bắt đầu.
Chaporia
Bình Luận (0)