Cuộc chiến tiếp tục được tiếp diễn khi đám quái vật còn lại nháo nhào lao đến. Danh lượm lại hai thanh kiếm của hai con goblin ban nãy bị cậu xử lý rồi dẫn dụ chúng ra xa khỏi các cô gái. Khi khoảng cách vừa đủ an toàn, hai con goblin trước mặt liền vung kiếm loạn xạ về phía cậu, dù nhìn có vẻ là một hành động ngu ngốc, nhưng thực tế là Danh cũng khó mà đoán được hướng tấn công của chúng như nào vì nó chẳng theo quy tắc nào trong võ thuật cả.
Danh: Bọn này biết tạo nét phết đấy, không liều được.
Vì đòn tấn công của chúng khá lộn xộn, Danh buộc phải di chuyển thật nhanh sang bên trái rồi phóng thánh kiếm bên tay phải về phía con goblin gần nhất. Cũng may là lưỡi kiếm đâm thẳng vào mặt của nó, đến mức gần như cắt lìa cái mũi nó xuống. Còn con lại thì hất văng đồng loại của mình ra rồi lao về phía Danh và lại tiếp tục vung kiếm một cách võ nghĩa.
Nhưng lần này chỉ có một con, cậu lập tức hạ thấp cơ thể, duỗi thẳng chân phải ra rồi xoay người gạt hai chân của nó. Con goblin mất thăng bằng mà ngã ngửa ra sau, chớp lấy cơ hội ngắn ngủi ấy, Danh liền chém đứt cánh tay cầm kiếm của nó rồi dâm lưỡi kiếm của mình xuyên thẳng vào đầu của nó.
Các cô gái chứng kiến những kỹ thuật chiến đấu vừa rồi của cậu ta cũng cảm thán đôi phần.
Nyushi: A-Anh ta tuyệt thật đó. Không cần hỗ trợ mà có thể chống lại mấy con goblin cùng lúc luôn.
Natary: Hình như anh ấy còn chẳng chuyển hóa ma lực vào đòn tấn công thì phải. Chẳng khác nào một chiến binh lão luyện.
Yusali: Quả thật anh ta khá mạnh, nhưng mà liệu anh ấy có thể thắng được hết lũ quái vật đó không vậy?
Natary: Có vẻ như là hơi khó, nhìn cái cách anh ta di chuyển đầy thận trọng cho thấy anh ta đang rất nghiêm túc, và điều đó khẳng định việc đối đầu với lũ này không dễ chút nào.
Nyushi: Vậy thì chúng ta nên giúp anh ta thôi. Dù sao nếu không tiêu diệt lũ này thì mới có thể hái được hoa vảy cá để chữa bệnh Monica mà.
Yusali: Được rồi. Nyushi, cậu có thể niệm phép hỗ trợ cho mình và anh ta không? Natary ở lại bảo vệ Nyushi nhé.
Natary: Tất nhiên rồi, cứ giao cho mình.
Nyushi: Mình hiểu rồi, cậu cứ lên đi.
Yusali: Cảm ơn hai cậu, mình lên đây!
Sau cuộc thảo luận nho nhỏ, Yusali liền cầm chắc thanh kiếm rồi tiến về phía cuộc chiến. Đồng thời, Nyushi truyền ma lực vào cây quyền trượng rồi niệm chú phù phép phước lành lên cho Yusali và Danh. Còn Natary thì sử dụng đến năng lực cảm thụ bẩm sinh của chủng tộc thú nhân của mình để cảnh giới xung quanh nhằm không để bất cứ kẻ địch nào đánh lén.
Trong lúc Danh đang chiến đấu chống lại con orc to xác, cậu vừa né được một đòn búa bổ đầy nguy hiểm từ nó thì bỗng cảm thấy cơ thể như đang tỏa ra luồng hào quang ấm áp lạ kỳ.
Danh: Cảm giác này là gì vậy? Hình như mình đỡ mệt hơn rồi thì phải.
Dù có chút bất ngờ, nhưng cậu vẫn cảnh giác với con orc trước mặt, nó cũng đã nhanh chóng chuẩn bị cho đón tấn công tiếp theo. Nhưng còn chưa kịp vung thêm phát búa nào thì một cái bóng lướt đến rất nhanh và chém liên tiếp nhiều nhát vào lưng của nó. Sau đó hình bóng ấy xuất hiện ngay bên cạnh của Danh, và đó không ai khác chính là Yusali.
Yusali: Đừng bận tâm đến sự khác thường của cơ thể, Nyushi đã niềm phép giúp anh tăng cường cơ thể rồi. Bây giờ xin hãy cùng tôi chiến đấu được chứ?
Danh: Ra vậy, cảm ơn các cô nhé. Giờ thì bắt tay vào việc đắp mộ bọn này thôi.
Cô mỉm cười nhẹ với câu bông đùa của Danh
Yusali: Dù không hiểu ý của anh, nhưng có lẽ chúng ta cùng chung suy nghĩ đó.
Nói rồi, cả hai lao về phía kẻ địch như tên bắn. Vì được niệm phép hỗ trợ của Nyushi nên cơ thể của Danh trở nên nhanh nhẹn, uyển chuyển và thậm chí là mạnh mẽ hơn. Phản xạ của anh ta cũng trở nên nhanh nhạy hơn khi dễ dàng né tránh được các đòn tấn công của lũ goblin mà không cần giữ khoảng cách như ban nãy. Và cũng chỉ một nhát chém cũng đã đủ tạo ra một luồng kiếm khí cắt xuyên qua cơ thể của goblin.
Danh: Sợ thật. Mình thấy rõ nhát đó khá nông, vậy mà... Hóa ra nhận được niệm lực hỗ trợ là vậy sao, đúng là thích thật.
Cùng với Danh, Yusali cũng đã chứng tỏ được năng lực của mình khi đối diện với con orc từng làm khó Danh mà không hề nao núng. Cô bình tình né tránh những đòn tấn công uy lực nhưng chậm chạp của nó, lưỡi kiếm cô liên tục gây nên những vết thương ngày một nghiêm trọng cho con orc khiến nó đau đớn và đầy khó chịu. Rồi với một nhát kiếm cuối cùng, cô dứt khoát cắt lìa cái đầu của nó ra khỏi cổ. Con orc loạng choạng vài bước trước khi cả thân thể đổ gục xuống nền đất.
Con orc còn lại định tiến đến trả thù thì không ngờ Danh đã xuất hiện từ phía sau nó. Đôi tay anh ta hiện giờ như thể lưỡi kiếm sắc bén và cứng cáp, liên tiếp đâm vào lưng của nó với tốc độ thần sầu không khác gì loạt đạn liên thanh. Một vài đòn tấn công đã thành công đánh trung vào được đốt sống lưng khiến con orc bị tê liệt thần kinh, cơ thể căng cứng rồi đổ gục xuống. Nhưng nhiêu đó vẫn chưa kết thúc, một cú đấm nhắm thẳng vào đầu của nó được tung ra, nhưng lại dừng lại ngay khi vừa chạm vào da. Dẫu vậy, luồng xung kích từ cú đấm đã phá hủy bộ não từ bên trong khiến con orc thăng thiên ngay tức khắc.
Đám goblin còn lại thấy chủ lực của mình đã bị hạ hết thì mới cuồng cuồng tháo lui, nhưng nào ngờ Yusali và Danh xung sức quá nên đã đuổi theo với toàn bộ sức lực.
Yusali: Định chạy đi đâu?
Danh: Đâu dễ vậy!
Một màn song kiếm hợp bích của họ đã nhanh chóng xóa sổ đám goblin còn lại ra thành trăm mảnh. Vậy là cuộc chiến đã kết thúc nhanh hơn so với những gì họ nghĩ, lúc này thì phép hỗ trợ của Nyushi cũng đã được thu hồi, nhờ có nó mà bàn tay bị thương do đấm vào cây của Danh trước đó cũng đã được chữa lành hoàn toàn.
Danh: May ghê, nhờ có cô mà bàn tay tôi khỏi rồi nè. Cảm ơn cô nhé... à mà có hơi thất lễ vì chưa biết tên cô.
Nyushi: Không sao đâu, thấy anh vẫn bình an là tốt rồi. Tôi là Nyushi Lazamov, cứ gọi tôi là Nyushi, và cũng cảm ơn anh đã giúp đỡ chúng tôi.
Natary: Tôi phải thừa nhận là anh rất ngầu luôn đó. Chiến đấu với lũ quái vật ấy mà không dùng pháp lực thì đúng là đáng nể thật. À mà tên tôi là Natary Astrulia, cứ gọi là Natary cũng không sao. Còn cô bạn vừa chiến đấu với anh là Yusali Gemaryn.
Danh: V-Vậy à... Cảm ơn cô nhé Nyushi, và cả cô nữa... cô Yusali Gemaryn. Cũng xin phép được giới thiệu, tên tôi là Võ Quang Danh, rất hân hạnh được gặp.
Yusali: Cứ gọi tôi là Yusali là được. Mà... tên anh có vẻ hơi khó đọc ấy. Vo... Vó...
Danh: Đúng là hơi khó phát âm ha, thôi thì cứ gọi là Danh hay Quang Danh cũng được, chả quan trọng mấy. À mà mạng phép cho tôi hỏi là sao các cô lại chiến đấu với bọn chúng vậy?
Yusali: Chả là một người đồng đội khác của chúng tôi tên là Monica đang bị bệnh, mà hiệu thuốc lại không có thuốc chữa nên chúng tôi đành đi kiếm nguyên liệu về. Đó là hoa vảy cá, một loại hoa mọc gần các thác nước, nó có nhiều cánh hoa giống như vảy của những con cá.
Danh: Vậy ạ... Thế chỗ đó cách đây còn xa không? Có gì thì tôi sẽ phụ giúp các cô tìm nó.
Nyushi: Ở gần đây có một cái thác nước nhỏ, cách vị trí chúng ta hơn một giờ di chuyển thôi.
Danh: Tức là cách đây chừng 5km thôi nhỉ? Cũng không đến mức quá xa như tôi nghĩ.
Natary: Năm... gì cơ? Tôi thấy anh có mấy câu khó hiểu lắm.
Danh: À... đó là thuật ngữ dùng để nói về khoảng cách, với kilomet là dùng cho cách khoảng cách lên đến ngàn mét, ví dụ như 5km thì sẽ có chiều dài là 5000m, tức là so với tốc độ di chuyển trung bình của chúng ta thì sẽ là khoảng một giờ đi bộ.
Yusali: Hóa ra là thế, coi bộ anh từ nơi xa đến nhỉ.
Danh: Ừ, nhưng hình như tôi bị lạc đường nên đến nơi này lúc nào chẳng hay.
Nyushi: Vậy anh có định quay trở lại quê hương mình không?
Danh: Có lẽ là không, do tôi muốn đi du ngoạn khắp thế giới thôi ấy mà. Dù sao thì tôi cũng chẳng còn người thân nào nên cũng không cần lo lắng gì.
Yusali: Vậy à... Chúng tôi hiểu rồi, nếu anh đã có lòng giúp đỡ, vậy thì hãy cùng chúng tôi đi hái hoa vảy cá về nào.
Cuộc trò chuyện tạm thời dừng lại, họ cùng nhau đi đến con thác nhỏ ấy để tìm hoa vẩy cá. Dọc đường đi, họ cũng có trò chuyện thêm với nhau, nhưng chỉ yếu là kể về bản thân. Yusali tự nhận mình là con của một bá tước trong Vương quốc Rayzel, một quốc gia do con người cai trị. Nhưng cô đã từ bỏ danh phận của mình để trở thành thợ săn vì muốn được tự do, không phải bị ép buộc hôn ước với một người khác.
Còn đối với Natary, cô ấy đến từ Vương quốc Ragner thuộc chủng tộc thú nhân. Cô trở thành thợ săn vì cô rất thần tượng anh trai mình, cùng là một thợ săn cấp A khá nổi tiếng. Riêng Nyushi thì đã gặp được Natary trong một vụ tấn công của đám ma thú, nhờ có Natary cứu nên cô cũng quyết tâm trở thành thợ săn để báo đáp ân tình với cô bạn có cặp sừng trắng kia.
Ngoài ra, cô gái Monica mà họ có nhắc đến cũng là một thợ săn giống họ, cô ấy là một pháp sư chuyên sử dụng ma thuật tạo ra thực vật. Nhưng trong một lần thám hiểm hầm ngục gần đây, cô ấy vô tình bị một con quái vật thằn lằn đánh lén nên đã bị dính độc của nó. Độc này tuy không gây chết người nhưng nó khiến cô ấy xuất hiện những triệu chứng như ho, sốt cao và kén ăn.
Thường thì loại độc này đã có thuốc chữa, nhưng xui thế nào các tiệm thuốc ở thành phố họ tá túc đã hết loại thuốc ấy, và giờ họ lại đi tìm nguyên liệu điều chế ra nó, chính là hoa vảy cá. Theo như họ nói thì hoa vảy cá khi được chiết xuất sẽ tạo ra các giọt tinh chất giúp hấp thụ độc tố và từ đó trung hòa nó thành chất dinh dưỡng cho cơ thể hấp thụ, mặc dù theo như y học nghiên cứu thì chất dinh dưỡng ấy cũng chẳng bằng nửa quả nho.
Luyên thuyên một hồi, họ đã đến được thác nước nhỏ lúc nào chẳng hay, vậy mà nhìn lại đoạn đường vừa đi qua thấy nhiều chỗ gập ghềnh, bấp bênh vậy mà chả hiểu họ qua đi kiểu gì. Nhưng dù sao cũng đã đến đây rồi, họ cần phải nhanh hải nhiều hoa vảy cá nhất có thể mà còn đem về cứu Monica.
Danh: Ồ, hoa vẩy cá là như này à.
Trước mặt cậu ta hiện giờ là hàng ngàn bụi hoa cao khoảng 10cm, mỗi bụi có trung bình ba đến bốn bông hoa, những bông hoa này khá giống như hoa cúc nhưng lại có những cánh hoa tối màu nhìn như vảy cá chép, ấy vậy mà cánh hoa lại mềm mại chứ không cứng cáp như vẻ bề ngoài.
Xung quanh đây cũng thưa thớt cây, chủ yếu đều là hoa cỏ dại cùng với hoa vảy cá. Theo như lời giải thích của Natary thì do phần đất này nằm ngay con thác nên độ ẩm tương đối cao, nhưng chỉ đủ để cho vài loại cỏ hoa mọc được, chứ cây cối thưa thớt xung quanh chẳng hấp thụ được bao nhiêu nước.
Vả lại, con thác này cũng chỉ là một con thác nhỏ, chiều cao của nó có khi chưa đến 10m, mà còn có nhiều tầng thác nối tiếp nhau, nước chảy cũng chẳng mạnh là mấy, đến mức có ném cả nhành cây xuống thì cũng trôi khá chậm.
Danh: Thế tôi nên hái hoa kiểu gì đây?
Yusali: Cái đó hả? Anh chỉ cần thu hoạch cánh hoa là được, không cần ngắt cả bông đâu, chúng sẽ nhanh chóng mọc ra cánh hoa mới trong vài ngày thôi.
Danh: Tôi hiểu rồi, cảm ơn cô.
Dưới sự hướng dẫn của các cô gái, cậu ấy nhẹ nhàng hái từng cánh hoa rồi bỏ vào trong lọ thủy tinh. Vì cánh hoa không bám quá chắc vào nụ nên việc hái chúng cũng chẳng khó lắm, họ miệt mài hái hoa chỉ trong nửa canh giờ là đã có thể thu hoạch được số lượng cần thiết. Mấy cái lọ thủy tinh chứa hoa vảy cá được bọc vải kỹ càng để tránh va đập, đồng thời Nyushi sẽ là người giữ chúng trong một chiếc túi vảy dày.
Danh: Không ngờ chỉ vì mấy cái cánh hoa này mà phải đánh nhau với cái lũ kia thì đúng là quá bất hợp lý. Cái hoa này đâu có hiếm đến vậy đúng không?
Nyushi: Đúng là như vậy thật, nhưng vì lũ goblin khá tinh ranh nên chúng đã biết được những loài thực vật có khả năng giúp con người chữa trị nên đã cố tình xuất hiện quanh đây để mai phục chúng ta.
Natary: Nhưng mà, chúng chỉ dám chọn những khu vực hẻo lánh ít người lui tới mà tôi, chứ nếu mà chúng dám bén mảng đến mấy cái nguồn nước lớn thì thể nào cũng bị cả tá thợ săn phanh thây cho xem.
Danh: Nhưng mà tôi thấy khoảng cách của chúng với nơi này còn khá xa mà, đáng lẽ chúng phải mai phục ở sâu hơn chứ.
Natary: Cũng dễ hiểu thôi, vì đôi khi chúng cũng không lường trước được là có một số thợ săn có thể cảm nhận được nguy hiểm bằng bản năng như tôi, hoặc bằng ma thuật cảm nhận như Nyushi.
Yusali: Anh Danh à. Tôi biết là anh đang rất mệt, nhưng xin anh có thể tiếp tục cùng chúng tôi trở về thành phố không? Bạn của chúng tôi vẫn đang chờ nên chúng tôi không dám nán lại lâu.
Danh: Ờ, được. Mạng người là quan trọng nhất, tôi có thể đi tiếp được mà.
Yusali: Vậy thì tuyệt quá. Thành thật cảm ơn anh rất nhiều, chúng tôi nhất định sẽ báo đáp anh thật tốt.
Natary: Cô ấy nói đúng đó. Ngay khi Monica được chữa khỏi, chúng tôi sẽ tiếp đãi anh một bữa thịnh soạn.
Danh: Thôi được rồi, coi như tôi chấp nhận tấm lòng của các cô vậy. Giờ thì cùng trở về thôi.
Thế là họ lại tiếp tục quay trở về thành phố, nơi mà cô gái Monica vẫn đang quằn quại chống lại cơn đau đang hành hạ, gặm nhấm tâm trí cô từng chút một.
Chaporia
Bình Luận (0)