Đế Hậu Vĩnh An/Chương 2C. 2
20px

Ngũ hoàng tử Tiêu Hoài Cảnh là vị hoàng tử không có tiếng động nhất trong cung.

Sinh mẫu hắn mất sớm, hắn được nuôi dưới gối thái hậu.

Mấy năm nay thái hậu ăn chay lễ Phật, không hỏi đến chuyện trong cung.

Liên đới đến Tiêu Hoài Cảnh cũng giống như một bức tượng ngọc đặt trong Phật đường, thanh lãnh, yên tĩnh, không tranh không đoạt.

Kiếp trước, sau khi Tiêu Thừa Diệp đăng cơ, hắn được phong Ung vương.

Không kết bè phái, không nạp phi, không gần nữ sắc.

Ai nấy đều nói Ung vương tính tình cô độc.

Ta cũng từng nghĩ như vậy.

Cho đến sau khi Ung vương bệnh mất.

Cả đời hắn không thê không tử, trưởng sử Ung vương phủ thu dọn di vật, theo quy củ tông thất đưa mấy tập hồ sơ cũ vào cung xin chỉ thị.

Khi đó ta đã là thái hậu, đang thay tân đế thanh tra đất phong của tông thất.

Trưởng sử dâng lên một chiếc hộp cũ lấy ra từ ngăn bí mật trong thư phòng.

Trong hộp là một xấp thư chưa từng gửi đi.

Mỗi năm một phong.

Từ năm ta gả vào Đông cung, cho đến một năm trước khi hắn bệnh mất.

Những lá thư ấy không có ngoại lệ, đều không ký tên, cũng không có người nhận.

Hắn giống như viết cho chính mình xem.

Lá thư sớm nhất, nét chữ vẫn mang sự sắc bén của thiếu niên.

“Năm Vĩnh Hòa thứ mười bảy, Đông cung đại hôn. Thẩm cô nương đoan trang sáng suốt, mong hoàng huynh trân trọng nàng.”

Lá thứ hai.

“Hoa quế ở Đông cung nở rồi. Hôm nay vào cung thỉnh an, xa xa thấy thái tử phi đứng dưới hành lang, dường như gầy đi.”

Về sau Tiêu Thừa Diệp đăng cơ, hắn đổi cách xưng hô.

“Hoàng hậu nương nương chưởng quản lục cung, triều dã khen ngợi. Thần nghe được ở biệt viện Tây Sơn, cũng thấy vui mừng.”

Sau đó nữa, ta trở thành thái hậu.

Nét chữ của hắn bắt đầu yếu ớt.

Lá thư cuối cùng chỉ có vài dòng ngắn ngủi.

“Đời này thần không thê không tử, không có gì vướng bận.”

“Chỉ mong thái hậu trường lạc, sơn hà yên ổn.”

Khi đó ta đã hơn năm mươi tuổi.

Ta cầm lá thư ấy, ngồi dưới đèn rất lâu.

Không phải ta chưa từng được người ta yêu.

Khi còn trẻ, dung mạo ta cực thịnh, cũng từng có rất nhiều người ân cần với ta.

Nhưng tình yêu của Tiêu Hoài Cảnh rất kỳ lạ.

Hắn không đòi hỏi, không kinh động, không dùng cái gọi là tình sâu để yêu cầu ta đáp lại.

Hắn chỉ cách qua quân thần, thúc tẩu, triều đường và hậu cung, nhìn ta cả đời.

Nhìn xong rồi, cũng coi như giữ trọn cả đời.

Khi ấy ta chỉ thấy chấn động.

Lại cảm thấy hoang đường.

Trên đời thật sự có loại tình si như vậy sao?

Ngay cả phụ thân ta còn nạp hai phòng thiếp.

Tiêu Thừa Diệp nói yêu Cố Hành đến sống chết, cuối cùng chẳng phải cũng vì trợ lực của Thẩm gia mà cưới ta sao?

Ta vốn không tin sự thâm tình của nam nhân.

Nhưng sống lại một đời, ta bỗng muốn thử xem.

Không phải vì tình yêu.

Mà là muốn nhìn thử.

Nếu đẩy một người như vậy lên vị trí cao, liệu hắn có bị quyền thế, mỹ sắc, nghi kỵ mài mòn thành một Tiêu Thừa Diệp khác hay không.

Dù sao thứ ta muốn là vị trí thái tử phi.

Ai là thái tử, đối với ta mà nói cũng không quan trọng.

04

Sau khi mẫu thân chuyển lời ta nói cho phụ thân, ngay đêm ấy phụ thân đã đến viện của ta.

Ông ngồi dưới đèn, sắc mặt trầm xuống rất đáng sợ.

“Chiêu Ninh, ngũ hoàng tử không có mẫu tộc, không có quân công, không có triều thần ủng lập. Vì sao con lại cứ chọn hắn?”

Ta rót trà cho phụ thân.

“Bởi vì hắn sạch sẽ.”

Phụ thân cười lạnh.

“Tranh ngôi trữ quân, thứ cần không phải sạch sẽ.”

“Mà là trợ lực.”

“Hắn không có trợ lực, nên mới cần chúng ta.”

Phụ thân nhìn chằm chằm ta.

Ta biết, ông đang xem ta có phải nhất thời tùy hứng hay không.

Nữ nhi Thẩm gia từ nhỏ học không chỉ đơn giản là cầm kỳ thư họa.

Bảy tuổi ta xem sổ sách, mười tuổi nghe phụ thân giảng triều cục, mười ba tuổi đã có thể phân rõ trong lục bộ ai là người của ai.

Phụ thân từng nói, nếu ta sinh ra là nam nhi, đời sau của Thẩm gia chưa chắc đã cần huynh trưởng chống đỡ môn đình.

Nhưng ta lại cứ là nữ nhi.

Là nữ nhi cũng không sao.

Nữ nhi có thể làm thái tử phi.

Có thể làm hoàng hậu.

Có thể làm thái hậu.

Ta khẽ nói:

“Phụ thân, nhị hoàng tử đã có hoàng hậu, có Cố gia, còn có một nửa triều thần đặt cược.”

“Chúng ta gả qua đó là dệt hoa trên gấm.”

“Ngũ hoàng tử không có gì cả, nếu chúng ta nâng đỡ hắn, đó chính là đưa than ngày tuyết.”

“Người dệt hoa trên gấm thì nhiều, kẻ đưa than ngày tuyết thì ít. Sau này luận công, cái nào nặng hơn?”

Phụ thân không nói gì.

Ta lại nói:

“Huống chi trong lòng nhị hoàng tử đã có Cố Hành.”

Phụ thân nhíu mày.

“Nam tử tam thê tứ thiếp vốn là chuyện thường.”

Ta cười cười.

“Con không để tâm hắn có bao nhiêu nữ nhân.”

“Con chỉ không thích vừa vào Đông cung đã phải thay hắn dọn dẹp đống rắc rối do thanh mai để lại.”

Phụ thân nhìn ta rất lâu, bỗng thở dài.

“Trước kia con đâu chán ghét nhị hoàng tử như vậy.”

Ta cụp mắt.

Đúng vậy.

Trước kia ta còn tưởng mình và Tiêu Thừa Diệp là một đôi thích hợp nhất.

Hắn muốn hoàng vị, ta muốn phượng vị.

Hắn cho ta tôn vinh, ta cho hắn trợ lực.

Về sau ta mới biết, thích hợp là thích hợp, phiền phức cũng thật sự phiền phức.

05

Lần đầu gặp Tiêu Hoài Cảnh sau khi trọng sinh là trong tiệc mừng thọ của thái hậu.

Trong cung mở yến, hoàng tử công chúa đều có mặt.

Tiêu Thừa Diệp ngồi dưới vị trí của hoàng hậu, bên cạnh cách một tấm bình phong chính là Cố Hành.

Cố Hành là thứ nữ của Lễ bộ thượng thư.

Hôm nay nàng ta mặc một thân váy lụa màu xanh nhạt, mày mắt dịu dàng, giống như một cành hoa lê còn đọng sương.

Tiêu Thừa Diệp thay nàng ta chắn một chén rượu.

Động tác rất nhẹ.

Nhưng những người nên nhìn thấy trong yến tiệc đều đã nhìn thấy.

Không ít quý nữ lén nhìn ta.

Kiếp trước trong lòng ta sẽ không thoải mái.

Bởi vì khi ấy ta còn trẻ, luôn cảm thấy mình sẽ gả cho Tiêu Thừa Diệp, bọn họ công khai như vậy chính là khiêu khích ta.

Bây giờ nhìn lại, chỉ thấy hai người họ rất xứng đôi.

Một người tự cho mình là thâm tình.

Một người tự cho mình là vô tội.

Tốt nhất là khóa chết với nhau.

Ta nâng chén rượu, từ xa cười với Cố Hành.

Nàng ta khựng lại, dường như không ngờ ta sẽ bình tĩnh như vậy.

Tiêu Thừa Diệp cũng nhìn sang.

Bốn mắt nhìn nhau, hắn khẽ gật đầu.

Ta dời mắt đi.

Bên ngoài cung thái hậu có một rừng trúc.

Yến tiệc đến giữa chừng, ta lấy cớ ra ngoài hóng gió, dẫn theo thị nữ đi ra.

Tiêu Hoài Cảnh đang ở cuối rừng trúc.

Hắn mặc một thân thường phục màu trắng ánh trăng, trong tay cầm một quyển kinh thư.

Nghe thấy tiếng bước chân, hắn ngẩng đầu.

Mày mắt thiếu niên thanh lãnh, khí chất ôn nhuận, giống núi non sau tuyết vừa hửng nắng.

Ta hành lễ.

“Thần nữ Thẩm Chiêu Ninh, bái kiến ngũ điện hạ.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...