Vô Thượng Thiên Quốc
Vương quốc nằm ở giữa đại lục Cửu Thiên, địa hình hiểm trở với nhiều núi tuyết lớn
Thành Nhất Thượng, được xây dựng dưới chân núi Hy Mã, ngọn núi cao nhất của Vô Thượng Thiên Quốc
Tuy khí hậu lạnh giá quanh năm, nhưng hoạt động rất nhộn nhịp
Quán trọ Lý Gia
Buổi sáng sau cái đêm Tịch Uyên nhập xác
Tịch Uyên đang dọn dẹp xung quanh quán trọ.
Hai người tu tiên, một thiếu niên và một nữ nhân đi cùng nhau tiến vào
Hệ thống truyền âm
- Ký chủ, bọn họ là Tu tiên giả!
Tịch Uyên có cảm giác bị soi chằm chằm, hắn đang tự hỏi họ đến có mục đích gì, chỉ mong hiện tại không làm điều xấu.
- Cho hai phòng!
Người phụ nữ cất tiếng
Tịch Uyên len lén trốn đi
Chủ quán vui vẻ đáp lời
- Có ngay thưa quý khách!
Nói rồi gã chỉ tay vào Tịch Uyên
- Ngươi! Lên lầu dọn phòng cho hai vị khách quý!
Trong lúc hắn đang loay hoay sửa soạn, người phụ nữ bước vào, đứng sừng sững chặn trước mặt. Tịch Uyên bé nhỏ chỉ cao đến ngực cô gái
- Ngươi tên gì?
- Đệ tên Tịch Uyên!
Cô gái khẽ nhíu mày
- Cha mẹ ở đâu?
- Đệ không có cha mẹ, Đệ là trẻ mồ côi được ông chủ nhận nuôi
Mắt cô gái có chút động, giống như đang mừng
- Ngươi muốn tu tiên không?
Tịch Uyên giả vờ
- Đệ cũng tu luyện được sao?
Cô gái cúi xuống xoa đầu hắn
- Tất nhiên rồi, ta là Tô Thanh Hàn, Thủ tịch đệ tử của Thiên Âm Tông, ngươi theo ta về tông ta sẽ giúp ngươi thành tiên.
Ha, Thanh Âm Tông các ngươi vây giết ta, giờ là cơ hội để ta giết ngược
các ngươi
Nghĩ rồi hắn cười tươi, tiếp tục diễn kịch:
- Được, vậy đệ gọi Tiên tử là Tỷ tỷ nhé!
Thanh Hàn cười nhẹ:
- Nhóc con dẻo miệng
Nhưng rồi ngón tay Thanh Hàn trượt qua kẽ tóc, chạm vào da Tịch Uyên, khoảnh khắc đó cả hai đều cảm nhận được
Tịch Uyên cảm thấy được đả thông một phần nhỏ kinh mạch, trực tiếp đột phá từ Luyện khí sơ kỳ lên Luyện khí trung kỳ.
Ngược lại phía Tô Thanh Hàn thì cảm thấy cơ thể như bị rút mất gì đó, bản thân cũng bị nóng lên một chút, mặt cô đỏ ửng,
bụng dưới bị kích thích mạnh mẽ, hai chân cô bất ngờ khép vào, cơ thể co lại run lên bần bật, khiến tiên nữ phải chống tay
vào vách tường
Nàng lập tức đẩy Tịch Uyên ngã ra sàn, bản thân thì khuỵu xuống.
- Tiểu tử, ngươi giở trò với ta?
Tịch Uyên hoảng hốt
- Không, đệ không biết gì cả!?
Tô Thanh Hàn xông đến, chỉ ngón vào trán Tịch Uyên, dùng thần thức kiểm tra từng vị trí trên cơ thể và thần hồn cậu
- Kỳ lạ, không có gì, thế vừa rồi là chuyện gì? Khoan đã, cơ thể này vậy mà lại là!!?? Ta thấy hắn có thiên phú nhưng không
ngờ lại nghịch thiên đến thế.
- Tỷ tỷ?
Tịch Uyên ngước nhìn, mắt rưng rưng
Thiếu niên đi cùng cô gái gõ cửa
- Thanh Hàn tỷ, có chuyện gì vậy? Ta nghe thấy tiếng động
Thanh Hàn bối rối, ấp úng:
- Không, không có gì cả!
Rồi cô nắm gáy cổ áo Tịch Uyên
- Ngươi, ra ngoài! Nhớ là không được đi lung tung đâu đấy, ta sẽ để mắt đến ngươi!
Tịch Uyên bị ném ra thì được thiếu niên ôm lại
- Tiểu huynh đệ, đi theo ta chút
Thiếu niên dẫn hắn vào phòng riêng, mời hắn ngồi xuống, trìu mến nhìn Tịch Uyên
- Tiểu huynh đệ tên là gì?
- Đệ tên là Tịch Uyên.
Thiếu niên cũng khẽ chau mày:
- Cha mẹ đệ đâu?
- Đệ không có cha mẹ. Là chủ quán trọ nhận nuôi đệ
Thiếu niên thở dài:
- Ta tự giới thiệu với đệ, ta là Lâm Trác Vũ, Thủ tịch đệ tử của Côn Luân Phái, ta thấy đệ có thiên phú tu luyện, đệ theo ta về tông môn, ta sẽ tìm cho đệ sư phụ giỏi nhất. Giúp đệ làm tiên
Hai người này đi cùng nhau nhưng lại không phải từ cùng một Tông môn?
Chuyện này không đơn giản
Tịch Uyên nghĩ rồi đáp:
- Nhưng ban nãy vị tỷ tỷ phòng bên cạnh cũng nói với đệ như vậy
Trác Vũ cười nói:
- Tỷ ấy là thanh mai trúc mã của ta, đệ không cần phải lo, tỷ ấy sẽ nhường đệ cho ta thôi
Thấy Tịch Uyên có vẻ vẫn phân vân,Trác Vũ lại giống Thanh Hàn lập tức dùng thần thức kiểm tra hắn
- Đây, đây là!!???
- Có chuyện gì vậy huynh?
Tịch Uyên lại chơi trò mở tròn hai mắt
Chuyện này, bảo sao Thanh Hàn không bị kinh sợ, thiên phú của cơ thể này chỉ cần nuôi dạy tốt, cung cấp đủ tài nguyên thì đã có thể trở thành Thiên Hạ Chí Tôn, tông môn nào có hắn, là một bước lên trời. Chỉ sợ giờ để giành giật đệ tử như này, sẽ là máu đổ thành sông, ta phải thương lượng với Thanh Hàn.
Trác Vũ vừa suy nghĩ vừa đổ mồ hôi, bối rối đáp:
- Không, không có gì cả, đệ mấy ngày tới nhất định không được đi xa khỏi quán trọ đâu nhé, có vậy ta mới bảo vệ được đệ.
Tịch Uyên chớp thấy thời cơ, liền hỏi:
- Có chuyện gì sao ạ?
Trác Vũ trả lời;
- Trên núi có một con yêu thú Nhục đoàn yêu, nó chuyên đi bắt người trẻ ăn thịt để tu luyện tà công. Đêm nay trăng tròn, là ngày nó thức dậy sau 20 năm ngủ đông, trong một tuần tiếp theo nó sẽ tỏa hương gây ảo giác mê hoặc người đi đường. Đệ đi đến đó, sẽ bị nó hút máu đến chết khô
- Nó trông như thế nào vậy huynh?
- Nó không có hình dạng nhất định, chỉ biết nó là một khối thịt sống nhớp nháp có ý thức, không biết là từ thứ gì luyện hóa thất bại trở thành như vậy
Trác Vũ tiếp tục
- Muốn diệt nó phải có Tuyệt Âm Phá Hồn của Thiên Âm Tông và Côn Luân Kiếm Quyết của ta, một chiêu phá hồn một chiêu phá nhục thân thì mới chết hoàn toàn. Chúng ta được Tông môn phái đến cũng vì chuyện này
Thì ra là vậy
Bỗng dưới lầu, tiếng Ông chủ khóc than vọng lên
Tịch Uyên xoay người về phía cửa:
- Đệ phải đi xem
Trác Vũ nắm vai hắn:
- Nhớ lời ta, và không được nói ta và Thanh Hàn tỷ là tu tiên giả!
Tịch Uyên gật đầu rồi rời đi, hắn xuống lầu, đập vào mắt là hơn chục cái xác, già trẻ nam nữ có đủ.
Hắn lẻn vào phía lũ trẻ con đang đứng nhìn:
- Chuyện gì đây?
Một đứa trẻ đáp:
- Nhóm hái thảo dược của Cái Bang, nghe nói bị ma vật tập kích trên núi, chết hết còn con gái ông chủ Lý, Băng Băng tỷ đang mất tích, thợ săn bảo thấy có vết máu đi vào sâu trong núi
- Vậy giờ phải làm sao?
Một đứa trẻ khác đáp lời
- Chịu rồi, ma vật thì chỉ có tiên nhân mới diệt được, giờ cầu tiên nhân chắc năm sau mới đến, tội nghiệp ông chủ Lý, sinh được mỗi một đứa con gái, chưa kịp gả đi thì đã vậy. Mấy người này nữa, giờ con cái họ mất cha mẹ rồi, con ta cũng hay chơi với con hắn.
Người xung quanh bàn tán sôi nổi
Tịch Uyên trầm ngâm:
- Lý Băng Băng, cái tên này quen
Bỗng một dòng kí ức hiện về, một cô gái xinh đẹp, lương thiện cùng nụ cười như nắng ban mai. Hắn nhớ ra rồi, khi thân xác này bắt đầu có kí ức, cô gái đó là người đầu tiên bầu bạn với cậu.
Hắn vốn là kẻ không tỉnh táo, bị người ta bắt nạt, là nàng giải vây, ngốc không biết lấy cơm ăn, là nàng mang cơm đến, dạy hắn ăn. Ngây ngốc đứng ngoài mưa, nàng xông ra kéo hắn vào nhà. Cơ thể không ai chăm sóc mà cũng không tự biết chăm nên bốc mùi, nàng lại giúp tắm rửa, giặt đồ cho hắn.
Một lần, Lý Băng Băng vì gánh nước cho quán trọ, bị thủy quái bắt đi, kẻ khác chỉ dám đứng nhìn, Tịch Uyên là người duy nhất lao xuống dòng nước sâu đâm thủy quái một nhát để cứu nàng
Rồi trong buổi chiều nắng vàng một năm trước, Lý Băng Băng dẫn hắn tới vách núi Hồng Ngưu
- Tịch Uyên, đệ mãi không chịu nói chuyện, ai cho đệ ăn gì đệ liền ăn, ai bảo đệ làm gì đệ liền làm, người ta đánh đệ thì đệ đứng im mặc cho chúng đánh. Đệ cứ như cái xác không hồn, nhiều lúc ta gợi ý đệ chẳng hiểu, ta phải làm sao đây?
- Đệ có biết người ta nói nếu ngươi hét to xuống vách núi này, thì mọi điều ước của ngươi sẽ thành hiện thực không?
Nói rồi Lý Băng Băng kéo tay Tịch Uyên đến sát vách núi
- Tịch Uyên à, khuôn mặt đệ đẹp trai như này, cứ vậy thì phí lắm.
Nàng hôn má hắn một cái
- Ông trời ơi, ta muốn trở thành lang y, ta muốn chữa bệnh cho Tịch Uyên, ta muốn gả cho hắn, ở bên hắn cả đời!
Giọng nàng vang vọng khắp vách núi
Đó là những gì hắn nhớ được
Đột nhiên tim hắn đau nhói
Rồi hắn lặng lẽ đi ra một góc
- Ta muốn cứu nàng, nhưng giờ phải làm sao đây?
Tịch Uyên chạy lên lầu, gặp được Thanh Hàn và Trác Vũ. Nhìn vẻ mặt của họ như là đã biết được mọi chuyện.
- Chúng ta nhanh đi cứu người!
Tịch Uyên nói
- Không được! Chưa phải lúc!
Thanh Hàn đáp
Hắn ngây người ra:
- Gì cơ? Tại sao? Vậy còn muốn chờ tới bao giờ?
Trác Vũ xen vào:
- Nhục đoàn yêu cấp Nguyên Anh Viên Mãn ngủ đông trong 20 năm để tu luyện, trong 7 ngày nó ra ngoài hút máu, ngày đầu tiên là ngày nó mạnh nhất, ta và Thanh Hàn tỷ mới đạt đến Nguyên Anh Trung Kì, không phải là đối thủ của nó.
- Thế các người đến đây làm gì?
Tịch Uyên hằn giọng
- Chúng ta tu hương khói, đến là để nhắc nhở dân chúng duy trì cúng bái, ngày cuối cùng trong 7 ngày hút máu là ngày Nhục đoàn yêu yếu nhất, lúc đó chúng ta mới ra tay.
Thanh Hàn trả lời
- Chờ đến ngày cuối thì còn cứu được ai?
Tịch Uyên chất vấn
- Nhục đoàn yêu sẽ còn bắt người, mục tiêu của chúng ta là cứu kẻ cuối cùng, sau đó làm nó suy yếu rồi đẩy lui nó về sâu trong núi, tiếp tục ngủ 100 năm. Đến muộn chút vẫn hơn là không đến, vậy là đủ rồi
Thanh Hàn nói, tay đồng thời đưa chén trà lên nhấp
Tịch Uyên hai tay để ở phía sau lưng, lúc này đã nắm đến chảy máu
- Đệ hiểu rồi, vậy tỷ và huynh nghỉ ngơi, đệ không làm phiền nữa
Thanh Hàn phất tay lên, một chiếc dây thừng bay về phía Tịch Uyên, trói hắn vào ghế
- Ngươi đây là muốn cứu người, tu vi ngươi kém gấp chục lần nó, đi sẽ là lao đầu vào chỗ chết. Hơn nữa nghe xong kế hoạch của bọn ta, còn muốn rời sao? Nghĩ bọn ta ngốc? Đồng tử ngươi rung kìa, ngươi đang giận lắm
Hắn lúc này mới bộc phát, trừng mắt nhìn hai vị tu tiên giả cao quý trước mặt:
- Các ngươi đây là ma chứ đâu phải là tiên? Yêu ma ngươi không diệt, lại còn muốn giữ cho nó sống, để các ngươi có thể mãi mãi bòn rút lương dân. Súc sinh!
Thanh Hàn nghe xong lạnh nhìn Tịch Uyên, không nói gì, chỉ bịt miệng hắn lại, còn Trác Vũ thì chỉ biết tránh đi chỗ khác
- Chờ tới lúc ngươi được hưởng lợi từ tu hương khói, ngươi sẽ hiểu, còn bây giờ, ta và Trác Vũ phải đi trinh sát.
Nói rồi họ rời đi
Chỉ chờ có thế, hắn móc lấy con dao nhỏ từ ống tay áo ra và cắt dây thừng
Hệ thống xuất hiện
- Ký chủ đã nhận được bí kíp tu luyện Tuyệt Âm Phá Hồn
Tịch Uyên bất ngờ
- Chuyện này là sao?
- Công pháp mà kí chủ tu luyện đã mất gần hết, trong số những công pháp còn lại có Di Hình Hoán Dục, là loại mà chỉ cần chạm vào thân thể hoặc linh hồn đối phương, lập tức sao chép được 1 chiêu pháp hoặc công pháp bất kì mà đối phương nắm giữ.
- Nhưng Di Hình Hoán Dục có hai loại. Loại thứ nhất Kí chủ chỉ có thể sao chép phần nhỏ công pháp của đối phương, và kí chủ phải có thực lực tương đương với cấp bậc của công pháp mới có thể thi triển. Loại thứ hai là sao chép hoàn hảo công pháp và rút bớt một phần năng lực của đối phương để có thể thi triển công pháp mà không cần đến năng lực của bản thân. Chính là sao chép và rút đi số năng lượng bất kì cần thiết của đối phương để thi triển. Mỗi ngày chỉ một lần. Tác dụng phụ, kích thích nhu cầu song tu nhục dục của đối phương. Và kí chủ sau mỗi lần sử dụng sẽ trở nên ngày càng tà dâm.
- Đừng nói lúc nãy trên lầu với Thanh Hàn là cái thứ hai đấy?
Hắn cạn lời
Hệ thống đáp:
- Vậy ta sẽ không nói
- Sao ta lại không nhớ là có cái thứ hai nhỉ?
Tịch Uyên gãi đầu
Hệ thống tiếp tục
- Năm đó tu luyện xong, có vẻ ký chủ đã tự mình phong ấn đoạn kí ức về loại thứ hai
Hiểu luôn, nhưng kệ vậy, giờ không phải lúc lo mấy chuyện này
- Huynh đưa cho ta bí kíp luyện Tuyệt Âm Phá Hồn
Hắn ngồi xuống, hệ thống truyền vào tay hắn một mảnh Ngọc Giản, mười phút sau, hắn đã học xong, hắn cũng tranh thủ hấp thụ linh khí đất trời, đột phá lên Luyện khí hậu kì
Đêm rồi, còn không nhanh Băng Băng sẽ bị ăn mất
- Tuyệt Âm Phá Hồn đã có, Côn Luân Kiếm Quyết trước khi nhập xác ta cũng đã học, giờ còn cần pháp khí. Nhớ ra rồi, ông chủ Lý có một cây kiếm pháp khí cấp thấp!
Chaporia
Bình Luận (0)