Phó Cảnh Thâm nghe xong đồng tử co rụt lại. Chắc anh cũng bất giác nhớ đến sự việc không vui tối đó.
Họ hàng nhà anh ngứa mắt tôi, hùa với mẹ Phó bắt nạt tôi. Trong bữa tiệc họ cố tình tông vào tôi, làm rớt mấy chiếc bánh kem. Họ xúm lại chỉ trích tôi đủ điều. Phó Cảnh Thâm thu hết vào tầm mắt mà không có ý định xen vào, để tránh ồn ào anh bảo tôi rời đi.
Lúc đó tôi như một con hề hỏi anh: “Chẳng lẽ anh không mong chờ quà sinh nhật của em sao?”
Phó Cảnh Thâm cau mày, thốt ra câu lạnh lùng vô tình: “Cô không xuất hiện ở đây, chính là món quà lớn nhất đối với tôi rồi.”
Lòng tôi chùng xuống, cắn chặt môi. Cái cảm giác máu trong người lạnh toát đó tôi vẫn nhớ, giây tiếp theo như thể chết đi được.
Phó Cảnh Thâm không đưa tay nhận món quà tôi chuẩn bị, dường như cảm thấy rất có lỗi với tôi, anh siết chặt tay tôi, sợ tôi cứ thế bỏ đi. Nhưng tôi vẫn nhích từng chút một thoát khỏi tay anh, mỉm cười: “Phó Cảnh Thâm, sinh nhật vui vẻ.”
Trên mặt anh không có lấy một nụ cười, biểu cảm như sắp khóc.
Tôi trực tiếp đặt hộp quà sinh nhật xuống, dưới ánh nhìn của anh, tôi xoay người dứt khoát rời đi.
Quản gia đuổi theo ra ngoài, dùng ánh mắt đau buồn nhìn tôi: “Thiếu phu nhân…”
Tôi nhắc ông: “Bác đổi xưng hô được rồi, cứ gọi tôi là Hứa tiểu thư.”
“Hứa tiểu thư, dạo này thiếu gia chịu dằn vặt thế nào tôi đều nhìn thấy. Không yên tâm nên tôi mới đích thân đến đây chăm sóc cậu ấy. Cậu ấy thật sự rất thích cô, không giống ngày xưa chút nào, cô cho cậu ấy thêm một cơ hội được không?”
“Không thể nào.” Tôi dứt khoát từ chối. Chuyện tình cảm ai nói trước được. Trước kia tôi yêu anh, nếu anh có thể chủ động giữ tôi như vậy, tôi có thể vui đến mức 3 ngày 3 đêm không ngủ. Nhưng bây giờ khác rồi, tôi đã chết tâm.
“Bác quản gia, tôi biết ý tốt của bác, nhưng bác không cần khuyên nữa đâu.”
Quản gia muốn nói lại thôi, nhưng cuối cùng vẫn thở dài nặng nề lùi bước: “Vậy Hứa tiểu thư đi thong thả.”
“Chào bác.” Tôi chào quản gia, quay lưng leo lên xe rời đi.
Hôm sau, tôi đi làm bình thường, vừa đến sảnh dưới lầu thì nhận được một bó hoa. Người giao hoa khăng khăng bắt tôi phải tự tay ký nhận và ôm vào công ty mới chịu.
Lúc tôi ôm bó hồng khổng lồ đặt lên bàn, Linh Linh cười bước tới: “Ái chà chà! Bắt đầu theo đuổi điên cuồng rồi đây! Đại thiếu gia nhà họ Phó đúng là chịu chơi đấy.
”
Nghe vậy, tôi bất lực liếc cô ấy: “Cậu bớt nói vài câu được không? Thấy đẹp thì lấy đi.”
“Thế sao được?” Linh Linh từ chối thẳng thừng, cười đùa: “Cậu không thích thì quăng vào thùng rác, dù sao cũng là tấm lòng của Phó Cảnh Thâm, cậu xử lý thế nào cũng được, nhưng đừng đem cho.”
“Tấm lòng sao? Với tớ bây giờ nó chẳng đáng một xu.”
Tôi tháo tung bó hoa, bó lại thành vài cành nhỏ tặng cho nhân viên trong công ty.
Tôi biết ngoài cửa sổ có người đang nhìn. Phó Cảnh Thâm cố tình cử người đến xem tôi có nhận bó hoa này không, đương nhiên cũng thấy được “cảnh tượng hoành tráng” lúc tôi chia hoa.
Đầu giờ chiều, Phó Cảnh Thâm cuối cùng không kìm được gọi điện tới. Tôi bắt máy, định bảo anh từ nay đừng gửi hoa hồng nữa, thì nghe thấy tiếng ho yếu ớt của anh. Tôi nhíu mày, lý trí chưa kịp lên tiếng thì miệng đã buột miệng trước:
“Anh sao rồi?”
Tôi hơi bực mình vì sự quan tâm trong tiềm thức của mình dành cho anh.
Phó Cảnh Thâm thỏa mãn cười trong điện thoại, khẽ nói: “Bây giờ tôi đang sốt cao lắm, em đến thăm tôi được không?”
“Sốt cao ốm đau thì có bác sĩ, tìm tôi có ích gì? Không gặp.” Tôi lạnh lùng từ chối, định cúp máy.
Đầu dây bên kia vang lên giọng lo lắng của y tá: “Hứa tiểu thư, cô đến gặp Phó tổng đi. Cậu ấy không thấy cô thì không chịu tiêm hay uống thuốc, người sắp sốt hỏng não đến nơi rồi!”
Tôi bực mình, nghiêm túc cảnh cáo Phó Cảnh Thâm đừng dùng mấy trò này để làm khó tôi: “Tôi không muốn gặp là không muốn gặp, anh có làm loạn thế nào cũng vô ích!”
“Vậy tôi sẽ đợi đến khi em tới, không đợi được tôi sẽ không về.”
Phó Cảnh Thâm vẫn cố chấp, sự cố chấp khiến tôi đau đầu.
Tôi hít sâu một hơi, cuối cùng vẫn hối hả chạy đến bệnh viện. Thế nhưng không ngờ lúc tôi đến, quanh giường bệnh lại bu đông bu đỏ mấy người họ hàng. Sắc mặt anh tối sầm, rõ ràng không ngờ họ sẽ đến. Tôi không quen biết những người họ hàng này, có vẻ là họ hàng xa. Nhưng lỡ đến rồi, tôi đành gật đầu chào.
Mấy người họ hàng thấy tôi, thái độ vẫn chán ghét như xưa, bắt đầu châm chọc mỉa mai:
“Chồng ốm ngã gục rồi mà người làm vợ như cô bây giờ mới thong thả mò tới, không thấy quá đáng lắm sao!”
Chaporia
Bình Luận (0)