Dục Hỏa Tẩy Tiên Đồ/Chapter 4: - Chúng ta có duyên nhưng không có phậnChapter 4: - Chúng ta có duyên nhưng không có phận
20px

Tịch Uyên đi vào sân sau của quán trọ, nơi mà người người đang chạy đôn đáo chuẩn bị làm tang lễ cho Lý Băng Băng. Lý lão gia cùng phu nhân ngồi bệt xuống đất, đờ đẫn như người mất hồn. Tịch Uyên lại gần, nói:

- Ông chủ Lý, ngài cưu mang ta bao lâu nay, giờ là lúc ta trả ơn, ta cần mượn cây bảo kiếm của người

Lý lão gia nhìn hắn, lẩm bẩm: 

- Ngươi, ngươi nói được rồi.. Ngươi nói được rồi...

Rồi ông chủ Lý khóc nấc lên:

- Tại sao, tại sao phép màu lại đến vào vào lúc này, lại đến với ngươi, tại sao nó không đến với Băng Nhi chứ hu hu hu 

Hắn tóm lấy cổ áo ông chủ: 

- Ông, Băng Băng chưa biết sống chết đã lo làm tang lễ, không dám cầm kiếm lên mà tự đi tìm nàng ấy. Ông không làm được thì tránh sang một bên để cho người khác làm. Còn muốn nhìn thấy Băng Băng thì mau đưa bảo kiếm ra đây!

Ông chủ Lý đã bình tĩnh lại một chút:

- Ngươi.... ngươi muốn đi tìm Băng nhi sao? 

Vệ sĩ của Lý lão gia đi từ trong nhà ra, nhìn thấy cảnh này liền lao tới đấm Tịch Uyên

- Ngươi vô lễ Tịch Uyên, nhà có tang mà ngươi còn làm bộ chó nhà cắn nhau!

Tịch Uyên không nói gì, chỉ tóm lấy nắm đấm, xoay nhẹ một cái, tên vệ sĩ đã xoay mấy vòng rồi bay ra xa

Lý lão gia cùng người nhà chứng kiến một màn này thì lập tức mừng rỡ, nhanh chóng lấy bảo kiếm ra đưa cho hắn. Ấp úng: 

- Băng nhi, chỉ cần ngươi cứu được nó, ta nguyện........ 

Tịch Uyên lập tức chặn họng Lý lão gia:

- Biết rồi nói nhiều quá! 

Hắn thay đồ, lên ngựa, lao thẳng về phía ngọn núi u tối 

Vừa đi, hắn vừa cắt vào lòng bàn tay, lấy máu thấm vào từng miếng vải nhỏ 

Hệ thống truyền âm: 

- Kí chủ, ngươi làm gì vậy? 

- Ta muốn dụ nó ra ngoài hang, nó thích máu người trẻ, nếu là máu của người trẻ có Thôn thiên thể lục đạo ngũ căn thì sao? Cá là cao lương 

mỹ vị với nó. Ta đặt sẵn một trận pháp nhỏ, khóa nó lại, nó phá ra được thì trận pháp cũng sẽ tự bạo, nó sẽ mất thời gian khôi phục, câu đủ

 thời gian cho chúng ta thoát thân. 

- Kí chủ muốn cứu Băng Băng sau đó về hút cạn Thanh Hàn rồi mới đánh? 

Tịch Uyên nhoẻn cười: 

- Huynh hiểu ý ta nhanh đấy!

Hắn đi theo vết máu đến một hang động lớn, lặng lẽ tìm kiếm xung quanh, đặt những món đồ đã chuẩn bị xuống, thấm nước vào đất quanh động rồi 

bôi lên cơ thể, sau đó tiến sâu vào bên trong

Ở giữa đỉnh hang, trên bể máu hắn thấy một cục thịt bầy nhầy, cùng với hàng tá xúc tu, đang quấn lấy Băng Băng, hắn lập tức phóng tấm 

vải dính máu hắn xuống gần cửa động

Nhục đoàn yêu nghe động thì liền lao tới kiểm tra, đúng như dự đoán, nó có vẻ rất thích máu của hắn, hết liếm, rồi ngửi, sau đó lại ngậm, nhai,  

nuốt vào lại nhả ra, lặ đi lặp lại vài lần như là muốn hút thật sạch từng giọt dính trên vải. 

Xong một tấm vải, nó lại thấy có tấm khác, theo đà như thế, nó dần tiến ra dần cửa hang

Tịch Uyên lại gần Băng Băng, khẽ lay cô gái. 

Băng Băng mở mắt thì mừng rỡ. Hai bàn tay cô ôm lấy mặt hắn

- Tịch Uyên, không ngờ chết rồi vẫn được gặp ngươi 

Cô kéo khuôn mặt hắn xuống, chu môi ra định làm gì đó, nhưng hắn lại búng vào trán cô một cái 

- Á!? 

- Tỷ ngốc à? Cha mẹ chưa báo hiếu đã nghĩ tới chuyện chết, thế này xuống địa phủ Diêm vương cũng không nhận Tỷ.

Tịch Uyên cười đáp 

Băng Băng bối rối: 

- Tịch Uyên, ngươi, ngươi nói được rồi, không phải ta mơ sao? Sao người ngươi dính nhiều đất vậy

- Phải có chút thủ thuật mới vào được đây chứ

Tịch Uyên nói rồi kéo Băng Băng đứng dậy

Bỗng hai người nghe tiếng nổ lớn

Băng Băng ngơ ra một khoảnh khắc, rồi nhảy vào lòng Tịch Uyên 

- Á Á!!  

- Tỷ làm cái gì vậy?  

Hắn nhẹ nhàng đẩy cô ra 

Băng băng đỏ mặt nhìn sang chỗ khác 

- Ta sợ! Sao? Không được à? 

- Tất nhiên là được rồi, nhưng không phải ở đây, về nhà rồi Tỷ muốn sợ bao nhiêu cũng được.  

Hắn mỉm cười 

Hệ Thống truyền âm

- Kí chủ, phải đánh rồi 

- Tỷ đứng sau lưng ta, đừng đi lung tung!

Nói rồi hắn lấy ra cây sáo mượn tạm của đứa trẻ chăn trâu trên đường, khẽ lấy hơi, thổi một khúc nhạc bay bổng.

Tuyệt Âm Phá Hồn, thi triển

Nhục đoàn yêu dính chiêu, bị khựng lại ở cửa hang

Hắn hội tụ tinh thần và lực lượng, tạo ra một thanh kiếm to bằng bản thân hắn, phát sáng lấp lánh

- Côn Luân Kiếm Quyết, xuất!

Nhục đoàn yêu trúng đòn hiểm, triệt để chết đi

Băng Băng chứng kiến một màn này, ôm hắn mừng rỡ:

- Đệ giỏi quá, học mấy cái này từ khi nào vậy?

- Ta mới học gần đây thôi!

Hắn quay lại nhìn Băng Băng, nhưng mặt hắn lại có chút bất ngờ

Ánh mắt Nàng đượm buồn:

- Đệ sẽ đi đúng không? Để tu luyện thành Tiên

Tịch Uyên bối rối, không biết phải trả lời như thế nào, cố gắng đẩy Băng Băng ra 

- Đừng! 

Băng Băng ôm hắn chặt hơn

- Cứ ngỡ một ngày nào đó, ta sẽ chữa khỏi bệnh cho đệ, hoặc không khỏi thì thôi, ta lấy đệ, đệ không có cha mẹ, ở rể Lý gia

có ta đứng ra, sẽ không ai dám bắt nạt đệ, chúng ta nương tựa vào nhau sống đến đầu bạc răng long, ai mà ngờ được giờ ta không

xứng với đệ nữa rồi.

 

- Tỷ nói cái gì vậy, gì mà xứng với cả không xứng chứ

Mặt hắn nóng lên, tâm hắn lại có chút đau thương 

- Chết tiệt, phản ứng này là của ta hay của cơ thể này vậy? 

Băng Băng mạnh mẽ tiến lên, môi chạm môi, hôn hắn một cái thật lâu, đầu hắn như muốn nổ tung

- Ư.. ưm.... ưm  ( Tịch Uyên ) 

Ta đường đường là nam tử hán đại trượng phu lại thua trước chiêu này? 

Ở phía nhà trọ, Trác Vũ và Thanh Hàn đã trở về

Thanh Hàn về phòng không thấy Tịch Uyên, lập tức kéo Trác Vũ trở lại hang 

- Nếu hắn bị Nhục đoàn yêu ăn, thì chúng ta mất hết, cơ thể đó quá quý giá, sống là của chúng ta chết 

cũng phải là của chúng ta! 

Quay lại với Tịch Uyên và Băng Băng 

Băng Băng khuôn mặt ửng hồng, thả hắn ra: 

- Ngươi sau này, chu du bốn bể, nhất định không được quên ta đâu đấy! 

Nàng cười tươi nói, nhưng nước mắt lại chảy ra.

Tịch Uyên định nói gì đó, nhưng hắn đột nhiên hoảng sợ

- Băng Băng, mau nằm xuống!

Hắn tóm lấy Băng Băng nhưng đã quá muộn, một đống xúc tu lớn trồi lên từ bể máu, quật trúng cả hai người. Họ văng xa ra khỏi nhau 

Tịch Uyên nhanh chóng dùng chân khí cầm máu, sau đó chạy tới bên Băng Băng, dùng thần thức kiểm tra cơ thể nàng, lục phủ ngũ tạng 

Băng Băng dập nát hoàn toàn, xương cốt bị gãy nát nhiều nơi, nàng chỉ là phàm nhân, sức chịu đựng rất yếu, máu nôn ra như suối. 

- Tịch... Uyên... 

Nàng yếu ớt gọi tên hắn

- Đừng nói nữa, ta cầm máu cho Tỷ, chờ ta diệt nó xong rồi chúng ta về nhà. Không được ngủ đâu đấy!

Nói rồi, hắn dùng chân khí cố gắng cứu chữa từng đoạn vết thương trong cơ thể nàng, nhưng nàng chỉ nhìn hắn rồi cứ thế lịm dần. 

Hắn nhìn lại nàng, suy nghĩ một chút rồi nhẹ nhàng đặt nàng xuống, đi về phía hàng trăm cái xúc tu đang lúc nhúc mọc lên

Nhưng hắn đã dùng xong hai đại chiêu, giờ không còn chút sức nào.

Hệ thống hiện lên 

- Ký chủ, Thôn thiên thể có khả năng hấp thụ sinh linh làm năng lượng! 

Hắn như con mãnh thú cuồng nộ lập tức xông tới, nhảy vào bể máu kia, mặc cho bị quật, bị đánh. Hắn nắm chặt vào đống xúc tu, điên cuồng hấp thụ, chỉ độ 5 phút sau, Nhục đoàn yêu bị rút sạch sinh khí, động tác chậm dần rồi từng cái từng cái xúc tu ngã xuống đất. 

Hắn thoát khỏi bể máu, ôm lấy Băng Băng tiến ra khỏi động. 

Với sức mạnh khổng lồ hấp thụ từ xúc tu, hắn thi triển Côn Luân Kiếm Quyết thêm một lần. Chỉ là lần trước 

xuất ra Kiếm ý bằng cơ thể hắn là đã hết sức, giờ hắn xuất ra cây kiếm cao ngang tòa nhà năm lầu 

- Ngươi động vào người của ta, ta chôn thây ngươi ở đây! Côn luân kiếm quyết, Trảm!

Nói rồi Tịch Uyên chém xuống, hang động lớn sụp đổ thành bình địa. 

Thanh Hàn và Trác Vũ tới động, nhìn thấy đống đổ nát nhưng không thấy người đâu, lại quay trở về. Đứng ở cửa đợi sẵn họ, là Tịch Uyên 

- Một viên Cửu Chuyển Sinh Cơ Đan, thì sau này ta là của các người

Tịch Uyên nghiêm túc nhìn hai vị tu tiên giả rồi nói 

Thanh Hàn gật đầu, ném liền cho hắn hai cái túi nhỏ 

- 5 viên Cửu Chuyển Sinh Cơ Đan, 5 viên Hồi Khí Đan, 5 viên Dưỡng Hồn Đan, 5 viên Thanh Độc Đan, 50 viên Linh Thạch, tất cả là hạ phẩm,  

ta cho ngươi, ngoan ngoãn đi theo bọn ta, sau này còn có nhiều lợi ích nữa

Tịch Uyên nhận lấy, nhanh chóng mang đi cho Băng Băng uống, một tuần sau, sức khỏe của nàng đã cải thiện rõ rệt. 

Trác Vũ đi vào, vỗ vai Tịch Uyên

- Tiểu Huynh Đệ, vất vả rồi! 

Một tuần nay Tịch Uyên và mấy vị đại phu trong thành đã túc trực xuyên ngày đêm, giành giật sự sống của Băng Băng từ cõi chết trở về. 

- Ta biết Đệ muốn thấy Muội ấy tỉnh, nhưng đến lúc phải đi rồi, dù sao thì nàng cũng đã khỏe lên, không còn cần lưu luyến nữa.

Trác Vũ nói tiếp 

Hệ thống xuất hiện, phát sáng lên:

- Ký chủ hoàn thành tiêu diệt Nhục đoàn yêu, được thưởng 1 cuốn " Lang Y Bách Khoa Toàn Thư " và công pháp " Thiên Yêu Biến Hóa "

Hắn nhận phần thưởng, rồi tự kiểm tra lại túi đồ nhỏ. Còn lại 4 viên Cửu Chuyển Sinh Cơ Đan, 4 viên Hồi Khí Đan, 4 viên Dưỡng Hồn Đan, 4 viên Thanh Độc Đan, 30 viên Linh Thạch Hạ Phẩm, cộng với cuốn Lang Y Bách Khoa Toàn Thư. Hắn đóng túi lại, khẽ đặt lên đầu giường của Băng Băng. 

- Băng Băng, ta phải đi rồi, sau này tỷ đừng nghĩ tới ta nữa, ở đây tìm một người chồng tốt, sinh con đẻ cái, sống một đời bình yên hạnh phúc. Tỉ muốn làm Lang Y cứu người, ta ở đây có cuốn sách này chắc sẽ hữu dụng, để lại cho tỷ. Mấy viên linh thạch và đan dược, cũng để lại cho tỷ. Còn nếu có khó khăn, thì có mấy mảnh ngọc giản truyền tin ở trong túi, đập vỡ ra ta sẽ đến, tỷ không dùng thì để sau này cho con cái, cháu chắt tỷ dùng, chỉ cần ta còn sống, nhất định không để con cháu Lý gia chịu thiệt.

Chúng ta có duyên, tiếc là không có phận. Cảm ơn tỷ và Lý gia đã cưu mang ta, ơn này ta mãi mãi không quên. 

Hắn lưu luyến đặt bàn tay lên má nàng, cảm nhận hơi ấm của nàng

- Nhất định phải sống thật hạnh phúc đấy, Băng Băng! 

Rồi hắn đứng dậy đi về phía cửa, không biết rằng lúc này Băng Băng nằm trên giường đang khẽ chảy nước mắt 

Tạm biệt, Băng Băng

Edit: đang vẽ cảnh hôn ạ 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...