Đôi Bạn Ở Dị Giới/Chapter 2: THỊ TRẤN ARVENChapter 2: THỊ TRẤN ARVEN
20px

Ánh sáng nhạt dần khi cả hai bước qua cánh cổng thần bí. Trước mắt họ là một con đường đất dẫn vào một thị trấn nhỏ, nằm lọt thỏm giữa thung lũng, xung quanh là những ngọn núi và cánh rừng cây rì rào trong gió. Mái ngói đỏ, khói bếp bay lên từ ống khói, tiếng trẻ con chạy chơi, tiếng búa đập của thợ rèn – tất cả tạo nên một cảnh tượng vừa quen thuộc vừa lạ lẫm.

Long nhìn quanh, miệng há hốc. “Ở đây hệt như những gì tao xem được trên anime.”

Bình hít một hơi thật sâu, cố gắng tận hưởng. “Quả thật như vậy, không khí và cảnh vật ở đây giống như mình đang bước vào trong một anime vậy.”

Bỗng bụng Long reo lên. “Chắc tao sẽ chết vì đói trước khi kịp đánh bại Quỷ Vương mất...” Long ôm bụng, mặt mày nhăn nhó.

Bình đáp, giọng điềm tĩnh: "Đợi tí đi, sắp vào thị trấn rồi."

Cả hai tiếp tục bước vào trong thị trấn, mắt lướt qua cảnh vật và dòng người đang tấp nập.

Họ dừng lại trước một sạp trái cây. Trên bàn là những quả táo đỏ mọng, hấp dẫn vô cùng. Người bán là một bà cô tuổi trung niên, mặc tạp dề, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào họ.

“Chị cho em hai quả táo nhé?” Bình lên tiếng.

Bà cô nhìn họ một lúc rồi trả lời. “Một quả 10 Peca.”

Bình vô thức đưa tay vào túi quần, nhưng chẳng có gì ngoài không gian trống rỗng.

Long lục tìm trong túi áo khoác đã cũ, nhưng cũng chỉ nhận lại sự trống rỗng.

Bà cô nhìn họ, rồi nheo mắt lại. “Không có tiền thì đừng đứng đây làm mất thời gian của người khác.”

Bình chỉ biết cười gượng, kéo Long rời khỏi sạp.

“Bà cô này khó tính thật,” Long thì thầm.

“Peca có lẽ là đơn vị tiền tệ ở đây,” Bình đáp, mắt vẫn không rời khỏi những sạp hàng.

“Giờ biết kiếm tiền kiểu gì trong cái thế giới này nhỉ?”

Cả hai tiếp tục đi qua những con hẻm đá nhỏ hẹp, mắt ngắm nhìn dòng người tấp nập – những người dân mặc trang phục cổ xưa, có vài người đeo vũ khí nhìn rất ra dáng “dân chuyên nghiệp”.

“Ê Bình,” Long bỗng lên tiếng, như chợt nhận ra điều gì đó. “Thế giới kiểu này chắc chắn phải có hội mạo hiểm gì đó đúng không? Kiểu như nơi người ta đăng ký đi săn quái vật, kiếm tiền ấy.”

Bình nghĩ một chút rồi gật đầu. “Cũng có lý. Chắc chắn phải có chỗ như vậy.”

Ngay lúc đó, Long quay người lại, bất ngờ đụng phải ai đó.

“Ái!” Người bị va trúng lùi lại một bước, rồi nhìn họ. Là một cô gái, nhưng có đôi tai dài phủ lông trắng và đuôi đang lắc lư nhẹ phía sau.

Long ngây người, nhanh chóng xin lỗi. “Xin lỗi! Tôi không chú ý đường!”

Cô gái bật cười, ánh mắt vàng nâu nhìn họ với vẻ tò mò. “Không sao đâu. Mà hai người... trông khá lạ mặt.”

Bình gật đầu. “Chúng tôi mới đến đây.”

Cô gái chống hông, nở nụ cười thân thiện. “Tôi là Mirai, mạo hiểm giả hạng Đồng. 2 người cần tôi giúp cái gì không?”

Bình nghĩ ngợi một chút rồi lên tiếng: “Có hội mạo hiểm ở đây không? Chúng tôi muốn đăng ký tham gia.”

Mirai gật đầu. “À, có đó. Hội mạo hiểm ở gần quảng trường thôi, tôi có thể dẫn các anh tới đó.”

Bình khẽ gật đầu, “Vậy cảm ơn bạn trước.”

Mirai mỉm cười rồi quay đi. “Đi theo tôi.”

Cả hai nhìn nhau một chút, rồi lặng lẽ bước theo cô gái – bụng đói cồn cào, nhưng ánh mắt của họ đã sáng lên chút hy vọng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...