“Đúng vậy. Chưa thấy ai vô trách nhiệm như cô, còn không mau rót cho thằng bé ly nước ấm? Cỡ cô thì sớm muộn cũng bị nhà họ Phó chúng tôi tống cổ ra đường!”
Nghe xong tôi không hề tức giận, chỉ thấy nực cười. Hóa ra vẫn có người chưa biết tôi và anh đã ly hôn.
Phó Cảnh Thâm ho sù sụ hai tiếng, khó nhọc thở, lạnh lùng nhìn họ: “Mọi người đừng mắng cô ấy, thăm xong rồi thì về đi, cháu cần nghỉ ngơi!”
Mấy người đó rõ ràng không ngờ anh lại có thái độ này. Đang ngỡ ngàng, một người hạ giọng nói: “Cô ta là con đàn bà tâm cơ, hồng nhan họa thủy, cháu đừng để bị nó lừa.”
“Đừng quên dạo trước cháu ghét nó thế nào, nó dùng thủ đoạn để trèo lên cưới cháu đấy!”
“MỌI NGƯỜI ĐỪNG NÓI NỮA!”
Phó Cảnh Thâm thực sự nổi điên, ngắt lời họ lạnh như băng: “Như cá uống nước nóng lạnh tự biết, cháu và Hứa Ninh Chi sống với nhau ra sao không cần mọi người quản. RA NGOÀI!”
Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh che chở cho tôi trước mặt họ hàng, ra sức trách mắng đối phương, như thể những lời họ nói bất công với tôi lắm, anh xót xa lắm vậy.
Nhìn cảnh đó, khóe mắt tôi lóe lên vài tia buồn bã. Không hiểu sao tôi và anh cứ luôn bỏ lỡ nhau. Nếu trước đây anh bảo vệ tôi như thế, tôi chắc chắn sẽ một lòng một dạ theo anh chết đi sống lại, chứ không phải trái tim vỡ nát như bây giờ.
Đợi đám họ hàng bị đuổi đi, tôi bước tới, nhìn dáng vẻ ốm yếu ủ rũ của anh, hỏi: “Sao sốt cao thế này?”
Phó Cảnh Thâm cười cười: “Ngày xưa em hay thức đêm đan khăn quàng cổ cho tôi. Quản gia kể em đan suốt đêm không nghỉ, tay cóng đến cứng ngắc. Tôi cũng muốn đan cho em một chiếc, nhưng không hiểu sao lại đổ bệnh.”
Anh nhìn chiếc khăn quàng cổ méo mó xiên xẹo trên tủ đầu giường, trong mắt lộ rõ vẻ ngượng ngùng.
Tôi sững sờ, không dám tin một người như anh lại đi đan khăn quàng cổ. Đây có còn là Phó Cảnh Thâm mà tôi biết không?
Tôi bước tới, cầm chiếc khăn lên lật tới lật lui, vẻ mặt vô cùng phức tạp. Phó Cảnh Thâm không biết tôi đang nghĩ gì, trông rất căng thẳng, như sợ tôi sẽ buột miệng châm biếm, ghét bỏ anh.
Nhưng tôi chẳng muốn nói gì, ôm chiếc khăn vào lòng: “Tôi nhận. Nhớ uống thuốc đầy đủ, ngày mai chắc sẽ khỏe lại thôi.”
“Em không có gì muốn nói với tôi sao?” Phó Cảnh Thâm ngồi dậy, vẻ mặt mang theo sự van nài.
Tim tôi vẫn không mềm đi một ly, chỉ tĩnh lặng nhìn anh.
“Phó Cảnh Thâm, tất cả những gì anh làm bây giờ là để níu kéo, tôi biết rõ. Nhưng anh đừng tốn công vô ích nữa, không có tác dụng đâu.”
Nhìn sắc mặt anh từ chỗ le lói tia sáng dần trở nên ảm đạm, tôi quay lưng bước đi, không một lần ngoảnh lại.
Trên đường về, tôi ôm khư khư chiếc khăn quàng, trên đó vẫn vương mùi hương của anh. Tôi biết anh chỉ là chưa quen với sự rời đi của tôi, gặp phải phản ứng cai nghiện nên mới làm ra một loạt hành động này. So với mức độ tôi thích anh, anh vĩnh viễn không bao giờ bằng. Cứ tiếp tục thế này sớm muộn gì cũng có chuyện.
Về đến nhà, tôi thu dọn hành lý, nói với bố muốn đi du lịch một thời gian. Tôi thuê một căn hộ ở tỉnh khác đủ sống nửa năm rồi đi thẳng. Dạo này công ty không có việc gì bận, chỉ có hai dự án đang do Linh Linh và người khác phụ trách. Tôi rảnh rỗi nên quyết định đi trốn một thời gian.
Nhưng tôi mới đi được hai ngày, bố kể Phó Cảnh Thâm khỏi ốm xuất viện, nghe tin tôi đi thì vô cùng suy sụp. Anh tìm đến nhà họ Hứa bằng được để hỏi dò tôi đang ở đâu. Lại bảo anh đi khắp những nơi tôi hay lui tới, điên cuồng tìm kiếm bóng dáng tôi.
Chuyện này làm ầm ĩ khắp thành phố. Người thì bảo tôi muốn trốn anh nên mới bốc hơi, người lại bảo tôi đã câu dẫn được gã đàn ông khác nên mới dứt áo ra đi.
Dạo này anh cũng liên tục nhắn tin cho tôi, giãi bày sự suy sụp của mình.
“Hứa Ninh Chi, em tàn nhẫn với tôi quá. Em chỉ cần muốn đi là bốc hơi không dấu vết, tôi tìm không ra em.”
“Tại sao? Tại sao không cho tôi gặp em? Chỉ cần nhìn từ xa cũng được, cầu xin em…”
“Em nhẫn tâm đến vậy sao? Có phải em biết tôi mất em đau như chết đi sống lại, nên muốn tôi nếm trải cảm giác bị em bỏ rơi, bị em không yêu?”
“Tôi sai rồi, em về đi, tôi không thể sống thiếu em.”
Tôi nhìn những dòng tin nhắn, xóa từng cái một, đặt điện thoại lên bàn, nhìn màn đêm uống cà phê.
Đợi thêm một thời gian nữa, có lẽ ba tháng sau anh sẽ không bám riết lấy tôi nữa.
Tuy nhiên, tôi không ngờ cuối cùng anh không bỏ cuộc, mà lại tìm đến Trương Sơ Trần. Trương Sơ Trần gọi điện tới, tôi vừa bắt máy đã nghe thấy giọng u ám lạnh lẽo của Phó Cảnh Thâm.
Chaporia
Bình Luận (0)