Dục Thần Tu La/Chapter 5: Không Gian Châu - Quyền Thú QuyềnChapter 5: Không Gian Châu - Quyền Thú Quyền
20px

Thời gian lặng lẽ trôi qua, Bắc Minh Dạ cuối cùng cũng dùng xong bữa tối. Hắn khẽ vỗ nhẹ lên chiếc bụng căng đầy, khóe môi thấp thoáng nét thỏa mãn hiếm thấy.

Uyển Ngọc Khanh nhìn con trai đã no bụng, đôi môi dịu dàng cong lên thành một nụ cười hài lòng. Không nói gì thêm, nàng lặng lẽ thu dọn bát đũa, từng động tác đều toát lên sự nhu hòa và tận tụy.

"Mẫu thân, con về phòng trước đây."

Bắc Minh Dạ ngẩng đầu, nhẹ giọng nói.

"Ừm, con cứ về đi, nhớ nghỉ ngơi sớm. Cơ thể con vẫn chưa hồi phục hoàn toàn đâu."

Uyển Ngọc Khanh thoáng dừng tay, đôi mắt ôn nhu nhìn hắn, giọng nói dịu dàng như một cơn gió mát lành.

Bắc Minh Dạ không nói thêm gì, chỉ khẽ gật đầu rồi đứng dậy rời bàn ăn. Nhưng ngay khi sắp bước qua ngưỡng cửa, hắn bất giác quay đầu lại, ánh mắt lướt qua dáng hình thanh thoát của mẫu thân. Một thoáng lưỡng lự lướt qua đáy mắt hắn, rồi hắn lặng lẽ quay đi, trở về phòng.

Trên đường về, tâm trí hắn vẫn không ngừng dao động. Hình bóng Uyển Ngọc Khanh cứ mãi quanh quẩn, tựa như một cơn sóng ngầm khuấy động suy nghĩ của hắn. Vị mỹ phụ nhân ấy, dịu dàng và tận tụy, luôn chu toàn mọi thứ bằng đôi tay mềm mại. Lớp y phục đen mỏng manh ôm lấy thân hình thướt tha, vô tình để lộ những đường nét thanh tú đầy mê hoặc. Dung nhan ấy, đẹp tựa tiên nữ giáng trần, lại nhuốm một chút phong sương của năm tháng, khiến lòng hắn xao động khó tả.

Cảm xúc mơ hồ dâng tràn, tựa như một ngọn sóng lặng lẽ nhưng mãnh liệt, cuốn lấy tâm trí Bắc Minh Dạ mà hắn cũng không thể lý giải nổi…

"Ánh Nhi!"

Bắc Minh Dạ bất ngờ lên tiếng, thanh âm vang của hắn vang vọng trong không gian.

Bỗng nhiên, một làn khói trắng mờ ảo xuất hiện. Ngay sau đó, một cô gái nhỏ nhắn với vẻ ngoài ngây thơ nhưng đầy sắc sảo trong bộ y phục màu vàng kim hiện ra trước mặt hắn.

"Thiếu gia gọi em có việc gì sao?"

Giọng nói của nàng vang lên trong trẻo.

"Tại sao... tại sao khi ta tiếp xúc gần mẫu thân, cơ thể lại trở nên kỳ lạ như thế? Dục vọng trong ta như ngựa thoát cương mất kiểm soát. Có phải Thiên Hồ Ngọc Thể của bà ấy đã ảnh hưởng đến ta không? Giải thích nhanh cho ta biết!"

Bắc Minh Dạ không ngần ngại nói thẳng về cảm giác kỳ lạ vừa rồi khi ở cạnh Uyển Ngọc Khanh. Dường như thứ gì đó trong hắn bị kích thích mạnh mẽ mà không cách nào ngăn cản nổi.

"Bẩm thiếu gia, điều này là do đặc tính của Thiên Hồ Ngọc Thể. Đây là thể chất mang khả năng đặc biệt gọi là "Mị Hoặc Bạn Tình". Khả năng này cho phép người sở hữu mê hoặc bạn tình vô cùng mạnh mẽ. Khi người khác giới tiếp xúc gần gũi với người sở hữu thể chất này, ham muốn nguyên thủy sẽ bị kích thích, và nếu tâm trí không đủ kiên định thì khó lòng thoát khỏi sức ảnh hưởng đó kể cả là Võ Đế. Lâu dài tiếp xúc thì sức kháng cự cũng ngày càng giảm."

Ánh Nhi từ tốn giải thích.

"Ngay cả Võ Đế cũng có thể bị mê hoặc sao?"

Bắc Minh Dạ nhíu mày khó tin. Hắn cảm thấy khó lòng hình dung được rằng những bậc cao thủ ngự trị phàm giới như Võ Đế cũng không thể kháng cự trước sức hút của Thiên Hồ Ngọc Thể. Quả thực điều này khiến hắn choáng ngợp.

"Vâng! Nhưng thiếu gia cứ yên tâm. Người sở hữu Thiên Hồ Ngọc Thể chỉ thực sự phát huy tác dụng đặc biệt khi cần thiết tìm bạn tình của họ mà thôi. Nếu không, họ chỉ tỏa ra sự mê hoặc chứ không mang ác ý nào khác đâu. Vì vậy kẻ nào dám lợi dụng hoặc mưu đồ xấu với người mang thể chất này thì hẳn sẽ tự chuốc lấy hậu quả nặng nề nhất."

Ánh Nhi cười nhẹ, giọng điệu bình thản nhưng ẩn chứa sự khẳng định chắc chắn.

"Tự chuốc lấy hậu quả? Ý của nàng là gì?"

Bắc Minh Dạ chau mày, nảy ra một suy đoán táo bạo nhưng vẫn chưa chắc chắn.

"Đúng vậy! Thiên Hồ Ngọc Thể còn có khả năng đặc biệt hơn là đọc được suy nghĩ và bản năng dục vọng của người khác giới. Làm sao qua mặt được ánh mắt của thể chất này, kể cả những yêu thú được cho là sinh vật tri thức kém cũng không thể qua mặt được, và dĩ nhiên đối với nam nhân trong nhân loại thì chắc chắn thể chất này chính là khắc tinh của bọn họ, thậm chí các cao sĩ tăng tu ăn chay niệm phật cũng chỉ có thể vả mồ hôi lạnh trước người sở hữu nó."

" Đù, ta không ngờ nó còn lợi hại hơn những gì mà nó biểu hiện đấy!"

Bắc Minh Dạ đù một tiếng, đúng là thứ thể chất mang theo mị lực trời sinh, nếu đem so sánh mị thuật của Thiên Hồ Ngọc Thể với các loại mị thuật khác thì xưng danh đứng thứ hai chắc chắn không có bất kỳ loại thể chất gì dám đứng nhất. Năm xưa đọc lấy tác phẩm Phong Thần Bản, bản thân hắn cũng khinh thường Trụ Vương, một đời Triều Ca vậy mất nước chỉ vì mỹ nhân Tô Đát Kỷ, xem ra ta đã trách nhầm ngài rồi a.

Trên chỉ còn khoảng vài bước chân đã vào được trong phòng, Ánh Nhi ngồi trên vai Bắc Minh Dạ, nàng đột ngột lên tiếng

"À phải rồi, hiện tại, Thiếu gia còn hai lần triệu hoán đồ vật, bao gồm một lần triệu hoán Bảo vật Địa cấp loại pháp bảo và một quyển Võ Kỹ Huyền cấp ngẫu nhiên. Thiếu gia có muốn triệu hoán ngay bây giờ không?"

Bắc Minh Dạ khẽ gật đầu, trả lời:

"Ngay bây giờ ư? Được, tiến hành triệu hoán đi."

Hệ thống lập tức phản hồi, giọng nói thanh thoát nhưng đầy máy móc vang lên:

Xác nhận triệu hoán Bảo vật Địa cấp loại pháp bảo ngẫu nhiên.

Xác nhận triệu hoán Võ Kỹ Huyền cấp ngẫu nhiên.

Đôi mắt của Bắc Minh Dạ hiện rõ sự kỳ vọng khi lắng nghe âm thanh vang vọng từ hệ thống.

Triệu hoán thành công Bảo Vật Địa Cấp - Không Gian Châu.

Triệu hoán thành công Võ Kỹ Huyền Cấp - Tinh Linh Quyền Thú."

Một lần nữa, tiếng báo cáo từ hệ thống cất lên:

"Hai vật phẩm sẽ được chuyển đến ký chủ ngay bây giờ."

Chỉ trong khoảnh khắc, trên bàn tay của Bắc Minh Dạ đã xuất hiện hai món bảo vật. Quan sát chúng với vẻ trầm tư, ánh mắt của hắn lóe lên tia sáng đầy hứng khởi:

"Tinh Linh Quyền Thú và Không Gian Châu...?"

Đứng bên cạnh, Ánh Nhi gật nhẹ đầu và từ tốn giải thích:

"Tinh Linh Quyền Thú là một loại Võ Kỹ độc đáo thuộc quyền pháp, được mô phỏng dựa trên đòn tấn công của yêu thú. Nó bao gồm bốn quyền sơ cấp: Lôi Hùng Quyền, Thiết Trư Quyền, Hỏa Dương Quyền và Băng Ưng Quyền. Mỗi quyền đại biểu cho một nguyên tố tự nhiên" Lôi—Kim—Hỏa—Thủy, mang lại hiệu quả uyển chuyển và mạnh mẽ. Nếu Thiếu gia có thể luyện đến cảnh giới đại thành, thậm chí còn có khả năng vượt cấp đối chiến."

"Không Gian Châu thì đúng như tên gọi. Đây là một pháp bảo không gian hình dạng ngọc châu, tuy nhỏ gọn bên ngoài nhưng dung tích bên trong vô cùng rộng lớn."

Nói dứt lời, Ánh Nhi lập tức thi triển pháp thuật. Chỉ trong giây lát, cả hai biến mất khỏi hành lang và xuất hiện giữa một không gian hoàn toàn khác biệt.

Họ đang đứng trên một mảnh đất rộng khoảng nửa hecta. Xung quanh là màu xanh mát lành của mặt đất, nhưng vượt ra xa là khoảng không đen mịt không thấy điểm kết thúc.

"Thật giống như một ốc đảo nhỏ giữa vũ trụ bao la vậy!"

Bắc Minh Dạ cảm thán, ánh mắt không khỏi mang chút bồi hồi. Là một người đọc qua vô số truyện tiên hiệp, hắn lập tức nhận ra tính chất phi thường của nơi này.

Ánh Nhi tiếp lời, xác nhận suy nghĩ của hắn:

"Đúng vậy. Đây là một ốc đảo không gian hoàn toàn độc lập với thế giới bên ngoài. Không ai có thể tìm thấy nơi này trừ khi thông qua Không Gian Châu."

Bắc Minh Dạ đưa mắt nhìn xung quanh, suy tư đôi chút rồi nói:

"Nơi này có thể biến thành chốn ta mong muốn sao? Thật tuyệt vời!"

Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận luồng không khí mát lành nơi đây. Nhưng ngay lúc đó, Bắc Minh Dạ đột nhiên nhận thấy sự tồn tại của Hồn Lực quanh mình đang bị Võ Hồn Hắc Ám từ trong cơ thể hấp thu một cách tự nhiên.

"Khoan đã... không ngờ nơi này lại có cả Hồn Lực." Hắn thốt lên với vẻ kinh ngạc.

Ánh Nhi mỉm cười nhẹ nhàng giải thích:

"Đương nhiên rồi, không chỉ thế, Hồn Lực ở đây còn tinh thuần hơn bên ngoài rất nhiều. Đây thực sự là không gian lý tưởng để các võ giả tu luyện Hồn Lực. Hơn nữa, nếu Thiếu gia cấy thêm các loại pháp bảo khác vào Không Gian Châu này, phẩm chất của nó sẽ ngày càng nâng cao. Đồng thời tốc độ hấp thu Hồn Lực cũng sẽ tăng lên đáng kể."

Ánh nhi kể lợi ích cho Bắc Minh Dạ nghe.

" Vậy thì tốt quá! Thôi chúng ta ra ngoài thôi."

Bắc Minh Dạ ý niệm vừa động, hắn cùng với Ánh nhi đã xuất hiện chỗ hành lang, nơi mà bọn họ vừa biến mất.

" Trở về phòng rồi học nó thôi.

"

Cầm chặt quyển tịch võ kỹ Tinh Linh Quyền Thú trong tay, Bắc Minh Dạ nhanh chóng trở về phòng. Hắn cẩn thận đóng cửa lại, ngồi trên chiếc giường mà mở lấy quyển tịch.

Ong...

Quyển tịch chợt lóe lên hào quang chói mắt, sau đó bất ngờ xuyên thẳng vào cơ thể Bắc Minh Dạ. Hắn thoáng kinh ngạc nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nhắm mắt, tĩnh tâm cảm ngộ.

Bên trong thức hải, quyển tịch lơ lửng giữa không trung, xoay tròn chậm rãi, từng luồng ánh sáng kỳ dị tỏa ra, như thể đang dung nhập vào từng ngóc ngách linh hồn hắn.

Xẹt... Xẹt...

Một giọng nói trầm hùng bỗng vang vọng trong tâm trí hắn. Trước mắt Bắc Minh Dạ, một thân ảnh to lớn hiện ra—một nam tử khoác da thú, đôi mắt sắc bén như dã thú chốn hoang dã. Hơi thở hắn mang theo sự cuồng dã của núi rừng, tràn ngập khí thế bá vương:

"Ta là Tinh Linh Thú Đế, kẻ sáng lập võ kỹ Tinh Linh Quyền Thú. Cả đời ta sinh ra và trưởng thành giữa rừng sâu, tôi luyện bản thân trong những trận chiến sống còn với yêu thú. Ngày ngày đẫm máu, từng bước giành lấy sinh tồn, ngay cả khi đối mặt với hồn thú cao giai, ta vẫn không hề chùn bước. Ta tu luyện võ hồn, rèn luyện hồn lực, từ đó sáng tạo ra quyền kỹ mô phỏng bản năng chiến đấu của chúng. Qua năm tháng, sức mạnh ta không ngừng tăng tiến, nhưng thế vẫn chưa đủ! Cuối cùng, ta đã khai sáng nên một bộ quyền pháp tối thượng, lấy tinh hoa của thiên địa và dã thú làm nền tảng. Ngươi, kẻ hữu duyên với quyển tịch này, hãy lắng nghe!"

Bắc Minh Dạ lặng người, từng lời của Tinh Linh Thú Đế như sấm vang chấn động thức hải, khắc sâu vào tâm trí hắn.

"Tinh Linh Quyền Thú gồm bốn đại quyền pháp tuyệt thế:

Lôi Hùng Quyền – Mô phỏng sức mạnh của đại hùng. Hai quyền tung ra như sấm sét giáng trời, một quyền khai sơn, một quyền phá hải!

Thiết Trư Quyền – Mô phỏng sự kiên cố bất hoại của cự trư. Phòng ngự vững như thành đồng, phản kích sắc bén như sấm sét trời giáng!

Hỏa Dương Quyền – Lĩnh hội bản năng chiến đấu của linh dương. Đòn đánh nhanh như chớp, sừng đầu xuyên phá tất cả, không gì có thể kháng cự!

Băng Ưng Quyền – Bắt chước sự tàn nhẫn của cự ưng vùng băng nguyên. Mỗi quyền tung ra như trận cuồng phong giá rét, mang theo hàn khí đóng băng kẻ địch, chôn thây mọi đối thủ!

"Kẻ nào lĩnh hội được cả bốn loại quyền pháp, thành tựu về sau tất sẽ sánh ngang trời cao! Hãy ghi nhớ lời ta, và bước lên con đường của cường giả!"

Dứt lời, thân ảnh cường đại ấy dần nhạt đi, tan biến thành vô số điểm sáng, để lại Bắc Minh Dạ ngồi xếp bằng trong thức hải, lặng lẽ hấp thụ tất cả những huyền cơ vừa tiếp nhận.

Grao... Grao...!

Bè... Bè...!

Hừm... Hừm...!

Ó... Ó...!

Tiếng gầm rú chấn động vang lên, bốn bóng dáng khổng lồ xuất hiện giữa hư không!

Một con hùng xám vĩ đại, cao đến năm trượng, thân hình như núi, mỗi cú vung vuốt có thể nghiền nát cả sơn hà!

Một con thiết trư toàn thân bọc giáp cứng như thần binh, hiên ngang như ngọn núi bất động giữa cuồng phong, sừng sững chống chọi với thiên địa!

Một con hỏa dương sắc bén, sừng nhọn như thương, ánh mắt sắc lẻm như thể xuyên thấu mọi thứ, mang theo sát khí ngập trời!

Một con băng ưng kiêu hùng, vỗ cánh giữa bầu trời cao, đôi mắt lạnh lùng như băng tuyết vạn năm, chỉ cần một đường cắt cánh đã đủ kết liễu sinh mệnh!

Bắc Minh Dạ mở bừng mắt, nội tâm rung động mãnh liệt. Trước mắt hắn, con đường trở thành cường giả đã rộng mở…!

Còn tiếp...

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...