Dị Giới Cũng Không Tệ Lắm/Chapter 2: Có vẻ như đây là dị giớiChapter 2: Có vẻ như đây là dị giới
20px

Không hiểu bằng một cách vi diệu nào đó, sau khi ra đi vì bệnh sốt xuất huyết ở thế giới cũ, Võ Quang Danh lại thấy mình nằm bên trong một khu rừng. Danh ngó nghiêng ngó dọc thì nhận thấy những cái cây trong khu rừng này tương đối cao lớn và rất xum xuê, không khác gì những cây đa nhưng có vẻ còn to hơn thế.

Danh: Chỗ khỉ nào đây? Tưởng mình tỏi rồi chớ. Với lại... bồ đồ này là sao vậy?

Cậu ta hướng mắt trở lại bản thân mình và nhìn thấy rõ bộ đồ mình đang mặc có chút kỳ lạ. Một chiếc áo phông trắng với tay áo dài, bên dưới là một chiếc quần thể thao đen rộng thùng thình được thắt chặt vào eo bằng hai sợi dây trắng, cuối cùng là một đôi giày thể thao màu trắng đơn điệu.

Ngoài ra, cậu ta cũng cảm thấy cơ thể của mình có gì đó hơi khác lạ, kiểu như nhẹ hơn, nhanh nhẹn hơn, thậm chí là các giác quan còn nhạy bén hơn một chút. Cả cơ thể như đang tràn trề sinh lực, một cái cảm giác cậu chưa từng được trải qua trong đời, xung mãn và hưng phấn hơn bao giờ hết.

Danh: Vụ này mới à nha. Sao cảm giác như mình vừa được hốc ba tô bún riêu, hai trai nước suối và ngủ đủ tám tiếng ấy nhể? Như này mà đi đá phủi với anh em thì có mà hóa thành anh Bảy à!

!!!

Danh: Mà khoan đã. Có khi nào...

Đột nhiên, một ý tưởng điên rồ lóe lên trong bộ vi xử lý của Danh. Cậu ta quay lại và nhìn về phía cái cây siêu to khổng lồ sau lưng, rồi cậu bất ngờ thủ thể tấn, chân phải hạ thấp và hướng phía trước, chân trái gần như duỗi thẳng và đưa ra sau, tay phải nương theo cơ thể nghiêng nhẹ sang bên phải, còn tay trái thủ phía trước.

Như thể cảm nhận được có thứ gì đó đang chảy trong cơ thể. Khi cảm nhận được thời điểm đã đến, Danh đã dồn lực vào chân trái, bật mạnh về phía trước, tạo đà cho tay phải và thân trên tiến lên rồi tung ra một quyền thật mạnh vào thân cây. Một tiếng nổ bất ngờ vang vọng khắp cả khu rừng hệt như tiếng trống, cộng thêm đó là tiếng nứt vỡ của thứ gì đó.

Và rồi khi bụi dần tan đi không ít, Danh từ từ mở mắt ra lần nữa và nhìn thấy thân cây đã bị thủng một lỗ khoảng 15cm. Dù chỉ xuyên qua được một nửa thân cây, nhưng là đủ để chứng minh những gì cậu ta suy đoán là hoàn toàn chính xác. Có điều...

Danh: TRỜI MÁ!!!!!... Ái da đau quá đi... Vụn gỗ cắm vào tay con rồi má ơi~. Múa làm gì không biết nữa.

Dù đã đục thủng được một nửa thân cây lớn, nhưng đổi lại bàn tay của Danh cũng hứng chịu một vết thương không nhẹ lắm. Tuy không thật sự ảnh hưởng gì đến tính mạng, nhưng chỉ riêng việc vụn gỗ của cây cắm vào da, cộng thêm các đầu ngón tay phải va chạm với một vật thể tương đối cứng nên cũng đã sưng lên một chút.

Nhưng dẫu sao, pha chơi liều lần này đã cho Danh thấy được nghi ngờ của mình hoàn toàn chính xác.

Danh: Hóa ra không phải mơ, mình thật sự đã được tái sinh rồi...

???

Danh: Ủa khoan! Mình được tái sinh... hay là xuyên không ta? Nếu là chết rồi thì chắc gọi là tái sinh ấy nhỉ? Chứ xuyên không thì chắc là khái niệm dùng để nói đến người còn sống chứ. Hay là... cũng có thể gọi là chuyển sinh? Mà thôi kệ đi, cái đó để độc giả trả lời hộ cũng được, giờ đi đâu ra khỏi chỗ này được nhỉ?

Cậu ta nhìn ngó một hồi rồi quyết định đi về phía Nam vì đơn giản đất nước mà cậu đã từng sống ở thế giới cũ nằm ở phía Nam, chính xác là vùng Đông Nam. Vừa đi, cậu vừa nhổ bỏ mấy chiếc gai gỗ đâm vào tay, đồng thời xoa bóp nó để nó bớt đau hơn, dù chẳng biết có tác dụng hay không, nhưng tâm trí cậu cho rằng ông bà bảo vậy.

Và có lẽ được ông bà phù hộ thật mà Danh đã đến được một khu vực thoáng mát hơn, các cây cũng tản mát, thưa thớt hơn một chút, có vẻ như đã sắp đến bìa rừng. Thậm chí đi thêm được vài trăm mét nữa, Danh còn nghe thấy được cả tiếng nước chảy cách đó ước chừng trăm mét.

Quả thật là khi chạy về hướng phát ra tiếng nước chảy, Danh phát hiện ra đó là một con suối nhỏ và không sâu, dòng nước chảy cũng không quá nhanh, vừa đủ để Danh có thể nhìn thấy mặt mũi hiện tại của mình. Nhưng có vẻ cũng chẳng bất ngờ lắm, vẫn là cái khuôn mặt ngốc nghếch vô ưu ấy, dù đã trưởng thành nhưng nhìn cậu ta vẫn cứ như đứa trẻ ngơ ngác mới vào đời vậy.

Danh: Thôi, không bị sao cũng là may mắn rồi. Mà suối này nhìn cũng trong phết, chắc nước cũng uống được.

Nói rồi, Danh cúi thấp mặt xuống dòng suối, dùng tay trái còn lành lặn để hất vài miếng nước vào miệng. Dòng nước mát lành từ từ trôi xuống cổ họng khiến cơ thể Danh dễ chịu hơn hẳn. Mặc dù vậy, cậu ta cũng không dám mạo hiểm dùng nó để rửa qua vết thương do vụn gỗ đâm vào, vì dù có là dòng nước tinh khiết đến từ thiên nhiên đi nữa, nếu mà không được lọc kỹ tạp chất mà dùng để trị thương thì chả khác nào xát thêm muối vào.

Sau khi đã uống nước xong, cậu ta còn định nghỉ chân một lúc sau khi cuộc bộ được 7km. Nhưng nào ngờ, vừa định đặt lưng xuống thân cây thì bỗng nghe thấy âm thanh kim loại va chạm ở đâu đó. Ngoài ra còn có vài âm thanh nghe như tiếng nổ, thậm chí là một vài tiếng kêu gào của con gì đó có vẻ như rất hung dữ.

Danh: Gì vậy? Chó mèo cắn nhau à? Nhưng sao lại có cả tiếng nổ với tiếng kim loại là như nào?

Với sự thôi thúc tò mò ngày một tăng, Danh cố gắng nghe kỹ nguồn âm thanh ấy phát ra từ đâu. Vì lẫn vào đó còn có cả tiếng lá đung đưa do gió thổi nên phải mất thêm chút thời gian thì cậu ta mới định vị được hướng của những âm thanh ấy. Dù không chắc chắn lắm, nhưng khả năng cao chúng vang ra từ phía Đông, tức là đối diện với vị trí mà cậu ta đã thức giấc khi nãy.

Danh: Xem chút chắc không sao đâu.

Tuy có chút do dự, nhưng vì không kiềm chế nổi sự tò mò của mình, cậu ta đã lần theo những âm thanh ấy mà đi về hướng Đông thêm khoảng 2km nữa. Càng tiến về phía trước, rừng cây cũng thưa thớt hơn, và có vẻ như phía Đông này cũng là phần ngoài rìa của khu rừng này.

Khi những âm thanh càng lúc càng rõ ràng hơn, Danh chắc chắn mình đã đi đúng hướng, và kết quả là cậu ta đã chứng kiến một trận chiến đang diễn ra. Ngay khi dừng lại ở trên một cành cây để quan sát, Danh rất sốc khi thấy ba cô gái đang chiến đấu chống lại một đám quái vật hình người da xanh lá.

Danh: Ê ê... thật luôn à? Bọn nó là...

Dù không muốn tin, nhưng sự thật đang hiện ra ngay trước mặt cậu ấy. Lũ quái vật mà ba cô gái kia đang chiến đấu chính là goblin và orc, những sinh vật chỉ tồn tại trong truyện hư cấu. Đám goblin có vẻ đông hơn nhưng lại nhỏ con hơn, chúng có cái mũi to và dài, cùng đôi tai giống như yêu tinh. Chúng khá tinh quái, dù có vẻ yếu nhưng lại biết cách phối hợp với nhau. Còn lữ orc to xác kia dù chiếm số lượng chỉ vài con, nhưng với thân hình lực lưỡng của mình, sức mạnh của chúng vẫn đủ để đập phá đất đá, cây cối tương đối dễ dàng. Lũ này có cái mũi như mũi khỉ, tuy chúng vẫn còn đôi tai yêu tinh, nhưng có vẻ chúng còn mọc được thêm cả râu tóc.

Đối đầu với chúng là ba cô gái trẻ tầm tuổi đôi mươi. Cô gái cầm kiếm và mặc giáp sắt toàn thân kia có mái tóc vàng được cốt lên kiểu đuôi ngựa, nhìn kỹ thì cô ấy có đôi mắt xanh lục khá đặc biệt. Cách cô ấy chiến đấu cũng rất ra gì và này nọ, dù đang mang trên mình một bộ giáp nặng nề, nhưng cô ấy vẫn có thể uyển chuyển tránh né và đáp trả lại đòn tấn công của lũ quái vật như thể một vũ công đang biểu diễn.

Bên cạnh cô ấy là một cô gái khác có mái tóc ngắn màu đen nhanh, đặc biệt là cô ấy còn có một cặp sừng trắng trên đầu và đôi tai hệt như một con trâu hay bò gì đó. Phía sau hông của cô còn có một cái đuôi hệt như đuôi của một con bò, đã vậy sức tấn công của cô ấy cũng rất khủng khiếp khi có thể đọ sức ngang cơ với đám orc to lớn, lại còn lộ ra cái vẻ mặt phấn khích đó nữa.

Danh: Kinh thật, sức phòng thủ của cô ta cũng đáng nể ghê, nãy mình mới thấy cô ta được được một nhát chém của con goblin mà đúng không? Vậy mà chẳng sao cả...

Cuối cùng là một cô gái có đôi tai dài lạ thường, cô ấy khoác lên mình một bộ y phục trắng tinh khiết, và nó cũng rất hợp với mái tóc trắng của cô ấy. Vị trí của cô ở sau cùng đội hình, và xung quanh cô như đang tỏa ra luồng hào quang nào đó. Và nếu đúng với những gì Danh suy đoán, cô ấy có khả năng là trị liệu sư hoặc pháp sư của tổ đội này.

Danh: Không lẽ cô ta đang thi triển ma pháp giúp tăng sức mạnh của đồng đội lên ư? Có vẻ khá giống với các tướng hỗ trợ trong mấy con game moba rồi.

Họ phối hợp vô cùng ăn ý, cô gái tóc đỏ liên tục uyển chuyển tránh né các đòn tấn công của lũ goblin và đáp trả chúng bằng những đường kiếm sắc bén khiến chúng gục ngã trong vũng máu của mình. Những con goblin khác tính đáng lén cô ấy thì lập tức bị cô gái tóc đen có sừng kia ngăn cản bằng những cú đấm ngàn cân, đủ sức xuyên thủng thân thể nhỏ bé của chúng.

Không những vậy, tốc độ, sức mạnh, và phản xạ của họ còn được tăng cường giữa vào cô gái tộc elf phía sau niệm phép hỗ trợ. Cô ấy cũng được bao bọc bởi một lớp lá chắn ma thuật đủ mạnh để đám goblin không thể chém xuyên qua, điều đó cho thấy cô ấy là một nữ pháp sư rất tài ba khi vừa có thể tương trợ đồng đội, vừa có thể tự bảo vệ được bản thân rất tốt để đồng đội không phải lo lắng.

Theo dõi được một lúc, Danh cũng đã biết được tên của họ thông qua cách họ giao tiếp với nhau. Cô gái tóc vàng mặc giáp kia tên là Yusali, cô gái có cặp sừng là Natary, cuối cùng là cô nàng tộc elf đó là Nyushi. Dù chưa biết họ đã quen biết nhau bao lâu rồi, nhưng nhìn cách họ phối hợp và nói chuyện với nhau ngay cả trong lúc chiến đấu cũng có thể cho thấy rằng họ đã có mối quan hệ khá bền vững và lâu dài.

Danh: Có vẻ như trận chiến sẽ sớm kết thúc rồi. Mình có nên giúp họ một tay không ta? Chỉ sợ bị hiểu lầm là tên biến thái nào đó rồi ăn mấy cái bạt tai lại khổ.

Lúc đầu thì cậu ta cũng chỉ định theo dõi vì thấy tình thế đang nghiêng hẳn về phía các cô gái. Nhưng rồi vào một khoảnh khắc khi Yusali bỗng mất cảnh giác thì một con goblin đã lao đến và vung cao cây đao để hướng về phía cô ấy. Rất may mắn là Yusali đã kịp thời phản ứng lại và đưa kiếm ra chống đỡ, vậy mà một con khác lại nhân cơ hội đánh lén cô từ phía bên trái.

Natary: Mau tránh đi Yusali!!!

Nyushi: Ôi không! Lá chắn không kịp hình thành mất...

Những tưởng lưỡi đao lạnh lẽo đã chạm đến khuôn mặt xinh đẹp của Yusali thì một bàn tay từ đâu xuất hiện chém đứt cánh tay đang cầm vũ khí của con goblin đánh lén rồi đạp nó ra xa. Còn chưa để tất cả hoàn hồn, lại thêm một nhát chém nửa cắt xuyên cổ họng của goblin đối đầu với Yusali khiến đầu của nó từ từ rơi thẳng xuống đất lúc nào chẳng hay.

Tốc độ ra đòn quá nhanh, dù cho họ có nhìn kịp đi nữa nhưng cơ thể họ vẫn chưa thể phản ứng lại với những hình ảnh choáng ngợp vừa rồi. Cho đến khi họ hiểu chuyện gì vừa xảy ra thì đã thấy một gã đàn ông cao 1,8m mặc trang phục kỳ lạ đang đứng quay lưng về phía họ.

Màn xuất hiện hoành tráng vừa rồi không chỉ khiến ba cô gái ngạc nhiên, mà còn khiến cả lũ quái vật thất thẩn với đầy sự ngỡ ngàng.

Yusali: A-Anh là ai?

Cô gái vừa được Danh cứ lại loạng choạng lùi lại vài bước, tay cầm chắc thanh kiếm với sự đề phòng cao độ. Hai người còn lại cũng đã nhận thức được chuyện gì vừa xảy ra nên cũng đã hướng sự chú ý lẫn cảnh giác với cái gã vừa mới xuất hiện.

Trái với không khí đặc quánh xung quanh, Danh nhìn lại bàn tay trái của mình thì thấy nó không bị xây xước gì, chứng tỏ đòn tấn công vừa rồi hiệu quả hơn cả những gì cậu mong đợi.

Danh: Mình không nghĩ nó sắc bén đến vậy, chắc nên cẩn thận hơn mỗi khi dùng đến chiêu đó thôi.

Thế rồi cậu ta hướng ánh nhìn của mình về phía đám quái vật rồi nở một nụ cười đầy sự khiêu khích.

Danh: Rồi... ngoài cái thằng vừa mới đắp chiếu ra, còn đứa nào muốn tao mang đi nấu cao nữa không?

Tám con goblin và một con orc còn lại có chút chùn bước sau khi thấy cách cậu ta cho đồng bọn của chúng về với tổ tiên. Nhưng nhìn vào cái điệu cười cùng cái thái độ đầy thách thức ấy đã vô tình chọc vào máu điên của cúng. Thế là không cần nghĩ ngợi gì, chúng lao lên như như bầy thú hoang như đang muốn giằng xé con mồi trước mắt.

Đối mặt với đám chó điên này, Danh cũng không ngần ngại mà thủ thế chiến đấu, quyết tâm cho bọn này biết ai mới là bố.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...