Trước kì nghỉ hè cuối cùng của đời học sinh, (vì năm sau thế nào cũng ngập mặt trong sách vở).

Tôi đã quyết tận hưởng cả ngày chỉ nằm trong phòng ăn vặt và đắm chìm vào thế giới 2D.

Chớ hiểu nhầm rằng tôi là đồng loại của Fubayashi. Thực chất, tôi là một kẻ duy lý đến đáng thương. Đến mức bị hắt hủi bởi chính cộng đồng mà đáng lẽ đã có thể là chiến hữu. 

Số là khi mới chân ướt chân ráo vào lớp mười. Với sức mạnh của mình, Fubayashi chứng minh một định lý rằng "căn bệnh lớp tám" huyền thoại là thứ hoàn toàn có thật. Bị thu hút bởi sự cá tính của cậu ta. Tôi liều mình băng qua mọi rào cản tâm lý, tiếp cận và chủ động chia sẻ sở thích bản thân.

Và không thể ngờ mọi thứ suôn sẻ hơn tôi tưởng. Với tính cách hướng nội với người lạ. Bom mồm với anh em. Tôi nhanh chóng được thêm vào nhóm văn hoá 2D của cậu ta.

Đến đây, mọi chuyện mới bắt đầu phát sinh. Và thật may mắn làm sao, nó xảy ra cũng vào tiết trời oi ả như hôm nay.

Thế rồi Atsuji Kyoma bắt đầu hồi tưởng về những tháng hè đầu tiên trong đời học sinh phổ thông.

*

Ngày X Tháng X Năm XX

Ở đâu vậy nhỉ? Tôi ngó nghiêng khắp mọi nơi.

"Này Kyoma lại đây!"

Ồ, hoá ra chui tót vào góc trong cùng à?

Nghĩ vậy, tôi nhanh chân bước đến góc trong cùng tại quán. Nằm bên trái tính từ lối vào ở quán. 

Quán cafe nhóm Fubayashi hẹn tôi khá ồn ào. Dẫu nó không phải quán cafe theo thường thức bình thường. Nhưng với tính chất của mình. Nó vẫn thu hút một đống những ai trông giống Fubayashi.

Đúng rồi, đây là quán cafe dành cho tín đồ thế giới 2D.

"Ngươi đến muộn!" Fubayashi tức giận chỉ vào mặt tôi, lớn tiếng quát.

"Xin lỗi, ngủ quên mất."

Tôi cười méo xệch, tay gãi đầu. Ngủ quên là một chuyện, chuyện còn lại là về quần áo. Fubayashi nhắn tin trên nhóm hôm qua là nên mặt đồng phục cho dễ nhận dạng. Mà tôi chả biết thế nào là dễ nhận dạng? Nên đành lục tung cả tủ quần áo lên.

Để rồi...

"Sao thế?"

"À, không."

"Dễ nhận dạng" chính là mặt quần áo hoạt hình. Gái tai thú hay nhân vật Shouen hoặc gái Tsundere. Nói chung là phải 2D và moe?

Oh...f*ck thế thì tôi lấy đâu ra? Dù tôi thích đắm chìm vào thế giới ảo thật. Nhưng mua truyện hoặc tiểu thuyết là mức độ chịu chi cao nhất rồi. 

Tôi còn chẳng bao giờ chịu chi vào mấy cái như mô hình, vật dụng chứ đừng nói là quần áo. 

Gác lại suy nghĩ càng ngày càng chồng chất, tôi ngồi xuống cạnh Fubayashi.

"Bắt đầu họp thôi nhỉ?", Anshido đẩy kính lên nói.

"Thế chúng ta họp gì đây? Vua."

Tiếp tục là Hayato dồn ép. Fubayashi chỉ ngồi yên, cúi gằm mặt đăm chiêu.

Nhóm của tôi trong lớp cũng khá đông. Chung quy gần mười người. Nghĩa là đâu đó khoảng 1/3 con trai trong lớp. Bị mấy trò lố của Fubayashi thu hút, nên nghiễm nhiên tôn cậu ta lên làm vua. Còn tôi thì được xếp vào người thứ hai kiêm "đại ca". Nói chung thì thứ bậc khuôn phép đàng hoàng. Dù nó chỉ mang tính chất tượng trưng và toàn là mấy tên con trai cả. Gái thì hiển nhiên làm gì có...

Mà có cũng đâu thèm chơi với cái nhóm này chứ.

"Trẫm có việc cần các khanh bàn luận một cách nghiêm túc."

Sau thoáng để người khác chờ đợi. Fubayashi rốt cuộc cũng lên tiếng.

"Chuyện gì?"

Tôi hỏi, một phần do tò mò, phần vì chả ai dám hỏi.

"Chúng ta sắp tận hưởng kì nghỉ hè đầu tiên trong tuổi trẻ thanh xuân nhiệt huyết. Đúng không?"

"Đúng."

Tôi đáp. Mà ủa? Ánh mắt kiểu đại ca anh lo hết đi là sao?

"Chính là vì vậy!"

Fubayashi tức giận đập tay xuống bàn, vài giọt cafe nhảy ra khỏi cốc. Nhắc mới nhớ, tôi đã gọi đồ đâu mà họp.

"Các ngươi không thấy hối tiếc sao? Tại sao nhóm này không có con gái."

"Chính xác!"

"..."

Thế quái nào cả đám hùa theo thế kia? Rồi kìa, nó có liên quan gì đến mấy người đâu mà mấy tên bàn bên cũng nhìn sang đây rồi giơ con cái vậy?

"Khó chịu làm sao khi những người tuyệt vời như chúng ta không có bạn gái? Trong khi lễ hội hoá trang anime không phải ngày càng nhiều à!"

Liên quan quái gì? Cứ thế này thì làm sao có đứa nào dám tiếp cận ông. Còn mấy đứa bàn bên! Thôi ngay trò vỗ tay khích đểu đi.

Tôi dùng ánh mắt quét sang tứ phía nhằm báo hiệu. Dĩ nhiên trò này không có hiệu quả.

Bọn này điên thật rồi! Cả cái quán cafe này.

Dù chưa nếm thử đồ uống. Tôi vẫn lặng lẽ gạt địa chỉ quán ra khỏi đầu.

"Khó chịu, khó chịu, khó chịu, khó chịu vô cùng! Mỗi khi đi dạo quanh sân trường. Hay trung tâm mua sắm. Nhìn cảnh tay trong tay làm ta tức sôi máu!"

"Thuần phong mỹ tục ở đâu? Đạo đức ở đâu? Thích ôm ấp thì đi vào nhà nghỉ ấy!"

"Ơ, ông điên à!?"

Cuối cùng không chịu nổi, tôi buộc phải lên tiếng cắt ngang Fubayashi.

"Ngươi không hiểu đâu."

Lắc đầu quái gì? Bỏ ngay ánh mắt cảm thông kia đi.

"Có vẻ anh đã chấp nhận thực tại quá sớm rồi. Anh Kyoma."

"..."

Chấp nhận cái gì cơ? Một người thông thái như Ashido cũng nói vậy á?

"Ta thông cảm cho ngươi. Bề tôi trung thành của ta. Nhưng mà chúng ta phải đứng lên!"

"Đừng có xoa đầu tôi Fubayashi! Tôi cũng chả hiểu mấy người nói gì?"

Khi tôi nói xong, đâu đó xung quanh vang lên vài tiếng chép miệng. Được lắm, Atsuji Kyoma này hôm nay sẽ đại khai sát giới.

"Anh thực sự không hiểu ư? Lý do gì chúng ta phải thay đổi chỉ vì sở thích không được công nhận?"

Ashido tiếp tục chất vấn tôi bằng giọng nói nghiêm túc.

Nhà khoa học này đang cố nói gì thế?

"Không phải thay đổi. Nói chung là tiết-"

"Ngu ngốc! Thân là cánh tay phải của ta. Ngươi dám thốt lên lời như vậy?"

"...Hả...???"

"Tình yêu có nghĩa là chấp nhận mọi khuyết điểm của đối phương!"

"Chấp nhận, chấp nhận!"

"Khuyết điểm, khuyết điểm!'

"Đối phương, đối phương!"

Tôi sợ hãi ôm người ngồi thu lu một chỗ. Cả cơ thể run cầm cập. Đầu không dám ngẩn.

Đáng sợ quá!

"Ngươi chưa bao giờ trải qua tình yêu sao?"

Hả? Tự dưng hỏi gì vậy?

"Hôm qua vợ tao ngầu điên, dám ra cản boss cơ."

"Vợ mày sao chất bằng vợ tao. Vợ tao hôm qua cứu chồng ngay phút chót."

"Vợ bọn mày có não to bằng vợ tao không?"

Sau câu hỏi của Fubayashi, quán cafe bỗng dưng ồn ào không cần thiết. Làm tôi càng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"Trả lời đi, Kyoma."

"Đúng thế, đại ca. Anh trả lời đi."

"Đúng thế đại ca ơi."

Thằng cuối đừng gọi là đại ca, quen biết quái gì nhau?

"Ờ...ý là gái 2D á?

"Đúng!"

Đồng thanh quá vậy. Chết rồi tự nhiên tay trơn quá.

"Chưa có....!"

"Chưa có?"

"Chưa mà..."

"Ngươi...thích con trai...?"

"Không!"

"Chỉ là 2D cũng chỉ là 2D thôi, nó-"

Tôi vội lấy tay bịt mồm. Chết rồi, lỡ lời mất.

...

"Ta hiểu rồi."

"Xét theo tình cảm của chúng ta. Những gì ngươi làm cho nhóm. Ta...hức, hức."

"Ngừng sụt xịt đi vua. Anh phải mạnh mẽ lên!"

"Đúng thế, anh phải nói hộ bọn em chứ."

"Mạnh mẽ lên cậu trai mập. Đây chưa phải chương kết cho tình bạn đâu!"

"Đúng thế, cậu là người duy nhất có thể nói ra."

"Cố lên vua!"

"..."

"Chúng ta chấm dứt từ đây..."

"Ngươi! Kyoma! Từ nay ngươi sẽ bị khai trừ khỏi hội!"

Và đó là lúc tôi chấm dứt làm thành viên cho một nhóm bất kỳ. Cuộc sống phiêu bạt, nhóm nào cũng chơi. Ai cũng quen bắt đầu.

Ngày X Tháng X Năm XX

(Trở về hiện tại)

Hmm...câu chuyện hay thế còn gì. Mà Hikari nhìn tôi với ánh mắt chán nản vậy ư.

"Chuyện anh kể thì liên quan gì đến bài luận của em ạ?"

"Không phải bài luận của em là kiến giải về mối quan hệ xã hội với sở thích cá nhân sao?"

"Vâng. Thế nó liên quan gì ạ?"

"Thì đó! Mặc dù tìm thấy nhóm của mình. Nhưng vì không theo kịp sở thích trong nhóm nên anh mới bị khai trừ. Bài học ở đây rất đơn giản."

"Đó là ở trong bất cứ tập thể nào. Nếu như không hùa theo cảm xúc và sở thích của họ. Chắc chắn sẽ bị đào thải."

"Bởi lẽ, con người là động vật mang tính bầy đàn cao nhất. Cái "đàn" đấy được đặt tên là xã hội. Thế nên, tốt nhất nên giữ bản thân ở mức cân bằng. Không tham gia sâu nhóm nào, chỉ cần kiến thức cơ bản để hoà nhập thôi."

"..."

Ơ kìa, màn hùng biện hình thành tử trải nghiệm cá nhân. Có cả học và hành lại bị đáp lại bằng sự thờ ơ à?

"...Thôi được, em sẽ làm bài luận sau vậy."

Đừng có nước đến chân mới nhảy chứ. Tôi muốn nói thế lắm. Mà cái tiếng thở dài của Hikari nghe não lòng quá.

"Anh hai này, sắp đến nghỉ hè rồi. Anh đi với em tí nhé?"

"Đi đâu?"

"Mua quần áo."

*

Dứt lời, Hikari kéo tôi đi thay quần áo vào lao ngay đến trung tâm mua sắm lớn nhất của thành phố. À nó là Neo A Mall mà.

"Đến tận đây mua quần áo?"

"Vâng. Em sẽ mua cho anh."

"...Hở...?"

"Bố mẹ vì bận công tác suốt nên tiền sinh hoạt khá nhiều. Nhất là so với bạn cùng trang lứa. Việc anh tiêu hết tiền đã nằm trong dự tính của em từ lâu."

"Nên em luôn tích góp một khoảng. Từng chút, từng chút một."

"L-làm gì đến mức ấy."

Tôi vội lôi ví ra ngó nghiêng một hồi...quả nhiên là sắp hết. Khốn nạn! Nhưng có tiền không tiêu mới khổ. Biết mình ít tiền không tiêu là khôn.

"Mình đi thôi."

Coi bộ như không có gì xảy ra, tôi phủi tay chuyển chủ đề. Hikari biết ý, không đáp mà chỉ dẫn đường đi trước.

Bọn tôi đi lên tầng hai. Khu quần áo riêng. Chia làm hai phần, mặt ngoài là khu thuê ngoài. Bên trong là của trung tâm.

"Mua ở đâu đây?"

"Bên trong đi ạ. Giá niêm yết tốt hơn."

Tôi chả biết gì hết, cứ lững thững đi theo Hikari. Quần áo tôi toàn mua mấy quần áo gần nhà. Thỉnh thoảng mua vài bộ quần áo trên đường. Trách tôi tùy tiện thì tôi cũng chịu. Vì tôi thực sự là tùy tiện.

"Anh thử cái này đi."

Hikari đưa tôi một cái áo phông trắng. Sờ vào chất liệu quả rất hợp ý tôi, thoáng mát và rất trơn.

Vì biết rõ sở thích nên Hikari liên tiếp mua cho tôi mấy chiếc áo màu tối kiểu ghi, đen, xám. Phối với quần âu nâu, trắng. Và vài áo mùa hè. Ví dụ như chiếc áo Aloha. Hikari toàn chê tôi 'anh lớn rồi mà. Nên ít mặt áo sặc sỡ hoa văn lại', mà tính tôi có bao giờ nghe. Phàm cái mình thích thì làm bằng được. Cái không muốn thì làm cũng chỉ qua loa cho có.

Không phải điều đáng hay ho. Nhưng một trong chủ nghĩa tôi yêu là chủ nghĩa tự do.

Mà tự do? Nếu tự do của tôi so với tự do đầy hiện hữu vì con người, vì xã hội như Miyoko thì sao? Một "siêu nhân", "vị chúa". Với một tên "phản anh hùng", một kẻ "lãng khách". Tự do đều xuất phát từ "cá nhân" nhưng mục đích phục vụ lại khác nhau.

"Anh!"

"Hở?"

"Đến chuyên mục được mong chờ nhất rồi đấy."

"Là?"

"Áo tắm."

Ai lại mong chờ áo tắm em gái mình? Đặt câu hỏi như vậy, nhưng tôi vẫn bị Hikari kéo sang chỗ áo tắm. 

Không biết có phải do quá thân với Hiragi mà tôi cảm giác đứa em gái mình càng ngày càng quá đà. Theo tôi nghĩ thì nó méo mó chứ không phải kỳ lạ. "Quái dị" và "khác thường" thì cũng giống nhau mà.

"Anh thấy thế nào?"

"Dễ thương."

"Nhạt nhẽo!"

"Em mong anh miêu tả chi tiết áo tắm em gái sao?"

"Anh hứng thú với "em gái" nhưng vì không dám nên mới tìm những "em gái" ngoài kia ấy ạ."

"Ai bảo em thế?"

"Seko."

"Đầu tiên anh không bị cuồng em gái nhé. Thứ hai sao chưa gì em đã tin vậy?"

"Tại Seko nói anh sẽ bảo vệ cậu ấy vô điều kiện. Vì đó là "cuộc sống" anh muốn bảo vệ". Hikari phồng má bĩu môi nói.

Tôi lấy tay xoa bóp nhẹ phần thái dương. Hikari rõ ràng là đứa lanh lợi. Điều này thì không cần bàn cãi. Nhưng lanh lợi mà gặp tiểu quỷ thì đúng so mèo với hổ. Lấy muối bỏ vào biển. Không dám nghĩ chung hệ quy chiếu.

Ừm...thở hắt ra một hơi, tôi nói "em gái mưa làm sao so với em gái thật? Với em, nếu so sánh, anh vẫn hơn hẳn mấy tên đàn anh cùng khối, đúng không?"

Không cần chần chừ, Hikari liền phản bác lại "vì em đâu thể bảo vệ mấy đàn anh khác "vô điều kiện"."

Giỏi cho một Hiragi. Khả năng Hikari về làm dâu nhà Hiragi giờ là 0% nhé. Đừng hòng thằng này gọi là em rể nữa!

Đang trong lúc bối rối, bỗng một bàn tay đập nhẹ vào vai tôi.

"Kyoma."

Cú đập vai đó của chị Shina chính là báo hiệu cho sau này. Về cơn gió thổi sau đợt nghỉ hè oi bức. Người Mỹ có câu "cái vỗ cánh của con bớm tại Brazil có thể gây một cơn lốc xoáy ở Texas." 

Dẫu sao, hỗn loạn luôn tìm tới tôi. Vì sóng ở đáy sông mà.

*

"Xin lỗi vì chị làm phiền hai em nhé."

"Dạ, không sao. Ngược lại em không ngờ anh trai mình lại quen siêu cấp chủ tịch đó ạ."

Hikari nhanh chóng tiếp lời chị Shina. Chị ấy không chỉ tự dưng xuất hiện còn bày tỏ lời mời ăn trưa với bọn tôi. Vì không có lý do và dám chắc chị ấy sẽ không cho phép từ chối. Tôi đành nhận lời mời.

"Siêu cấp gì chứ? Chị cũng là người thường thôi."

Nụ cười lấp lánh và quý phái như loài hoa mẫu đơn thật đẹp. Nhưng tôi nghĩ nó chỉ tổ đối ngược lời chị nói. 

"Em thì tuy mới vào trường. Thế mà danh tiếng chị chủ tịch đã vang xa khắp khối ấy ạ."

"Danh tiếng gì chứ? Mà em cứ gọi chị là Shina."

"Ể?"

"Em là em gái Kyoma mà."

"Chị nói thế dễ gây hiểu lầm lắm."

Tôi cầu mong ông trời nếu có linh thiêng hãy cho tôi gặp một người con gái bình thường thôi. Chỉ một cũng được.

Che miệng cười xem chừng vui vẻ với việc trêu chọc tôi. Chị Shina bảo chúng tôi nên gọi đồ trước, dù sao là chị Shina mời chúng tôi ăn trưa.

Trung tâm thương mại thì đâu có gì. Nên ba người bọn tôi gọi chung suất gà rán ba người. Hikari hồi đầu còn hơi ngại. Nhưng con bé vốn lanh lợi. Hiểu ý chị Shina nên đánh chén nhiệt tình.

Nhìn Hikari đang vui vẻ ăn uống, tôi bèn cất lời đi thẳng vào vấn đề.

"Chị tìm em là có chuyện cần nói lắm sao ạ?"

"Tại chị mong chúng ta có thể làm bạn ngoài đời."

"Hơ...vậy đợi em ăn xong...hai anh chị cứ đi chơi đi ạ...ực."

"Ăn uống đàng hoàng vào Hikari."

Nhắc thế, chứ tôi biết thừa con bé đang cố tình.

"Xong rồi, em xin đi trước."

Vơ lấy quần áo, "em đi thanh toán". Hikari phóng thẳng đi không quay lại.

"Con bé năng động thật. Thảo nào nổi tiếng đến vậy."

"Nổi lắm sao ạ?"

"Ừ. Đứng vị khá cao vào danh sách hoa khôi của khối. Dù là bảng xếp hạng không công khai.

"

Tôi hiểu ý chị nói, đúng thật là mấy bảng xếp hạng kiểu xếp hạng hoa khôi. Xếp hạng danh sách bạn gái hay thiên thần đáng yêu nhất. Và vô vàn cái khác năm nào cũng có. Tôi nhớ năm ngoái Miyoko đã nổi bật từ đầu năm trong bảng xếp hạng lạnh lùng.

"Cuối cùng mình cũng có không gian riêng tư nhỉ?"

"À, vâng. Không biết chị muốn nói chuyện gì? Đến mức giữ bí mật như vậy?"

"Không phải bí mật hay gì", chị Shina lắc đầu, "chỉ là dàng riêng cho em thì đúng hơn."

"Dành riêng cho em?"

Chị Shina giữ nguyên nụ cười thường ngày nhìn tôi. Đoạn, chị tiếp tục "em không phiền nếu đổi địa điểm?"

"Được ạ."

*

"Chào mừng em đến với nhà chị."

Chị Shina mỉm cười, ngồi đối diện tôi nói. Ngôi nhà quả thật rộng rãi và thoáng mát. Nếu không muốn nói là hoà mình vào thiên nhiên.

...Đây là công viên mà!

Ai ngờ địa điểm chị Shina dẫn tôi đến là công viên. Sáng ngày nghỉ mà vẫn vắng vẻ thật. Cứ như bị bỏ hoang. Đây đã là lần thứ hai tôi đến công viên này. Ấn tượng thì giống y nguyên.

Khác là, lần này là với chị Shina. Còn lần trước, tôi đi với Hiragi.

Chuyện quái gì đây? Tôi tự hỏi. Do tôi thấy ngần ngại khi hỏi chị. Nhưng cảm giác nằm trong tính toán cứ hiện hữu.

"Chị coi đây là nhà ạ?"

"Ừ, đây là nhà chị. Em không thích sao?"

"Dạ, không. Hồi đầu chị bảo theo chị về nhà làm em cứ tưởng được bước vào phòng con gái."

"Xin lỗi vì phá hỏng kỳ vọng của em, phòng chị bừa bộn lắm."

Ngạc nhiên thật, không ngờ những từ ấy được thốt ra từ một học sinh gương mẫu. Tôi đúng là non nớt.

"Toàn sách đen thôi."

"Hoá ra nói đến cái này!"

"Bình thường mà?"

"Xin chị đừng nghiêng đầu ngây thơ như thế! Hình tượng trong em đang sụp đổ dần."

"Em biết đồ ren bán theo cặp không?"

"Em không biết đâu!"

"Sách đen đa phần là doujinshi."

"Đừng nói chuyện đó bằng mặt nghiêm túc như vậy. Mà bằng chứng đâu?"

"Ủa? Không phải sao? Chị tưởng doujinshi sinh ra là để vượt qua rào cản của tác giả."

"Làm khỉ gì có cái rào cản đấy? Thứ duy nhất ngăn cản là độ tuổi độc giả nhắm đến."

"Chứ không phải của người hâm mộ nhỉ?"

"Đúng thế, nhưng nó liên quan gì ở đây?"

"Em nghĩ sao về Kenzo x Kyoma?"

"Nếu em có làm gì sai thì em thực lòng xin lỗi! Thực lòng xin lỗi!"

Tôi quỳ xuống, trán muốn xuyên cả đất. Mông chổng thẳng lên trời, gần như là tư thế trồng cây chuối. 

"Thôi nào, em đứng lên đi. Kì quá."

"Chị có thể hứa với em rằng chưa có gì xảy ra chứ?"

"Ừm. Chị không hiểu em nói gì hết?"

"Ngàn lần đội ơn chị!"

Thay vì đào sâu hơn về thứ mà chị Shina nói. Tôi sẽ làm như không có gì xảy ra? À, mà cái gì xảy ra cơ? 

"Bây giờ vào chuyện chính thôi."

"Chị nên làm thế từ đầu."

"Vì Kyoma cứ giữ ảo tưởng đen tối về chị mà..."

"Cái nhìn ấy là sao!?"

"Rất may là chị rất thích màu tối. Chị mặc ren đen đó, nguyên cây luôn."

"Đừng, đừng mở chân ra!"

Tôi vội lấy hai tay che mắt. Ừm, che chắc 99%. Tôi chỉ để hé vài ngón tay. Chút ít thôi, tôi thề!

"Thôi. Em cứ thích đùa ấy Kyoma."

"Chị thì có, Shina."

"Em gọi thế này làm tự nhiên chị...uh, ah..."

"Thôi ngay! Hài kịch kiểu này không chuyên môn của em!"

Trò chuyện kiểu này mệt quá. Không biết rằng tôi là kẻ may mắn hay xui xẻo? Đến mức vinh hạnh chứng kiến một mặt khác của siêu cấp chủ tịch.

"Này, Kyoma."

"Dạ?"

Tự dưng chuyển hướng câu chuyện từ đùa cợt sang nghiêm túc. Thật giống Hiragi, cũng giống cô Umi, chị Haruka hay đa phần những người con gái tôi quen.

"Chúng ta có nhiều nhà hơn chúng ta tưởng."

Chị Shina quay sang tôi, hỏi bằng tông giọng nghiêm túc nhất. Tôi tự nhiên nghĩ mình nên chạy. Chạy khỏi cuộc trò chuyện. 

"Vâng. Nhà là một nơi để ở. Có chỗ gối đầu thì đó là nhà."

Với góc nhìn tôi, một kẻ tự do. Hoặc là một tên lười nhác. Vì kẻ lười nhác là kẻ thích treo lên môi hai chữ tự do.

"Đúng vậy. Ta có thể tìm thấy ngôi nhà thứ nhất, ngôi nhà thứ hai, thứ ba. Nhưng ta chỉ tìm thấy một gia đình."

"Tự dưng chị nói chuyện nặng nề ghê."

"Có gì nặng nề? Chẳng phải em cũng công nhận điều đó?"

"...Thì đúng thế..."

"Đây là ngôi nhà của chị. Tất nhiên chị yêu quý nó. Vì nó là nơi chị thường đến chơi hồi bé."

"Hồi bé chị thích ra đây chơi ạ?"

"Ừ. Nhất là khi chị gặp một nỗi phiền muộn. Ví dụ như đôi khi chị không thích ở nhà."

"Em hiểu."

Tôi cũng vậy, mà mấy ngày tháng dậy thì còn xuyên suốt. Đến mức bố mẹ tôi còn coi nó như một căn bệnh vô phương. Tôi ham chơi, ham ở ngoài. Ngủ nhờ nhà bạn. Tiền nhiều lại rủ nhau cắm quán xuyên đêm.

Với những đứa trẻ ngỗ nghịch. Việc lang thang ngoài đường là phương pháp cuối cùng để bình thản. Nó giống...việc trẻ con chấp nhận bị cảm cún vì được nghỉ học. Hơi cực đoạn và phiến diện. Dẫu thế, nó không hẳn vô căn cứ.

Tất nhiên, cơn sốt chỉ là bệnh thông thường. Và nó mãi thông thường nếu nó cứ thông thường.

"Dạo này thì chị lại ít ra đây. Vì nó gần nhà. Nên chị chọn cách đi dạo."

"Chị chưa bỏ nhà qua đêm là may rồi."

"Tối nay nhờ em chăm sóc."

Chị Shina đứng dậy rồi cúi người góc 90 độ trước mặt tôi. 

Giọng nói chân thành này dễ dàng tán đổ mọi thằng con trai. Nhất là trai tân, và tôi là trai tân.

"Đừng tự tiện đặt trách nhiên lớn lao lên đàn em."

"Chỉ là một người phụ nữ cần dựa vào tấm thân một người đàn ông"

"Bờ vai?"

"Ồ, chị nghĩ là ngực."

"Sao nghe nó lãng mạn mà gợi dục quá vậy?"

"Đôi bàn tay nhỏ bé đặt lên bờ ngực trần, rắn rỏi và vững chắc. Chiếc mũi cao vút ép nhẹ vào giữa ngực. Tiếng sịt sùi vang lên khe khẽ. Rồi người phụ nữ xoay mặt, áp một bên má, còn một tay ôm chặt qua eo. Tay kia từ từ vuốt nhẹ từ cổ lên mặt. Dòng nước mắt lăn dài, ấm nóng mà lại lạnh buốt."

"Chị miêu tả khung cảnh quái nào đấy!?"

Liệu câu chuyện có bị dán nhãn trường thành không? Câu chuyện thanh xuân hài kịch này không cần khung cảnh phim tâm lý thập niên 90 đâu.

"Đôi tay người thanh niên tự dưng ôm chặt người con gái. Bóng đêm ngả xuống ngôi nhà. Hai cơ thể thoát y như hai ngọn nến trắng tắt ngủm. Ôm nhau nhưng không thể sưởi ấm. Chỉ đành cùng nhau bước vào địa ngục hư vô. Hai con người, không mảnh vải, không e thẹn hay dục vọng. Tưởng người mà như bóng. Hay bóng là người? "Anh có cùng em đi đến tận cùng của sự sống?" Người con gái hỏi, giọng trầm lắng, hết hơi như có sợi thừng siết vào cổ. "Anh chấp nhận". "Anh thề, dưới cái tên Atsuji Kyoma. Nguyện cùng Takishita Shina đi đến tận cùng của sự sống". Đó, chính là cái chết."

"Dừng lại ngay!"

"Em rét run cả người rồi. Triết lí hiện sinh? Chủ nghĩa hư vô? Em biết chị giỏi rồi. Nhưng chị muốn thành triết gia cũng không cần đến mức ấy."

"Chị không có ước mơ thành triết gia. Sao em nghĩ thế chứ?"

"Thế chị đang cố truyền tải cái gì từ nãy đến giờ?"

Nếu chị Shina tự dưng quăng miếng thì tôi còn phối hợp được. Chứ kể chuyện thì chịu...mà chị còn dùng cả bản thân vào truyện? Không đổi tên, không ám chỉ? 

Ối, đứng trước những người lớn tuổi hơn. Tôi hoàn toàn chẳng khác múa rìu qua mắt thợ. Bị xoay như xoay dế. Cứ như tên nhóc con đi lạc khỏi khu vui chơi thân thuộc. Bước vào địa bàn xa lạ mà không biết mình là con mồi.

Văn hoa quá thể, tóm lại là con gái xung quanh tôi sao nguy hiểm dữ? Giờ tôi mới thẩm thấu độ moe của gái 2D. Thứ lỗi cho chỉ số thông minh hạn chế của tôi. Thứ lỗi cho chỉ số thông minh hạn chế của tôi, Fubayashi.

"Ơ, tự dưng em chấp tay?"

"Chỉ là lạy các cụ thôi ạ."

"Nhưng tại sao?"

"Vì em muốn xung quanh mình xuất hiện mấy cô gái bình thường."

"Chị không bình thường à? Tổn thương nha."

"Dạ, không phải lỗi do chị."

Tôi cúi người xin lỗi thật sâu. Chưa quỳ lạy bằng cái lần xoá ký ức trước. Chứ sâu sắc lắm, hiếm samurai nào chịu cúi người như tôi lắm.

"Lỗi do em. Do em xui, em đang vái lạy để năm mới rút quẻ đại cát thôi ạ."

"Còn lâu nha. Em còn bị cuốn vào nhiều lắm."

"Dạ?"

Tôi ngẩng lên trước câu nói cợt nhả có mà ẩn ý cũng có này.

"Mối lương duyên là hệ tuần hoàn không thể tính toán. Biết trước và chấp nhận là cách duy nhất."

"Chị...?"

"Chị tin vào nhân-quả. Liệu em có tin vào nó không?"

"Ờm...em cũng... không rõ nữa?"

"Chính vì tin vào nhân-quả, nên chị mới nói cho Kyoma những điều trên ấy."

"Điều trên ạ?"

"Ừ. Trước khi em thực sự bước vào nó. Chị xin em nhớ một điều."

"Chị mong khi chị đến tìm em, em có thể cho chị một câu trả lời xác đáng nhất."

Cùng với lời cuối cùng của chị Shina. Tôi về nhà mang trong mình bộ não mơ hồ. Điều duy nhất tôi nghĩ đến và đặt câu hỏi. 

Liệu có nhân-quả gì giữa tôi, Hiragi và chị Shina? Cớ sao cả hai cùng mời tôi đến chung một địa điểm. Và đều đưa ra câu hỏi không đi đến đâu. 

Bỗng nhiên, tôi nhớ đến mùa thu. Mùa của những cơn gió nhẹ thổi vào giấc ngủ ban trưa.

Hình ảnh yêu tinh tôi thấy từ Hiragi thay cho tiểu quỷ em hay mang. Mặt tối suy tư nơi chị Shina hiện hữu. Tôi sẽ đặt tên cho nó là...

Bóng ma? Đúng rồi bóng ma Takishita Shina.

Nhân-quả sao? Đúng là bài toán khó giải. Tôi thì luôn ghét toán.

*

Ngày X Tháng X Năm XX

Vào ban sáng, khi ánh nắng hoàng hôn chưa kịp ghé qua căn phòng tôi. Thay vào đó là sự gay gắt như một bà mẹ chồng khó tính vào sáng sớm. Hikaru tự dưng xông vào phòng xách tôi như xách một con gà chuẩn bị ra lò mổ.

"Nhanh chân nào anh, ta muộn mất."

"Đừng lo, con trai có siêu năng lực vệ sinh cá nhân nửa phút". Tôi vừa ngậm miếng bánh mì, tay thì mặc áo. 

"Eo, bẩn khiếp!" Chỗ nào chứ? Cái siêu năng lực này là đặc quyền con trai đấy.

"Vậy, ta phải đi đâu?"

"Anh không xem tin nhắn trong nhóm?"

"Có...tin nhắn...?"

"Có!"

Lúc tôi và Hikari đến, tất cả đã có mặt đông đủ. Uầy, hoá ra tôi toàn quen người nghiêm túc cả.

"Được rồi, ông đến muộn!" Okyo quát lớn, chỉ tay vào tôi. Tôi thực sự không nghĩ là quá muộn. Dẫu sao vẫn chưa đến lúc tàu khởi hành.

"Xin lỗi, chị Okyo. Do em sơ suất không làm tròn trách nhiệm."

Hikari mếu máo lao đến ôm Okyo để xin lỗi. Gượm đã, tàu còn chưa chạy? Sao lại hành xử như tôi là người cao su vậy? Tôi biết bơi mà.

"Cậu không ngủ được sao? Kyoma."

Kurosaki bẽn lẽn đến gần tôi hỏi. Giọng nói nghe như đang thì thầm. Kích thích toàn não bộ. Cảm giác như tiết dopamine liên tục. Lẽ nào Kurosaki là chất trắng tinh khiết? Kiểu, định lý ma pháp thiếu nữ là một loại chất cấm.

Không rõ ai là người đúc kết ra nó. Tuy nhiên, ngẫm thì rất đúng. Con gái bản thân đã là sự tồn tại ngọt ngào. Ma pháp thiếu nữ tuyệt đối vượt trội hẳn về khoản này.

"Chuẩn bị lên tàu thôi."

Kenzo nói, tay đưa vé cho mọi người. Cậu ta kiêm nhiệm vụ mua vé cho nhóm. Về Kenzo thì không phải nói, chuyện gì chả làm được.

"Oa! Ủa đến rồi sao, Hikari?"

"Ngủ ngon ghê, Hiragi."

"A! Em chào anh, anh rể."

"Em mất tư cách gọi anh là anh rể rồi!"

"Ể! Tại sao vậy!?"

"Hai người có nhận thấy điều gì đó rất lạ không?"

"Đừng có cấu anh Hikari."

"Đau!"

Tôi và Hiragi đồng thanh hét lên đầy ai oán.

"Nhanh chân nào."

Miyoko cuối cùng cũng chịu lên tiếng. Tiếc là một lời hết sức nghiêm túc không khác thường ngày.

Ở trên tàu, bọn tôi bàn chuyện ầm ĩ. Chủ yếu là hai cặp Hiragi & Hikari và Kenzo, Okyo. Kurosaki thì đọc sách giống Miyoko. Cả hai nhìn chung khá hoà hợp. Dù là lần đầu tiếp xúc nghiêm túc. Ý tôi là, không phải chuyện lớp học.

Riêng mình tôi ngắm phố, ngắm phường. Mà cũng làm gì còn phố với phường. Chỉ với khoảng ba mươi đến bốn mươi phút. Những toà cao ốc dần bị thay thế bằng những ngọn núi chót vót. Mọc san sát nhau giống y các nấm mồ.

"Lần đầu tiên tớ leo núi đấy."

"Hở, lần đầu tiên á?"

"Ừm, là lần đầu tiên."

Như vậy hơi lạ nhỉ? Chẳng lẽ cậu ấy không đi mấy buổi thực địa hồi sơ trung?

"Không phải lúc nào tớ cũng đi. Mà trường tớ lại không tổ chức đi núi."

"Ồ?"

"Thường là nơi có những di tích lịch sử. Nói cách khác là dời đô thị này sang đô thị khác."

Kurosaki tiếp lời với vẻ hào hứng. 

"Tớ không nghĩ vùng quê này đáng được coi là đô thị"

"Cậu đang nói gì thế? Nơi ta sống khá phát triển đấy."

Miyoko chen ngang vào cuộc trò chuyện. Có vẻ cô ấy khá yêu thích nơi này.

"Vậy cậu thì sao? Kyoma, hồi đó cậu đi thực địa ở đâu?"

"Cũng không có gì", tôi đáp. "Tớ chả giỏi nhớ mấy cái đó đâu, nhưng có lần đi thăm quan trang trại."

"Trạng trai luôn á?"

Kurosaki có vẻ kích động nhỉ? Tôi nhớ mình cũng từng hào hứng giống thế khi mới nghe tin rằng sẽ được thực nghiệm ở nơi có trang trại. 

Nhưng hoá ra nó không như tôi tưởng. Tôi bay hẳn cái nón Puma yêu thích xuống bãi phân của một con ngựa. Thứ bốn ngu ngốc! Không chỉ khó chịu khi tôi cưỡi, nó thậm chí quay ra cười hề hề khi tôi mếu máo nhìn chiếc mũ chễm trệ trên đống phân của nó.

Từ đó tôi nhận ra rằng, cưỡi ngựa không ngầu như trong thần thoại. Và phim ảnh về lịch sử.

"Còn cậu thì sao, Ujisabe?"

Kurosaki cố gắng mở lời, hiển nhiên là tạo ra cơ hội kết bạn. Nhìn Kurosaki thế này, tôi nghĩ biệt danh thiên thần với hoa sen trắng trong bùn lầy đen. Coi bộ hơi kiêu kỳ quá. 

Để đơn giản hơn tôi nghĩ nên sửa thành "sóc nhỏ đáng yêu".

Ấy, tôi vừa ra mình có một sở thích mới. Hình như tôi cực thích đặt biệt danh cho người khác.

"Cũng không có gì đặc biệt." 

Miyoko vuốt nhẹ mái tóc, bình thản nói. "Thực địa thì đâu cũng giống nhau. Không giống trường này, thì giống trường khác. Tôi cũng một buổi đi thăm trang trại."

"Hoá ra vậy. Các cậu sướng thật, thế mới là thực địa chứ. Được lăn lộn và trải nghiệm."

Kurosaki nói với giọng đầy tha thiết lẫn ngưỡng mộ. Có vẻ thể chất không cho phép khiến cậu ấy mong muốn những thứ trải nghiệm giống vậy hơn là sách vở. Dù xét về tính cách, hẳn Kurosaki cũng rất tận hưởng chuyến thực địa hồi sơ trung.

"Cậu còn rất nhiều cơ hội. Trước hết cứ tận hưởng chuyến vui chơi này đi."

Tôi lên tiếng an ủi Kurosaki. Đằng nào thì trước mắt đã là cơ hội trải nghiệm rồi.

"Đúng vậy, cứ tận hưởng đi đã nhỉ?"

Kurosaki vui vẻ tiếp nhận lời tôi. Còn Miyoko, cô ấy chỉ tiếp tục lặng lẽ đọc sách, lật từng trang giấy.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...