Ánh nắng chiều vàng óng phủ lên những mái nhà của Aethelburg khi O'rKan, cùng hai bóng hình hộ vệ khổng lồ và nữ cận vệ bán Elf, rời khỏi khu vực ồn ào xung quanh Hội Mạo hiểm giả. Không khí căng thẳng của màn kịch "tuyển mộ" vừa rồi dường như vẫn còn vương lại. Siegfried và Galahad, ngược lại, vẫn giữ vẻ mặt bình thản và kỷ luật, chỉ đơn giản là họ đã nhận một công việc mới.
Họ đi bộ một quãng, hướng về ngã tư lớn dẫn lên khu vực trung tâm, nơi có các dinh thự quý tộc và gần với các trụ sở hành chính dưới chân hoàng cung. Khi đến gần ngã tư này, O'rKan dừng lại. Anh quay sang hai hiệp sĩ.
"Siegfried, Galahad," O’rKan nói. "Hai vị hãy đi cùng cô Seraphina đây. Cô ấy sẽ đưa hai vị đến nơi Nữ tử tước sẽ sắp xếp chỗ nghỉ ngơi và chuẩn bị cho chuyến đi ngày mai." Anh cố tình tạo ra khoảng cách.
Rồi anh quay sang nữ cận vệ. "Seraphina, phiền cô đưa hai vị hộ vệ mới này về dinh thự của Nữ tử tước. Hãy sắp xếp ổn thỏa cho họ và đảm bảo họ sẵn sàng gia nhập đoàn hộ tống về Eichenwald vào sáng mai. Tôi cần quay lại hoàng cung trước."
Siegfried và Galahad đồng thanh đáp, giọng trầm và đều: "Rõ, thưa Lord O'rKan." Lại là danh xưng đó, khiến Seraphina khẽ nhíu mày nhưng không nói gì.
"Vâng, thưa ngài O'rKan," Seraphina đáp lại một cách chuyên nghiệp, dù trong lòng đầy những câu hỏi. Cô gật đầu với hai hiệp sĩ. "Mời hai vị đi theo tôi."
O'rKan gật đầu chào họ lần cuối rồi quay người, một mình đi ngược lại con đường, hướng về phía Cung điện Hoàng gia đang sừng sững trên ngọn đồi dưới ánh hoàng hôn. Anh cần thời gian để tiêu hóa những gì đã xảy ra trong ngày, và chuẩn bị tinh thần cho chuyến đi định mệnh đến Eichenwald vào ngày mai.
Seraphina dẫn đường cho hai chiến binh khổng lồ đi qua những con phố đã bớt đông đúc hơn khi mặt trời dần lặn. Sự im lặng bao trùm giữa ba người có phần ngượng ngùng và căng thẳng. Seraphina đi trước nửa bước, lưng thẳng tắp, tay luôn đặt gần chuôi kiếm, đôi tai nhọn khẽ động đậy, thu nhận mọi âm thanh xung quanh, đồng thời cũng cảm nhận luồng áp lực sức mạnh tỏa ra từ hai người đi sau. Siegfried và Galahad thì bước đi với những sải chân dài, đều đặn và im lặng như hai pho tượng biết đi, đôi mắt họ liên tục quan sát môi trường xung quanh với sự cảnh giác của những chiến binh thực thụ.
Cuối cùng, Seraphina quyết định phá vỡ sự im lặng. Cô cần phải hiểu thêm về hai kẻ này, không chỉ vì tò mò hay nhiệm vụ bảo vệ O'rKan, mà còn vì sự an toàn của chính chủ nhân cô, Nữ tử tước Elena, người sắp tới sẽ gắn bó với O'rKan và gián tiếp là cả hai hộ vệ bí ẩn này.
"Hai vị... Siegfried và Galahad, phải không?" Cô bắt đầu, giọng cố giữ vẻ bình thường. "Tôi chưa từng thấy những chiến binh nào có vóc dáng và khí chất như hai vị ở Aethelburg này. Hẳn hai vị đến từ một nơi rất xa?"
Siegfried, người đảm nhận vai trò phát ngôn, đáp lại, giọng trầm ổn không chút biểu cảm: "Đúng vậy, thưa cô Seraphina. Chúng tôi đến từ một vùng núi non hẻo lánh ở phương Bắc xa xôi, nơi chúng tôi được nuôi dạy trong một tổ chức gọi là 'Vệ Binh Núi Xám'." Ông ta nói ra cái tên đã được chuẩn bị sẵn. "Nơi đó chỉ tập trung vào việc rèn luyện cơ thể và kỹ năng chiến đấu đến giới hạn tuyệt đối. Chúng tôi không quan tâm nhiều đến những thứ khác."
"Vệ Binh Núi Xám?" Seraphina lặp lại, cố gắng lục tìm trong trí nhớ xem có từng nghe đến cái tên này chưa. Không có. "Vậy là... các vị rời khỏi tổ chức đó để ra ngoài tìm kiếm kinh nghiệm?"
"Có thể nói là như vậy," Siegfried đáp, giọng vẫn đều đều. "Chúng tôi cần thử thách bản thân ở những môi trường khác nhau. Nghe nói Vương quốc Lorin đang cần những chiến binh có năng lực, nên chúng tôi tìm đến đây." Lời giải thích nghe có vẻ hợp lý đối với những người có sức mạnh vượt trội.
"Vậy ra hai vị là con người thuần chủng?" Seraphina hỏi tiếp, liếc nhìn tầm vóc khó tin của họ rồi hỏi.
"Đúng vậy," Siegfried khẳng định chắc nịch. "Chỉ là quá trình rèn luyện của chúng tôi hơi khắc nghiệt và đặc biệt hơn người thường mà thôi."
Seraphina im lặng một chút, trong lòng đầy nghi hoặc. Con người thuần chủng mà cao đến ba mét, lại có sức mạnh tiềm ẩn đáng sợ như vậy? Câu chuyện về 'Vệ Binh Núi Xám' nghe cũng rất mơ hồ. Nhưng cô không thể hiện sự nghi ngờ ra mặt. Cô chuyển chủ đề, nói về bản thân như một cách trao đổi thông tin lịch sự.
"Còn tôi," cô nói, giọng bình tĩnh hơn, "Tôi là Seraphina, cận vệ của Nữ tử tước Elena. Tôi là một bán Elf. Mẹ tôi là người Elf đã qua đời khi tôi còn nhỏ, cha tôi là một quân nhân người Lorin ở Eichenwald. Tôi lớn lên và được huấn luyện tại đó, một lòng trung thành với Nữ tử tước và mảnh đất quê hương." Cô nói về nguồn gốc của mình một cách thẳng thắn, bao gồm cả đôi tai nhọn mà cô biết hai người kia hẳn đã chú ý.
Siegfried và Galahad chỉ khẽ gật đầu lắng nghe, không tỏ ra ngạc nhiên hay có bất kỳ bình luận nào về việc cô là bán Elf. Sự thờ ơ này cũng có phần kỳ lạ, vì dù không hiếm, bán Elf vẫn thường gây ra sự tò mò nhất định.
Cuộc trò chuyện ngắn ngủi kết thúc ở đó. Họ tiếp tục đi trong im lặng cho đến khi đến trước một dinh thự khá lớn nhưng không quá phô trương ở khu quý tộc phía Nam. Đây là nơi Nữ tử tước Elena thuê lại trong thời gian ở Aethelburg.
"Đến nơi rồi," Seraphina nói. "Mời hai vị vào trong. Tôi sẽ sắp xếp chỗ nghỉ và thông báo cho quản gia về việc hai vị sẽ gia nhập đoàn hộ tống vào sáng mai."
Cô dẫn họ vào trong. Dinh thự tuy không lộng lẫy bằng hoàng cung nhưng cũng rất tiện nghi và được bài trí trang nhã. Các người hầu và lính gác của Eichenwald (một đội ngũ nhỏ đi theo Elena đến thủ đô) nhìn hai người khổng lồ mới đến với ánh mắt kinh ngạc và dè chừng, nhưng không ai dám hé răng nửa lời khi thấy Seraphina dẫn đường. Siegfried và Galahad được đưa đến hai gian phòng dành cho khách ở gần khu vực của đội vệ sĩ. Mọi việc được sắp xếp nhanh chóng và hiệu quả dưới sự chỉ đạo của Seraphina.
Sau khi đảm bảo Siegfried và Galahad đã ổn định và mọi việc cho chuyến đi ngày mai đã được thông báo, Seraphina cảm thấy một sự thôi thúc khó tả. Cô cần phải biết rõ hơn về thực lực của hai kẻ này. Lời nói có thể giả dối, nhưng sức mạnh trong chiến đấu thì khó lòng che giấu hoàn toàn. Cô tìm đến khu vườn nhỏ phía sau dinh thự, nơi có một khoảng sân trống thường được dùng làm nơi luyện tập cho các vệ sĩ. Siegfried và Galahad cũng đang ở đó, dường như đang làm quen với không gian mới.
"Hai vị," Seraphina lên tiếng, giọng kiên quyết. "Sức mạnh của hai vị thực sự rất ấn tượng. Nhưng để có thể tin tưởng giao phó sự an toàn của Nữ tử tước và ngài O'rKan trong chuyến đi nguy hiểm sắp tới, tôi nghĩ chúng ta cần hiểu rõ hơn về khả năng của nhau. Tôi muốn thử giao đấu với một trong hai vị. Chỉ là trao đổi kỹ năng, không dùng toàn lực."
Siegfried và Galahad nhìn nhau. Galahad, người ít nói hơn với mái tóc nâu sẫm, bước lên trước một bước. "Tôi sẽ đấu với cô," giọng ông ta cũng trầm và chắc như đá tảng.
Siegfried lùi lại, khoanh tay đứng quan sát, ánh mắt xanh băng giá không rõ đang nghĩ gì. Một vài vệ sĩ khác của Eichenwald nghe thấy động tĩnh cũng tò mò kéo ra xem, giữ một khoảng cách an toàn.
Seraphina rút ra hai con dao găm sắc bén, vũ khí sở trường của cô, thủ thế vững vàng. Là một bán Elf, cô có sự nhanh nhẹn hơn người thường và giác quan nhạy bén, kết hợp với kỹ năng chiến đấu được rèn luyện khắc nghiệt từ nhỏ. Đối mặt với Galahad, cô cảm nhận rõ sự chênh lệch khổng lồ về thể hình và sức mạnh tiềm ẩn, khiến Seraphina hơi nao núng nhưng cô không hề sợ hãi.
Galahad chỉ đơn giản là rút thanh kiếm một tay của mình ra. Ông ta đứng đó, cao lớn như một ngọn núi nhỏ, không để lộ bất kỳ sơ hở nào, ánh mắt hoàn toàn tập trung.
"Bắt đầu!" Seraphina hô lên và lao tới như một cơn gió. Cô sử dụng tốc độ tối đa của mình, lách qua bên hông Galahad, nhắm vào những khe hở của lớp giáp xích mà cô đoán là có tồn tại. Hai con dao găm trong tay cô vẽ nên những đường sáng bạc lấp loáng trong ánh chiều tà.
Keng! Keng!
Galahad thậm chí không cần di chuyển nhiều. Thanh kiếm trong tay ông ta di chuyển với tốc độ không tương xứng với thân hình khổng lồ, chặn đứng mọi đường dao của Seraphina một cách chính xác và nhẹ nhàng đến khó tin. Mỗi cú đỡ của ông ta đều khiến tay Seraphina tê dại vì lực chấn động. Cô cảm giác như mình đang tấn công vào một bức tường thép di động.
Cô lùi lại, thay đổi chiến thuật, sử dụng sự nhanh nhẹn để liên tục di chuyển quanh Galahad, tìm kiếm điểm yếu. Cô phi thân lên cao, tạo động tác giả định tấn công vào vùng cổ không được che chắn kỹ, rồi lại đột ngột hạ thấp trọng tâm, quét chân định làm ông ta mất thăng bằng. Nhưng mọi nỗ lực của cô đều vô ích. Galahad như đọc được mọi ý định của cô, hoặc đơn giản là sức mạnh và sự vững chãi của ông ta khiến mọi kỹ xảo trở nên vô nghĩa. Ông ta chỉ cần những chuyển động tối thiểu, những cú đỡ chuẩn xác, đã hoàn toàn vô hiệu hóa Seraphina. Rõ ràng, ông ta đang kìm sức rất nhiều, chỉ phòng thủ chứ không hề phản công.
Seraphina nghiến răng. Cô biết mình không thể thắng nếu chỉ dùng kỹ năng thuần túy. Cô cần phải dùng đến át chủ bài. Hít một hơi thật sâu, cô tập trung năng lượng vào bên trong cơ thể.
Ầm!
Một luồng sáng màu xanh ngọc nhạt bùng lên quanh người Seraphina, tập trung chủ yếu ở hai cánh tay và đôi chân. Làn da cô như sáng hơn, tốc độ và sức mạnh tăng vọt rõ rệt. Đây là Mana Augmentation - kỹ năng cường hóa cơ thể bằng mana mà những chiến binh và cận vệ được huấn luyện bài bản đều biết sử dụng.
"Haaa!" Với tốc độ được gia tăng, Seraphina lao tới một lần nữa, hai con dao găm trong tay được bao bọc bởi năng lượng mana mờ ảo, chém về phía Galahad với uy lực mạnh hơn gấp bội.
Keng! Keng! KREEEENG!
Lần này, Galahad không còn đỡ đòn một cách nhẹ nhàng nữa. Ông ta phải dùng nhiều sức hơn, thanh kiếm va chạm với dao găm tạo ra những tiếng kim loại chói tai và những tia lửa tóe ra. Ông ta thậm chí phải lùi lại nửa bước trước một đòn tấn công đặc biệt mạnh của Seraphina. Tuy nhiên, vẻ mặt ông ta vẫn không hề thay đổi, chỉ có sự tập trung cao độ hơn. Ông ta vẫn đang phòng thủ một cách hoàn hảo, và Seraphina cảm nhận rõ, dù cô đã dùng mana, Galahad vẫn còn giữ lại phần lớn sức mạnh của mình – đúng như cô yêu cầu ban đầu là "không dùng toàn lực", nhưng mức độ "không toàn lực" này vẫn quá khủng khiếp. Cô ước tính ông ta có lẽ chỉ dùng khoảng 50% sức mạnh vật lý thuần túy của mình.
Nhận thấy sự chênh lệch quá lớn, Seraphina biết mình không thể kéo dài. Cô quyết định tung ra đòn cuối cùng, tập trung toàn bộ mana vào một cú đâm tốc độ cao nhắm vào ngực Galahad.
Nhưng ngay khi cô vừa ra đòn, Galahad đã hành động. Nhanh như chớp, ông ta không đỡ đòn mà lách người sang một bên một góc độ cực nhỏ, đồng thời vung chuôi kiếm bằng một chuyển động ngắn gọn, chính xác.
Bốp!
Chuôi kiếm nặng nề đập mạnh vào cổ tay cầm dao của Seraphina. Cơn đau nhói khiến cô buông rơi vũ khí. Cùng lúc đó, bàn tay còn lại của Galahad đã chụp lấy vai cô, một lực mạnh nhưng được kiểm soát hoàn hảo đẩy cô lùi lại vài bước, mất thăng bằng và ngã ngồi xuống đất.
Trận đấu kết thúc chỉ trong nháy mắt. Seraphina ngồi trên mặt đất, thở hổn hển, cổ tay đau nhói, nhìn Galahad đang đứng đó thu kiếm lại vào vỏ, khuôn mặt vẫn không chút biểu cảm. Cô đã thua, thua một cách tâm phục khẩu phục, dù biết đối phương đã nhường mình rất nhiều. Sức mạnh thể chất thuần túy của người này thật sự đáng sợ.
Galahad cất kiếm đi rồi chìa bàn tay khổng lồ của mình ra trước mặt Seraphina. Cô ngước nhìn, có chút ngạc nhiên trước cử chỉ này, rồi nắm lấy tay ông ta để đứng dậy.
"Đa tạ đã chỉ giáo," Seraphina nói, dù thua nhưng cô vẫn giữ thái độ chuyên nghiệp.
Đúng lúc này, Siegfried, người nãy giờ đứng quan sát, bước tới gần. Khuôn mặt lạnh lùng của ông ta lần đầu tiên lộ rõ vẻ ngạc nhiên không thể che giấu, ánh mắt xanh băng giá nhìn chằm chằm vào Seraphina, đặc biệt là vào những nơi luồng sáng mana vừa mới tan đi.
"Cô Seraphina," Siegfried hỏi, giọng đầy sự tò mò chân thật, "Thứ năng lượng màu xanh ngọc vừa rồi... tỏa sáng quanh người và vũ khí của cô... đó là gì vậy? Nó giúp cô mạnh hơn và nhanh hơn rất nhiều! Thật là kỳ diệu! Chúng tôi chưa từng thấy điều gì tương tự!" Galahad đứng bên cạnh cũng gật đầu, ánh mắt nâu trầm cũng lộ rõ vẻ tò mò y hệt.
Seraphina sững sờ trước phản ứng của họ. Ngạc nhiên? Hai chiến binh mạnh mẽ đến mức phi lý này lại ngạc nhiên khi thấy cô sử dụng Mana Augmentation – một kỹ năng khá phổ biến đối với các chiến binh được đào tạo bài bản ở Lorin và nhiều nơi khác?
"Đó... đó là mana," Seraphina giải thích, cố gắng che giấu sự nghi ngờ đang dâng lên mạnh mẽ trong lòng. "Năng lượng ma thuật tồn tại trong cơ thể mỗi người. Những người được huấn luyện có thể dùng nó để cường hóa bản thân, tăng sức mạnh, tốc độ, hoặc thậm chí thi triển phép thuật nếu có năng khiếu."
"Mana?" Siegfried lặp lại cái tên, như thể lần đầu tiên nghe thấy.
"Ở nơi chúng tôi lớn lên, tại Vệ Binh Núi Xám," ông ta nhắc lại câu chuyện bịa đặt, "Người ta chỉ tin vào việc rèn luyện cơ thể và kỹ năng chiến đấu thuần túy đến cực hạn. Chúng tôi cho rằng đó là con đường duy nhất để đạt đến sức mạnh đỉnh cao. Chúng tôi chưa từng được dạy hay biết đến việc sử dụng loại năng lượng nội tại như vậy." Galahad lại gật đầu phụ họa.
Lời giải thích này càng làm Seraphina thêm nghi ngờ. Một tổ chức huấn luyện chiến binh đỉnh cao như họ mô tả mà lại hoàn toàn không biết gì về mana – nguồn năng lượng cơ bản của thế giới này? Thật khó tin. Câu chuyện về "Vệ Binh Núi Xám" càng lúc càng có vẻ là một lời nói dối vụng về.
"Hai vị... đến từ Vệ Binh Núi Xám," cô chủ động bắt chuyện trở lại, "Hẳn là một nơi rất biệt lập?"
"Rất biệt lập," Siegfried là người đáp lời, như thường lệ. "Chúng tôi gần như không tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Mọi thứ ở Aethelburg này đều mới lạ." Galahad đi bên cạnh chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt nâu trầm vẫn lặng lẽ quan sát xung quanh, không nói một lời.
"Vậy hẳn hai vị đã dành toàn bộ thời gian chỉ để rèn luyện?" Seraphina hỏi tiếp, cố gắng khai thác thêm thông tin.
"Đúng vậy," Siegfried xác nhận. "Thể chất, kỹ năng chiến đấu tay không, sử dụng mọi loại vũ khí cận chiến, chiến thuật đội hình nhỏ... đó là tất cả những gì chúng tôi được học và thực hành từ khi còn là những đứa trẻ." Ông ta nói một cách tự nhiên, như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời.
"Galahad đây," ông khẽ liếc sang người đồng hành, "có kỹ năng chiến đấu cá nhân vượt trội hơn tôi một chút. Còn tôi thì có lẽ nhỉnh hơn về mặt tư duy chiến thuật và ứng biến tình huống. Chúng tôi bổ trợ cho nhau."
Galahad nghe nhắc đến tên mình cũng chỉ khẽ gật đầu một lần nữa, không hề phản đối hay tỏ vẻ gì khác. Seraphina ghi nhớ thông tin này. Siegfried có vẻ là bộ não và người phát ngôn, còn Galahad là sức mạnh chiến đấu thuần túy, ít nói nhưng đáng sợ.
"Vậy nên hai vị mới ngạc nhiên khi thấy tôi dùng mana?" Seraphina lái câu chuyện trở lại điểm nghi vấn lớn nhất.
"Thật sự rất ngạc nhiên," Siegfried thành thật nói, hoặc ít nhất là tỏ ra thành thật. "Một phương thức tăng cường sức mạnh hoàn toàn khác biệt. Chúng tôi rất muốn tìm hiểu thêm về nó." Galahad lúc này mới khẽ "Hừm" một tiếng như để tán đồng.
Siegfried nói tiếp, giọng đầy vẻ thành thật và đề nghị: "Kỹ năng sử dụng mana của cô thật sự rất ấn tượng và mở ra một hướng đi sức mạnh mới mà chúng tôi chưa từng nghĩ tới. Ngược lại, như cô đã thấy, kinh nghiệm chiến đấu và phương pháp rèn luyện thể chất của chúng tôi có lẽ cũng có những điểm đặc biệt."
Ông ta nhìn thẳng vào Seraphina. "Hay là thế này: trong chuyến đi sắp tới đến Eichenwald, nếu cô không phiền chỉ dạy chúng tôi những điều cơ bản về cách cảm nhận và sử dụng mana này, đổi lại, chúng tôi rất sẵn lòng chia sẻ những kỹ thuật chiến đấu cận chiến, cách di chuyển, và các bài tập rèn luyện thể chất đặc biệt mà chúng tôi đã được học. Một cuộc trao đổi kỹ năng, cô thấy sao?"
Seraphina đứng hình. Lời đề nghị này quá hấp dẫn. Dù câu chuyện của họ đầy rẫy nghi vấn, nhưng thực lực của Galahad vừa rồi là không thể chối cãi. Được học hỏi kỹ năng chiến đấu từ những người như họ là cơ hội ngàn vàng đối với bất kỳ chiến binh nào. "Kèo thơm" thế này, từ chối thì quá ngu ngốc. Hơn nữa, đây cũng là cơ hội để cô tiếp cận, tìm hiểu và quan sát họ kỹ hơn trong suốt chuyến đi.
"Được," Seraphina đáp sau một hồi cân nhắc, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, che giấu sự nghi ngờ và cả sự hào hứng trước cơ hội học hỏi. "Đó là một đề nghị hợp lý. Chúng ta có thể bắt đầu trao đổi trong chuyến đi."
"Tuyệt vời!" Siegfried khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi trên khuôn mặt lạnh lùng đó. Galahad cũng khẽ gật đầu.
Seraphina nhìn hai người họ, trong lòng phức tạp. Cô đã đồng ý, nhưng những nghi ngờ về thân phận thật sự và mục đích của hai kẻ này, cũng như của người đã "thuê" họ - O'rKan - ngày càng lớn dần. Tối nay, cô nhất định phải báo cáo lại tất cả những điều này cho Nữ tử tước.
Màn đêm buông xuống Aethelburg. Trong thư phòng riêng yên tĩnh, Nữ tử tước Elena đang xem xét công văn thì Seraphina bước vào, cúi đầu chào.
"Ngồi đi, Seraphina," Elena ra hiệu, ngẩng lên khỏi những cuộn giấy da. "Ta vừa nghe vài lời đồn khá thú vị từ các thị nữ... về việc ngài O'rKan được hộ tống bởi hai người khổng lồ trông như người khổng lồ rời khỏi Hội Mạo hiểm giả chiều nay. Xem ra chuyến đi của hai người khá... nổi bật nhỉ? Kể cho ta nghe mọi chuyện đi." Giọng Elena có chút trêu chọc nhưng ánh mắt vẫn rất tập trung.
"Thưa Nữ tử tước, đúng là có nhiều chuyện đáng chú ý xảy ra," Seraphina bắt đầu báo cáo, giọng nghiêm túc trở lại. Cô thuật lại chi tiết chuyến đi, từ việc ghé thăm khu huấn luyện, lời giải thích của O'rKan về năng lực "quản lý" của mình, chuyến tham quan phía Nam, việc đến Học viện và Hội Mạo hiểm giả.
Khi kể đến màn kịch "tuyển mộ", cô mô tả kỹ lưỡng sự xuất hiện áp đảo của Siegfried và Galahad ("Thưa Nữ tử tước, họ thực sự cao hơn ba mét, có lẽ tới 3m1!"), việc O'rKan đề nghị vào phòng riêng, sự kiên quyết muốn đi theo để bảo vệ của cô, và cuộc trao đổi ngắn bên trong phòng.
Elena khẽ mỉm cười khi nghe đến đoạn Seraphina đòi vào phòng cùng. "Cô vẫn luôn cẩn trọng và chuyên nghiệp như vậy, Seraphina. Làm tốt lắm. Tiếp tục đi."
Seraphina kể tiếp về việc hai người kia gọi O'rKan là "Lord", về túi tiền "ứng trước", về câu chuyện "Vệ Binh Núi Xám" khi đi về dinh thự. Rồi cô thuật lại trận giao đấu với Galahad, nhấn mạnh sức mạnh kinh người dù Galahad rõ ràng đã nương tay rất nhiều ("Thần đã dùng cả Mana Augmentation nhưng gần như không thể xuyên thủng phòng ngự của ông ta, và bị hạ gục chỉ bằng một đòn chuôi kiếm."), sự ngạc nhiên đến khó tin của cả hai khi thấy cô dùng mana, và cuối cùng là lời đề nghị trao đổi kỹ năng.
Elena lắng nghe chăm chú, khuôn mặt ngày càng đăm chiêu. "Hai chiến binh mạnh mẽ như vậy, cao hơn ba mét, lại không biết gì về mana? Câu chuyện Vệ Binh Núi Xám đó... càng nghe càng vô lý," cô lẩm bẩm. "Và họ gọi O'rKan là 'Lord'?"
Cô đứng dậy, đi lại trong phòng. "Lời giải thích của anh ta về năng lực 'Teuton' là quản lý, nó khớp với những gì anh ta thể hiện với ta và cả những lời đồn trong giới quý tộc. Nhưng làm sao một người chỉ có năng lực quản lý lại khiến hai chiến binh như Siegfried và Galahad phải phục tùng và gọi là 'Lord' được? Trừ khi... năng lực 'Teuton' đó không chỉ đơn giản là quản lý."
Sự nghi ngờ về O'rKan và sức mạnh thực sự của anh ta lại dâng lên mạnh mẽ. "Liệu có phải anh ta đang che giấu một khả năng triệu hồi hoặc điều khiển nào đó không? Hay tất cả bọn họ thuộc về một thế lực ngầm mà chúng ta không biết?"
"Thần không thể chắc chắn, thưa Nữ tử tước," Seraphina đáp. "Nhưng rõ ràng họ không phải là những mạo hiểm giả bình thường."
Elena dừng lại trước cửa sổ, nhìn ra thành phố về đêm. "Ta đã đặt cược vào anh ta, Seraphina. Vào trí tuệ anh ta đã thể hiện. Nhưng sự thận trọng là cần thiết."
Cô quay lại, ánh mắt kiên quyết. "Ta muốn cô tiếp tục nhiệm vụ này. Ở bên cạnh O'rKan. Tham gia 'trao đổi' kỹ năng đó. Học hỏi từ họ, nhưng quan trọng hơn, hãy quan sát họ thật kỹ - cả O'rKan và hai người kia. Báo cáo lại cho ta mọi điều bất thường. Hãy là tai mắt của ta."
Elena tiến lại gần Seraphina, giọng hạ thấp nhưng đầy uy lực. "Nếu... nếu cô phát hiện bất cứ dấu hiệu nào cho thấy anh ta hoặc những người hộ vệ đó là mối đe dọa thực sự đối với Eichenwald, đối với chúng ta, hoặc có những ý đồ đen tối không thể chấp nhận... thì đừng ngần ngại, Seraphina." Ánh mắt cô lạnh đi. "Hãy tự mình quyết đoán xử lý mối họa đó ngay lập tức, hoặc ít nhất phải vô hiệu hóa họ và báo cho ta biết. Ta thà mất đi một Anh hùng bí ẩn còn hơn là đặt cược cả lãnh địa vào một canh bạc quá rủi ro."
"Rõ, thưa ngài!" Seraphina đáp, cảm nhận được sự nghiêm trọng và cả sự tàn nhẫn cần thiết trong mệnh lệnh. Cô hiểu rằng, từ giờ phút này, cô không chỉ là cận vệ, mà còn là người phán xét cuối cùng đối với số phận của O'rKan và hai đồng minh bí ẩn của anh ta, nếu họ đi chệch hướng.
Cuộc nói chuyện kết thúc, để lại trong căn phòng sự im lặng nặng nề và những toan tính phức tạp cho tương lai của Eichenwald.
Chaporia
Bình Luận (0)