Bình minh ở Aethelburg đến cùng tiếng chuông nhà thờ xa xa và sự hối hả dần trở lại trên những con phố. O'rKan thức dậy trong gian phòng xa hoa của hoàng cung, cảm giác kết nối mơ hồ nhưng bền vững với hai thực thể mạnh mẽ đang ẩn mình đâu đó trong lòng thành phố vẫn còn rõ rệt. Anh nhắm mắt, tập trung vào giao diện hệ thống "Teuton". Hai biểu tượng Teutonic Knight sáng rõ, trạng thái hiển thị: "Đang ẩn nấp/Chờ lệnh." Tốt, họ vẫn an toàn và tuân lệnh.
Kế hoạch cho ngày hôm nay đã rõ ràng: Đầu tiên, tôi cần phải "ghé thăm" nơi huấn luyện của ba Anh hùng đồng hương kia. Sau đó, tôi sẽ đi về phía Nam thành phố để khám phá Học viện Hoàng gia và trụ sở Hội Mạo hiểm giả. Cuối cùng, và quan trọng nhất, là màn kịch tại Hội Mạo hiểm giả để 'thu nhận' hai chiến binh mới được triệu hồi tối qua một cách công khai, hợp thức hóa sự xuất hiện của họ bên cạnh tôi.
Tuy nhiên, màn kịch đó cần một nhân chứng, và việc đi lại một mình trong thành phố lạ lẫm này cũng không hoàn toàn an toàn, dù đã có Tín Hiệu Thạch. Thế nên khi đi về hôm qua O’rKan quyết định liên hệ với Elena. Thông qua một người hầu trong cung, O'rKan gửi một lời nhắn ngắn gọn đến Nữ tử tước, trình bày rằng anh muốn đi tham quan khu vực phía Nam thành phố và kính nhờ cô cử một người hộ vệ đáng tin cậy đi cùng để hỗ trợ và đảm bảo an toàn.
Lời hồi đáp đến khá nhanh. Sáng hôm nay, một người phụ nữ trong bộ trang phục cận vệ gọn gàng nhưng được may đo khéo léo, mang huy hiệu nhỏ của gia tộc Eichenwald gài trên cổ áo, đã đứng trước cửa phòng anh. Cô có vóc người cân đối, mái tóc trắng bạc được búi cao gọn gàng, để lộ đôi tai hơi dài và nhọn hơn người thường một chút, ẩn hiện sau vành tai. Khuôn mặt cô có những đường nét thanh tú nhưng nghiêm nghị, đôi mắt nâu sắc sảo, bình tĩnh. Cô không quá xinh đẹp theo kiểu mềm mại thường thấy, nhưng toát lên vẻ đáng tin cậy và năng lực thực sự. O'rKan thoáng chút ngạc nhiên khi nhận ra đặc điểm ở đôi tai cô, nhưng nhanh chóng giữ vẻ bình tĩnh, tôn trọng sự khác biệt và không hỏi gì thêm.
"Thưa ngài O'rKan," cô gái cúi đầu chào, giọng nói rõ ràng và chuyên nghiệp, "Tôi là Seraphina, cận vệ của Nữ tử tước Elena. Nữ tử tước cử tôi đến để hộ tống và hỗ trợ ngài trong ngày hôm nay."
"Cảm ơn cô, Seraphina," O'rKan gật đầu, thay đổi cách xưng hô thành "tôi" cho tự nhiên hơn. "Tôi dự định đến xem khu huấn luyện của các Anh hùng khác, sau đó sẽ đi về phía Nam vương đô để tham quan."
"Đã rõ, thưa ngài. Xin mời đi lối này." Seraphina đáp, không hỏi thêm chi tiết nào khác.
Khu huấn luyện đặc biệt dành cho các Anh hùng nằm ở một khoảng sân rộng phía sau hoàng cung. Khi O'rKan và Seraphina bước vào, tiếng vũ khí va chạm, tiếng hô, và những tiếng nổ năng lượng đã vọng đến.
Takeda Ryoji đang đấu tập kiếm thuật với một huấn luyện viên, lưỡi katana thỉnh thoảng lại lóe lên tia lửa. Hayashi Kenta thì đang chật vật kiểm soát những luồng sét quanh cây búa của mình dưới sự chỉ dẫn của một huấn luyện viên khác. Fujimoto Akari thì đang thực hành phép thuật ánh sáng ở một góc sân.
Thấy O'rKan và Seraphina đi vào, Hayashi là người đầu tiên tạm dừng và chạy tới.
"Yo, O'rKan!" Cậu ta hồ hởi gọi. "Anh đến xem bọn tôi tập à? Ngầu không? Sức mạnh sấm sét này đỉnh thật đấy! Mà sao anh không tập gì hết vậy? Cứ đi chơi suốt thế?"
O'rKan mỉm cười nhẹ dưới lớp mũ trùm. "Hayashi, trông cậu tập luyện rất chăm chỉ. Sức mạnh đó có vẻ rất lớn."
Takeda cũng vừa dừng lại, liếc nhìn O'rKan. "Hmph, kẻ chỉ biết trốn sau mũ trùm thì cần gì tập luyện chiến đấu. Chắc chỉ cần học cách quản lý cái lãnh địa sắp tới của vợ thôi nhỉ?"
Fujimoto cũng tiến lại gần. "O'rKan-san. Có vẻ khả năng của anh không đòi hỏi rèn luyện thể chất và kỹ năng chiến đấu trực tiếp như chúng tôi?"
"Đúng vậy, Fujimoto," O'rKan đáp, giọng bình tĩnh. "Năng lực 'Teuton' của tôi hoạt động theo một cách khác biệt. Nó không ban cho tôi kỹ năng chiến đấu cá nhân siêu việt." Anh dừng lại. "Nó đòi hỏi sự chuẩn bị kỹ lưỡng, sự nghiên cứu và... quản lý nhiều hơn là vung kiếm hay niệm phép. Có thể nói, vai trò của tôi giống một người chỉ huy ở hậu phương hơn là một chiến binh trên tiền tuyến."
Hayashi gật gù: "Ồ, ra vậy! Thôi thì mỗi người một kiểu! Cố lên nhé, O'rKan!"
Takeda chỉ hừ lạnh rồi quay đi tập tiếp. Fujimoto thì nhìn anh với vẻ suy tư. "Vậy là anh sẽ hỗ trợ Vương quốc theo một cách khác. Thật thú vị. Mong rằng chúng ta có thể phối hợp tốt khi cần thiết."
"Tôi cũng hy vọng vậy," O'rKan gật đầu. "Thôi, tôi không làm phiền mọi người tập luyện nữa. Chúc may mắn."
Anh quay người rời đi, Seraphina lặng lẽ theo sau.
Khi họ đi về phía Nam thành phố, băng qua những khu phố đông đúc hơn, O'rKan bắt đầu cuộc trò chuyện với người cận vệ đi cùng.
"Cô Seraphina này," anh bắt đầu một cách tự nhiên, "tôi thấy trang phục của mọi người ở đây rất đa dạng. Bộ đồ của tôi có vẻ hơi khác thường, nhưng dường như cũng không quá thu hút sự chú ý ở những khu phố này."
Seraphina gật đầu, mắt vẫn không ngừng quan sát xung quanh. "Đúng vậy, thưa ngài. Aethelburg là một vương đô lớn, nơi tập trung nhiều chủng tộc và tầng lớp khác nhau. Đặc biệt là các mạo hiểm giả, họ thường có những trang phục và áo giáp rất độc đáo, đôi khi còn kỳ lạ hơn của ngài nhiều. Các chủng tộc khác như người Lùn, Elf hay Beastkin cũng có phong cách ăn mặc riêng.
Vì vậy, người dân ở đây đã quen với sự đa dạng, bộ đồ của ngài tuy lạ nhưng cũng chỉ bị coi là một kiểu thời trang cá nhân nào đó thôi." Cô dừng lại một chút rồi nói thêm, "Hơn nữa, dù mọi người biết tin Vương quốc đã triệu hồi các Anh hùng, nhưng chi tiết về diện mạo hay năng lực của từng vị thì chỉ giới quý tộc ở hoàng cung mới nắm rõ. Người dân thường chỉ biết có Anh hùng đã đến mà thôi."
O'rKan thầm cảm ơn sự giải thích này. Nó giúp anh hiểu tại sao mình có thể đi lại tương đối thoải mái vào ngày hôm qua. Anh liếc nhìn đôi tai hơi nhọn của Seraphina. "Nếu cô không phiền cho tôi hỏi," anh nói một cách lịch sự, "tôi thấy đôi tai của cô... có vẻ hơi khác biệt?"
Seraphina không tỏ ra ngạc nhiên hay khó chịu. "Ngài O'rKan tinh mắt thật," cô đáp bình tĩnh. "Tôi là một bán Elf. Mẹ tôi là người Elf, cha tôi là con người. Ở các vùng biên giới như Eichenwald, việc lai giữa các chủng tộc không phải là hiếm."
"Vậy sao," O'rKan gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu. "Thế giới của tôi không có Elf hay các chủng tộc khác như ở đây."
"Thế giới của ngài hẳn phải rất khác biệt," Seraphina nói, giọng có chút tò mò nhưng vẫn giữ chừng mực. "Bộ trang phục này của ngài... nó cũng đến từ thế giới đó sao? Trông nó không giống vải vóc hay kiểu dáng ở đây."
"À, đúng vậy," O'rKan đáp, nhìn xuống bộ đồ Doctor của mình. "Ở thế giới của tôi, công nghệ phát triển theo hướng khác. Chúng tôi có những vật liệu và máy móc có thể tạo ra những thứ như thế này. Nó... khá tiện dụng và bền." Anh chỉ giải thích qua loa, không đi vào chi tiết về nguồn gốc Arknights hay Trái Đất.
Seraphina gật đầu, không hỏi thêm. Cuộc trò chuyện ngắn ngủi giúp O'rKan hiểu thêm về người cận vệ này. Cô ấy nghiêm túc, chuyên nghiệp trong nhiệm vụ, nhưng cũng không hề lạnh lùng hay thiếu sự tinh tế. Có một sự ân cần và thấu hiểu ẩn sau vẻ ngoài cứng rắn đó. Anh cảm thấy có thể tin tưởng cô ấy trong chừng mực nhất định.
Họ tiếp tục đi về phía Nam thành phố. Con đường dẫn họ qua những khu phố đông đúc nhưng có phần ngăn nắp hơn khu chợ trung tâm, băng qua một cây cầu đá cổ kính bắc ngang con sông Aethel hiền hòa chảy qua lòng thành phố.
Phía Nam này dường như là nơi tập trung nhiều cơ sở quan trọng và cũng là nơi sinh sống của tầng lớp trung lưu, học giả và cả những thành phần "tự do" hơn của xã hội. Nhà cửa ở đây đa dạng, từ những dãy nhà phố bằng đá và gỗ khá khang trang đến những khu tập thể có phần cũ kỹ hơn, xen kẽ là các cửa hàng, quán ăn nhỏ và một vài quảng trường công cộng.
Điểm đến đầu tiên của O'rKan là Học viện Hoàng gia Lorin. Khi đến gần, anh cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt trong không khí. Đường phố trở nên yên tĩnh và sạch sẽ hơn hẳn, những người qua lại cũng ăn mặc tươm tất hơn, nhiều người mang theo sách vở hoặc các dụng cụ có vẻ liên quan đến ma thuật.
Tòa nhà chính của học viện hiện ra uy nghi và cổ kính, chiếm trọn một khu đất rộng lớn được bao bọc bởi bức tường đá cao màu xám tro, có lính gác mặc đồng phục đặc trưng của học viện đứng nghiêm trang tại cổng chính bằng sắt rèn nghệ thuật, trên đó khắc huy hiệu hoàng gia và biểu tượng một cuốn sách mở cùng ngọn lửa tri thức.
Bên trong tường bao là một quần thể kiến trúc ấn tượng. Những tòa nhà giảng đường bằng đá hoa cương xám, với mái ngói xanh rêu và những ngọn tháp nhọn cao vút, nối với nhau bằng những hành lang lộ thiên có mái vòm và những cây cầu đá nhỏ bắc qua các con kênh nhân tạo hoặc vườn cảnh được cắt tỉa tỉ mỉ.
Những ô cửa sổ kính lớn, nhiều ô còn được ghép thành tranh kính màu rực rỡ, phản chiếu ánh nắng mặt trời. O'rKan có thể cảm nhận được một luồng năng lượng ma thuật nhẹ nhàng, ổn định tỏa ra từ khu vực này, cùng với một bầu không khí trang nghiêm, cổ vũ cho việc học tập và nghiên cứu. Nơi này toát lên vẻ đẹp của tri thức và quyền lực mềm, hoàn toàn khác biệt với vẻ quyền lực quân sự và chính trị của hoàng cung.
Do không có giấy phép, O'rKan và Seraphina chỉ có thể đứng quan sát từ khu vực cổng chính nhìn vào khoảng sân trung tâm rộng lớn. Từ đây, anh có thể thấy các học viên trong những bộ đồng phục riêng biệt đang di chuyển. Một nhóm mặc áo choàng xanh dương viền bạc, có lẽ là pháp sư tập sự, đang tụ tập quanh một đài phun nước, thực hành những phép thuật nhỏ - người tạo ra quả cầu nước lơ lửng, người làm những bông hoa giấy nhảy múa theo điệu nhạc vô hình. Một nhóm khác mặc áo choàng nâu giản dị, tay ôm những chồng sách dày cộm, đang tranh luận sôi nổi dưới bóng cây cổ thụ.
Xa hơn, trong một khu vực được rào lại, vài học viên mặc trang phục luyện tập màu xám đang thực hành kiếm thuật hoặc bắn cung dưới sự giám sát của huấn luyện viên. Tiếng giảng bài trầm bổng từ các giảng đường gần đó vọng ra, hòa cùng tiếng lật sách, tiếng niệm chú khe khẽ và thỉnh thoảng là những tiếng nổ nhỏ hoặc ánh sáng lóe lên từ các phòng thí nghiệm ma thuật.
"Học viện Hoàng gia là trái tim tri thức của Lorin," Seraphina lên tiếng giải thích khi thấy O'rKan im lặng quan sát. "Nơi đây đào tạo không chỉ pháp sư mà còn cả các học giả, nhà ngoại giao, kỹ sư và chiến lược gia quân sự. Việc tuyển chọn rất khắt khe. Người từ Eichenwald như chúng tôi ít có cơ hội học tập tại đây, thưa ngài." Giọng cô có chút tiếc nuối kín đáo.
O'rKan gật đầu, trong lòng đầy suy ngẫm. Quy mô và sự bài bản của học viện này cho thấy một nền tảng văn minh và học thuật vững chắc. Nó khác xa với hình ảnh một vương quốc trung cổ thuần túy chỉ dựa vào sức mạnh cơ bắp.
Kiến thức về ma thuật, lịch sử, kỹ thuật được hệ thống hóa và giảng dạy ở đây chắc chắn rất đồ sộ. Liệu trong thư viện khổng lồ kia có ghi chép gì về những nền văn minh cổ xưa, về các thế giới khác ? Và liệu những nguyên tắc về xây dựng, quản lý tài nguyên theo kiểu "Teuton" của anh có thể kết hợp hay xung đột với kiến thức ma thuật và kỹ thuật ở đây? Có quá nhiều câu hỏi. Anh tự nhủ sẽ phải tìm cách tiếp cận kho tri thức này vào một thời điểm thích hợp sau này.
Rời khỏi bầu không khí học thuật của Học viện, họ đi về phía một khu vực náo nhiệt hơn hẳn, nơi tập trung nhiều quán trọ, cửa hàng vũ khí và những người mang vẻ ngoài phong trần. Điểm đến tiếp theo là trụ sở Hội Mạo hiểm giả Aethelburg.
Tòa nhà của Hội nằm ở một góc phố đông đúc, trông vững chãi và thực dụng hơn là hoa mỹ. Nó được xây chủ yếu bằng đá tảng và gỗ sồi dày, có vẻ đã tồn tại khá lâu và trải qua nhiều biến cố, bằng chứng là những vết sẹo và dấu vết sửa chữa trên tường. Một tấm biển hiệu lớn bằng gỗ, đã bạc màu theo thời gian, treo trên cửa ra vào, khắc hình một thanh kiếm và một cây quyền trượng bắt chéo nhau - biểu tượng quen thuộc của các hội mạo hiểm giả.
Cánh cửa đôi bằng gỗ nặng nề gần như không bao giờ đóng hẳn, liên tục có người mặc đủ loại giáp trụ, áo choàng, mang vũ khí kỳ dị ra vào. Bên cạnh cửa, một tấm bảng gỗ lớn chi chít những tờ giấy da yết thị nhiệm vụ, từ săn bắt quái vật cấp thấp như goblin, slime cho đến hộ tống các đoàn xe buôn đi qua những vùng đất nguy hiểm, hay truy tìm cổ vật bị thất lạc.
O'rKan hít một hơi, chuẩn bị tinh thần, rồi cùng Seraphina đẩy cửa bước vào. Ngay lập tức, một bức tường âm thanh và mùi vị hỗn tạp đặc trưng ập đến. Tiếng cười nói, quát tháo, cụng ly bằng sừng hoặc kim loại, tiếng lanh canh của vũ khí và áo giáp va vào nhau, tiếng tranh cãi về chiến lợi phẩm hoặc tiền công... tất cả tạo thành một thứ âm thanh hỗn loạn nhưng tràn đầy năng lượng.
Không khí đặc quánh mùi rượu bia rẻ tiền, mùi mồ hôi của những kẻ vừa trở về từ chuyến đi dài, mùi da thuộc cũ kỹ, mùi dầu mỡ bảo dưỡng vũ khí, mùi kim loại, và thoang thoảng đâu đó là mùi tanh nồng của máu quái vật còn vương trên áo giáp ai đó. Ánh sáng bên trong khá mờ ảo, chủ yếu đến từ những ngọn đèn lồng treo trên xà nhà và vài quả cầu ma thuật phát sáng yếu ớt, tạo ra những vùng sáng tối đan xen, càng làm tăng thêm vẻ bí ẩn và có phần nguy hiểm của nơi này.
Sảnh chính của Hội quán cực kỳ rộng lớn, sàn nhà bằng ván gỗ đã mòn vẹt và có nhiều vết xước, vết cháy. Hàng chục bộ bàn ghế gỗ thô kệch, nhiều cái đã sứt mẻ, được kê san sát nhau, hầu hết đã chật kín người.
Đây là nơi tụ tập của đủ loại thành phần tự nhận là mạo hiểm giả. O'rKan lướt mắt qua: một nhóm chiến binh người Lùn râu ria xồm xoàm đang cụng những vại bia lớn, cười nói ầm ĩ; một nữ pháp sư loài người với khuôn mặt lạnh lùng đang ngồi một mình trong góc, lau chùi cây quyền trượng của mình; vài người Beastkin tai sói, đuôi cáo đang xem xét một tấm bản đồ trải rộng trên bàn; một nhóm mạo hiểm giả trẻ tuổi, trang bị còn mới tinh, đang lắng nghe một người đàn ông lớn tuổi hơn kể về kinh nghiệm săn quái vật; một cung thủ trông giống người Elf đang kiểm tra lại dây cung... Sự đa dạng về chủng tộc, trang bị và khí chất ở đây còn phong phú hơn cả khu chợ.
Một quầy bar dài bằng gỗ sồi sẫm màu, mặt quầy chi chít vết dao khắc và vết cháy do rượu đổ, chạy dọc một bức tường. Sau quầy, Một bà chủ quán trung niên với cơ thể cao lớn cùng những bắp tay cuồn cuộn đang quát nạt một gã xay xỉn. Trên tường phía sau bà là hàng dãy các loại rượu mạnh rẻ tiền và cả những loại rượu thuốc kỳ lạ.
Bức tường đối diện quầy bar là nơi thu hút sự chú ý nhiều nhất: Bảng Nhiệm Vụ khổng lồ. Nó được chia thành nhiều khu vực theo độ khó (từ F - dễ nhất đến A hoặc S - cực kỳ nguy hiểm), theo loại nhiệm vụ (săn bắn, hộ tống, thu thập, điều tra...) và theo địa điểm. Chi chít những tờ giấy da được ghim lên đó, viết tay bằng đủ loại chữ, nhiều tờ đã cũ nhàu hoặc dính vết bẩn.
O'rKan đọc lướt qua vài nhiệm vụ cấp thấp gần đó: "Tiêu diệt ổ goblin quấy phá nông trại phía Tây - Thưởng 10 đồng bạc", "Hộ tống xe hàng đến thị trấn Oakhaven - Thưởng 50 đồng bạc", "Thu thập 5 đóa Nguyệt Quang Thảo trong rừng Bóng Đêm - Thưởng 3 đồng vàng"... Phần thưởng có vẻ không quá cao đối với những nhiệm vụ thông thường, cho thấy cuộc sống của mạo hiểm giả cấp thấp khá chật vật.
Seraphina đứng sát sau lưng O'rKan, tay không rời chuôi kiếm, ánh mắt sắc bén liên tục quét qua đám đông ồn ào và hỗn tạp. Rõ ràng nơi này khiến cô không thoải mái và phải đề cao cảnh giác tối đa.
O'rKan hít một hơi sâu. Nơi này hỗn loạn, tiềm ẩn nguy hiểm, nhưng cũng đầy thông tin và cơ hội. Và quan trọng nhất, đây là sân khấu hoàn hảo cho màn kịch anh sắp diễn. Anh quay sang Seraphina.
"Cô Seraphina," tôi nói nhỏ, đủ để cô nghe thấy giữa tiếng ồn, "xin cô chờ ở gần cửa và quan sát giúp tôi. Tôi cần tìm một vài người có năng lực để hỗ trợ cho chuyến đi đến Eichenwald."
Seraphina hơi nhíu mày nhìn đám đông phức tạp, nhưng vẫn gật đầu tuân lệnh. "Rõ, thưa ngài. Xin ngài cẩn thận." Cô lùi lại vài bước về phía cửa ra vào, giữ vị trí dễ quan sát.
O'rKan bắt đầu đi lại gần bảng nhiệm vụ, giả vờ chăm chú đọc các yêu cầu, trong khi tập trung ý nghĩ, gửi đi tín hiệu và mệnh lệnh cuối cùng cho hai hiệp sĩ đang chờ gần đó: “Bây giờ. Vào Hội quán. Hướng đến bảng nhiệm vụ. Ra vẻ tìm việc. Trang phục như đã định.”
Chỉ vài giây sau, cánh cửa Hội quán vốn đã đủ rộng cũng phải mở ra hết cỡ để hai bóng hình khổng lồ bước vào, lập tức thu hút mọi ánh nhìn và khiến cả sảnh hội ồn ào cũng phải im bặt đi vài nhịp. Hai người đàn ông này cao một cách phi thường, dễ dàng gần chạm đến những xà nhà thấp của hội quán, ước chừng phải đến ba mét! Vóc dáng đồ sộ, vai rộng, tứ chi rắn chắc như được tạc từ đá, mỗi bước đi của họ trên sàn gỗ đều tạo ra tiếng động nặng nề, vững chãi.
Họ không mặc giáp trụ sáng loáng thường thấy ở các hiệp sĩ hoàng gia, mà thay vào đó là một lớp giáp xích nặng màu thép xám che phủ gần như toàn bộ cơ thể, và phủ bên ngoài là một chiếc áo vải trắng dài, đơn giản nhưng sạch sẽ, không có huy hiệu gì đặc biệt. Tuy nhiên, thứ thực sự gây chú ý và khẳng định bản chất chiến binh của họ là những chiếc mũ giáp sắt nặng nề với đôi cánh kim loại đặc trưng hai bên má – biểu tượng không thể nhầm lẫn của các Hiệp sĩ Teuton – đang được treo gọn gàng trên những chiếc ba lô lớn sau lưng họ. Kiếm một tay vỏ đen giắt chắc chắn bên hông. Dù không đội mũ, khuôn mặt họ vẫn toát lên vẻ nghiêm nghị, lạnh lùng và đầy kinh nghiệm trận mạc.
Hai người khổng lồ này di chuyển với vẻ bình tĩnh, chuyên nghiệp, đôi mắt một người màu xanh băng giá, người kia màu nâu trầm lạnh lùng quét qua đám đông đang dạt ra một cách vô thức trước khí thế của họ, rồi họ tiến thẳng về phía bảng nhiệm vụ nơi O'rKan đang đứng, hoàn toàn phớt lờ những tiếng xì xào kinh ngạc và những ánh mắt dò xét, e dè.
O'rKan đợi họ đến gần, cố gắng giữ nhịp thở đều đặn dù tim đang đập nhanh hơn trước sự hiện diện đầy áp đảo này dù anh biết trước rằng họ sẽ không làm hại đến anh. Anh chuẩn bị bước tới bắt chuyện.
Ngay lúc đó, Seraphina, người nãy giờ đứng quan sát ở cửa, khẽ rùng mình. Cô không phải là một chiến binh tầm thường, nhưng cô cảm nhận được một luồng áp lực vô hình, một sức mạnh thể chất và có lẽ cả một loại năng lượng kỷ luật thép nào đó tỏa ra từ hai người khổng lồ này, mạnh mẽ hơn bất cứ mạo hiểm giả nào cô từng thấy trong hội quán. Phản xạ của một cận vệ được huấn luyện kỹ lưỡng trỗi dậy, cô nhanh chóng di chuyển, không một tiếng động, áp sát và đứng ngay sát sau lưng O'rKan, bàn tay đặt chắc chắn lên chuôi kiếm giấu dưới áo choàng, ánh mắt sắc bén khóa chặt vào hai người lạ mặt, sẵn sàng phản ứng với bất kỳ mối đe dọa nào nhắm vào người cô cần bảo vệ.
O'rKan cảm nhận được sự hiện diện của Seraphina ngay sau lưng mình, nhưng anh không quay lại. Anh tiến thêm một bước về phía hai hiệp sĩ.
"Hai vị," O'rKan nói, giọng vẫn cố giữ vẻ trầm ổn dưới mũ trùm, nhưng không thể che giấu hoàn toàn sự hiện diện của hai người khổng lồ trước mặt và sự căng thẳng từ người cận vệ sau lưng. "Tôi thấy hai vị có vẻ đang tìm việc. Tôi có một nhiệm vụ hộ tống đến Eichenwald, cần người có năng lực."
Người có mái tóc vàng cát và đôi mắt xanh băng giá nhìn xuống O'rKan ,rồi liếc nhanh qua Seraphina đang đứng thủ thế sau lưng anh, ánh mắt không thay đổi vẻ lạnh lùng. "Eichenwald? Một chuyến đi dài. Chi tiết nhiệm vụ và thù lao thế nào? Và ngài là ai?" Giọng ông trầm và vang, át đi phần nào tiếng ồn trong hội quán.
"Đây không phải nơi tiện trao đổi chi tiết," O'rKan đáp, cảm nhận được sự chú ý của nhiều mạo hiểm giả khác đang đổ dồn về phía họ. "Hội quán hẳn phải có phòng riêng dành cho việc thương lượng hợp đồng kín đáo phải không? Chúng ta vào đó bàn bạc kỹ hơn sẽ tốt hơn." Anh ra hiệu về phía quầy bar. Việc chủ thuê và mạo hiểm giả thỏa thuận riêng trong các phòng kín là khá phổ biến tại Hội, nhằm đảm bảo bí mật nhiệm vụ và các điều khoản cá nhân.
Người tóc vàng cát liếc nhìn người đồng hành tóc nâu sẫm, mặt mày nghiêm nghị .Người tóc nâu khẽ gật đầu một cách kín đáo. "Được," người tóc vàng cát nói với O'rKan.
O'rKan dẫn đường, yêu cầu một phòng thương lượng nhỏ từ bà chủ quán...
Người tóc vàng cát liếc nhìn người đồng hành tóc nâu sẫm. Người tóc nâu khẽ gật đầu một cách kín đáo. "Được," người tóc vàng cát nói với O'rKan.
O'rKan dẫn đường, yêu cầu một phòng thương lượng nhỏ từ bà chủ quán trông khá dữ tướng sau quầy bar (người này ném cho họ cái nhìn tò mò xen lẫn đánh giá). Họ được chỉ đến một căn phòng đơn sơ nhưng kín đáo ở cuối sảnh, khuất sau những chiếc bàn ồn ào.
Khi O'rKan định ra hiệu cho 2 hiệp sĩ vào phòng trước, Seraphina, người nãy giờ im lặng nhưng luôn cảnh giác, đột ngột bước lên, đứng chắn nhẹ trước mặt O'rKan.
"Thưa ngài O'rKan," cô nói nhỏ nhưng giọng đầy kiên quyết, đủ để O'rKan và hai người khổng lồ nghe thấy, "Tôi không thể để ngài vào phòng riêng một mình với hai người này. Nhiệm vụ của tôi là đảm bảo an toàn tuyệt đối cho ngài." Bàn tay cô đặt chắc chắn trên chuôi kiếm, ánh mắt nâu sắc bén nhìn thẳng vào O'rKan, không có ý định nhượng bộ. Cô có thể cảm nhận được sức mạnh thể chất đáng sợ từ hai người kia, và cô sẽ không rời O'rKan nửa bước.
O'rKan nhìn vẻ mặt kiên quyết và tư thế sẵn sàng hành động của Seraphina. Anh hiểu sự lo lắng và trách nhiệm của cô. Dù anh biết hai hiệp sĩ kia vừa được triệu hồi này hoàn toàn trung thành với mình (thông qua kết nối tâm trí đặc biệt mà chỉ anh cảm nhận được), nhưng Seraphina thì không biết điều đó. Ép cô ấy đứng ngoài lúc này là không thực tế và có thể gây ra nghi ngờ không cần thiết cho một người cận vệ tận tâm. Hơn nữa, sự chuyên nghiệp và sự quan tâm chân thành đến an nguy của anh từ cô khiến anh có thêm một chút tôn trọng. Anh khẽ thở dài bên trong lớp mũ trùm.
"Cô nói phải, Seraphina," tôi bình tĩnh đáp. "An toàn là trên hết. Vậy mời cô vào cùng." Anh ra hiệu cho cả ba người cùng vào phòng.
Bên trong căn phòng nhỏ chỉ có một chiếc bàn gỗ cũ và bốn chiếc ghế ọp ẹp, không khí có phần ngột ngạt. 2 Teutonic Knight đứng thẳng người, chiều cao của họ gần như chạm trần nhà, khiến căn phòng càng thêm chật chội. Seraphina nhanh chóng chọn một vị trí gần cửa ra vào, không ngồi xuống, mắt không rời khỏi hai người lạ mặt, tay vẫn đặt trên chuôi kiếm. O'rKan ngồi xuống một chiếc ghế đối diện hai hiệp sĩ.
Không còn diễn kịch quá nhiều nữa, dù vẫn phải cẩn trọng vì sự hiện diện của Seraphina. Anh cảm nhận rõ sự trung thành tuyệt đối và sức mạnh tiềm ẩn từ Siegfried và Galahad qua kết nối tâm trí.
"Tôi là O'rKan," anh giới thiệu lại, giọng trầm hơn một chút. "Như đã nói, tôi cần hộ vệ cho chuyến đi đến Eichenwald. Chuyến đi này được Nữ tử tước Eichenwald và Hoàng gia bảo trợ." Anh nhìn thẳng vào hai hiệp sĩ, dù có Seraphina ở đây, anh vẫn cần làm rõ vai trò. "Nhiệm vụ của hai vị là đóng vai những người hộ vệ được tôi thuê, đảm bảo an toàn cho tôi và phái đoàn trên đường đi." Anh đặt túi tiền nhỏ lên bàn (tiền từ bữa trước đi ra ngoài được cấp, quên ko tả thêm ae thông cảm). "Đây là phần ứng trước cho 'hợp đồng' của chúng ta, theo thông lệ của Hội."
Người tóc vàng cát tiến lên một bước, cầm lấy túi tiền mà không cần nhìn vào bên trong. Ánh mắt ông ta nhìn O'rKan đầy kính trọng, một sự tôn kính mà Seraphina có thể nhận thấy là vượt xa mức bình thường của một mạo hiểm giả đối với người thuê. "Chúng tôi hiểu, thưa Lord O'rKan," Siegfried nói, giọng trầm và chắc chắn, cố tình hạ thấp danh xưng "Lord" một chút nhưng vẫn đủ để Seraphina nghe thấy và nhíu mày. "Tôi là Siegfried." Ông chỉ sang người còn lại, người tóc nâu vẫn đứng im như tượng đá. "Đây là Galahad. Chúng tôi sẽ tuân theo mọi mệnh lệnh của ngài."
Lord O'rKan? Seraphina càng thêm cảnh giác và tò mò. Mối quan hệ này rõ ràng không đơn giản là chủ thuê và mạo hiểm giả. Nhưng cô vẫn giữ im lặng, chỉ ghi nhớ chi tiết này.
"Tốt," O'rKan gật đầu, hài lòng vì họ hiểu ý. "Từ giờ, khi có mặt người khác, hãy gọi tôi là O'rKan hoặc Sir O'rKan. Hãy hành động như những mạo hiểm giả thực thụ, đừng để lộ điều gì bất thường. Chúng ta sẽ rời đi cùng nhau."
Họ nhanh chóng thống nhất thêm một vài tín hiệu cơ bản và quy tắc ứng xử khi ra ngoài. Sau đó, cả bốn người cùng rời khỏi phòng riêng, bước ra sảnh chính ồn ào của Hội quán. Seraphina đi sát cạnh O'rKan, ánh mắt cô thỉnh thoảng lại liếc về phía hai người khổng lồ vừa được "thuê" với vẻ đăm chiêu.
O'rKan, giờ đây được hộ tống bởi hai chiến binh cao lớn Siegfried và Galahad, cùng với cận vệ bán Elf Seraphina đi ngay bên cạnh, tự tin bước ra khỏi Hội Mạo hiểm giả, trở lại với đường phố Aethelburg dưới ánh nắng chiều. Vở kịch đã hạ màn, dù có thêm một khán giả bất đắc dĩ trong hồi cuối. Những quân cờ đầu tiên đã được đặt lên bàn cờ, và sự hiện diện của Seraphina có lẽ sẽ khiến mọi thứ trở nên phức tạp hơn, hoặc thú vị hơn.
Chaporia
Bình Luận (0)