Đế Hậu Vĩnh An/Chương 1C. 1
20px

Kiếp trước, ta làm hoàng hậu suốt hai mươi bảy năm.

Hoàng đế lạnh nhạt với ta, chỉ chuyên sủng vị quý phi thanh mai trúc mã của hắn.

Người đời đều nói ta đáng thương, chỉ có phượng ấn mà không có được lòng quân vương.

Nhưng phụ thân ta vào nội các, huynh trưởng được phong hầu, con trai ta trở thành thái tử.

Về sau quý phi bệnh mất, hoàng đế băng hà, ta lại buông rèm nhiếp chính, trở thành thái hậu dưới một người trên vạn người.

Sống lại một đời, mẫu thân hỏi ta có còn muốn gả vào Đông cung hay không.

Ta cười.

“Tất nhiên là phải gả.”

“Chỉ là lần này, thái tử nên đổi người khác làm.”

01

Ta chết vào mùa đông năm tám mươi mốt tuổi.

Khi ấy tân đế đã tự mình chấp chính nhiều năm, nhưng vẫn ngày ngày đến Từ Ninh cung thỉnh an.

Hắn quỳ trước giường, khóc như một đứa trẻ.

“Mẫu hậu, người nhìn nhi thần thêm một lần nữa đi.”

Ta nhìn hắn, trong lòng cũng không có quá nhiều lưu luyến.

Người sống đến tuổi này, phúc nên hưởng cũng đã hưởng, quyền nên nắm cũng đã nắm.

Một đời này của ta, nếu người khác nhắc đến, phần lớn đều phải thở dài một tiếng đáng thương.

Họ nói ta tuổi trẻ gả vào Đông cung, đoan trang hiền đức, nhưng lại không được phu quân yêu thương coi trọng.

Nói sau khi Tiêu Thừa Diệp đăng cơ, hậu cung ba nghìn giai lệ, hắn chỉ độc sủng Cố Hành.

Nói hoàng hậu như ta ngày ngày ngồi ngay ngắn trong Phượng Nghi cung, quản sổ sách lục cung, yến tiệc tế lễ, việc dạy dỗ hoàng tử, nhưng ngay cả nửa phần dịu dàng của hoàng đế cũng không có được.

Đáng thương sao?

Ta không thấy vậy.

Phụ thân ta vì ta vào Đông cung mà quan đến chức nội các thủ phụ.

Trưởng huynh ta vì ta chưởng quản trung cung mà thống lĩnh cấm quân mười hai năm, về sau được phong An Quốc hầu.

Ấu đệ ta từ Hàn Lâm viện đầy rẫy kẻ xuất thân hàn môn giết ra một con đường, mới hơn ba mươi đã làm Hộ bộ thị lang.

Con trai ta sinh ra từ nhỏ đã được lập làm thái tử.

Tiêu Thừa Diệp dù không thích ta đến đâu, cũng chưa từng dám phế ta.

Bởi vì ta là đích nữ của Thẩm gia.

Cũng là bậc thang vững nhất khi hắn bước lên hoàng vị.

Còn về Cố Hành.

Nàng ta quả thật có được sự sủng ái cả đời của hắn.

Nhưng sủng ái ở chốn hậu cung, trước giờ chưa bao giờ là bùa hộ mệnh.

Tiêu Thừa Diệp càng sủng nàng ta, càng có nhiều người muốn hại nàng ta.

Hương của nàng ta từng bị đổi, thuốc thang từng bị động tay động chân, than trong tẩm điện từng bị trộn độc.

Nàng ta từng mang thai hai lần.

Một lần chưa đủ ba tháng đã sảy.

Một lần sinh ra liền không còn hơi thở.

Về sau thân thể nàng ta ngày càng yếu, mùa hè cũng phải khoác áo lông cáo.

Tiêu Thừa Diệp vì nàng ta mà giận chó đánh mèo cả hậu cung, đánh chết cung nhân, phế truất phi tần.

Nhưng lòng người thứ này, càng ép càng loạn.

Đến cuối cùng, hắn lục soát khắp cung tìm hung thủ, còn ta thì thu quyền khắp cung.

Cố Hành đi trước hắn một bước.

Năm Tiêu Thừa Diệp bệnh nặng, vẫn sai người đặt cây trâm ngọc nàng ta để lại bên gối.

Trước lúc lâm chung, hắn nắm cây trâm ngọc kia, nói với ta:

“Nếu có kiếp sau, trẫm vẫn sẽ cưới nàng làm hậu.”

“Nhưng trong lòng trẫm, chỉ có A Hành.”

Khi ấy ta vẫn là hoàng hậu.

Thái tử quỳ ở ngoại điện, triều thần chờ di chiếu, người trong cả cung đều nhìn ta.

Nghe vậy, ta chỉ thấy buồn cười.

“Nếu có kiếp sau, hoàng hậu ta vẫn làm.

“Còn trái tim của bệ hạ, cứ để lại cho Cố quý phi là được.”

Sau khi Tiêu Thừa Diệp nhắm mắt, ta đỡ thái tử đăng cơ.

Từ đó, ta trở thành thái hậu.

Buông rèm nhiếp chính mười bảy năm, trên dưới triều dã không ai dám trái ý ta nửa câu.

Ngay cả về sau tân đế tự mình chấp chính, ta vẫn là người dưới một người trên vạn người.

Khi mở mắt ra lần nữa, mẫu thân đang ngồi sau lưng ta, chải mái tóc đen dài cho ta.

Trong gương đồng phản chiếu gương mặt mười sáu tuổi của ta.

Mẫu thân khẽ hỏi ta:

“Chiêu Ninh, trong cung truyền lời, hoàng thượng có ý chọn một người trong mấy vị hoàng tử làm trữ quân, cũng có ý chọn phi cho vị trữ quân tương lai.”

“Ý của phụ thân con là muốn xem con có bằng lòng hay không.”

Ta nhìn bản thân trẻ tuổi trong gương, chậm rãi cười.

02

Năm này, Tiêu Thừa Diệp vẫn chưa phải thái tử.

Lão hoàng đế có không ít con nối dõi, ba vị hoàng tử phía trước đã trưởng thành, mấy vị phía sau cũng dần lớn lên.

Tiêu Thừa Diệp xếp thứ hai, sinh mẫu là hoàng hậu đương triều.

Hắn xuất thân tôn quý nhất, tài danh nổi bật nhất, cũng được triều thần xem trọng nhất.

Kiếp trước, chính vào năm này, hắn được lập làm thái tử.

Mà ta là thái tử phi do chính hắn cầu cưới.

Không phải vì yêu.

Mà vì Thẩm gia.

Phụ thân ta Thẩm Chấp là Lại bộ thượng thư, môn sinh cố cựu trải khắp triều đường.

Nhà ngoại ta nắm Giang Nam Chức Tạo, giàu có một phương.

Trưởng huynh ta Thẩm Chiêu Hành tuổi còn trẻ đã đứng vững gót chân trong cấm quân.

Ai cưới ta, người đó liền có được nửa giới văn thần thanh lưu và một phần nhỏ binh quyền kinh kỳ.

Tiêu Thừa Diệp hiểu rõ.

Lão hoàng đế cũng hiểu rõ.

Vì vậy kiếp trước, rõ ràng hắn và Cố Hành là thanh mai trúc mã, rõ ràng sau Khúc Thủy yến hắn từng tự tay cài hoa cho nàng ta, cuối cùng vẫn quỳ trong cung hoàng hậu, nói rằng không phải ta thì không cưới.

Ta đã gả.

Không phải vì bị tình yêu làm đầu óc mê muội.

Mà bởi vì ta cũng hiểu rõ, hắn cần Thẩm gia, ta cần Đông cung.

Mẫu thân thấy ta im lặng hồi lâu, tưởng ta xấu hổ.

“Nhị hoàng tử dung mạo tài học đều tốt, hoàng hậu nương nương cũng thích con. Chỉ là vào hoàng gia rồi, cuộc sống chưa chắc được tự tại.”

Ta nắm lấy tay bà.

“Mẫu thân, con muốn làm thái tử phi.”

Mẫu thân thở phào nhẹ nhõm.

Ngay khoảnh khắc sau, lại nghe ta nói tiếp:

“Nhưng không phải thái tử phi của nhị hoàng tử.”

Chiếc lược ngọc rơi xuống bàn trang điểm, phát ra một tiếng khẽ.

Mẫu thân sững sờ.

“Chiêu Ninh, con nói gì?”

Ta nhìn người trong gương.

Thiếu nữ mày mắt đoan trang, sắc môi như anh đào.

Gương mặt này kiếp trước ngồi trên phượng vị mấy chục năm, từng thấy quá nhiều người quỳ dưới thềm.

Nay sống lại một lần, ta vẫn muốn ngồi vào vị trí ấy.

Chỉ là Tiêu Thừa Diệp của kiếp trước thật sự khiến người ta chán ghét.

Hắn yêu Cố Hành, ta không để tâm.

Hắn lạnh nhạt với ta, ta cũng không để tâm.

Nhưng dáng vẻ tự cho mình là thâm tình trước lúc chết của hắn thật sự quá mất hứng.

Cứ như hắn chịu để ta làm hoàng hậu là ân huệ lớn lao lắm.

Cứ như vinh hoa cả đời của ta đều phải cảm tạ ơn không yêu của hắn.

Ta không thích cảm giác này.

Nếu thái tử còn chưa lập, vậy thì đổi một thái tử khác.

Ta hỏi mẫu thân:

“Ngũ hoàng tử thì thế nào?”

Lần này mẫu thân hoàn toàn không nói nên lời.

03

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...