Dục Thần Tu La/Chapter 32: Xích Huyết Dong Binh ĐoànChapter 32: Xích Huyết Dong Binh Đoàn
20px

Bắc Minh Dạ và Lý Vân Anh tiếp tục tiến về phía trước, chẳng bao lâu thì đã rời khỏi hang động mà hai người đã trú ngụ trong suốt mấy ngày qua. Nhìn xung quanh một màu xanh thăm thẳm, không khí sáng sớm mát mẻ mang đến một cảm giác dễ chịu lạ thường. Mặt trời vừa lên, tỏa ra những tia nắng vàng nhẹ nhàng xuyên qua tán lá, khiến không gian xung quanh trở nên bừng sáng. Cánh chim nhỏ lượn trên bầu trời, tiếng gió nhẹ thổi qua từng cành cây cổ thụ, tạo ra một khung cảnh thanh tĩnh đến lạ.

Bắc Minh Dạ cẩn trọng bước đi, đôi mắt sắc bén đảo qua khu rừng như thể luôn cảnh giác với mọi nguy hiểm có thể phát sinh. Dù mọi thứ đã qua, hắn vẫn không buông lơi sự thận trọng. Bên cạnh hắn, Lý Vân Anh bước đi nhẹ nhàng, chiếc váy hồng y bồng bềnh như mây, mái tóc dài bay theo làn gió, tựa như một nàng tiên giáng trần. Cả hai di chuyển một cách nhịp nhàng, không gây ra bất kỳ tiếng động nào.

Ánh sáng ban mai phản chiếu trên khuôn mặt Bắc Minh Dạ, khiến vẻ mặt của hắn trở nên mơ màng và lạnh lùng. Những vết thương từ trận chiến trước đã không còn đau đớn nữa, nhưng vết sẹo và cơ thể thấm mệt vẫn không thể che giấu được sự sắc bén và dẻo dai vốn có. Hắn đã có một bộ y phục mới, thoải mái hơn so với bộ đồ chiến đấu cũ, tóc hắn cột cao, vẻ ngoài thanh thoát như một thư sinh, nhưng ánh mắt vẫn toát lên khí thế của một chiến tướng dày dạn.

Lý Vân Anh, với khí chất thiên tiên, không hề vội vã, nàng nhẹ nhàng bước theo Bắc Minh Dạ, nhưng ánh mắt lại không khỏi tò mò về những gì vừa xảy ra, về cuộc hành trình và thử thách mà họ đã vượt qua. Đôi tay nàng nhẹ nhàng vuốt những cánh hoa rơi trên mặt đất, như thể đang cảm nhận được vẻ đẹp dịu dàng của thiên nhiên xung quanh.

Cả hai di chuyển thật chậm, một phần vì địa hình phức tạp, một phần vì không muốn gây sự chú ý. Họ cần phải cẩn trọng khi đối mặt với những sinh vật nguy hiểm của Minh Châu Sâm Lâm. Bất kể là ai, cũng có thể trở thành kẻ săn mồi trong vùng đất đầy rẫy những hồn thú nguy hiểm này.

Vẫn như thường ngày, trên vai Bắc Minh Dạ là Ánh Nhi, cô nàng tinh linh hệ thống thân thuộc của hắn. Vào ngày hôm qua, khi hắn cùng với Lý Vân Anh tỉnh lại, cô nàng xuất hiện, lo lắng mà lên tiếng. Và hiển nhiên, từ trong miệng của nàng, hắn liền biết mình cùng với Lý Vân Anh đã ngất xỉu hơn 3 ngày trời, cả hai nằm im một chỗ mà không có lấy một hơi thở nào làm nàng ấy sợ hãi tột cùng.

"Ánh Nhi, vậy thật sự nàng không phải là người xuất hiện trong giấc mộng của ta ư?"

Bắc Minh Dạ truyền âm hỏi.

Và đáp lại hắn vẫn là câu trả lời như cũ, Ánh Nhi chậm rãi đáp:

"Ta không thể vào được cõi mộng của thiếu gia! Nếu thông thường, là một khí linh của hệ thống, ta có thể trực tiếp bước vào để giúp đỡ ngài khi ngài gặp nguy hiểm, cũng như có thể gọi ngài tỉnh lại. Nhưng ba ngày vừa qua, dù làm mọi cách cũng không thể làm ngài tỉnh lại, và dường như có một cái bức tường gì đó ngăn cả ta tiếp xúc với giấc mộng của ngài."

Nói xong, nàng nhìn hắn một lúc rồi nói tiếp:

"Nhưng ta không ngờ trong cõi mộng thiếu gia lại có vận khí tốt như vậy, có thể nhận lấy được truyền thừa từ một Võ Đế thực thụ. Mặc dù ta biết Ma Sát Quyết đó là một loại quyết pháp rất tàn khốc, theo như phân tích thì tỷ lệ đào thải phải gọi là cực kỳ cao, nếu một trăm người tu luyện chưa chắc một người còn sống, và cũng không nắm chắc được người đó còn tỉnh táo hay trở thành một kẻ điên loạn tàn sát bừa bãi."

Nghe nàng nói vậy, Bắc Minh Dạ chỉ có thể thở dài, hắn nhìn bản đồ trên tay, hắn nhíu mày một chút, có vẻ như đang cân nhắc những lựa chọn tiếp theo.

Hiện tại hắn cũng đã đoạt được cổ mộ của Tạ Cổ, mặc dù trên người không có lấy một vết trầy sướt cơ bản nào, nhưng những khung cảnh kia vẫn còn đọng lại trong đầu của hắn. Bây giờ hắn mới thực sự cảm thấy Võ Đế là một tồn tại cực kỳ kinh khủng, có thể tạo ra ảo cảnh chân thực đến mức khủng khiếp kia thì không phải dạng vừa, mặc dù hắn không biết nếu thực sự đánh những con quái vật đó dựa trên tu vi thật sự của chúng thì hắn có thể sống sót rời khỏi cõi mộng đó hay không, hay là vĩnh viễn cùng xác thịt làm một giấc ngủ thiên thu.

Bắc Minh Dạ thực chất đã có thể đi nhanh hơn nhưng do địa hình hiểm trở, lại không biết bản thân đang nằm ở đâu bên trong Minh Châu Sâm Lâm, nếu như di chuyển lộ liễu rất dễ đánh động tới hồn thú, từ đó tạo ra những nguy hiểm không đáng có.

Cả ba người từng chút từng chút một di chuyển, chẳng mấy chốc đã bước ra khỏi phần lớn khu rừng rậm rạp, hiển nhiên trên đường đi họ gặp may mắn vì không gặp phải hồn thú nào.

"Hiện tại chúng ta đang ở đâu vậy Bắc Minh Dạ?"

Lý Vân Anh lên tiếng hỏi.

"Để ta xem..."

Bắc Minh Dạ đáp, sau đó hắn liền lấy ra một tấm da thú, hắn nhìn nhìn một lát rồi chỉ tay vào nó:

"Do chúng ta đã bị nước cuốn đi một quãng đường khá xa, cho nên hiện tại ta và nàng đang ở trong lãnh địa của hồn thú cấp cao, chí ít cũng là tam giai trở lên. Nhưng cũng nên cảm thấy may mắn bởi vì chỗ chúng ta đang đứng là khu vực an toàn duy nhất bên trong lãnh địa này. Nàng có thể di chuyển thoải mái nhưng chỉ trong vòng 5 dặm trở lại đây!"

"Ngươi có bản đồ của Minh Châu Sâm Lâm à? Sao ngươi không nói sớm!"

Lý Vân Anh nhìn tấm da thú trong tay hắn, nàng chậm rãi nói.

"Nàng có hỏi ta đâu! Hơn nữa tấm bản đồ này cũng chỉ có một phần của Minh Châu Sâm Lâm thôi!"

Bắc Minh Dạ nhún nhún vai, hắn quả thật là có bản đồ của Minh Châu Sâm Lâm nhưng không có nghĩa hắn nắm được hết cái nơi khỉ ho cò gáy này, hơn nữa hắn vào đây với mục đích lúc đầu là tìm kiếm truyền thừa để lại của Tạ Cổ, không dự định dẫn ai đi cùng nên hắn cũng quên không nói cho nàng biết!

"Vậy chúng ta có cần phải đi sâu thêm vào bên trong nữa không?"

Lý Vân Anh lại hỏi.

"Chắc là không cần đâu, xung quanh đây cũng có Linh Dược Nhất Giai Tiểu Đăng Thảo, nhìn ít nhất cũng là vài chục gốc. Nếu như nàng cần thì cứ hái nó thoải mái, đem đi đổi chắc cũng được vài viên Hạ Phẩm Hồn Thạch."

Bắc Minh Dạ nhìn những gốc thảo màu xanh lam mọc thênh thang dưới đất mà nói. Đối với hắn thì mấy gốc Tiểu Đăng Thảo này không quan trọng cho lắm, bởi vì công dụng của nó là thúc đẩy quá trình gia tăng hồn lực cho cơ thể, tốc độ cũng không nhanh hơn bình thường là bao, hơn nữa loại thảo dược này tùy ý trồng thì chỉ vài ngày đã mọc đầy ra đất.

"Ngươi không lấy chúng à? Vài viên Hạ Phẩm Hồn Thạch không hề ít đâu!"

Lý Vân Anh hiếu kỳ hỏi, vài viên Hồn Thạch Hạ Phẩm lúc này đáng giá lắm nha, chỉ mười viên thôi đã đủ cho một hộ gia đình nông dân nhỏ sống đủ một năm rồi đấy!

"Không cần đâu! Nàng cứ tự nhiên mà hái đi!"

Bắc Minh Dạ xua xua tay nói, sau đó hắn đưa mắt chăm chú nhìn lấy tấm bản đồ làm bằng da thú.

Lý Vân Anh thấy hắn không quan tâm tới nàng nữa, nàng thấy hơi khó chịu nhưng vẫn tìm lấy một cái khúc cây nhỏ, nhẹ nhàng đào bới xung quanh gốc mấy gốc linh dược, nàng còn cẩn thận tới nỗi không làm xướt một phiến là nào của Tiểu Đăng Thảo.

Bên này, Bắc Minh Dạ nhìn qua một lượt bản đồ Minh Châu Sâm Lâm, hắn truyền âm giao tiếp với Ánh Nhi:

"Ánh Nhi, nàng xem chỗ này! Ngay địa phận gần sát với Minh Nữ Sơn có một vết dấu X màu đỏ, đó có thể là nơi chứa đựng báo vật. Hiện tại chúng ta chỉ cách Minh Nữ Sơn khoảng ba dặm đường về phía Tây, nàng nghĩ ta có nên đến đó hay không?"

Ánh Nhi ngồi trên vai Bắc Minh Dạ, nàng xoa xoa chiếc cằm nhỏ của mình, nàng hỏi lại:

"Thiếu gia muốn đến địa phận Minh Nữ Sơn?"

"Phải.

"

Bắc Minh Dạ gật đầu không chút do dự.

"Hmmmmm..."

Ánh Nhi suy nghĩ một lát, rồi nàng nói:

"Quả thật chỗ chúng ta đứng rất gần với Minh Nữ Sơn, chỉ cách khoảng năm dặm đường. Tuy nhiên nơi chúng ta đi qua lại là vùng đất rất hiểm trở, bắt buộc phải qua được Thập Tam Giang, chưa kể đến bên đó là nơi trú ngụ của vài con Tam Giai Hồn Thú hùng mạnh, thậm chí có cả Tứ Giai. Thiếu gia hãy suy nghĩ cho thật kỹ, bởi vì con đường đi không hề dễ dàng cho ngài!"

Bắc Minh Dạ nghe nàng nói xong liền trầm tư. Quả thật nơi này nguy hiểm rất nhiều so với những vùng lân cận, một vùng khoanh màu đỏ chói bao trùm cả một đoạn Thập Tam Giang chứng tỏ độ hung hiểm của nó ở mức rất cao, nếu hắn muốn bình an mà tới được Minh Nữ Sơn thì đó là một việc khó hơn lên trời!

"Vậy nàng còn cách nào khác không?"

Bắc Minh Dạ lên tiếng hỏi. Hắn không tin một nhà thông thái vạn vật như Ánh Nhi lại không có cách giúp hắn đi tới Minh Nữ Sơn.

"Đúng là có con đường khác giúp thiếu gia tới Minh Nữ Sơn, nhưng con đường này rất dài, tận hơn hai mươi dặm đường vòng mới có thể tới nơi."

Ánh Nhi đáp.

"Hai mươi dặm..."

Bắc Minh Dạ câm như hến, gương mặt trở nên buồn rầu thấy rõ. Đùa sao, hai mươi dặm đường nếu bên ngoài thì có thể là ngắn, nhưng bên trong Minh Châu Sâm Lâm thì hai mươi dặm này chẳng khác nào cả một thế kỷ cả!

"Vậy thì thiếu gia tạm ngưng việc đi tìm bảo vật bên trong Minh Nữ Sơn, thay vào đó hãy tìm những địa điểm khác ở gần đây mà ít nguy hiểm hơn! Hơn thế nữa ngài vừa có được truyền thừa của Võ Đế, hiện tạu vẫn chưa kịp tu luyện khẩu quyết, ta thiết nghĩ ngài nên tìm một chỗ để mà nhập tâm tu luyện thì hơn."

Ánh Nhi lên tiếng khuyên bảo. Nàng biết thiếu gia nàng đang muốn tìm một cái gì đó để giúp tăng thực lực, mấy hôm nay đã và đang trong tình trạng bế tắc, cũng may mắn là hắn có được truyền thừa của Võ Đế nhưng thời gian tuyển sinh lại ngày càng ngắn, hắn không thể cứ suốt ngày đánh giết bầy Nhất Giai Hồn Thú mãi được!

"Nhưng địa điểm sắp tới lại hơn ba mươi dặm, ta không dám khẳng định mình có thể đi được bao nhiêu đó trong cái không gian hoang dã đầy chết chóc này đâu!"

Bắc Minh Dạ cười khổ. Hắn cũng muốn tìm lắm chứ nhưng sự thật rằng mấy cái nơi khác lại xa tận chân trời, hắn muốn tới cũng là rất khó a.

Ánh Nhi cũng không biết cách nào để giúp hắn, nàng chỉ thở dài một hơi rồi ngồi trên vai hắn, vẻ mặt đăm chiêu đang suy nghĩ cái gì đó.

Bắc Minh Dạ thấy vậy cũng thở ra một hơi đầy phiền muộn, có vẻ vấn đề này đã làm khó Ánh Nhi lắm rồi!

"Vậy thì chúng ta..."

Bắc Minh Dạ định nói thì...

Ầm...

Đang suy nghĩ bâng quơ thì một âm thanh vang lên từ phía xa, một cơn chấn động mạnh mẽ làm rung chuyển đất đá, không khí trở nên căng thẳng. Cây cối xung quanh nghiêng ngả, lá cây rụng xuống, khiến cả khu rừng như chao đảo.

"Bắc Minh Dạ, có chuyện gì vậy?" Lý Vân Anh quay sang hỏi, đôi mắt nàng mở to, lộ rõ vẻ lo lắng.

Bắc Minh Dạ không trả lời ngay, mà đưa tay lên che mặt, cảm nhận cơn gió mang theo dấu hiệu của một cuộc chiến. "Có chuyện không ổn," hắn đáp ngắn gọn.

Tiếng động vang lên lần nữa, mạnh mẽ hơn trước, như thể cả khu rừng này đang bị xé toạc ra. Đúng lúc này, từ phía xa, một vệt sáng rực lên, ánh sáng mạnh mẽ khiến cả khu vực sáng bừng lên, rồi một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, đất đá xung quanh văng tứ tung.

"Có người đang chiến đấu," Bắc Minh Dạ thì thầm, nhưng cũng không vì thế mà vội vã lao tới. Hắn biết, không phải cuộc chiến nào cũng dễ dàng kiểm soát. Dù sao, nơi này vẫn đầy nguy hiểm, và hắn cần phải thận trọng.

Lý Vân Anh im lặng, không lên tiếng, mà tiếp tục dõi theo từng động thái của Bắc Minh Dạ, cả hai nhanh chóng di chuyển về phía phát ra tiếng động, đồng thời chuẩn bị sẵn sàng đối mặt với những gì đang chờ đợi họ phía trước.

Còn tiếp...

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...