Mirai nhẹ nhàng dẫn đường, bước đi thong thả trên con đường lát đá. Ánh nắng sớm chiếu nghiêng khiến mái tóc bạc của cô lấp lánh như phủ sương, chiếc đuôi trắng khẽ đung đưa sau lưng.
Cả ba tiến vào quảng trường trung tâm – một không gian rộng lớn với mặt đất lát đá trắng tinh, ghép theo hình xoắn ốc. Từng bước chân của họ làm những hoa văn ma thuật dưới đá phát sáng nhẹ, như làn sóng lan tỏa.
Ở giữa quảng trường là đài phun nước. Quanh đó, người dân qua lại đông đúc. Các học giả, mạo hiểm giả và các hiệp sĩ đang đi tuần tra.
Mirai quay lại cười:
“Chỗ này khác hẳn khu chợ lúc nãy đúng không? Chủ yếu là dân học giả và mạo hiểm giả thôi.”
Bình gật đầu, nhìn xuống nền đá:
“Ừ... cứ như đang ở trung tâm phép thuật vậy.”
Long hí hửng chạy nhảy vài bước:
“Trời ơi, nền phát sáng luôn nè! Y như trong game ấy! Đây là phép hả?”
Mirai gật đầu:
“Đúng rồi. Khắc trận ánh sáng – vừa trang trí, vừa giúp phát hiện người lạ.”
Họ đi ngang qua một khu chợ phiên nhỏ với các gian hàng vũ khí, giáp trụ và bình ma lực đủ màu sắc. Không khí sôi nổi, tràn ngập mùi hương thảo dược và tiếng kim loại va chạm.
Khi đến gần hội mạo hiểm, Long bật cười:
“Ê, Mirai mặc đồ chiến binh nhìn ngầu ghê, còn tụi mình thì... vẫn nguyên bộ đồ ngủ.”
Bình nhìn lại mình – áo phông, quần ngắn, dép lê. Cậu thở dài:
“Ừ...
như vừa bước ra từ phòng ngủ vậy.”
Mirai tò mò:
“Trang phục của hai người lạ thật. Không có giáp, không vũ khí...”
Long gãi đầu:
“Ờm... đây là đồ bình thường bên thế giới tụi tôi. Tụi tôi không phải người ở đây.”
Mirai ngạc nhiên:
“Thế giới khác á?”
Bình chỉ gật đầu nhẹ:
“Chuyện hơi dài...”
Cậu vội lảng sang chuyện khác:
“Mirai là thú nhân đúng không? Tai và đuôi của cô nhìn dễ nhận ra lắm.”
Mirai cười, vuốt nhẹ tai trái:
“Đúng rồi. Tôi là thú nhân sống ở phía đông dãy Celenthia.”
Long hớn hở:
“Uầy, vậy cô là tộc chó hả? Nhìn tai này giống tai chó ghê!”
Mirai lập tức phồng má:
“Này! Sói! Không phải chó! Sói mạnh hơn, ngầu hơn! Đừng đánh đồng chứ!”
Long quýnh quáng:
“À à xin lỗi! Nhưng... nhìn giống thật mà...”
Mirai khoanh tay quay đi, má vẫn đỏ vì giận. Bình cố nhịn cười, nhìn hai người bạn đấu khẩu.
Phía trước, tòa nhà hội mạo hiểm hiện ra – một công trình bằng đá đen và gỗ sồi với biểu tượng hai thanh kiếm bắt chéo sau tấm khiên. Người ra vào tấp nập, không khí nhộn nhịp và đầy năng lượng.
Cả ba dừng lại trước cánh cửa lớn. Bình và Long nhìn nhau – ánh mắt rực sáng bởi tò mò và háo hức. Cánh cửa mở ra. Hành trình thực sự – cuối cùng cũng bắt đầu.
Chaporia
Bình Luận (0)