Một lúc sau, Bắc Minh Dạ và Lý Vân Anh cuối cùng cũng tới được địa điểm đã hẹn. Hai người khẽ rón rén trèo lên một gò đất cao, cách nơi xảy ra chiến đấu chỉ vài chục mét. Cả hai nằm thấp xuống, ngước mắt nhìn về phía trước. Cảnh tượng trước mắt khiến họ không thể thốt lên lời.
Chỉ thấy một nhóm người khoảng hai mươi người đang vây bắt một con đại hùng khổng lồ. Mặt đất xung quanh bị xới tung, đá vụn vương vãi khắp nơi, những thân cây cổ thụ bị thủng những lỗ lớn, cành lá rụng xuống, tạo thành một cảnh tượng hỗn loạn. Không khí tràn ngập mùi máu tươi, một cảnh chiến đấu vô cùng ác liệt.
"Chuyện này..." Lý Vân Anh mở miệng, giọng nói ngập ngừng, không thể tin vào những gì đang diễn ra.
Bắc Minh Dạ, dù không nói ra nhưng vẻ mặt anh cũng đầy ngạc nhiên. Con đại hùng kia không chỉ khổng lồ mà còn cực kỳ mạnh mẽ, đúng như một con quái thú trong truyền thuyết.
"Đại Lực Thiết Hùng..." Lý Vân Anh kinh hãi, đôi mắt lóe lên vẻ sợ hãi.
"Đại Lực Thiết Hùng?" Bắc Minh Dạ nhướng mày, không hiểu.
Ánh Nhi, lúc này từ trong bóng tối vang lên, đáp ngay: "Đó là Hồn Thú Tứ Giai Đại Lực Thiết Hùng!"
Tứ Giai... Bắc Minh Dạ hít một hơi. Đây là một trong những hồn thú mạnh mẽ, với sức mạnh tương đương với Võ Tông Cảnh!
"Vậy... bọn họ là ai? Sao lại dám vây công với Đại Lực Thiết Hùng?" Bắc Minh Dạ chỉ tay về phía nhóm người đang chiến đấu quyết liệt với con gấu.
Lý Vân Anh quay lại nhìn, vẻ mặt thận trọng. Nhóm người đó mặc thiết giáp, cầm hồn binh, ra sức tấn công con gấu. Xung quanh là những cái xác đã lạnh ngắt, máu tươi vẫn vương trên thân thể.
"Bọn họ là người của Xích Huyết Dong Binh Đoàn," Lý Vân Anh trầm giọng, nhìn kỹ hơn rồi mới nói tiếp.
"Xích Huyết Dong Binh Đoàn?" Bắc Minh Dạ nhắc lại, rõ ràng đây là lần đầu hắn nghe thấy cái tên này.
Ánh Nhi lúc này giải thích thêm: "Đó là một tổ chức dong binh thuộc Dong Binh Công Hội. Bọn họ chuyên săn giết hồn thú và tìm kiếm bảo vật trong Minh Châu Sâm Lâm, thậm chí còn tiến vào sâu trong địa phận Sâm Lâm Vạn Trượng. Người đứng đầu đoàn dong binh này là Huyết Hồng Long, năm nay ba mươi lăm tuổi, tu vi đạt Võ Tôn Trung Kỳ. Còn người dưới quyền là muội muội của hắn, Huyết Hồng Ảnh, năm nay khoảng hai mươi lăm tuổi, tu vi Võ Linh Đỉnh Phong. Toàn bộ Xích Huyết Dong Binh Đoàn có hơn một trăm người, và người có tu vi thấp nhất cũng là Võ Sĩ Đỉnh Phong."
Bắc Minh Dạ có chút kinh ngạc, nhíu mày. "Với tuổi còn trẻ như vậy mà đã đạt Võ Linh Đỉnh Phong... thật là đáng kinh ngạc."
Lý Vân Anh hừ lạnh: "Người ta thức tỉnh võ hồn Thất Phẩm, thiên phú tu luyện phải nói là vượt trội! Hơn nữa, từ khi thức tỉnh võ hồn, nàng ta gia nhập Dong Binh Nhân, chỉ trong ba năm đã thăng hạng thành Dong Binh Bạch Kim. Đến những thiên tài thế gia còn không bằng nàng ấy."
Bắc Minh Dạ khẽ chậc lưỡi, nhìn lại với một sự thán phục. Quả thật, trong thế giới này, có những thiên tài như vậy mà hắn không thể ngờ tới.
Ầm... Ầm...
Cuộc chiến dưới kia đã đến lúc quyết định. Nữ nhân mặc hồng giáp, tay cầm đại đao, bị Đại Lực Thiết Hùng tấn công, đẩy lùi vài bước. Tuy con gấu to lớn bị thương nặng, nhưng như hồn thú nổi tiếng, sự sống của nó là điều không dễ dàng bị cắt đứt. Nó rống lên một tiếng, lao về phía nữ nhân kia.
"Chước Lôi Trảm!" Nữ nhân quát lớn. Cơ thể nàng tỏa ra lôi điện rực rỡ, một thanh đại đao bao quanh tử điện xuất hiện phía sau lưng. Ngay sau đó, thanh hắc đao trong tay nàng tỏa ra điện quang bao phủ, rồi lao vào con gấu, chém một đường thẳng tắp.
Ầm... Phốc...
Cả không gian rung chuyển khi lôi điện vọt lên, đao khí tỏa ra từ trên không, Đại Lực Thiết Hùng không kịp phản ứng, thân hình khổng lồ bị cắt làm đôi, máu tươi phun ra như thác đổ, nhuộm đỏ mặt đất.
Ầm... rắc... rắc... rắc...
Đao khí tiếp tục xẻ đất, tạo thành vết cắt sâu hoắm, đất đá bay tứ tung, những cây cổ thụ xung quanh bị chia đôi, ngọn cây bốc cháy dữ dội, khiến không khí tràn ngập mùi khói và mùi thịt cháy.
Bắc Minh Dạ thở hổn hển, không thể tin vào mắt mình. Một đao này, nếu là hắn thì chắc chắn kết quả không khác gì con đại hùng kia.
"Hoan hô đại tỷ! Hoan hô!" Tiếng hò reo vang lên khắp không gian. "Chúng ta đã giết được Đại Lực Thiết Hùng rồi! Hoan hô! Đại tỷ là số một!"
Nữ nhân trong hồng giáp hạ đao xuống, thở dài nhẹ nhõm, rồi ngồi phệt xuống đất. Mắt nàng nhìn về phía những đồng đội đang lột da, thu thập hồn tinh từ con hồn thú vừa hạ gục. Cái nhìn của nàng dừng lại trên những thân xác đã lạnh lẽo, những người đồng đội đã hy sinh. Một số trong họ không còn nguyên vẹn, thân thể vương đầy máu.
"Lập tức đi an táng các huynh đệ của chúng ta!" Nữ nhân nói, giọng cứng rắn nhưng ẩn chứa nỗi đau. Cùng lúc đó, nàng vội vã bỏ viên đan dược vào miệng để ổn định vết thương trên người. Dù bị thương trong trận chiến với Đại Lực Thiết Hùng, nàng vẫn không bị thương chí mạng.
Xoạt...
Một âm thanh lạ vang lên, khiến nàng quay lại, ánh mắt lạnh lùng lướt qua không gian. "Ai đó?" Giọng nàng cứng rắn, ngập trong sát khí.
Bắc Minh Dạ và Lý Vân Anh giật mình, nhìn nhau. Lẽ nào họ đã bị phát hiện?
"Kẻ nào đang ẩn nấp thì mau ra đây, nếu không đừng trách ta vô tình!" Giọng nàng lạnh như băng, ánh mắt ngập sát khí, thanh hắc đao trong tay đã được nàng rút lên, sẵn sàng đối phó.
Toàn bộ đoàn Xích Huyết Dong Binh Đoàn đều đề phòng, nắm chặt binh khí, ánh mắt cảnh giác quét qua mọi ngóc ngách. Không khí căng thẳng như sắp bùng nổ.
Bắc Minh Dạ và Lý Vân Anh chuẩn bị lộ diện, nhưng trước khi hành động, Bắc Minh Dạ bỗng cảm nhận được sự bất ổn. Hắn nắm tay Lý Vân Anh, vội vàng nằm xuống, ra hiệu cho nàng im lặng.
"Có chuyện gì vậy?" Lý Vân Anh hỏi, vẻ mặt khó hiểu.
"Chắc chắn có người khác xuất hiện!" Bắc Minh Dạ đáp, đôi mắt sắc bén nhìn xuống dưới.
Quả đúng như hắn đoán, một đoàn dong binh khác xuất hiện, khoảng năm mươi người mặc đồng giáp, cầm binh khí, tiến tới gần.
"Đạo Bảo Dong Binh Đoàn? Sao bọn chúng lại xuất hiện ở đây?" Lý Vân Anh thấp giọng, vẻ mặt căm phẫn.
"Đạo Bảo Dong Binh Đoàn?" Bắc Minh Dạ hỏi lại.
Ánh Nhi giải thích, đôi mắt lộ vẻ ghê tởm: "Đây là một chi dong binh thuộc Dong Binh Công Hội, nhưng khác biệt với các đoàn khác. Bọn chúng chịu sự quản lý của gia tộc Mặc gia, dùng quyền thế của gia tộc này để cướp bóc các võ giả đơn độc, hay các nhóm người vào Minh Châu Sâm Lâm thu thập hồn tinh. Số người chết dưới tay bọn chúng không thể đếm hết."
Bắc Minh Dạ tức giận đến nghiến răng. "Bọn chúng thật là súc sinh!"
Ánh Nhi không ngừng nhắc nhở: "Thế giới này là của cường giả. Những tên tội phạm như vậy chỉ là kết quả của việc quyền lực tạo ra sự tàn bạo."
Bắc Minh Dạ ngầm hiểu. "Nếu không phải ngươi mạnh, ta yếu, ta đã cho bọn chúng biết tay rồi!" Hắn lạnh lùng nói.
Nhưng cả hai đều hiểu rõ rằng, lúc này không phải là lúc hành động. Họ chỉ có thể tiếp tục quan sát và chờ đợi.
Giữa lúc này, một người đàn ông mặc ngân giáp, dẫn đầu đoàn Đạo Bảo Dong Binh Đoàn, tiến tới trước mặt Huyết Hồng Ảnh, cười khẩy: "Lâu rồi không gặp, Hồng Ảnh Phó Đoàn Trưởng."
Huyết Hồng Ảnh nhíu mày, nhanh chóng đáp lại: "Ta không muốn gặp ngươi, Mặc Vô Dục."
Một cuộc đối đầu mới sắp sửa diễn ra, khởi nguồn cho một cuộc chiến khốc liệt không thể tránh khỏi...
...
Dưới đây là đoạn văn đã được sửa lại để mạch lạc và căng thẳng hơn:
---
Một lúc sau, trận chiến có vẻ đã đến hồi kết, Xích Huyết Dong Binh Đoàn từng người từng người bị ép lui, chúng cố gắng chống đỡ đến mức kiệt sức.
Tuy nhiên, đối diện với họ là một Đạo Bảo Dong Binh Đoàn khát máu. Bọn chúng chém giết hăng say, máu tươi vấy lên người nhưng lại không cảm thấy ghê tởm, ngược lại càng hưng phấn hơn.
Cách đó không xa, Huyết Hồng Ảnh đang vật lộn với thế công của Mặc Vô Dục. Toàn thân nàng bị thương, những vết kiếm cắt qua cơ thể, huyết dịch chảy ra làm ướt bộ hồng giáp. Mồ hôi từ trên mặt nàng rơi xuống, hòa lẫn với máu, rơi xuống đất.
Mặc Vô Dục cũng không khá hơn là bao. Giáp y trên người bị rạn nứt, cánh tay bị đại đao vụt qua tạo thành vết cắt sâu. Hắn nhìn như một chiến binh thê thảm, không còn dáng vẻ kiêu ngạo của đoàn trưởng Đạo Bảo Dong Binh Đoàn nữa.
Lúc này, Mặc Vô Dục bắt đầu nhận ra mình đã quá coi thường đối thủ. Hắn tưởng rằng Huyết Hồng Ảnh đã bị thương nặng sau khi tiêu diệt Đại Lực Thiết Hùng, nên dám đối đầu với hắn. Quả thật, nàng ta đã bị thương nặng, nếu không, hắn đã chết dưới thanh đại đao của nàng từ lâu. Hắn thừa hiểu sự chênh lệch giữa Võ Sư Cảnh và Võ Tông Cảnh, dù hắn chỉ còn một bước nữa là đến Võ Tông Cảnh.
Sự chênh lệch giữa Võ Sư Cảnh và Võ Tông Cảnh không chỉ về số lượng hồn lực, mà còn về chất. Võ Sư Cảnh có thể mượn lực lượng tự nhiên để tạo ra các chiêu thức sát thương cao. Nhưng ở Võ Tông Cảnh, hồn lực không chỉ mạnh mẽ hơn mà còn biến hóa thành lực lượng tự nhiên, tạo nên những thế công mạnh mẽ và nhanh hơn nhiều, đặc biệt là khả năng biến hồn lực thành các công kích khác nhau – gọi là Hồn Hoá.
Hồn Hoá là cấp bậc cao của hồn lực, yêu cầu một nguồn cung cấp hồn lực khổng lồ, có thể biến đổi thành lôi đình, mộc thuật, hỏa thú, v.v... Những võ giả đạt đến Võ Tông Cảnh có thể thi triển Địa Cấp Võ Kỹ, khả năng chiến đấu mạnh mẽ hơn rất nhiều.
Trận chiến giữa hai bên tiếp tục giằng co, nhưng cuối cùng, Xích Huyết Dong Binh Đoàn cũng không thể đứng vững, từng người ngã xuống, dù cũng không ít kẻ của Đạo Bảo Dong Binh Đoàn hy sinh.
"Haha... Người của nàng giờ không còn khả năng chống cự. Tốt hơn hết là hãy buông đao đầu hàng, nếu không hôm nay không ai trong các ngươi có thể sống sót!" Mặc Vô Dục cười to, lợi thế thuộc về hắn khiến gương mặt hắn càng thêm tự tin.
" Hừ, dù chúng ta có chết, ngươi cũng đừng mong đạt được ý nguyện của mình!" Huyết Hồng Ảnh giận dữ quát, sau đó cầm đao vung lên trời, gầm lên:
" Chước Lôi Trảm!"
Thanh đại đao mang theo tử lôi, như muốn hủy diệt tất cả. Nàng dồn hết sức mạnh vào một đòn.
Ầm... ầm... ầm...
Tử lôi mang theo sức công phá khủng khiếp, nhát đao mạnh mẽ chẻ đôi Đại Lực Thiết Hùng một lần nữa, lần này mục tiêu là Mặc Vô Dục.
Hấp...
Mặc Vô Dục không phải tay mơ, hắn nhận ra đòn này cực kỳ nguy hiểm và lập tức né sang một bên.
Rắc... ầm... ầm...
Đao trảm thẳng xuống đất, tạo ra chấn động mạnh mẽ, đất đá văng tứ phía, khói bụi bao phủ không gian chật hẹp.
Bên này, Bắc Minh Dạ và thiếu nữ vội vã cúi thấp đầu, tránh những viên đá lớn bay vèo qua đầu.
"Tuyệt Diệt Kiếm!"
Mặc Vô Dục, sau khi né đòn thành công, nhanh chóng chuyển thế thủ thành thế công, vung kiếm chém tới.
Xoẹt... xoẹt...
Đường kiếm như tia chớp, chém liên tiếp về phía Huyết Hồng Ảnh, nhưng nàng hiểu rõ khó tránh khỏi, nên đưa đao lên đỡ.
Keng... keng... xoẹt... xoẹt... xoẹt... keng... keng...
Tiếng leng keng của binh khí va chạm vang lên, Huyết Hồng Ảnh từng bước bị đẩy lùi.
" Hừ, nàng vẫn ngoan cường! Vậy thì hãy xem đây, Nhất Kiếm Trảm!"
Mặc Vô Dục cười nham hiểm, lần này hắn thi triển tuyệt kỹ kiếm pháp của Mặc gia.
Huyết Hồng Ảnh nhíu mày, lau vết máu trên khóe miệng, cầm đại đao giơ lên trời, miệng lẩm bẩm:
"Tích Tà Đao!"
Ngay sau lưng nàng, một thanh tử sắc đại đao lơ lửng, lôi điện trên thân xẹt xẹt dữ dội.
"Chém!"
Mặc Vô Dục không nhận ra võ kỹ này, gã quát lên rồi vung kiếm tấn công.
"Trảm!!!"
Huyết Hồng Ảnh lạnh lùng trảm đao, một đường đao màu tím đen xé gió lao về phía Mặc Vô Dục.
Keng... rắc... rắc... rắc...
Đao khí và kiếm khí chọi nhau kịch liệt, nhưng kiếm khí của Mặc Vô Dục nhanh chóng bị đánh tan, vỡ nát dưới sức mạnh của Tích Tà Đao.
" Không ổn!!!"
Mặc Vô Dục nhận ra nguy hiểm, vội vàng tránh né nhưng đã quá muộn.
Rắc... Xoẹt...
Đao khí như mãnh thú lao đến, Mặc Vô Dục hét lên đau đớn, tay phải bị chém đứt, máu tươi phun ra như mưa.
Bịch...
Huyết Hồng Ảnh kiệt sức, thanh tử sắc đao ảm đạm rồi biến mất, nàng ngất xỉu nằm ra đất.
" Con tiện nhân!!! Ta phải giết ngươi!!!"
Mặc Vô Dục gầm lên, cắn chặt răng chịu đau, cầm kiếm lao tới chỗ Huyết Hồng Ảnh.
Vù...
" Hỏa Dương Quyền!!!"
Thế nhưng chưa kịp ra tay, một thanh âm vang lên, sau đó đôi bàn tay như hai chiếc sừng sơn dương lao đến, đánh bật Mặc Vô Dục ra xa.
Oành...
Không kịp phòng bị, Mặc Vô Dục bị đánh lùi lại mấy chục bước, gã cố gắng chống đỡ nhưng vẫn không thể ngừng đà lùi, tức giận quát:
" Kẻ nào! Kẻ nào dám ngăn cản ta giết ả!!!"
Nhưng trước mặt hắn giờ đây chỉ còn sự tĩnh lặng, Huyết Hồng Ảnh đã biến mất. Mặc Vô Dục tức giận ngửa mặt lên trời:
" Aaaaaaaa... Kẻ nào dám cướp mồi của ta... nếu ta bắt được, ta sẽ xẻ thịt ngươi!"
Còn tiếp...
Chaporia
Bình Luận (0)