“Cậu giấu cô ấy ở đâu? Cậu biết cô ấy ở đâu đúng không?”
“Anh nói nhăng nói cuội gì thế? Chị ấy đi đâu không nói với ai, kể cả bố chị ấy cũng không biết, sao tôi biết được? Mau ra ngoài, đừng có kiếm chuyện ở đây, nếu không tôi báo cảnh sát tội quấy rối bây giờ!”
“Chắc chắn cậu biết. Nếu cậu cũng không biết, thì tôi mất dấu thật rồi…” Phó Cảnh Thâm lẩm bẩm một mình, như đang tự an ủi, cũng như đang bấu víu vào hy vọng cuối cùng.
Trong điện thoại, Trương Sơ Trần thở dài bất lực: “Anh thôi làm loạn đi được không? Tôi đã nói rồi, chị ấy không ở chỗ tôi. Tôi có cần lừa anh không?”
“Phó tổng, hai nhà chúng ta cũng coi như có làm ăn hợp tác. Dù là vì chuyện kinh doanh công ty của bố tôi, tôi cũng không thể đắc tội với anh để tự chặt đường tài lộc của mình chứ?”
Phó Cảnh Thâm chìm vào im lặng hồi lâu.
Tôi không nhìn thấy bộ dạng anh lúc này, nhưng hơi thở lại bất giác nặng nề. Chẳng lẽ anh lại định làm chuyện ngốc nghếch gì sao?
Sau một hồi giằng co, Trương Sơ Trần đi tới vỗ vai Phó Cảnh Thâm: “Trước đây là anh không biết trân trọng, giờ người ta nguội lạnh tâm can rồi, anh lại chạy đi tìm người ta khắp thế giới. Rốt cuộc anh đang hành hạ bản thân hay đang hành hạ chị ấy? Nghe tôi khuyên một câu, tránh xa chị ấy ra một chút, tha cho chị ấy đi.”
“Cô ấy thích tôi bao nhiêu năm như vậy, sao có thể nói buông là buông? Dù có muốn buông, tôi cũng phải tìm cô ấy về. Cậu không cần khuyên nữa, tôi đi thu xếp hành lý đây.”
“Anh định đi đâu?” Trương Sơ Trần kinh ngạc nhìn anh. Tôi cũng không ngờ anh sẽ thốt ra lời như vậy. Tập đoàn Phó thị lừng lẫy làm sao thiếu anh được? Anh mà đi thì mới đúng là tổn thất nặng nề!
Nhưng giọng anh rất kiên quyết: “Không cần khuyên tôi, tôi quyết rồi.”
Trong điện thoại truyền đến tiếng bước chân xa dần. Trương Sơ Trần vô cùng bất lực, dí sát vào điện thoại hỏi: “Chị nghe thấy hết rồi chứ?”
Tôi “ừ” một tiếng: “Nghe rồi, anh ta không biết tôi ở đâu, có tìm cũng vô ích. Kệ anh ta giày vò.”
“Nhưng tôi thật sự không ngờ anh ta có thể vì chị mà làm đến mức này. Chị không định cân nhắc cho anh ta một cơ hội sao?” Trương Sơ Trần dè dặt hỏi.
Có lẽ mọi người đều không hiểu.
Tôi thích anh nhiều năm như vậy, cho dù bị tổn thương bởi chuyện của Lưu Khả Y trước kia, nay mọi chuyện đã nói rõ hết rồi, tại sao tôi vẫn không chịu quay lại? Nhưng khi yêu một người toàn tâm toàn ý, rồi lại chịu đựng sự đả kích và thờ ơ, cái cảm giác không dám tin vào tình yêu, không dám tin người đàn ông đó nữa, không ai có thể hiểu nổi. Tôi đối với anh chính là như vậy, dù anh có tốt đến đâu, có trở nên yêu tôi đến thế nào, chim sợ cành cong, tôi cũng không thể hoàn toàn giao phó lòng tin được nữa.
Người khác hỏi, tôi cũng chẳng biết trả lời sao. Tôi cười: “Thôi được rồi, mấy chuyện này tôi tự biết chừng mực, cậu không cần nói thêm đâu. Tôi cúp máy đây.”
Tôi ngắt máy đi nghỉ ngơi, đinh ninh anh sẽ không tìm thấy tôi.
Thế nhưng vài ngày sau, nhìn bóng dáng quen thuộc kéo vali đến trước cửa căn hộ, tôi mới lần đầu tiên nhận thức được thế nào gọi là thế lực của gia tộc họ Phó. Hóa ra đến mức này mà vẫn tra ra tôi được.
Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, mắt anh sáng rực lên. Tôi đứng ở cửa không có ý mời anh vào, chỉ hỏi: “Tôi không còn gì để nói với anh nữa, anh còn đến đây làm gì?”
Phó Cảnh Thâm nhìn tôi, hốc mắt ửng đỏ: “Hôm nay là sinh nhật em.” Anh bước lên kéo tay tôi, “Tôi đến tìm em ăn bánh kem, thổi nến ước nguyện.”
“Tôi không muốn đón sinh nhật với anh.” Tôi không cảm xúc gạt tay anh ra.
Anh đưa tay lau mồ hôi trên trán tôi, chỉ cười, như không nghe thấy sự kháng cự của tôi: “Trời lạnh thế này còn chơi trò mất tích, em không sợ ra ngoài không chăm sóc được bản thân rồi ốm à?”
“Anh tránh xa tôi ra một chút được không?” Tôi đẩy anh ra, “Tôi sẽ không đón sinh nhật với anh, anh đừng bám lấy tôi nữa.”
Tôi cuối cùng cũng không giữ được bình tĩnh, quay lưng bước đi.
Anh “ừ” một tiếng, kéo vali rời đi.
Tôi sững người, không ngờ lần này anh lại dễ đuổi thế. Nhưng rồi thấy anh mở cốp xe, lấy ra một hộp bánh kem đã chuẩn bị từ trước. Anh bưng đến trước mặt tôi: “Tôi đã chuẩn bị bánh sinh nhật cho em. Tôi hứa, chỉ cần em cho tôi vào trong đón sinh nhật cùng em một lần, sau này em muốn sao cũng được.”
“Thật không?” Ánh mắt tôi dao động.
Phó Cảnh Thâm gật đầu.
Cuối cùng tôi vẫn đồng ý, để anh ôm bánh kem theo tôi vào nhà.
Lúc thắp nến thì trời đã chạng vạng. Đèn tắt, ánh chiều tà hắt vào, in lên khuôn mặt anh. Tôi nhìn xuống, chiếc bánh kem là hình người cá màu hồng mà tôi thích nhất. Cô người cá trên đó dường như được làm phỏng theo hình dáng của tôi, tóc dài uốn lượn, khuôn mặt thanh tú.
Chaporia
Bình Luận (0)