Xung quanh vang lên những tiếng hít sâu.

Phó Cảnh Thâm nắm chặt tay, đôi môi mỏng mím thành một đường thẳng, nghiêng người nhường đường.

Tôi vào nhà vệ sinh, lấy gương ra dặm lại lớp trang điểm, thoa thêm son đỏ. Người phụ nữ trong gương trông vô cùng tươi tắn, rạng rỡ, như thể vẫn luôn là cô đại tiểu thư nhà họ Hứa vô lo vô nghĩ. Đây mới là cuộc sống đáng lẽ tôi phải có.

Tôi thoảng thốt giây lát. Nhớ lại những ngày tháng tủi nhục suốt một năm qua, giờ nghĩ lại đúng là địa ngục.

Tôi dặm lại phấn rồi bước ra ngoài.

Trên hành lang, Phó Cảnh Thâm chặn đường tôi. Rõ ràng là anh cố tình đứng đây đợi.

“Chi Chi, những gì họ nói là thật sao? Em vì tôi mà từ bỏ suất học bổng tu nghiệp tại trường nghệ thuật nước ngoài?”

“Đương nhiên.” Tôi dứt khoát nói thẳng với anh, ánh mắt bình thản nhìn anh.

“Nghe nói em học vẽ và thiết kế từ nhỏ, tôi cũng từng nghe bố em kể, đậu vào trường đại học đó là ước mơ lớn nhất đời em.” Vừa nói, giọng Phó Cảnh Thâm bỗng trầm xuống, viền mắt đỏ hoe càng rõ rệt. Anh thở dài: “Xin lỗi, đều tại tôi. Vì tôi mà em từ bỏ nhiều như vậy, thế mà tôi luôn nghĩ em tiếp cận tôi vì lợi ích. Tôi sai rồi.”

Anh thấp giọng xin lỗi, dường như chỉ có vậy sự áy náy trong lòng mới vơi đi một chút.

“Không sao đâu.” Tôi nở nụ cười rạng rỡ, “Mọi chuyện qua rồi. Em từ bỏ những thứ đó cũng chưa từng hối hận, chỉ cần em không thẹn với lòng là được. Hơn nữa, em đã buông bỏ anh rồi, sẽ không còn cảm giác cam chịu vì đã hy sinh những thứ đó nữa.”

Lời nói của tôi khiến sắc mặt Phó Cảnh Thâm dần tái nhợt. Nhịp thở của anh hơi nặng nhọc, lúc này trước mặt tôi, anh hoàn toàn cúi đầu, hệt như một đứa trẻ phạm lỗi. Vị thiếu gia nhà họ Phó ngày thường cao quý không thể chạm tới, lúc này lại nhỏ bé hèn mọn trước tôi đến thế.

Phó Cảnh Thâm dè dặt tiến lại gần: “Thực ra tôi vốn dĩ không định đến đám cưới này, nhưng nghe nói em ở đây nên tôi mới tìm đến. Từ ngày ly hôn, tôi luôn sống rất khó chịu.”

“Những ngày qua tôi ăn không ngon ngủ không yên, cứ nghĩ đến việc em không còn ở nhà đợi tôi về nữa, tôi lại không dám từ công ty bước về nhà.” Anh không còn vẻ cao ngạo lạnh nhạt, xa cách như xưa. Giọng nói run rẩy như cánh diều đứt dây vật lộn trong cơn gió lạnh.

“Sau này tôi mới nhận ra, tôi đã quen có em từ lâu rồi, cũng không thể không có em.

Em thích ăn cay, nhưng vì tôi lại phải làm những món ăn dinh dưỡng nhạt nhẽo. Em thích mặc những bộ đồ tôn dáng, nhưng lại cam tâm làm một người vợ thục nữ hiền thục bên cạnh tôi.”

“Em muốn tôi đi du lịch cùng em, muốn lên phương Bắc xem một trận tuyết rơi ngập trời, tôi chưa từng nghĩ sẽ giúp em thực hiện. Thực ra những điều đó tôi đều nhớ, chỉ khi em rời xa, tôi mới muộn màng nhận ra mình đã sai, tôi quá khốn nạn. Bây giờ tôi mới hiểu, tôi đã yêu em từ lúc nào không hay…”

Tôi tĩnh lặng nghe những lời tự tình của Phó Cảnh Thâm, trong lòng dâng lên đủ loại cảm xúc ngổn ngang. Nếu đổi lại là nửa tháng trước, nghe được những lời này chắc tôi vui đến mức nhảy cẫng lên. Nhưng bây giờ nghe lại, tôi chỉ thấy nực cười, không hề có một chút cảm giác vui vẻ nào.

Tấm chân tình của Phó Cảnh Thâm đến quá muộn. Lúc tôi khao khát thì anh không cho, giờ anh mang cả trái tim chân thành dâng đến trước mặt, tôi lại không thèm nữa.

“Em thấy rất đột ngột, rất kinh ngạc đúng không?”

Phó Cảnh Thâm muốn nắm tay tôi, thấy tôi đứng bất động, bàn tay đang vươn ra lại dè dặt rụt về, như thể sợ một động tác sẽ làm tôi tổn thương. Đã từng có lúc, tôi cũng hèn mọn trước anh như vậy, mà nay thân phận dường như đã hoán đổi.

“Chi Chi, tôi chưa từng yêu đương, không rành những chuyện này. Bây giờ tôi đã hiểu rõ lòng mình rồi, em có thể cho tôi một cơ hội nữa được không?”

Phó Cảnh Thâm nhìn tôi, trong mắt ánh lên sự khẩn cầu, cuối cùng cũng đưa tay về phía tôi.

Tôi nắm lấy tay anh, khẽ mỉm cười.

Tiếp đó, trước ánh mắt mong chờ và vui sướng của anh, tôi kiên quyết và dứt khoát gạt tay anh ra.

“Xin lỗi, tôi sẽ không quay đầu lại nữa đâu.”

Đám cưới còn chưa kết thúc, Phó Cảnh Thâm đã bỏ về trước.

Người ngoài không biết chúng tôi đã xảy ra chuyện gì ở hành lang, chỉ cảm thán rằng có vẻ như chúng tôi đã thực sự ly hôn, không còn chút khả năng quay lại nào nữa.

Phó Cảnh Thâm dường như cảm thấy áy náy với tôi. Công ty của tôi và Linh Linh vừa thành lập, anh đã âm thầm hoặc công khai dùng các mối quan hệ để mang đến cho tôi rất nhiều cơ hội việc làm. Tôi biết mấy ông sếp lớn sẽ chẳng để mắt đến một công ty nhỏ xíu như công ty tôi, họ tìm đến đều là nể mặt Phó Cảnh Thâm. Nhưng tôi cũng chẳng chê. Mối làm ăn dâng tận cửa để kiếm tiền, sao lại không nhận?

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...