Đế Chế Teuton Tại Dị Giới/Chapter 5: Khám Phá Aethelburg và Tiềm Năng Thức TỉnhChapter 5: Khám Phá Aethelburg và Tiềm Năng Thức Tỉnh
20px

O'rKan đứng lặng lẽ trong hành lang hoàng gia, mắt dõi theo bóng người lính gác vừa đi khuất để bẩm báo về yêu cầu xin ra ngoài tham quan của anh. Khoảng thời gian chờ đợi ngắn ngủi này bỗng trở nên dài lạ thường. Thay vì chỉ đứng nhìn những bức bích họa hay tượng đá vô tri ở trong phòng, anh quyết định tận dụng cơ hội, nhắm mắt lại và một lần nữa tập trung tâm trí vào thứ sức mạnh kỳ lạ mang tên "Teuton" đang ẩn giấu bên trong mình.

Lần này, hình ảnh trong tâm trí anh rõ ràng hơn rất nhiều. Một lớp màn hình mờ ảo, gần như trong suốt, hiện lên trong nhận thức của anh, như một lớp phủ thông tin tinh vi. Phía trên cùng là các biểu tượng tài nguyên cơ bản: Gỗ, Thực phẩm, Vàng, Đá - tất cả đều hiển thị con số 0 hoặc một mức không đáng kể. Phía dưới là các biểu tượng đại diện cho các công trình và đơn vị, phần lớn còn đang mờ đi hoặc bị khóa lại.

Anh tập trung vào các công trình quen thuộc. Nhà chính, Nông trại, Trại khai thác gỗ, Trại khai thác vàng/đá... Rồi anh tìm đến mục công trình quân sự và phòng thủ. Biểu tượng Tháp canh (Watch Tower), Tường thành (Wall)... và kia rồi, một công trình đặc biệt quan trọng: Lâu đài (Castle), biểu tượng của sức mạnh phòng thủ kiên cố và cũng là nơi duy nhất trong hệ thống này có thể tạo ra những chiến binh mạnh nhất của nền văn minh Teuton. Hiện tại, biểu tượng Lâu đài cũng đang bị khóa.

Anh chuyển sự chú ý sang các đơn vị quân sự. Anh lướt qua biểu tượng dân quân, lính xiên, lính cung... cho đến khi dừng lại ở một biểu tượng sáng rõ hơn hẳn những cái khác trong danh sách đơn vị đặc biệt, dù công trình Lâu đài tương ứng vẫn đang bị khóa. Đó là hình ảnh một chiến binh cao lớn trong bộ giáp trụ hạng nặng màu bạc che kín toàn thân, trông cực kỳ vững chãi, tay cầm một thanh kiếm một tay trông sắc bén và đáng tin cậy. Dù không thấy mang khiên rõ ràng, bộ giáp của họ tự thân đã là một lớp phòng thủ di động. Biểu tượng này được chú thích rõ ràng: Teutonic Knight.

Bên cạnh biểu tượng, dòng chữ đặc biệt vẫn còn đó: "Quyền Triệu Hồi Khởi Điểm: 2 Đơn vị." Không yêu cầu tài nguyên, không yêu cầu Lâu đài phải được xây dựng. Đây chắc chắn là một đặc quyền ban đầu.

Tim O'rKan đập nhanh hơn. Anh "chạm" vào biểu tượng Teutonic Knight bằng ý nghĩ. Thay vì bảng chỉ số kiểu game, lần này một loạt thông tin về đặc điểm vật lý và tiềm năng hiện ra, khớp với những gì anh nhớ trong "hướng dẫn sử dụng" sức mạnh của mình:

Teutonic Knight (Hiệp sĩ Teuton): Đơn vị bộ binh hạng nặng tinh nhuệ.

•Đặc điểm vật lý (dựa trên tiềm năng cấp bậc 3-4 khi triệu hồi khởi điểm):

•Chiều cao vượt trội: Khoảng 2m5 đến 3m, sừng sững như những pháo đài di động.

•Sức mạnh phi thường: Có khả năng sử dụng vũ khí hạng nặng một cách dễ dàng (dù vũ khí khởi đầu là kiếm một tay), đủ sức phá vỡ các chướng ngại vật kiên cố như cổng thành (khi cần), và chịu đựng những đòn tấn công mạnh mẽ mà người thường không thể sống sót.

•Sức bền đáng kinh ngạc: Có thể chiến đấu liên tục trong thời gian dài mà ít có dấu hiệu mệt mỏi, duy trì hiệu quả chiến đấu ổn định.

•Kỹ năng đặc biệt: [Chưa hiển thị]

•Yêu cầu duy trì: [Chưa hiển thị]

•Số lượng có thể triệu hồi (Khởi điểm): 2.

Hai chiến binh như vậy sẽ là sự bảo đảm an toàn vô giá. Anh cần triệu hồi họ. Giao diện yêu cầu anh phải chỉ định một địa điểm cụ thể trong phạm vi nhận thức làm "điểm xuất hiện".

Đúng lúc đó, tiếng bước chân đều đặn quay lại. Người lính gác đã trở về.

"Thưa ngài O'rKan," người lính cúi đầu, "Cấp trên đã chấp thuận yêu cầu của ngài. Ngài có thể tự do tham quan Vương đô Aethelburg trong hôm nay. Tuy nhiên, vì lý do an toàn, sẽ có hai cận vệ đi cùng để hộ tống ngài."

"Không cần thiết," O'rKan đáp ngay, anh muốn tự do quan sát hơn là bị kèm cặp. "Ta chỉ đi dạo quanh, sẽ không gặp nguy hiểm gì đâu. Có người đi theo sẽ không tiện."

Người lính có vẻ hơi khó xử trước sự từ chối của vị Anh hùng sắp trở thành phu quân của Nữ tử tước, nhưng mệnh lệnh cũng không thể hoàn toàn bỏ qua. Anh ta suy nghĩ một lát rồi nói:

"Nếu vậy... xin ngài nhận lấy vật này."

Người lính lấy ra một vật nhỏ từ trong túi, trông giống một viên đá màu xanh nhạt được gắn vào đế bạc, có khắc một ký hiệu hoàng gia nhỏ.

"Đây là Tín Hiệu Thạch. Nếu ngài gặp nguy hiểm hoặc cần trợ giúp khẩn cấp, chỉ cần bóp mạnh vào viên đá, đội cận vệ hoàng gia gần nhất sẽ nhận được tín hiệu và đến ngay lập tức. Xin ngài hãy giữ nó cẩn thận và quay về hoàng cung trước khi cổng đóng vào lúc hoàng hôn."

O'rKan nhìn viên đá, thấy đây là giải pháp dung hòa hợp lý. Nó cho anh sự tự do cần thiết, đồng thời cũng là một biện pháp an toàn dự phòng.

"Được rồi, cảm ơn anh."

Anh đưa tay ra nhận lấy Tín Hiệu Thạch, đút vào túi áo rồi bước ra khỏi phòng.

Bước ra khỏi cánh cổng chính đồ sộ bằng gỗ và sắt của Cung điện Hoàng gia Lorin, O'rKan hít một hơi thật sâu không khí buổi sáng của Aethelburg. Cảm giác tự do, dù là tạm thời, thật dễ chịu. Cung điện nằm trên một ngọn đồi cao, và từ đây nhìn xuống, thủ đô Aethelburg trải dài trước mắt anh, một thành phố trung cổ sầm uất và rộng lớn hơn anh tưởng tượng, được bao bọc bởi một bức tường thành cao lớn, vững chãi.

Đại lộ Hoàng Gia dẫn từ cung điện xuống chân đồi rất rộng, được lát đá phiến phẳng phiu và cực kỳ sạch sẽ. Hai bên đường là những dinh thự lộng lẫy của các đại quý tộc, xây bằng đá trắng hoặc đá hoa cương, có vườn tược riêng được chăm sóc cẩn thận, ban công chạm trổ cầu kỳ và những lá cờ mang gia huy kiêu hãnh tung bay. Lính gác riêng mặc đồng phục mang huy hiệu gia tộc đứng nghiêm trang trước cổng.

Thỉnh thoảng, một cỗ xe ngựa sang trọng lướt qua, kéo bởi những con tuấn mã khỏe mạnh. Không khí ở đây trang nghiêm, có phần lạnh lùng. O'rKan, trong bộ đồ Doctor trùm đầu, vẫn là một hình ảnh lạc lõng, nhưng ít nhất không có mùi hôi thối hay rác thải như anh tưởng tượng về một thành phố trung cổ. Sự sạch sẽ và trật tự ở khu vực này rõ ràng được duy trì rất tốt, thể hiện quyền lực và sự giàu có của tầng lớp cai trị.

Khi đi hết Đại lộ Hoàng Gia và bắt đầu rẽ vào những con đường dẫn đến khu trung tâm, khung cảnh và không khí bắt đầu thay đổi rõ rệt. Nhà cửa san sát nhau hơn, chủ yếu là những ngôi nhà hai, ba tầng bằng gỗ và đá, tầng dưới thường là cửa hiệu hoặc xưởng nhỏ. Đường phố hẹp hơn, không còn sạch bóng như Đại lộ, và bắt đầu xuất hiện những âm thanh và mùi vị đặc trưng của một đô thị đông đúc.

Lúc này, O'rKan mới thực sự cảm nhận được "hơi thở" của Aethelburg. Tiếng vó ngựa lóc cóc trên đường đá giờ đây lẫn với tiếng bánh xe bò kêu kẽo kẹt, tiếng rao hàng của những người bán rong vang lên từ các góc phố, tiếng búa đập chan chát từ các xưởng thợ gần đó, tiếng cười nói ồn ào của người dân tụ tập trước các quán rượu, tiếng la hét của trẻ con chơi đùa trên hè phố... tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng đô thị ồn ã nhưng đầy sức sống.

Mùi bánh mì nướng thơm phức từ một lò bánh gần đó quyện lẫn với mùi khói than từ các ống khói, mùi da thuộc và gỗ mới từ các xưởng thủ công, mùi gia vị nồng nàn từ các quầy hàng thực phẩm, mùi mồ hôi người và động vật phảng phất trong không khí. Đâu đó, từ những con hẻm nhỏ hơn, vẫn có thể ngửi thấy mùi tanh của cá từ khu chợ gần đó hoặc mùi ẩm mốc, hôi hám của rác thải chưa được dọn dẹp.

Anh đi ngang qua khu phố thương mại sầm uất, nơi các cửa hiệu bán đủ loại hàng hóa, từ đồ dùng hàng ngày đến những mặt hàng xa xỉ. Rồi anh tìm đến Chợ Lớn, trái tim của Aethelburg. Quảng trường rộng lớn ken đặc người và hàng hóa. Anh len lỏi qua đám đông, quan sát sự đa dạng của các chủng tộc, lắng nghe những cuộc mặc cả, những câu chuyện phiếm về cuộc sống thường nhật, về chiến tranh, về các Anh hùng mới đến.

Sau đó, anh ghé qua Phố Thợ Thủ Công, nơi không khí đậm mùi lao động với tiếng búa đập, tiếng cưa xẻ, tiếng thoi đưa. Anh quan sát kỹ thuật của họ, đánh giá trình độ công nghệ. Mọi thứ đều ở mức trung cổ, nhưng tay nghề của những người thợ ở đây có vẻ rất cao.

Cuối cùng, theo dòng người, anh tìm đường đến bờ Hồ Gương Bạc dưới chân đồi hoàng cung. Khung cảnh yên bình và thơ mộng ở đây là một sự đối lập hoàn hảo với sự ồn ào, náo nhiệt của thành phố. Hồ nước phẳng lặng như gương, phản chiếu tòa lâu đài và bầu trời. Con đường dạo bộ ven hồ trồng đầy hoa và liễu rủ. Anh tìm một chiếc ghế đá trống, ngồi xuống nghỉ chân và suy ngẫm. Vẻ đẹp này thật ấn tượng, nhưng nó không làm anh quên đi mục tiêu của mình.

Anh rời khỏi bờ hồ thơ mộng, đi ngược lại những con đường đông đúc, rồi bắt đầu rẽ vào những khu phố nhỏ hơn, cũ kỹ hơn nằm xa trung tâm. Aethelburg quả thực rộng lớn hơn anh tưởng tượng rất nhiều; cả một buổi đi bộ cũng chỉ giúp anh lướt qua được có lẽ chưa đến một nửa các quận chính của nó. Vẫn còn khu cảng sầm uất bên sông, khu đền thờ cổ kính ở phía Tây, hay những khu dân cư đông đúc trải dài về phía Nam mà anh chưa hề đặt chân tới. Nhưng hoàng hôn đang đến gần, và anh cần tìm một địa điểm thích hợp trước khi trời tối hẳn.

Sau một hồi tìm kiếm cẩn thận, anh tìm thấy một nơi lý tưởng cho việc xuất hiện của các hiệp sĩ: một con hẻm cụt nhỏ, hẹp, tối tăm và đầy rác, nằm kẹp giữa bức tường phía sau của một nhà kho lớn và một dãy nhà trọ ọp ẹp. Không một bóng người. Nơi này đủ kín đáo để hai bóng hình cao lớn đột ngột xuất hiện mà không gây chú ý ngay lập tức.

Tuy nhiên, O'rKan không định đứng chờ ở chính con hẻm đó. Anh cần một vị trí an toàn hơn để thực hiện việc triệu hồi và quan sát từ xa, phòng trường hợp có cận vệ ngầm nào đó vẫn đang theo dõi hoặc quá trình triệu hồi gây ra hiệu ứng không mong muốn. Anh lùi lại một chút, tìm thấy một góc khuất khác gần đó – một khoảng trống tối tăm dưới mái hiên của một tòa nhà bỏ hoang đối diện con hẻm, nơi anh có thể quan sát lối vào hẻm cụt mà không bị ai nhìn thấy.

Anh đứng nép mình vào bóng tối, kiểm tra Tín Hiệu Thạch trong túi áo – viên đá vẫn im lìm. Anh nhắm mắt lại, tập trung tâm trí cao độ, gọi lên giao diện hệ thống Teuton quen thuộc. Anh tìm đến biểu tượng Teutonic Knight sáng rõ với ghi chú "Quyền Triệu Hồi Khởi Điểm: 2 Đơn vị". Anh chọn số lượng là 2. Bằng ý nghĩ, anh cẩn thận "vẽ" khu vực bên trong con hẻm cụt vắng vẻ kia làm điểm đến cho việc triệu hồi.

"Xác nhận triệu hồi 2 Teutonic Knight tại vị trí chỉ định (Hẻm cụt X)?" Giao diện hỏi lại lần cuối.

Phải thật cẩn thận. Anh hít một hơi sâu.

"Xác nhận."

Một luồng năng lượng nhỏ lại chảy ra từ người anh, quen thuộc nhưng vẫn khiến anh hơi căng thẳng. Giao diện hiển thị: "Đang triệu hồi... Thời gian hoàn thành ước tính: 10 phút.

O'rKan đứng im trong góc khuất của mình, tim đập nhanh hơn. Anh căng mắt nhìn về phía con hẻm cụt đối diện, lắng tai nghe ngóng mọi động tĩnh. Mười phút chờ đợi trong im lặng và bóng tối của khu ổ chuột Aethelburg thật dài. Liệu có ánh sáng không? Có tiếng động lạ không? Có ai tình cờ đi ngang qua không? May mắn thay, mọi thứ vẫn yên tĩnh đến lạ thường.

Cuối cùng, một cảm giác kết nối mơ hồ hình thành trong tâm trí anh, và giao diện báo: "Triệu hồi hoàn tất." Đồng thời, anh cảm nhận được sự hiện diện của hai thực thể mạnh mẽ, đầy kỷ luật ở con hẻm đối diện, dù không thể nhìn thấy trực tiếp từ vị trí của mình.

Họ đã ở đây. Hai Teutonic Knight bằng xương bằng thịt, những chiến binh huyền thoại giờ đây thuộc về anh. Một làn sóng phấn khích dâng lên, nhưng O'rKan lập tức dập tắt nó bằng sự thận trọng. Gặp họ ngay bây giờ, trong con hẻm tối tăm này, vẫn quá mạo hiểm. Trời đã nhá nhem tối, và anh cần quay về hoàng cung trước giờ giới nghiêm. Hơn nữa, việc anh đột ngột xuất hiện cùng hai chiến binh khổng lồ vào ngày mai sẽ gây nghi ngờ.

Không, phải bình tĩnh. Anh nghĩ thầm. Gặp mặt ngay bây giờ là không khôn ngoan. Cần một kế hoạch tiếp cận tự nhiên hơn. Anh tập trung ý nghĩ, thử gửi một mệnh lệnh đơn giản qua kết nối tâm trí vừa hình thành với hai hiệp sĩ:

"Ẩn nấp. Giữ nguyên vị trí tại hẻm cụt. Không gây chú ý. Chờ lệnh tiếp theo của ta vào ngày mai."

Anh cảm nhận được một sự "xác nhận" gần như tức thời trong tâm trí, một sự tuân lệnh tuyệt đối, không thắc mắc. Điều này khiến anh yên tâm phần nào. Hai hiệp sĩ sẽ ở yên đó, chờ đợi.

O'rKan thở phào nhẹ nhõm. Bước đầu tiên đã thành công tốt đẹp. Anh liếc nhìn con hẻm cụt lần cuối, rồi lặng lẽ rời khỏi góc khuất của mình, hòa vào những con đường nhỏ đang dần lên đèn khi màn đêm buông xuống. Anh lấy Tín Hiệu Thạch ra khỏi túi, nắm chặt trong lòng bàn tay như một sự trấn an, rồi đi nhanh về phía những con đường lớn hơn, hướng về ngọn đồi nơi Cung điện Hoàng gia Lorin đang sáng đèn uy nghi dưới ánh sáng của hai mặt trăng.

Ngày mai, anh sẽ sắp xếp một cuộc "tình cờ" gặp gỡ hai chiến binh của mình. Ngày mai, kế hoạch của anh mới thực sự bắt đầu. Còn bây giờ, anh cần trở về vai diễn "Sir Teuton" - vị Anh hùng bí ẩn vừa được hứa gả cho Nữ tử tước.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...