Dục Thần Tu La/Chapter 11: Vô Ảnh Bộ - Cuồng Thú QuyềnChapter 11: Vô Ảnh Bộ - Cuồng Thú Quyền
20px

Sau một lần phiên vân phúc vũ, Bắc Minh Dạ cảm nhận được thần khí trong người dâng trào, khiến cơ thể hắn thêm phần thư thái. Hắn cảm nhận được sự thay đổi nhỏ từ trong thân thể.

Trước mặt hắn, Uyển Ngọc Khanh đang thu dọn chiến trường, nàng mặc lại y phục nhưng có phần nhăn nhúm. Tuy vậy, gương mặt nàng trở nên hồng hào hơn, tràn đầy sức sống.

"Con ra ngoài sân sau một chút." Bắc Minh Dạ vừa ăn xong bữa cơm, đứng dậy, xoay người nhìn nàng và nói với giọng lãnh đạm.

"Ừm, con đi đi." Uyển Ngọc Khanh gật đầu nhìn theo hắn. Nàng giờ đây đã biết con trai mình có võ hồn giống như các tu chân giả, thậm chí giờ đã đạt tới Võ Đồ Lục Trọng. Khi nghe hắn nói, nàng vui mừng không kể xiết.

...

Xoạc...

Bắc Minh Dạ vươn người, đứng trước sân trống, lắc lắc cơ thể chuẩn bị luyện võ kỹ mà hắn vừa nhận sáng nay. Hắn cũng đã kể cho Uyển Ngọc Khanh về việc thức tỉnh võ hồn, dù sao cũng là mẫu thân, hắn không ngại chia sẻ, nhưng về việc thức tỉnh từ đâu, hắn chỉ nói là nhờ sự trợ giúp của một vị cao nhân nào đó mà thôi.

Phù...

Hít một hơi dài, Bắc Minh Dạ thở ra một ngụm trọc khí, ánh mắt lạnh lùng, gương mặt điềm tĩnh, cơ thể dừng lại, hai tay và hai chân tạo thành một thế thủ. Sau lưng hắn, võ hồn hắc ám xuất hiện, là một mảnh u linh đen tối với đôi mắt đỏ ngầu không ngừng hút lấy hồn lực từ thiên địa.

Cách không xa, tiểu mỹ nhân Ánh Nhi ngồi trên cành cây, cầm ô dù, chân đung đưa, ánh mắt đầy thú vị nhìn vào thân ảnh Bắc Minh Dạ giữa trời nắng, khóe miệng nàng khẽ nở nụ cười.

"Vô Ảnh Bộ!!"

Bắc Minh Dạ hét lên, thân hình lao đi nhanh như gió, chỉ để lại vài đạo tàn ảnh phía sau.

Vô Ảnh Bộ, thân pháp như tên, vô tung vô ảnh. Mỗi vài bộ cước hắn di chuyển chỉ để lại tàn ảnh mờ nhạt. Xung quanh, không gian dao động nhẹ, từng phiến lá run lên.

"Lôi Hùng Quyền!!"

Bắc Minh Dạ lại quát, hai tay co lại, cơ bắp nổi lên cuồn cuộn, hắn vung một quyền mạnh mẽ vào thân cổ thụ trước mặt.

Ầmmmm...

Quyền đầu của hắn mạnh mẽ như vuốt lôi, hồn lực mạnh mẽ đập vào tảng đá to như quả núi, tảng đá rung chuyển nhưng vẫn không nhúc nhích, dư ba của công kích lan tỏa khắp bốn phía.

"Thêm nữa!"

Bắc Minh Dạ lùi lại một bước, tiếp tục lao tới, lần này không phải Lôi Hùng Quyền mà là Thiết Trư Quyền.

Ầm...

Giống như một con thiết trư dũng mãnh, Bắc Minh Dạ tung cú đấm mạnh vào thân cổ thuh khiến nó rung lắc nhưng vẫn không hề nứt vỡ, trên thân cây lại in thêm một nắm đấm mới.

"Tiếp tục! Hỏa Dương Quyền!!"

Bắc Minh Dạ dường như không hề mệt mỏi, hắn tiếp tục lao tới, lần này là Hỏa Dương Quyền.

Ầm...

Hai tay của hắn siết chặt, hình thành một hình ảnh sừng hỏa dương, đấm mạnh vào tảng đá, nhưng lần này, cây cổ thụ cũng chỉ rung lên mà không chút sứt mẻ nào, trên thân hiện lên hai quả đấm như cặp sừng dê.

"Băng Ưng Quyền!!"

Đây là chiêu thức cuối cùng của Tinh Linh Quyền, đôi tay của hắn mở rộng, tạo thành cánh chim ưng, hồn lực vây quanh như từng sợi băng lạnh, hắn lao tới.

Ầmmmm...

Lần này, thân cây rung mạnh, từng đợt lá rụng mạnh, trên thân lõm vào một hố, xung quanh từng phiến lá nhỏ bị cắt mỏng và đóng băng.

Phù...

Sau khi thi triển bốn đòn quyền liên tục với Vô Ảnh Bộ chưa thuần thục, Bắc Minh Dạ cảm thấy cơ thể mệt mỏi, hồn lực gần như cạn kiệt, cơ thể hắn ê ẩm mỗi lần va chạm với tảng đá.

Vậy tại sao hắn lại luyện võ với một thân cổ như vậy? Vì đây là thân cổ thục bạch đàn vạn năm, được nuôi dưỡng bởi dịch thủy tăng trưởng làm từ các loại dược liệu quý, nền tảng xem ra cứng gấp mấy lần so với các tảng thạch đầu, thậm chí so với bê tông dựng công trình đồ sộ cứng hơn không biết bao nhiêu lần. Cho nên dù hắn có làm bất kỳ điều gì, thậm chí đem nó chém ra làm hai thì cũng nhanh chóng phục hồi về trạng thái cũ.

Tuy nhiên, nếu có ai nhìn thấy, họ sẽ cho rằng hắn ngu ngốc, không một võ đồ nào lại dùng quyền cước đánh vào một thân cổ thụ cứng hơn cả bê tông cốt thép, vì nếu phản chấn quá mạnh, rất dễ bị thương. Nhưng với Bắc Minh Dạ, mục tiêu là luyện thể. Cơ thể hắn yếu đuối, lại không có võ kỹ luyện thể, chỉ còn cách dùng phương pháp thô sơ nhất này để rèn luyện, hơn nữa hắn còn có hàng chục viên Hoàn Thể Đan, chỉ cần nuốt vào là cơ thể có thể hồi phục hoàn toàn.

Nếu có ai biết hắn đang dùng Hoàn Thể Đan để luyện thể, họ chắc chắn sẽ sốc, vì đây là một loại dược phẩm vô cùng quý giá, được coi là sinh mạng thứ hai của võ giả. Nhưng đối với Bắc Minh Dạ, đó chỉ là công cụ để phục hồi và tiếp tục rèn luyện.

Thời gian trôi qua, Bắc Minh Dạ vẫn kiên trì luyện tập các võ kỹ Tinh Linh Quyền và Vô Ảnh Bộ. Tinh Linh Quyền là chiêu thức do Tinh Linh Yêu Đế sáng tạo, còn Vô Ảnh Bộ là công pháp của Vô Ảnh Đao, một cường giả đỉnh cao ở Việt Long Đế Quốc.

Bắc Minh Dạ vẫn không hề dừng lại, dù cơ thể đã bắt đầu mệt mỏi và hồn lực trong người cũng gần như cạn kiệt, nhưng ánh mắt hắn vẫn tỏa ra vẻ kiên định không thể lay chuyển. Dù đã qua nhiều giờ đồng hồ, hắn vẫn không có ý định nghỉ ngơi, chỉ tiếp tục ra sức luyện tập. Mỗi đòn quyền, mỗi bước đi, tất cả đều được hắn hoàn thiện dần từng chút một.

Thân cổ thụ trước mặt, dù đã bị rung chuyển không ít lần, vẫn đứng vững như một tấm chắn kiên cố, không một vết nứt. Nhưng Bắc Minh Dạ biết, luyện tập không phải để phá hủy nó ngay lập tức mà là để kiểm tra sức mạnh nội lực của bản thân, để vượt qua giới hạn của mình.

Ánh mắt của cô nàng Ánh nhi trên cành cây phía xa vẫn chăm chú theo dõi, cô nhìn thấy sự kiên trì không chút mệt mỏi của Bắc Minh Dạ. Cô đã từng thấy vô số võ giả luyện công, nhưng không ai có thể giữ vững tinh thần bền bỉ như hắn. Nụ cười trên môi cô nhếch lên, có chút khâm phục, có chút nửa đùa nửa thật.

“Không ngờ, một kẻ như ngài lại kiên nhẫn đến thế...” Ánh nhi tự nhủ thầm, rồi đôi mắt sáng lên khi nhìn thấy Bắc Minh Dạ dường như đã đạt tới một trạng thái đặc biệt.

Bắc Minh Dạ cảm nhận được sự thay đổi trong cơ thể mình. Dù mệt mỏi, nhưng lực lượng trong người lại không ngừng gia tăng. Hắn đã chạm được vào một mức độ mà trước kia không thể tưởng tượng ra. Dường như có một loại năng lượng mới đang thức tỉnh trong cơ thể hắn, không phải từ võ hồn, mà là từ chính thể chất của hắn, một thứ sức mạnh kỳ lạ mà hắn chưa từng trải qua.

"Hừm..." Hắn hít sâu một hơi, đôi mắt lấp lánh ánh sáng mạnh mẽ. Hắn không thể dừng lại bây giờ, cảm giác này quá quý giá, không thể để tuột mất.

Bắc Minh Dạ quay lại nhìn cổ thụ, lần này, hắn không dùng quyền nữa. Thay vào đó, hắn lặng lẽ ngồi xuống, kết ấn, bắt đầu tụ tập hồn lực, chuẩn bị thực hiện một đòn quyết định. Đây chính là phương pháp luyện công đặc biệt mà hắn đã tự nghiên cứu ra, không chỉ rèn luyện cơ thể, mà còn giúp tăng cường hồn lực từ bên trong. Một khi thành công, hắn sẽ có thể đạt được bước nhảy vọt lớn hơn.

Cả không gian xung quanh hắn bỗng trở nên tĩnh lặng, mọi âm thanh dường như biến mất, chỉ còn lại tiếng gió nhẹ nhàng xào xạc qua những tán cây.

Ánh sáng mặt trời chiếu xuống, vương những tia sáng vàng rực rỡ, tạo thành một vòng hào quang bao quanh thân hình hắn. Thời gian như ngừng lại, mọi thứ xung quanh đều nhường bước cho sự tập trung tuyệt đối của Bắc Minh Dạ.

Hừm...

Đột nhiên, Bắc Minh Dạ đứng bật dậy, nắm chặt tay, rồi gầm lên một tiếng thật mạnh.

Đùng...

Một tiếng nổ vang dội, thân cây gần đó rung chuyển dữ dội, mặt đất cũng chấn động theo. Những chiếc lá trên cây rơi xuống, tạo thành một cơn mưa lá dày đặc. Cảnh tượng ấy thật ấn tượng, và không ai có thể tưởng tượng được rằng một cú đấm lại có sức mạnh tàn phá đến như vậy.

Ánh Nhi nhìn cảnh tượng trước mắt, không khỏi ngạc nhiên. Quyền đầu của Bắc Minh Dạ mạnh mẽ đến mức in hằn lên thân cây, tạo ra một lỗ thủng lớn. Sức công phá quả thật mạnh mẽ hơn hẳn những gì nàng từng thấy.

"Ha..."

Bắc Minh Dạ ngồi bệt xuống đất, miệng nở một nụ cười thoả mãn. Dù cơ thể đã mệt mỏi, nhưng sự thỏa mãn trong hắn là điều không thể phủ nhận.

"Thiếu gia vừa làm gì vậy?" Ánh Nhi bước đến gần, ánh mắt tò mò, giọng điệu nhẹ nhàng.

"Ta tự thử nghiệm," Bắc Minh Dạ đáp, gương mặt không giấu được vẻ hài lòng. "Lúc nãy ta thử kết hợp bốn quyền trong võ kỹ thành một quyền duy nhất, để xem hiệu quả thế nào."

Ánh Nhi gật đầu, hiểu ra ngay. "Thảo nào, mọi tinh hoa của Tinh Linh Tứ Quyền đều được tụ lại trong một đòn. Một Võ Đồ trung giai mà có thể vung quyền làm thủng thân cây, quả nhiên ngài là thiên tài."

Nàng không tiếc lời khen ngợi, đôi mắt ngập tràn sự kính phục.

Bắc Minh Dạ chỉ cười nhẹ, rồi đứng dậy. "Tiếp tục thôi."

Hắn lại rút ra một viên Hoàn Thể Dịch, uống cạn, rồi lau miệng, tiếp tục tập luyện. Mặc cho cơ thể đã thấm mệt, hắn không hề có ý định dừng lại, mỗi một đòn đánh, mỗi một bước di chuyển đều được hắn luyện tập không ngừng.

Buổi tập luyện kéo dài cho đến khi mặt trời dần lặn, bóng tối buông xuống, nhưng Bắc Minh Dạ vẫn không có dấu hiệu dừng lại, kiên trì rèn luyện không biết mệt mỏi.

...

Đêm đến, Bắc Minh Dạ sau một ngày luyện công mệt mỏi thì đều nằm ngủ trên giường lớn, hắn toàn thân trần như nhộng ôm lấy thân ảnh kiều diễm mà đánh một giấc ngon lành, gương mặt còn nét non nớt của trẻ vị thành niên đang úp vào hai quả đồi hùng vĩ, miệng ngậm một bên mút chùn chụt trong vô thức, hai cánh tay vòng qua eo nhỏ, thân dưới gác lên vùng đùi mềm mịn kia.

Nằm đối diện, Uyển Ngọc Khanh cũng không một mảnh vải, nàng nhẹ nhàng hắn vào lòng, nàng cưng chiều hắn để hắn có thể thoải mái mà ôm lấy nàng, bên dưới là con cự long to dài cả hai tấc nằm trọn bên trong âm hộ.

Sau bữa ăn tối, nàng đồng ý cho hắn ngủ cũng mình, và dĩ nhiên là phải làm cái chuyện kia rồi mới ngủ. Nàng không thể biết được sức lực đâu mà tên nhóc quỷ này để làm, dù nàng là Võ Tông Cảnh hàng thật giá thật cũng có chút ăn không tiêu.

Uyển Ngọc Khanh ôm lấy thân hình có phần tráng kiện kia vào lòng, song mi nhẹ nhàng hạ xuống, dần dần chìm vào trong giấc mộng.

Bên ngoài, không gian trở nên tĩnh lặng và mịt mù. Bầu trời bao phủ một lớp đen sâu thẳm, như một tấm màn lớn che phủ mọi thứ. Mặt trăng mỏng manh ló rạng phía xa, ánh sáng yếu ớt le lói như những ngọn đèn tàn trong bóng đêm, chỉ đủ để làm nhạt đi sự tăm tối bao quanh.

Gió nhẹ thổi qua, tạo thành những tiếng xào xạc của lá cây, giống như những tiếng thì thầm từ xa vọng lại. Những đám mây vờn quanh, che lấp ánh sáng của sao, làm cho bầu trời càng thêm nặng nề. Không khí mát lạnh và ẩm ướt, mang theo hương đất ẩm, hòa lẫn với mùi của cây cỏ trong đêm.

Trong bóng tối, mọi thứ đều trở nên mờ nhạt và khó nhận diện. Những bóng cây đổ dài trên mặt đất, tạo thành những hình thù kỳ quái, giống như những bóng ma vô hình lặng lẽ di chuyển. Dưới mặt đất, côn trùng rỉ rả cất tiếng kêu, nhưng âm thanh chỉ lẩn khuất trong không gian tĩnh mịch, như một phần của màn đêm vô tận.

Còn tiếp...

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...