Mạnh Khả – cô bạn học ngồi ghế bên cạnh kéo kéo tay áo tôi: “Này Chi Chi, cậu vừa ly hôn không lâu đúng không? Nhìn bạn bè cũ kết hôn, cậu có hối hận vì kết thúc cuộc hôn nhân trước không?”
Phó Cảnh Thâm dưới sự tiếp đón của người nhà chú rể đã ngồi xuống, quay lưng lại với tôi, chỉ cách có nửa mét. Bên này chúng tôi nói gì, anh đều nghe rõ mồn một.
“Có gì mà hối hận? Hôn nhân không phù hợp thì kết thúc sớm mới là sự giải thoát.” Tôi giữ nụ cười, cảm xúc luôn bình thản.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, rồi đồng loạt quay sang xem phản ứng của Phó Cảnh Thâm. Tôi không quay đầu, nhưng nghe thấy tiếng ly rượu đặt mạnh xuống bàn.
Mạnh Khả bĩu môi, cho là tôi đang cứng miệng: “Người khác nói không hối hận thì tớ tin, chứ cậu thì tớ không tin đâu. Hồi đại học ai mà không biết cậu vì Phó Cảnh Thâm mà từ bỏ suất học bổng tu nghiệp tại trường nghệ thuật danh tiếng ở nước ngoài, ở lại Thượng Thành dũng cảm theo đuổi tình yêu?”
Nụ cười của tôi cứng đờ. Thật đúng là cái bình nào không sôi lại xách cái bình đó lên.
Mạnh Khả cũng như cô dâu Mộng Nhi hôm nay, đều là bạn học đại học và bạn cùng phòng của tôi. Cô ấy cũng là thiên kim tiểu thư nhà họ Mạnh, tính tình bộp chộp, thẳng thắn, bình thường vẫn luôn ngấm ngầm so bì hơn thua với tôi. Nhưng Mạnh Khả không xấu, ít nhất lúc tôi kết hôn bị chửi bới, cô ấy còn giúp tôi mắng lại những kẻ nói xấu tôi. Những điều này tôi luôn ghi nhớ trong lòng.
“Đó đều là chuyện quá khứ rồi.” Tôi bưng ly nước trái cây lên uống một ngụm, “Nhắc chuyện đó làm gì?”
“Thì tớ thấy không đáng thay cậu thôi! Từ bỏ nhiều như vậy mà chẳng đơm hoa kết trái, bọn họ toàn bảo cậu không xứng với Phó Cảnh Thâm, tớ thì lại thấy có kẻ không biết trân trọng, tự tay đánh mất người yêu mình nhất thì có!” Mạnh Khả ợ một hơi rượu, giọng nói bất giác cao lên.
Ánh mắt những người xung quanh đều đổ dồn về phía này, quét qua lại giữa tôi và Phó Cảnh Thâm.
Tôi cười nhẹ: “Đáng hay không thì đã sao? Chỉ cần tôi nỗ lực đấu tranh rồi, dù kết quả thế nào, không hổ thẹn với lòng là được.”
“Thế cậu đã nói chuyện này cho anh ta biết chưa? Có người bạc tình bạc nghĩa lắm, cậu vì anh ta hy sinh nhiều như thế, thật quá không đáng!” Mạnh Khả vừa nói vừa liếc mắt đánh giá Phó Cảnh Thâm, dường như đã quyết tâm muốn giúp tôi dạy cho anh ta một bài học.
Lòng tôi ấm áp, nhạt nhòa đáp: “Chuyện được tiến cử, tôi chưa bao giờ nói.”
“Cho đến tận bây giờ cũng chưa nói sao?” Một người trên bàn kinh ngạc thốt lên.
Tôi lắc đầu: “Chưa. Không chỉ người khác, mà trong lòng anh ta, tôi cũng chỉ là một kẻ hám tiền hám quyền hám vị trí. E rằng cho dù tôi có nói ra, trong mắt anh ta việc tôi từ bỏ suất tiến cử đó để làm thiếu phu
nhân họ Phó, hoàn toàn chỉ là màn trao đổi lợi ích mà thôi.”
“Tôi yêu anh ta, nhưng anh ta trước sau không tin, cho nên dù làm gì, cũng chỉ là tôi tự cảm động chính mình.”
Tất cả chuyện quá khứ như hiện lên trước mắt, những ấm ức từng phải chịu đựng, sau khi nói toạc ra chốn đông người, rốt cuộc tôi cũng cảm thấy nhẹ nhõm. Trải qua bao nhiêu tổn thương mà chẳng đổi lại được một lần tin tưởng. Hơn một năm chung sống bị mỉa mai là dòm ngó vị trí thiếu phu nhân, thế thì còn gì để nói nữa?
Mọi người sững sờ, ánh mắt phức tạp nhìn tôi, rồi lại nhìn Phó Cảnh Thâm.
Qua khóe mắt, tôi thấy Phó Cảnh Thâm đang dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn tôi, giống như mãi đến hôm nay anh mới lần đầu tiên nhận thức được dáng vẻ tôi yêu anh khi xưa.
Thật nực cười.
Mạnh Khả giận đến đỏ bừng mặt, nghiến răng nghiến lợi, trông như sắp nổi điên. Tính cô ấy vốn đã nóng nảy, hôm nay lại là đám cưới bạn chung, tôi không muốn chuyện ly hôn của mình và Phó Cảnh Thâm trở thành tâm điểm của hôn lễ, cảm thấy nơi này không tiện ở lâu liền đứng dậy.
“Tôi đi vệ sinh một chút, xin thất lễ.”
Lúc quay người, Phó Cảnh Thâm cũng vừa lúc đứng dậy, suýt đụng vào tôi. Ánh mắt tôi chạm ngay đôi mắt đỏ hoe và vẻ mặt phức tạp tột độ của anh, trái tim khẽ run lên.
Chuyện từ bỏ suất học bổng, tôi chưa bao giờ nhắc tới. Phó Cảnh Thâm vốn dĩ luôn nghĩ tôi bất chấp thủ đoạn, luôn dùng suy nghĩ đen tối nhất để phỏng đoán tôi. Nếu tôi nói ra, khó tránh khỏi bị coi là đang tranh công. Bây giờ nghe được chuyện này từ miệng người khác, trong lòng anh sẽ nghĩ gì? Chắc lại thấy tôi điên rồ và cố chấp, khiến anh không kịp chống đỡ chứ gì.
Tôi vẫn bình chân như vại, dưới ánh mắt hóng hớt của mọi người xung quanh, tôi khẽ gật đầu với anh: “Phiền anh nhường đường, Phó tiên sinh.”
Chaporia
Bình Luận (0)