Sáng hôm sau, ánh mặt trời xuyên qua tán lá, chiếu xuống những giọt sương sớm lấp lánh trên lá. Chúng dần tan đi trong hơi ấm ban mai, báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Tiếng chim hót ríu rít, hòa cùng không khí trong lành sau cơn mưa phùn đêm qua, tạo nên một buổi sáng tràn đầy sức sống.
Trong căn phòng nhỏ, một thiếu niên đang say ngủ. Thân hình trần trụi, gương mặt thanh tú nhưng vẫn mang nét non nớt. Đôi mày kiếm giãn ra, sống mũi cao thở đều đặn, trông vô cùng bình yên.
Bỗng—
Keng!
[ Nhiệm vụ phụ tuyến: "Khởi Đầu Cho Một Sắc Đạo" đã hoàn thành. Hệ thống sẽ gửi phần thưởng trong giây lát. ]
Một giọng nói lạnh lẽo vang lên trong đầu, khiến Bắc Minh Dạ nhíu mày tỉnh dậy. Hắn mơ hồ nhìn xung quanh nhưng không thấy bóng dáng quen thuộc nào.
"Mẫu thân có lẽ đã rời khỏi phòng rồi!"
Hắn thầm nghĩ, sau đó đứng dậy mặc lại y phục, vẻ mặt bình thản như thể chẳng có chuyện gì xảy ra. Nhưng rõ ràng, không phải ai cũng giữ được sự điềm tĩnh đó!
"Thiếu gia, buổi sáng tốt lành!"
Một giọng nói trong trẻo nhưng pha chút châm chọc vang lên. Ánh Nhi xuất hiện trước mặt Bắc Minh Dạ, nụ cười tinh nghịch nở trên môi.
"Ừm, buổi sáng tốt lành!"
Bắc Minh Dạ vươn vai, xoay cổ vài cái để thư giãn. Cơ thể hắn có chút mệt mỏi, nhưng đồng thời cũng tràn đầy năng lượng.
"Xem ra tối qua thiếu gia đã vận động rất vất vả đấy!"
Ánh Nhi che miệng cười khẽ, ánh mắt đầy ẩn ý hướng về phía chiếc giường sau lưng hắn.
"Nàng còn dám trêu ta sao! Nàng giỏi lắm, dám trốn mất, hại ta một đêm không biết bao nhiêu lần đấy."
Bắc Minh Dạ lườm nàng một cái. Nếu không phải bản thân còn nằm trong phòng của mẫu thân sáng nay, có khi hắn đã nghĩ rằng mọi chuyện đêm qua chỉ là một giấc mộng!
"Thiếu gia, ta đã quên không nhắc ngài. Người sở hữu 'Thiên Hồ Ngọc Thể' sẽ hoàn toàn mất đi vào những đêm trăng tròn. Khi âm khí trong cơ thể đạt đỉnh, dục vọng sẽ bùng nổ dữ dội, khiến họ trầm luân trong bể lửa ham muốn. Và dĩ nhiên nó sẽ không ngưng lại cho đến khi Mặt Trời xuất hiện."
Ánh Nhi giải thích cặn kẽ.
"Vậy có cách nào làm hạn chế nó không?"
Bắc Minh Dạ trầm giọng hỏi. Đêm hôm qua hắn chinh chiến không biết bao nhiêu lần, càng làm thì hắn và mẫu thân hắn càng hứng phân, ham muốn càng tăng, dù trời có sụp xuống cũng không ngăn cản nổi.
"Chỉ có vài cách: Một là phá nát mặt trăng, hai là để họ cùng người khác chìm đắm trong dục hỏa, ba là đánh ngất họ. Nhưng nếu kiềm chế quá lâu, rất dễ sinh ra tâm ma, biến dục vọng thành cơn khát máu tàn bạo."
Ánh Nhi hơi xoa cằm, nàng lên tiếng, giọng điệu có phần bình ổn.
"Tại sao nàng không nói sớm cho ta biết?!"
Hắn hừ lạnh, lòng dậy lên một cơn sóng ngầm. Nếu không phải tối qua hắn ở đây, vậy thì suốt những năm qua, mẫu thân hắn đã trải qua những đêm trăng tròn như thế nào? Nghĩ đến điều đó, Bắc Minh Dạ cảm thấy không rét mà run.
"Nhưng may mắn thay, thiếu gia lại sở hữu 'Vô Định Võ Hồn', ta cũng không ngoà loại võ hồn này có thể thôn phệ âm khí. Nhờ đó, mẫu thân ngài không bị di chứng gì, còn thiếu gia thì tăng liền hai tiểu cảnh giới!"
Nghe vậy, Bắc Minh Dạ giật mình kiểm tra lại cơ thể. Võ hồn của hắn thực sự đã hấp thu toàn bộ lượng âm khí kia? Nhưng tại sao hắn không cảm nhận được?
"Thiếu gia hãy mở bảng thông tin cá nhân, kiểm tra sẽ rõ!"
Ánh Nhi vung tay, một bảng trạng thái 3D hiện ra trước mặt hắn.
[ Thông Tin Ký Chủ ]
- Tên: Bắc Minh Dạ
- Tuổi: 13
- Huyết Mạch: Không
- Thể Chất: Không
- Tu Vi: Võ Đồ Lục Trọng
- Võ Hồn: Vô Định Võ Hồn
- Thân Phận: Con trai Uyển Ngọc Khanh, ngoại tôn Uyển Bá Vân.
"Ta thế nào mà lại thành Võ Đồ Lục Trọng?"
Bắc Minh Dạ kinh ngạc hỏi. Chỉ mới hôm qua hắn còn đang suy nghĩ làm cách nào để trùng kích lên Võ Đồ Ngũ Trọng , nào ngờ chỉ một đêm trầm luân trong biển dục vọng chi hoan, hắn vậy mà vọt hẳn hai tiểu cảnh giới.
"Mấy ngày trước, khi thiếu gia tiếp nhận 'Vô Định Võ Hồn', ngài đã đột phá tứ trọng. Nhưng lượng hồn lực thôn phệ tự nhiên không đủ giúp ngài tăng cấp nhanh chóng. Tuy nhiên, do ảnh hưởng của 'Thiên Hồ Ngọc Thể', lượng âm khí trong cơ thể Uyển Ngọc Khanh tăng mạnh. Khi thiếu gia và nàng giao hòa, dương khí thịnh vượng của ngài đã giúp hình thành 'Hỗn Hợp Khí'. Võ hồn của thiếu gia đã mất trọn một đêm để hấp thu, giúp ngài đột phá thêm hai cảnh giới!"
Bắc Minh Dạ nghe xong thì sững sờ, không ngờ mọi chuyện lại diễn ra theo cách này. Cảm giác uể oải khi tỉnh dậy rốt cuộc cũng có lời giải thích hợp lý.
"Đúng rồi, hệ thống vừa gửi phần thưởng cho thiếu gia. Ngài nên kiểm tra Hành Trang!"
Ánh Nhi nhắc nhở.
Bắc Minh Dạ gật đầu, mở giao diện hệ thống và kiểm tra phần thưởng.
[ Hành Trang ]
- Võ Kỹ Huyền Cấp dạng Thân Pháp (ngẫu nhiên)
- Huyền Cấp Phàm Khí - Đoản Kiếm
- Thấu Thị Na Di Phù
- Bình Ngọc Hoàn Thể Đan
- Địa Đồ
Bắc Minh Dạ khẽ nhíu mày."Chỉ có bấy nhiêu thôi sao?"
Ánh Nhi lập tức chống nạnh, giọng điệu khó chịu. "Thiếu gia đừng có tham lam! Hệ thống tặng gì cũng có lý do cả! Mau học võ kỹ đi!"
Hắn bật cười, không tranh cãi nữa.
"Triệu hoán Võ Kỹ Huyền Cấp dạng Thân Pháp ngẫu nhiên!"
Keng!
[ Chúc mừng! Nhận được Võ Kỹ Huyền Cấp - Vô Ảnh Bộ! ]
Một quyển tịch xuất hiện trên tay Bắc Minh Dạ. Hắn định mở ra xem thì—
Két!
Cánh cửa phòng bị đẩy ra.
Bắc Minh Dạ giật mình, vội ném quyển tịch trở lại Hành Trang.
"Là mẫu thân sao?"
Hắn nhìn về phía bóng dáng quen thuộc.
Uyển Ngọc Khanh gật đầu, ánh mắt né tránh, vẻ mặt ẩn chứa sự bối rối và xấu hổ. Dù đã bình tĩnh lại, nhưng ký ức về đêm qua vẫn ám ảnh nàng.
"Mặt trời đã lên cao rồi, con xuống ăn sáng đi."
Nói xong, nàng vội vã rời đi, không để hắn kịp nói thêm gì.
Bắc Minh Dạ nhìn theo bóng lưng nàng, khẽ thở dài.
"Nàng đang cố tránh mặt ta sao?"
Hắn lẩm bẩm, nhưng rồi nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ ấy.
"Thôi, chuyện tới đâu hay tới đó!"
Với suy nghĩ đó, hắn rời khỏi phòng, chuẩn bị bước vào một ngày mới.
...
Bước tới phòng ăn, Bắc Minh Dạ vừa vào cửa thì đưa mắt nhìn, thân ảnh bạch y đã xuất hiện trong tầm mắt của hắn.
Nàng vẫn như vậy, một thân bạch y chăm chỉ từng chút với từng món ăn tuyệt mỹ, đôi ngọc thủ nõn nà điều khiển ngọn lửa một cách điêu luyện, nét mặt thành thục của nữ nhân trải qua phong ba cuộc đời pha trộn chút gì đó có tuổi trẻ thanh xuân.
Cộp... cộp...
Bắc Minh Dạ tiến tới chiếc bàn ăn ngày nào, hắn chống cằm nghiêng đầu sang một bên, mắt không dời khỏi Uyển Ngọc Khanh bất cứ phút giây nào kể từ hắn tiến vào trong căn phòng này.
Uyển Ngọc Khanh cũng biết hắn đã tiến vào, nhưng vẫn im lặng không nói gì, những chuyện xảy ra đêm hôm qua khiến nàng không biết nên đối diện với hắn như thế nào!
Và rồi thời gian trôi đi, một người vẫn chăm chú làm bữa sáng, người còn lại thì nhìn chằm chằm vào người đang làm bữa sáng kia, như muốn dán cả đôi mắt lên cơ thể của người đó!
...
Thời gian trôi rất nhanh, chẳng mấy chốc mà bữa sáng của Bắc Minh Dạ cũng hoàn thành, Uyển Ngọc Khanh bê đến vài món ăn để lên bàn.
"Con mau ăn đi."
Nhẹ nhàng để chúng lên bàn, Uyển Ngọc Khanh nhìn hắn rồi nói, sau đó xoay người bước tới bồn rửa.
Bắc Minh Dạ thấy vậy thì nhún nhún vai, hắn mặc kệ mấy đĩa thức ăn trên bàn mà tiến tới chỗ Uyển Ngọc Khanh, hai tay từ phía sau ôm lấy nàng, hắn thì thào:
"Tại sao lại né tránh con? Chẳng phải đêm qua người cuốn lấy con không buông đó sao!"
Sau đó, hắn kề mũi tới vùng cổ trắng ngần, hắn hít lấy từng đợt không khí nhẹ mà trong đó có kèm theo mùi hương dịu nhẹ như loài hoa lài trên người nàng, nó khiến hắn thập phần mê say.
Uyển Ngọc Khanh nghe xong thì cả người run lên, nàng buồn phiền nói:
"Dạ nhi, hãy quên chuyện đêm qua đi! Ta có lỗi với con, và cũng có lỗi với phụ thân con, ta... ta là một người mẹ lăng loàn... "
Nói xong thì nàng ôm mặt của mình mà nức nở, từng giọt thủy tinh long lanh cứ thế rơi xuống trên đôi gò má hồng hào ấy!
Bắc Minh Dạ nghe xong thì nhíu đôi mày lại, không biết lấy đâu ra sức lực mà hắn xoay người nàng lại, hắn nhìn chằm chằm vào nàng, miệng thốt lên:
" Nương... thế là những cảm xúc lúc đó là sai sao... chúng ta có quyền tự quyết định đúng sai mà... mẫu thân người là không muốn sao... cảm xúc dạt dào khi mà tinh hoa của con ở bên trong của người... cảm giác huynh đệ nhỏ bé của con nằm trọn vẹn trong âm vật của người... đó là sai hay sao... Nếu thật sự là sai thì hãy để nó sai đi... để cái sai đó làm chúng ta cảm thấy sung sướng mà không quan tâm đến bất kỳ ai khác ngoài chúng ta..."
Bị những lời nói cảm xúc của con trai công kích, Uyển Ngọc Khanh chẳng biết đáp lại thế nào, lý trí nàng dần dần sụp đổ. Nói nàng không cảm giác khi làm tình với hắn ư, tất cả chỉ là những lời giả dối, những câu từ giả tạo để phản biện cho sự thật tối hôm qua, chính cơ thể của nàng và tâm trí của bản thân nàng đều hưng phấn đến cực độ, nỗi cô đơn và hiu quanh suốt gần mười mấy năm qua khiến trái tim nàng trở nên yếu ớt và khi gặp phải một ngọn lửa nhỏ khiến nó hoà tan đi lúc nào không hay.
"Chẳng cần phải để ý miệng người đời nói như thế nào, chẳng cần biết suy nghĩ của bọn họ ra sao, chuyện là do chúng ta quyết định, ngay cả ông Trời cũng không có quyền phán xét chúng ta!"
Bắc Minh Dạ lại nói tiếp.
Từng câu từng chữ đanh thép kia cứ vang vảng bên tai, Uyển Ngọc Khanh lúc này thì xong rồi, bức tường thành mang tên "lý trí" đã sụp đổ hoàn toàn, cái ranh giới mẫu tử loạn luân kia bị đánh tan nát không còn mảnh nào!
"Cho nên..."
Bắc Minh Dạ định nói thêm thì một ngón tay tinh tế đã chặn miệng của hắn lại, nàng lên tiếng, thanh âm nhẹ nhàng như nước chảy mây trôi:
"Ta... ta biết con muốn tốt cho ta, ta cũng biết mình đã có một loại cảm xúc vượt qua thứ gọi là tình mẫu tử đối với con! Và con nói đúng, cảm xúc của chúng ta chỉ có thể do chúng ta quyết định, người ngoài không có quyền gì mà phán xét..."
Bắc Minh Dạ nghe xong thì thở phào, trong lòng nhẹ nhõm đi phần nào, hắn mỉm cười nhìn nàng.
Lúc nãy đi trên hành lang, hắn đã phải nghĩ vô số câu từ, một tên tuy tình trường thuộc cấp bậc lão làng nhưng nắm bắt tâm lý của nữ nhân đã có một con thì hắn chưa biết xử lý như thế nào! Nhưng may mắn thay hắn đã làm được.
"Con về chỗ ăn sáng đi! Chúng nguội hết rồi!"
Uyển Ngọc Khanh nhẹ nhàng xoa đầu hắn, sau đó xoay người làm tiếp việc đang dang dở. Thế nhưng chưa kịp xoa người đi thì một đôi môi thô ráp tiến tới môi nàng!
Chụt...
Bắc Minh Dạ nào có bỏ lỡ cơ hội này, hắn nhào tới đè nàng xuống sàn, hắn đưa môi tới mà mút mạnh lấy.
Ưm...
Uyển Ngọc Khanh hơi bất ngờ, nhưng sau đó nàng cũng cuốn theo hắn, nàng nhắm mắt tận hưởng.
Và rồi đôi môi đỏ như cánh hoa của nàng bị Bắc Minh Dạ hôn lấy hôn để, hắn thậm chí còn không thấy đủ mà cạy miệng nàng, đưa lưỡi vào trong tìm kiếm thứ gì đó.
Chụt...
Hai con mãng xà tìm thấy nhau, chúng cuốn vào nhau liên tục, cả hai trao nhau từng giọt ngọc dịch, nụ hôn đó kéo dài cho đến khi Uyển Ngọc Khanh thiếu khí.
Thấy nàng thiếu khí, Bắc Minh Dạ luyến tiếc rời khỏi môi nàng, một sợi bạc trắng như kết nối lấy hai người giờ lại tách ra, Bắc Minh Dạ kề tới, miệng thì thào vào vành tai mẫn cảm:
"Con làm nhé?"
Nói xong thì hai tay đã để lên vòng một căng tròn.
Ừm...
Uyển Ngọc Khanh không biết trả lời thế nào, nàng đành gật đầu ừm một tiếng, rồi xấu hổ xoay mặt sang một bên.
Bắc Minh Dạ thấy vậy thì mỉm cười, hắn chậm chạp hôn lấy từng nơi, từ vành tai mẫn cảm đến vùng trán tinh tế, sau đó là chóp mũi cao và đích đến cuối cùng là vùng cổ trắng ngần. Bàn tay hắn cũng không hề rảnh rỗi mà gỡ từng nút buộc trên y phục.
Xoạt...
Chẳng mất quá nhiều thời gian, Bắc Minh Dạ rốt cục cũng cởi xong các nút, hắn nhẹ nhàng đưa tay mở y phục sang hai bên.
Cảnh tượng tuyệt mỹ đập thẳng vào mắt, đôi gò bồng căng tròn nằm sau lớp yếm đỏ, hai hạt anh đào cương lên chỉa thẳng tạo thành hai vết cộm nhỏ nhắn, vùng bụng phẳng lì với lỗ rốn tinh tế, eo thon một vòng tay cũng có thể ôm trọn.
"Vẫn tuyệt, vẫn đẹp, vẫn hoàn hảo..."
Bắc Minh Dạ đưa tay sờ mó hai quả đồi, cảm giác căng tròn mềm mềm thích thú không thể tả, mặc dù đêm qua đùa nghịch đủ trò hay bú mút nó nhiều lần nhưng hắn vẫn thấy mọi thứ cứ như lần đầu chứng kiến.
Ư...
Uyển Ngọc Khanh dùng tay che miệng, nàng rên nhẹ qua cổ họng, thân thể dần dần nóng lên do bị kích thích.
Xoạt...
Không chờ đợi lâu, Bắc Minh Dạ kéo lấy yếm đỏ, vòng một hùng vĩ như được giải thoát mà bật ra, chúng trắng trẻo và căng tròn, cùng với hai hạt anh đào nhỏ đã bắt đầu cương cứng.
Chùn chụt...
Há miệng ngậm lấy một bên, Bắc Minh Dạ mút chùn chụt hạt đào nhỏ, hắn như một đứa trẻ trong vòng tay mẹ mà hút sữa, thế nhưng hắn khác ở những đứa trẻ ở chỗ dùng răng cạ cạ vào hạt đào đó.
Ư... đừng... đừng cắn... nhột... nhột lắm...
Uyển Ngọc Khanh nhẹ giọng rên nói, cảm xúc từ vùng ngực lan tới khiến nàng sướng quá, bên dưới không tự chủ mà âm thủy trào ra.
Khoan... đã... đừng...
Thế nhưng, hành động tiếp theo của Bắc Minh Dạ làm nàng trợn mắt lên, vội vã dùng tay ngăn cản hắn.
Bắc Minh Dạ ngửa đầu lên, hắn khó hiểu hỏi:
"Tại sao?"
Trong khi đó, một bàn tay đã đặt lên vùng tam giác thần bí, tuy chỉ cách một lớp vải dày nhưng quả thật hắn đã để tay lên chúng.
"Ta... ta chưa sẵn sàng a... ư..."
Uyển Ngọc Khanh vội nói, nhưng sau đó lại rên lên hai tiếng khi Bắc Minh Dạ mút mút hạt đào trên ngực, bên còn lại cùng bị hắn dùng tay vừa xe vừa kéo khiến dục cảm vừa kiềm hãm lại bùng lên.
"Nương, người cứ buông thả... thấy không... nó đã cứng rồi..."
Bắc Minh Dạ dùng cánh tay còn lại nắm lấy tay nàng, hắn để ngọc thủ nõn nà kia lên đũng quần, nơi mà con quái vật đã cương cứng sẵn sàng xuất trận.
"Nhưng..."
Uyển Ngọc Khanh cố gằng tìm cách kéo dài, nhưng Bắc Minh Dạ không cho nàng cơ hội đó, hắn thừa lúc nàng sơ ý thì tay kia đã xuyên vào trong quần dài của nàng lúc nào không hay, nó tìm đến chỗ tư mật đang rĩ nước của nàng mà kích thích.
Ặc...
Và kết quả là Uyển Ngọc Khanh bị kích thích bất ngờ, nàng lên đỉnh vu sơn ngay khi hắn chạm tới cửa động của nàng, dịch thủy bên trong bắn ra trong tay hắn.
Còn tiếp...
Chaporia
Bình Luận (0)