Đôi Bạn Ở Dị Giới/Chapter 5: CUỘC CHIẾN VỚI THỎ MAChapter 5: CUỘC CHIẾN VỚI THỎ MA
20px

Một ngày đẹp trời để… không làm gì cả.

Nhưng thật không may, ba mạo hiểm giả – Bình, Long và Mirai – đang phải lếch thếch mò trong một khu rừng xa tít để làm nhiệm vụ săn một con quái vật được mô tả là “vô cùng nguy hiểm”… nhưng thực tế thì là một con thỏ. Vâng, một con thỏ. Có lẽ là con quái vật đáng xấu hổ nhất mà một nhóm mạo hiểm giả từng đi săn.

– Bọn mình có chắc là nó không phải thú cưng bị lạc không? – Long lầm bầm, vừa quệt mồ hôi vừa đá một cục đá nhỏ bay vèo vèo.

– Không, chắc chắn không. – Bình nghiêm túc nói. – Nó là thỏ ma. Có ghi trong nhiệm vụ rõ ràng mà.

– Chứ không phải chúng ta bị mấy thằng nhân viên hội chơi khăm à? – Long tiếp tục.

Mirai, người dẫn đường – kiêm thành viên duy nhất trong nhóm không than vãn – vẫn đi phía trước, vẻ mặt bình thản như đang đi picnic.

– Thỏ ma thường xuất hiện vào hoàng hôn. Kiên nhẫn chút đi. Có khi nó đang nhìn chúng ta từ bụi cây đấy.

– Cảm giác creepy vậy… – Long rùng mình.

Và rồi, y như kịch bản, một tiếng động khe khẽ vang lên từ bụi cây. Một sinh vật nhỏ nhắn với bộ lông trắng như tuyết, đôi tai dài, và đôi mắt… đỏ rực như đèn báo thức 5 giờ sáng hiện ra. Không khí bỗng nhiên trở nên yên lặng đến lạ kỳ.

– Đấy, tôi biết mà. Đúng nó rồi! – Long hét lên, giơ gậy gỗ lên, chuẩn bị xông vào.

– Khoan! – Bình chặn lại. – Đừng nhìn vào mắt nó!

Nhưng quá muộn. Long đã nhìn.

– Ư… Ước gì tôi có cái gối… – Long bắt đầu lảo đảo như say rượu rồi… gục xuống gốc cây.

Mirai chửi thề rất nhẹ bằng tiếng gì đó nghe như… tiếng mèo khạc lông.

– Thỏ ma có kỹ năng ru ngủ qua ánh mắt. Nhìn vào là ngủ gục!

– Thế giờ sao? – Bình hoang mang.

– Phải giữ cho nhau tỉnh. Nếu ai gục thì người khác… tát vào mặt họ! – Mirai đề nghị, không chút do dự.

– Cái gì?! Tát?! – Bình và Long cùng hét lên (Long tỉnh lại luôn vì sốc).

– Không có thời gian bàn cãi. Tôi làm trước đây!

BỐP!

– Ơi daaa!! – Bình hét lên khi một cái tát của Mirai quét ngang má.

– À, tỉnh chưa? Tốt.

Giờ tới lượt anh canh tôi.

Và thế là, ba người họ bước vào một chuỗi rượt đuổi kỳ quặc nhất trong lịch sử hội mạo hiểm. Mỗi khi một người lảo đảo, người khác sẽ quất cho một cái tát. Bóp! Bốp! Bốppp!! Âm thanh vang vọng giữa rừng chiều như dàn trống jazz tấu khẩn.

– Cái này là nhiệm vụ săn quái hay show bạo lực vậy?! – Long kêu lên.

– Chỉ là chiến thuật đặc biệt thôi. – Mirai đáp tỉnh bơ.

– Thôi đuổi nhanh rồi về kẻo mai không nhận diện được mặt nhau nữa. – Bình vừa nói vừa lấy tay xoa má, đã chuyển sang màu cà tím.

Cuối cùng, sau vô số cú tát, cú đấm nhẹ (và một cú đá gối tình cờ từ Mirai), họ cũng khống chế được con thỏ ma.

Nó nằm bất động, đôi mắt vẫn mở… và cả ba người thì nằm vật ra cỏ, mệt như vừa leo núi Phanxipăng… bằng đầu gối.

– Tôi… tôi không thấy cái mặt tôi đâu nữa… – Long rên rỉ.

– Còn tôi thì không cảm nhận được tay mình nữa vì tát các cậu nhiều quá. – Mirai thở dốc.

Bình, trong khi lau nước mắt (không biết vì đau hay vì buồn cười): – Nhiệm vụ đầu tiên, thành công… theo cách mà tôi không bao giờ muốn lặp lại.

Rồi như một ánh sáng lóe lên trong đầu, Bình quay sang Mirai:

– Nè, Mirai. Cậu tát đau dữ thần luôn á. Cấp độ bao nhiêu rồi?

Mirai ngập ngừng: – Ờ… thật ra thì tôi mới level 1…

– … CÁI GÌ?! – Bình và Long đồng thanh.

– Làm sao một người level 1 lại được hướng dẫn chúng tôi? – Long hoảng hốt hỏi.

– Ờ thì, tôi là thú nhân duy nhất ở thị trấn Arven… nên được đặc cách.

Bình, với khuôn mặt không thể biểu cảm nổi vì đau: – Vậy nãy giờ cô cố tình tát tôi mạnh đấy à?

Mirai cười ngại ngùng: – Không phải đâu. Tôi nghĩ tát nhẹ thì không tỉnh được.

Bình thở dài trong tuyệt vọng.

Trong lòng cậu chỉ có một suy nghĩ duy nhất:

“Cái nhóm này… toàn phế nhân thôi.”

Nhưng lạ thay, dù là một nhóm “phế nhân”, họ vẫn hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên cùng nhau – dù với khuôn mặt sưng phù, quần áo lấm lem và một đống ký ức không muốn nhắc lại.

Và đó – là khởi đầu của những cuộc phiêu lưu dở khóc dở cười không hồi kết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...