Cánh cửa lớn của hội mạo hiểm từ từ mở ra, hé lộ một không gian rộng rãi, đầy tiếng nói cười và lạ lùng nhất là mùi mồ hôi hòa quyện vào không khí.
Bình và Long bước vào, ngạc nhiên nhìn quanh. Hội mạo hiểm chẳng giống hình dung của họ chút nào. Thay vì những chiến binh oai phong với thanh kiếm sáng lấp lánh, ở đây chỉ có những người trông như thể vừa từ một trận chiến khốc liệt trở về. Một vài người ngồi bệt xuống băng ghế, mệt mỏi, vài người khác tranh cãi với nhau ầm ĩ về nhiệm vụ. Tất cả đều có bụi bặm và nét mặt không mấy dễ chịu.
Mirai dẫn đầu, không có vẻ gì là lo lắng. Cô quay lại nhìn Bình và Long, mắt sáng lên:
“Chào mừng đến với hội mạo hiểm! Từ giờ, hai bạn sẽ chính thức gia nhập và trở thành mạo hiểm giả! Mặc dù... phải thừa nhận rằng... nhìn thế này thì hai bạn không giống kiểu chiến binh dũng mãnh lắm đâu.”
Long nhìn xuống bộ đồ mình đang mặc: áo phông trắng nhăn nhúm và quần short. Bình thì cũng chẳng khá hơn, áo thun cũ và quần ngủ thoải mái. Nhìn nhau, cả hai cùng cảm thấy mình chẳng khác gì người đi lạc vào một hội quân của những chiến binh.
“Chết thật, đi đánh quái mà mặc thế này thì chắc chắn chỉ làm bia thịt thôi.” – Long càu nhàu, mặt u ám.
Mirai bật cười, rồi quay lại nói:
“Đừng lo, nhiệm vụ đầu tiên sẽ không khó đâu. Để tôi dẫn các bạn đến quầy đăng ký.”
Cả ba đi tới quầy đăng ký. Đằng sau quầy là một cô gái xinh đẹp, đeo kính với mái tóc dài rũ xuống vai, khuôn mặt thanh thoát nhưng ánh mắt lại sắc bén đến mức như thể có thể xuyên thủng người khác. Cô đang đọc sách, nhưng khi nhìn thấy Bình và Long, cô ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua họ từ trên xuống dưới.
Cô gái nhướng mày, giọng nói không mấy thân thiện:
“Các cậu đến để làm gì?”
Long cười gượng, đáp:
“Dạ... chúng tôi đến để gia nhập hội mạo hiểm ạ.”
Cô gái đánh giá hai người một lượt, rồi chỉ tay về phía tấm bảng nhiệm vụ treo gần đó:
“Được rồi. Đây là bảng nhiệm vụ. Muốn gia nhập, các cậu phải làm ít nhất một nhiệm vụ cơ bản. Nhưng đừng nghĩ nhiệm vụ sẽ dễ dàng. Hội này không dành cho những kẻ yếu đuối đâu.”
Long vỗ ngực tự tin:
“Yên tâm, tôi mạnh lắm! Cho tôi đấu boss luôn cũng được!”
Bình xoa xoa đầu Long như thể đang muốn bảo "im lặng chút đi" trong đầu:
“Cho tôi hỏi... Không biết có nhiệm vụ nào kiểu.
.. ‘vào làng giúp bà lão tìm con mèo’ không?”
Mirai đứng bên cạnh, hơi nghiêng đầu nhìn đôi bạn của mình rồi lắc đầu, cười khẽ.
Cô gái đứng quầy đăng ký rút một cuốn sổ từ dưới bàn, mở ra và lướt qua một lúc. Cuối cùng, cô chỉ vào một nhiệm vụ nhỏ:
“Đây! Tìm và tiêu diệt một con thỏ ma!”
Long nhướng mày:
“Con thỏ ma?”
Cô gái gật đầu:
“Đúng vậy. Thỏ này khá kỳ quặc, dễ tìm và... cũng dễ bị đánh bại nếu các cậu biết chiến đấu.”
Mirai thở dài:
“Con thỏ ma này không phải là một con thỏ bình thường đâu. Nó có thể khiến người ta buồn ngủ và lờ đờ, nhưng nếu các cậu không ngã quỵ vì nó thì chẳng có vấn đề gì đâu.”
Cô gái đứng đằng sau quầy đưa tay vẫy vẫy:
“Cứ đi đi. Cái này không khó đâu. Chỉ cần các cậu đừng ngủ quên giữa đường là ổn.”
Bình và Long nhìn nhau, không biết phải nói gì. Cuối cùng, họ nhận nhiệm vụ và bắt đầu bước ra khỏi hội mạo hiểm, chuẩn bị cho một hành trình đầy bất ngờ.
Trên đường đi...
“Thỏ ma? Con thỏ ma?” – Long càu nhàu, vẻ mặt thất vọng. “Mới nghe tên đã thấy không hợp với danh xưng ‘mạo hiểm giả’ rồi.”
Bình gãi đầu, nở nụ cười:
“Ít ra chúng ta không phải đi đánh con rồng . Như thế cũng ổn mà!”
“Ừ... Nhưng tôi tưởng mình sẽ được chiến đấu với những thứ như trong phim cơ!” – Long nói, vẻ mặt bực bội.
“Đừng quên là chúng ta đang ở trong một thế giới kỳ diệu mà nhiệm vụ này là một phần của hành trình thôi.” – Bình bình tĩnh trả lời.
Mirai đi phía trước, quay lại nháy mắt với cả hai:
“Trình độ của các cậu tôi nghĩ là không đánh nổi con thỏ ma này đâu. Nhưng mà... bắt đầu với một nhiệm vụ đơn giản thì cũng tốt. Nó là bước khởi đầu thôi mà. Cứ thử rồi sẽ biết.”
Và thế là...
Cả ba tiếp tục hành trình, một nhiệm vụ chẳng mấy oai phong – tiêu diệt con thỏ ma.
Liệu ba người này có thể đối mặt với con thỏ ma đầy bí ẩn không? Hay họ sẽ... ngủ quên mất trước khi kịp làm gì?
Câu trả lời chắc chắn sẽ đầy bất ngờ, nhưng cũng chắc chắn là sẽ có rất nhiều tình huống khiến họ không thể đoán trước được. Và rất có thể, họ sẽ bị... cuốn vào một giấc ngủ mê mệt giữa cuộc hành trình!
Chaporia
Bình Luận (0)